Ta nhiệt tình chăm sóc hắn, quên cả ăn lẫn ngủ, trời không phụ lòng người, không uổng công của ta, hắn ngày càng tròn vo. Hừm, liệu ta có nên kiêm luôn chăn nuôi gia súc không nhỉ?

Ta chăm quá tốt mà. Hàng ngày, ta rảnh rỗi thì đi ngắm trang sức, mua trâm cài, điểm tâm hoặc sơn hào hải vị cho Triệu Thiên Mạc ăn, sắc mặt của chàng ngày càng hồng hào, phụng phịu.

Tần suất chàng tỉnh táo ngày càng nhiều, ta cũng tránh nói chuyện liên quan đến ngọc bội, ta chờ đến khi nào chàng lành bệnh hẳn, tỉnh tảo thực sự mới bắt đầu câu chuyện (lỡ chàng ngất nữa thì sao), còn bây giờ đa phần chúng ta ngồi nói chuyện phiếm. Ta hỏi chàng đủ thứ trên trời dưới đất, kể chàng nghe mấy câu chuyện đời thường của ta khi còn ở Diêm Hỏa thôn.

Thỉnh thoảng ta lại bộc bạch nói:"Chàng trai tuấn mĩ nhất ta từng gặp."

Chàng lúc đó sẽ mỉm cười xoa đầu ta, ánh mặt nhìn về một nơi xa xăm...

Ta hiểu rõ, chàng vẫn chưa quên được hắn ta, tên thư đồng năm xưa của chàng, người mà chàng từng thích...

3 tuần nữa tiếp tục trôi qua trong yên bình, ta cảm giác được khoảng cách chúng ta dường như kéo lại gần đôi chút, hoặc chỉ do ta cảm nhận vậy thôi. Chàng ngày càng cười với ta nhiều hơn, chăm chú lắng nghe câu chuyên ta, nhưng đôi lúc chàng xoa đầu ta quá nhiều lần, khiến phát bực quát chàng: "Chàng coi ta tiểu muội hay là thê tử của chàng."

Những lúc như vậy, chàng lại sửng sốt, e sợ ta bị tổn thương vội vàng lên tiếng:"Xin lỗi nàng, ta sẽ cố gắng không coi nàng là muội muội nữa."

Sau đó giữa chúng ta dần trở nên im bặt, ta thì tức tối hừ lạnh, không thèm nói chuyện với Triệu Thiên Mạc chàng nữa, những ngày như vậy, ta thường không thèm nhìn mặt chàng. Chàng im lặng, ta im lặng, không khí cứ dần trở nên im ắng. Vì sao? Vì hàng ngày nói chuyện với chàng đa số ta liên thuyên đủ điều trên trời dưới đất, lúc này chàng ít nói, ta không nói, đương nhiên căn nhà trở nên vô cùng yên tĩnh.

Hôm sau là thời hạn một tháng, ta mời vị đại phu đến thăm bệnh cho chàng lần nữa. Vị đại phu bắt mạch cho chàng rồi thoáng trầm mặc nói:" Công tử có thể bình phục như thế này có thể xưng là kì tích, nhưng chất độc trong người công tử vẫn còn một phần, phần này không thể dùng ngoại lực để ép chất độc ra ngoài, mà phải vào nội lực của chính công tử để ép ra ngoài. Nếu không thể ép ra ngoài hoàn toàn, thì lúc này công tử cũng giống như hồi quang phản chiếu, e là.... không thể sống quá nửa năm."

Vẻ mặt của vị lang y đầy vẻ bất đắc dĩ, nói xong lắc đầu kêu lực bất tòng tâm, kêu ta lão hết cách rồi.

Ta trong lòng gào thét, rủa thầm bà mẹ nó bọn cướp.

Ta thật sự không thể chấp nhận điều này, ta đã vẽ ra, đã chuẩn bị mọi thứ cho tương lai của ta, hắn chết ư, không đời nào.

Tức giận, ta hận không giết tên thủ lĩnh đám tặc nhân kia, nếu lúc đó dọa chết kêu hắn chữa trị cho Triệu Thiên Mạc, huynh ấy đã không bị nặng đến mức này. Nhưng khiến ta căm phẫn hơn là cái tên mặt nộn kia, nghe lang y nói vậy, Triệu Thiên Mạc không hề lộ vẻ lo lắng, lại còn tỏ vẻ cam chịu như dự đoán trước kết cục này vậy, cười vô cùng an nhiên. Ta hét vào mặt hắn xách cổ như hắc cẩu:" Triệu Thiên Mạc, huynh ép chất độc ra cho ta."

