Dịch: Nguyễn Hạ Lan
'CÁI ĐÓ CŨNG LÀ TÙY NGƯỜI ĐẤY!'
***
Tim Kiều Mộ thắt lại, cô ngây ngốc ngẩng đầu: "Có cai được không anh?"
Cô bé xảy ra chuyện ngay dưới mắt mình nên Kiều Mộ không thể thoái thác trách nhiệm.
"Mặc dù dùng một lần liền nghiện, nhưng can thiệp kịp thời, chắc hẳn không quá đáng ngại! Con bé ghét nhất chính là điều này." Tiêu Trì thở dài, tự trách lắm: "Bọn anh cũng có sơ suất trong công tác, anh đã viết kiểm điểm cho sếp phó Lương rồi!"
Bỗng nhiên Kiều Mộ không biết nên nói gì. Từ Phẩm Thúy Trai về, cô cứ bồn chồn suốt, cứ cảm thấy mục đích tối nay họ tiếp xúc trực diện với Quách Bằng Hải không đơn giản. Cơ mà cô đã quên hỏi chuyện này.
Tiêu Trì nhéo má Kiều Mộ, im lặng hồi lâu.
Hiện giờ Hoàng Viện vẫn chưa tỉnh, sếp phó Lương đã trưng cầu ý kiến chuyên gia cai nghiện của tỉnh. Đối phương nói trước tiên quan sát đã, nếu phản ứng không quá mạnh thì bố trí bác sĩ tâm lí cho cô bé càng sớm càng tốt, đồng thời tuyệt đối bảo mật.
Cô bé đang trong thời kỳ phản nghịch, để bạn bè biết mình nghiện ngập ở tuổi này là một tai họa lớn khỏi phải nghi ngờ.
"Quách Bằng Hải đang nóng lòng muốn bán xưởng dược. Tối nay bọn anh và gã ta chạm trán trực tiếp là tính toán tiếp tục mạo danh con gái, con rể của vị tổng giám đốc Lương kia, ra giá cao khiến gã đẩy nhanh tốc độ ra nước ngoài đúng không?" Kiều Mộ thở phù một hơi, cầm bông tăm cẩn thận làm sạch máu của vết thương.
Trời nóng, ống quần chật, một vài chỗ trên viết thương đã mưng mủ.
Tiêu Trì gật đầu, nhịn đau cười đáp: "Em yên tâm, cuối cùng xưởng dược chắc chắn sẽ rơi vào tay Tần Bân thôi! Sang Thiên là doanh nghiệp tư nhân, chủ tịch "đổ" rồi, quyền cổ đông không bị giảm hết đâu."
"Ghen à?" Kiều Mộ mạnh tay hơn, cô dùng sức nặn bỏ mủ ở chân mạnh, "Anh đã thành chồng người khác rồi, em có nên ghen tí không nhỉ?"
Đau đến nhe răng, Tiêu Trì không ngớt cười khổ: "Em biết ghen sao?"
Khẽ nhướng mày mấy cái, Kiều Mộ không trả lời. Nặn sạch mủ, cô dùng bông tăm tỉ mỉ bôi thuốc bột lên vết thương.
Băng bó lại cho anh xong, cô đứng dậy đi rửa tay. Khi trở ra đã hơn 4 giờ sáng.
Tiêu Trì chưa ngủ, anh gác chân lên bàn trà, tay cầm di động, chăm chú nhìn màn hình. Kiều Mộ ngồi xuống, ló đầu liếc qua, đoạn cô lấy đi điện thoại trong tay anh, "Ngân Kiều cố ý mặc gợi cảm như vậy ạ?"
"Ban đầu không nghĩ tới phải tiếp xúc thẳng mặt, trước khi xuất phát bất ngờ nhận được mệnh lệnh, có lẽ cô ta muốn "dìm hàng" em!" Tiêu Trì ngẩng đầu, trong ánh mắt ẩn giấu vẻ nóng bỏng sâu lắng: "Ghen thật à?"
Đáy mắt Kiều Mộ dâng lên nét cười, cô không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận: "Đi tắm rồi ngủ thôi! Sắp sáng rồi!"
Tiêu Trì duỗi một cánh tay, vòng qua eo Kiều Mộ, ôm lấy cô. Lồng ngực anh dán sau lưng cô, khẽ cười ra tiếng: "Mở quà trước đã!"
Kiều Mộ đáp "vâng". Lấy hộp quà kia qua, cô mỉm cười mở nắp.
Một cây trâm màu đen nằm giữa lớp vải lụa trắng, không quý giá, thậm chí cũng chẳng đáng tiền, nhưng chạm trổ vô cùng tinh xảo. Hoa mai sống động như thật, cánh hoa mịn màng và sáng bóng.
Cầm lên ngắm kĩ một lượt, để ý thấy trên cây trâm có khác năm chữ nhỏ theo thể Thảo: 'Tặng Ngô Ái Kiều Mộ' (Tặng Kiều Mộ tôi yêu). Phút chốc, trái tim cô mềm nhũn hóa thành nước, "Anh chuẩn bị bao giờ vậy?"
"Lần đầu tiên em đến nhà anh!" Tiêu Trì giơ tay rút cây trâm đang cài trên tóc Kiều Mộ, rồi lại ôm cô: "Về sau, chỉ được cài cây trâm này, cất cây trâm Kiều Huy tặng em đi!"
Kiều Mộ từ từ quay người, cúi đầu nắm lấy tay anh.
Tay anh thô ráp lắm, kẽ ngón cái và ngón trỏ, hai cạnh ngón trỏ, lòng bàn tay bên trái toàn những vết chai rất sâu. Cô chưa từng nghĩ tới, đôi bàn tay này, ngoài cầm súng còn có thể khắc nên cây trâm đẹp đẽ nhường ấy.
"Em thích không?" Tiêu Trì thơm má cô: "Làm đẹp hơn Kiều Huy nhiều, nhỉ?"
Đặt cây trâm xuống, Kiều Mộ xoay đầu lại, hơi vểnh khóe môi: "Anh ấy là anh trai em mà! Anh còn đến mức này cơ đấy!"
Thoáng ngẩn ra, tiếp đó không nhịn nổi, anh bật cười: "Quá ấy chứ, cậu ta cũng là đàn ông!"
Nụ cười bên môi Kiều Mộ dần đậm thêm, cô đẩy anh ngã trên ghế, nhướng mày: "Tần Bân đã nói gì với anh?"
"Cảnh cáo anh để em gặp nguy hiểm nữa thì anh ta sẽ không khách sáo!" Tiêu Trì ôm eo Kiều Mộ, năm ngón tay lùa vào mái tóc mềm mượt của cô, híp mắt đầy thỏa mãn: "Anh tưởng hắn nhất định cũng sẽ nói gì đó với em, cứ ngỡ tối nay không thể gặp em rồi!"
"Anh ta chẳng nói gì với em cả!" Kiều Mộ gối lên ngực anh, ngáp ngủ, "Ngân Kiều thì cảnh cáo em không được đùa giỡn tình cảm của anh."
Lồng ngực Tiêu Trì khẽ phập phồng, anh cười ha hả.
Kiều Mộ xem đồng hồ đeo tay, đoạn ngồi dậy bảo anh đi tắm rửa. Thức gần một đêm, hai mắt cũng mở hết nổi.
Tiêu Trì "ừ" một tiếng. Anh ôm cô ngồi lên, dịu dàng hôn trán cô một cái, rồi lê chân đi tắm.
Thứ Sáu, Kiều Mộ không phải trực ban, nhưng cũng không thể ở đây quá lâu. Thu dọn hòm thuốc xong xuôi, đợi anh ra, cô đứng dậy bước tới: "Trên người anh có vết thương, cẩn thận anh nhé!"
"Ừ!" Tiêu Trì kéo cô vào vòng ôm, nồng nàn hôn sâu một hồi mới bịn rịn buông cô, "Em cũng vậy! Nhớ mang theo điện thoại cũ để anh kiểm tra định vị của em mọi lúc!"
Đôi lông mày Kiều Mộ cong lên, cô lùi lại hai bước, khẽ khàng mở cửa, ra ngoài.
Buổi trưa, rốt cuộc Hoàng Viện cũng tỉnh. Bệnh viện gọi điện tới, thông báo cho Kiều Mộ rằng chiều nay cô có thể đến thăm.
Cất di động, mặt ủ mày chau, Kiều Mộ giải thích ngắn gọn tình hình với ông nội.