Ai ngờ vẻ mặt huynh ấy vô cùng lãnh đạm, cười tươi như hoa nhìn ta:"Nàng đừng lo lắng cho ta, ta biết tình trạng ta như thế..." Chưa kịp nói hết ta cho hắn một cú đấm vào mặt, lần này thì huynh ấy không ngất nữa, mà giật mình kèm theo một tia đau đớn nhìn ta. Vị lang y đứng bên cạnh cũng ngạc nhiên không kém, đổ mồ hôi ướt cả lưng. Ta thì vô cùng sung sướng, cuối cùng tên này mặt cũng có cảm xúc rồi à, biết sợ rồi à, bỗng một cảm giác thân quen ập tới, vô cùng thoải mái, người ta vô cùng sảng khoái, sinh lực tràn trề, à ta nhớ rồi, trước ta đánh hắn ta cũng cảm xúc như thế. Ta suy nghĩ, liệu hắn đánh ta thì có cảm giác đó không?

Nói là làm, ta cầm bàn tay đầy vết chai của Triệu Thiên Mạc, đấm mạnh vào mặt ta. Lần này vị lang y sợ đến mức quỳ cả gối mặt hoảng loạn nhìn ta như kiểu cô nương này điên thật rồi, không những lang y, Triệu Thiên Mạc lần này cũng sợ không kém. Mặt đầy lo lắng nhìn ta, xoa vết đỏ rộp trên mặt ta ánh mắt đầy trách móc. Bỗng ta thấy mặt chàng thoáng thay đổi, đôi mắt sâu thẳm đấy đang gợn sóng, sáng như ánh sao trên trời cao, ta có thể cảm nhận được, chàng đang cực kì thư thái. Ta lập tức nói chàng:"Chàng vận nội công mau lên."

Như kéo tâm hồn bay lung tung trở về, chàng lập tức vận nội công ép chất độc, nửa ngày sau, độc chàng được ép hoàn toàn, ta kêu vị đại phu đó khám lại cho chàng. Mặt lão giống như răng sắp rớt ra, vô cùng khó tin, kìm lòng không được nhìn ta, rồi lại nhìn chàng, hoảng hốt thốt: " Thiên địa ơi, ta hành y cả đời, lần đầu ta thấy đấm vào mặt giải độc, tiểu cô nương, cô có thể đấm lão một cái được không."

Lão ta vô cùng thành khẩn, ta cũng không keo kiệt đấm vào mặt lão một phát: Bốp

Lão mặt sưng tấy, đỏ tím đủ cả, mặt như đít khỉ. Nhưng đấm lão thì ta không hề có cảm giác sung sướng đó. Chuyện này là sao vậy? Hay là đụng tay vào da mỹ nam mới vậy. Ta vội để tay sờ mặt chàng rồi cảm nhận, ta không thấy cảm giác đó. Xong ta lật tay đấm vào mặt chàng vào má chàng thì cảm giác sinh lực tràn trề lại xuất hiện. Ta chợt nhận ra, hóa ra, đấm chàng ta thoải mái đến vậy.

Chàng ủy khuất nhìn ta, mắt thoáng không tin kèm theo tia bất lực.

Lão lang y thì sợ sệt nhìn ta, ta đưa lão thêm tiền để an ủi lão vì cú đấm ban nãy, lão cũng không giận giữ mà vui vẻ bỏ về. Vì dù sao lão yêu cầu ta đấm lão mà, ta không có lỗi, mà lão lại được thêm tiền. Không vui sao được.

Khẽ nhìn Triệu Thiên Mạc, đúng lúc huynh ấy cũng đang nhìn ta, huy ấy tự lấy tay đấm vào mặt chính mình thêm vài cái, ta hoảng hốt giữ chặt tay chàng:

"Ta biết chàng muốn mau chóng lành lặn, nhưng không cần tự đấm mình nhiều như vậy đâu."

Ta nhìn mặt chàng mà thương, mắt mũi miệng đen đỏ tím xanh đủ cả. Nhìn chàng như một con gà bị thủy đậu ấy, đủ màu sắc.

Chàng nhìn ta đầy hối lỗi áy náy nói:"Ta đánh ta vì ta đã đánh nàng, nàng là con gái, bị một đấm vô mặt đỏ ửng cả, ta.....ta thấy rất có lỗi, ta không muốn nàng chịu khổ vì ta, tuy ta cảm thấy vô cùng thư thái khi đánh nàng, nhưng nếu để ta chọn ta không hề muốn tổn thương nàng." Đương nhiên vì ta coi nàng là muội muội của ta.

Nghe chàng nóng xong, ta cảm giác như một làn nước ấm chảy qua cơ thể, chàng lo lắng cho ta, vậy có phải chàng bắt đầu thích ta rồi phải không. Nếu biết để chàng đấm thì được ngọt ngào như vậy, ta đã lấy tay chàng tự đấm mình nhiều một chút rồi. Mắt ta tràn ngập hạnh phúc nhìn chàng không nói không rằng vội vàng choàng tới ôm chàng nói:"Ta thích chàng".

Ta nghe thấy nam nhân đó khẽ cười, nhưng ta không hề biết rằng chàng cười vì bất lực trước ta, chứ không phải vì chàng động tâm khi nghe ta nói thích chàng.

Nghe lời lang y nói, chỉ cần uống thuốc với nghỉ ngơi nửa tháng nữa, chàng sẽ hoàn toàn bình phục. Hắc hắc, đến lúc đó ta cùng chàng chu du tứ hải, cùng nhau tu tiên, hạnh phúc viên mãn, trọn đời. Nghĩ thôi mà người sướng cả lên, ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm nay ta dậy sớm hơn mọi ngày, người vô cùng thư thái, nhìn nam nhân sau tấm rèm đang ngủ. Ta khẽ nâng tay.... lấy mực vẽ lên mặt chàng, xong như chưa đủ, ta cầm bút chạm mày chàng, ta lại muốn thêm tí nữa, lấy miếng thấm chèn vào môi chàng. Haha, nhìn coi, ta vẽ mặt chàng nhìn như yêu quái, mặt chàng trắng ta vẽ thành đen xì, mày đen thì ta vẽ thành mày trắng, môi đỏ thắm ta vẽ thành môi xanh, chưa dừng ở đó, tóc chàng ta quấn cả một đống rơm. ÔI trời ơi, đây mà là mĩ nam á, haha, chàng đẹp quá, quá là đẹp...

Xong ta làm mặt vô tội, đi nấu cơm sắc thuốc cho chàng như thường lệ. Hôm nay chàng xuống giường được rồi. Dáng vẻ nho nhã của chàng, khiến ta nhìn đằng xa vẫn muốn rớt nước miếng, ta thấy chàng vừa tỉnh dậy đã lập tức đi đâu đó, mặt chàng vô cùng hoảng loạn, nhìn tán loạn, cuối cùng chàng nhanh chóng ra quyết định, kéo rèm lại che mắt ta ngay tức khắc, ta không biết chàng đã làm gì, lúc sau chỉ thấy chàng mang 1 bình hoa đi ra ngoài.

Thấy thế ta liền hỏi:"Triệu Thiên Mạc, huynh làm gì thế?"

Chàng ngượng ngùng nhìn ta:"Cô nương, có thể cho ta cái bình hoa này được không".

Ta lườm hắn tiến lên nói:"Chàng vừa gọi ta là gì, gọi ta là Ngạn Cơ."

Nhìn thẳng vào mắt ta, hắn miệng lí nhí:"Ngạn Cơ, cho ta cái bình hoa."

Ta mỉm cười hài lòng:"Được, ta cho chàng đấy, nhưng phải nhắm mắt lại."

Chàng ngây thơ không nghi ngờ lập tức nhắm mắt lại, ta kiễng chân, thơm vào má chàng một cái, hắc hắc, ăn đậu hũ được 1 tí rồi, chưa kịp vui mừng, đã thấy vẻ mặt chàng đầy lo sợ lùi lại, không may sau chàng là cái bàn, chàng ngã xuống.

RẦM

Cái bình hoa trong tay tung lên cao, đập vào chân ta và bể. Chút đau này chả là gì, ta sau khi cõng chàng vượt Tử Lộ rừng, chân ta cũng tiến hóa, giờ cứng như thép như sắt chứ chấp gì lọ hoa sứ nhãi nhép tép riu. Nhưng không biết vì sao, dòng nước trong lọ hoa tràn ra chân ta khiến ta lâng lâng khó tả, ta không bài xích thứ nước này, thậm chí có hơi hưởng thụ nó. Nước gì kì lạ vậy, ta mặt ngây thơ đầy vẻ tò mò nhìn Triệu Thiên Mạc:"Nước này là gì?"

Hắn mặt đỏ ong mắt tràn ngập ngượng ngùng, vẻ mặt đầy hối lỗi, mắt thì óng ánh long lanh, ta cảm giác chỉ cần ta quát một cái hắn lập tức khóc, thỏ thẻ nói:"Ta nãy nhịn không kịp, đã lâu lắm rồi không đi.... nên..... vội vàng lấy chiếc bình hoa... cứu tế gấp."

Hắn ngập ngừng nói để ý khuôn mặt đầy tức giận của ta, khỏi phải nói ta tức đến cực điểm, không phả lài ta tức vì hắn đi tè vào lọ hoa, ta tức vì ta cảm thấy thư thái trong "nước thánh" của hắn. AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.