Ông nội thở dài thườn thượt, mấy lần toan nói lại thôi, sau cùng ông lặng im.
"Là cháu sơ ý, con bé bị ép nghiện ma túy. Hi vọng chuyên gia bên Tiêu Trì mời tới sẽ có cách làm cho con bé sinh ra cảm xúc kháng cự về mặt tâm lý." Kiều Mộ xoa đầu Liệt Phong, thâm tâm cô rất khó chịu.
"Cũng chỉ có thể nghĩ vậy! Đám mất dạy này, cứ phải đem đi bắn bỏ bằng hết!" Ông nội nghiến răng căm giận.
Đang chuyện trò, Tần Bân từ ngoài bước vào, xách theo một túi đầy quả vải.
Kiều Mộ nhận lấy, mang vào bếp. Thấy dì Lưu đã nấu xong cơm trưa, cô gọi điện bảo Hứa Thanh San cùng ông nội Hứa sang ăn cơm.
Buổi chiều đến thăm Hoàng Viện, tinh thần cô bé khá ổn, bệnh viện đã đồng ý với yêu cầu chuyển viện, tối nay thì đi.
Kiều Mộ biết Tiêu Trì sẽ theo xe qua đây, vốn muốn đi cùng anh, nhưng cân nhắc tới hình hình trước mắt, cô đành thôi.
Sáng thứ Hai, một vụ án mạng nữa lại xảy ra tại Lâm Châu. Vòng tròn bạn bè toàn ảnh hiện trường đẫm máu, lòng người rất hoang mang.
Cũng không rõ là ai phao tin nói Lâm Châu có một tên sát nhân điên cuồng, thoáng chốc tất cả mọi người đều chuyển nhau tin tức: đừng ra ngoài sau 7 giờ tối.
Vừa châm cứu cho bệnh nhân, vừa nghe họ kể lại tình hình người chết lần này, Kiều Mộ không khỏi lo lắng cho Tiêu Trì.
Từ sớm thứ Bảy đến giờ, anh chỉ gửi tin nhắn cho cô vào buổi sáng, còn thời gian khác thì chẳng thấy gì.
Chiều, hết giờ làm, Tần Bân phải đi. Kiều Mộ lái xe tiễn anh ta.
"Kế hoạch thu mua xưởng thuốc sẽ tiếp tục. Lần sau đến, anh tới nghỉ luôn ở Nhân Tế Đường nhé!" Tần Bần nghiêng đầu, tầm mắt rơi trên sườn mặt cô, thản nhiên nói: "Anh không mong em gặp chuyện, cũng không mong ông nội xảy ra chuyện."
"Cảm ơn anh." Kiều Mộ tập trung nhìn đường, khuôn mặt không có quá nhiều cảm xúc, cô đáp: "Nói ra thì em thực sự phải cảm ơn anh, không chỉ có lần này!"
"Thật lòng hả?" Tần Bần lộ vẻ tươi cười, thở phào một hơi, "Nghe được những lời này từ miệng em, khó lắm nhá!"
"Em khó chơi cùng vậy sao?" Kiều Mộ khẽ lườm Tần Bân, giọng điệu mát mẻ: "Cái đó cũng là tùy người đấy."
Tần Bân thả lỏng, thuận miệng đùa: "Nói chuyện với em phải có trái tim khỏe, kẻo dễ tức chết lắm!"
Đáy mắt Kiều Mộ thấp thoáng ánh cười, cô chuyên chú lái xe tiếp.
Lâm Châu đã vào tháng 7, không khí ngày càng oi bức, thời tiết cũng bắt đầu trở nên khác thường. Lúc ra khỏi cửa, Trời hãy còn trong xanh, xe mới rời khỏi nội thành đã nổi gió lớn, mây đen ùn ùn giăng kín.
Trên đường cao tốc, Kiều Mộ vô tình phát hiện phía sau có chiếc xe cứ bám theo suốt, trong lòng cô dâng lên một dự cảm xấu.
Đeo tai nghe, gọi về Nhân Tế Đường, ông nội không trả lời điện thoại. Gọi cho Hứa Thanh San mới biết ông dẫn Liệt Phong đi chơi cờ cùng ông nội Hứa, cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm.