Ta hét lớn quát hắn:"Chàng mau lập tức dọn đống này cho ta, không thì ta cho chàng sưng mặt."

Ngay sau đó ta vội vàng chạy ra sông, kì cọ cho thật sạch sẽ, từ rạng sáng đến tối khuya mới cảm thấy hài lòng bước về nhà. Khi về nhà đã thấy cơm nước đủ đầy, hắn vào bếp....

Ta rất hào hứng, bụng ta vô cùng đói, đã sáng giờ chưa ăn gì, lập tức ngồi vào bàn, hắn vẻ áy náy nhìn ta nói:"Nàng ăn xong đừng giận ta nữa nhé."

Ta hừ lạnh:"Nhìn bữa ăn đặc sắc nên ta tha cho chàng đấy."Nói xong ta gắp thử miếng thịt luộc... Ôi miếng thịt trắng xóa, không lông, độ mỏng dày vừa phải, nhìn vô cùng kích thích... Sao phu quân của ta trừ giới tính cái gì cũng hoàn hảo như thế chứ. Đem theo sự vui vẻ, nuốt miếng thịt vô bụng.

Ọe.....

Cái thứ gì đây. Sao vị có thể tởm thế. Ta ngước mặt nhìn hắn, thấy hắn vô cùng trông chờ, đôi mắt lộ vẻ mừng rỡ, ngây thơ, ta... ta thật không nỡ khiến tâm trạng hắn sụp đổ.

Nhìn ta hắn nói:"Nàng thấy sao, đây là lần đầu ta vào bếp...", mặt chàng vô cùng ngượng ngùng đỏ ửng, thật là khiến ta muốn ăn thịt.

Ta nói khéo vô cùng bất đắc dĩ tặng hắn lời khen:"Chàng làm rất tốt, nêm nếm lại một xíu xìu xiu nữa là tuyệt cú mèo."

Hắn vô cùng vui vẻ, đụng đũa ăn. Ta không biết là do khẩu vị ta có vấn đề hay là do hắn quá kì cục, hắn ăn thức ăn của hắn vô cùng sảng khoái. Ta lấy đũa gắp thử món khác, lần này là cá kho gừng,....... Ọe. Vị tởm thật.....

Bữa ăn đấy, hắn vô cùng vui mừng, ta thì miệng tuy cười nhưng lệ đổ vào tim, ta quả thực không muốn phá tâm trạng của hắn, ta hỏi hắn:"Triệu Thiên Mạc, chàng nói ta nghe về ngọc bội đi".

Hắn trầm tư nhìn ta, lần này thì hắn không xỉu nữa, ta vô cùng hài lòng trong tâm can, ngóng chờ hắn nói: "Ngọc bội này là tín vật của ta, một nửa còn lại là cho thê tử bị mất tích của ta, nàng vốn là con gái của Kỳ tướng quân cùng Nhạc phu nhân. Ta nghe phụ thân kể, lúc đó ta chỉ có 3 tuổi, vị Kỳ tướng quân cùng Nhạc phu nhân sinh ra một bé gái, vô cùng yêu thương cũng là đứa con thứ ba của họ. Năm đó phu nhân cùng tướng quân gặp phải sát thủ, ôm theo đứa con 3 tháng tuổi chạy trốn, chạy tới vách núi không ngờ sát thủ đẩy phu nhân xuống vực, Kỳ tướng quân chỉ kịp nắm tay Nhạc phu nhân bám vào cành cây chênh vênh vách núi, lúc đó may mắn hộ về tướng quân tới kịp, cứu hai người họ, nhưng con gái của họ rớt xuống vách núi. Sau phu phụ họ tìm kiếm khắp nơi, không thấy con gái của họ, cho rằng đã chết, Nhạc phu nhân khóc một đêm bạc trắng cả đầu, thái y cứu mãi mới cứu được bà."

Lòng ta dâng lên một cảm giác nghẹn ngào, nghẫm nghĩ cẩn thận, ta thật sự vui mừng nha, hóa ra ta thật sự vẫn có còn thân nhân, họ vẫn tìm ta, vẫn yêu ta, chỉ là không tìm thấy ta mà thôi. Triệu Thiên Mạc thấy ta biểu cảm đầy kỳ lạ, lập tức lo lắng dỗ dành ta, nghi hoặc hỏi ta:"Nàng làm sao thế?"

Ta lấy trong túi miếng ngọc bội lưu ly đỏ rực hình cánh sen đấy ra, lần này Triệu Thiên Mạc giật mình không nói được lời nào, chỉ vỗ vai siết chặt ta.