Lòng nhẹ nhõm, Kiều Mộ ngó vào gương chiếu hậu, lạnh lùng liếc chiếc xe đằng sau, khẽ nhắc Tần Bân: "Anh ngồi cho vững, mưa to đến nơi rồi!"
Sắp mưa, nhưng hãy còn cách sân bay một quãng xa, ngộ nhỡ bị tắc đường lỡ mất chuyến bay, tối nay anh ta chỉ có thể ngủ ở khách sạn gần sân bay thôi.
Khóe mắt Kiều Mộ quét qua Tần Bân, trên mặt cô dần phủ một lớp sương giá, từ từ tăng tốc.
Xe sau bám sát, như thể đâm lên bất cứ lúc nào. Không thấy rõ diện mạo của người đàn ông lái xe, gã đeo một cặp kính râm to bự, miệng ngậm điếu thuốc, không ngừng nhả khói ra ngoài.
Chạy được khoảng 10 phút, rốt cuộc đối phương tăng tốc, bật xi nhan xin vượt. Kiều Mộ siết chặt tay lái, tim cũng sắp vọt lên cổ họng. Khoảng khắc hai xe sượt qua nhau, gã lái xe đột nhiên nhìn sang, đôi mắt giấu sau gọng kính ngập tràn lạnh lẽo.
Lòng bàn tay Kiều Mộ ướt mồ hôi, cô thầm thở phào. Sau khi xe kia vượt lên thì lái đi rất nhanh, chớp mắt đã mất hút.
Sắc Trời mỗi lúc một tối, chút ánh sáng còn sót lại cũng bị mây đen che lấp, chớp giật sấm rền trên tầng không. Kiều Mộ giữ vững tốc độ xe để đưa Tần Bân tới kịp sân bay trước khi đổ mưa.
"Trên đường về cẩn thận nhé!" Tần Bân xách túi xuống, vòng qua đầu xe. Anh ta dừng bên ngoài ghế lái, ánh mắt sâu thẳm.
Kiều Mộ không biết làm thế nào, đành tắt máy mở cửa bước xuống.
Tần Bân ôm cô một cái, cười bảo: "Cái xe ban nãy chắc không phải bám theo em đâu, chẳng qua đi cùng đường thôi! Khi về em lái xe chậm thôi, mưa gió dễ xảy ra sự cố."
Kiều Mộ nhướng mày, xua tay ý bảo anh ta đi mau.
Lúc nói chuyện, mưa đã lộp độp rơi. Kiều Mộ rụt cổ, tức tốc trở vào xe.
Tần Bân cong khóe môi, che túi xách lên đầu, chạy như bay.
Ngồi trên xe, Kiều Mộ lặng lẽ nhìn anh ta chật vật lao vào trong sảnh chờ, lông mày cô cau lại.
Chiếc xe đó tuyệt đối không phải là đi cùng đường.
Tiêu Trì từng nói với cô làm thế nào để phán đoán xem mình có bị người ta theo dõi hay không. Hôm thứ Năm tuần trước đến bệnh viện số Hai, cô không chú ý quan sát, buổi tối ăn cơm gặp Quách Bằng Hải, bấy giờ cô mới chú ý.
Chừng nào Quách Bằng Hải và Trương Lương Nghiệp còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật thì cô không được lơi lỏng cảnh giác. Loại người như bọn chúng mang tâm lý trả thù cực kỳ mạnh mẽ, lại toàn những lão cáo già lăn lộn nhiều năm trong xã hội. Chỉ thoáng tỉnh táo lại là chúng sẽ biết ngay quan hệ giữa cô với Tiêu Trì không đơn giản.
Quay xe về, mưa càng lúc càng nặng hạt, Kiều Mộ không dám chạy nhanh, dây thần kinh căng thẳng cao độ. Được nửa đường, chiếc xe 'dai như đỉa đói' kia quả nhiên lại bắt kịp, từ đầu chí cuối bám sau đuôi xe cô.
Chạy tách ra một đoạn, Kiều Mộ thình lình tăng ga vượt qua xe trước, hai tay cô nắm chặt tay lái. Trong giây lát đối phương tiến lên theo, cô tăng tốc vượt xe lần nữa.
(Tác giả: Mấy hôm nay chỉnh sửa một bản thảo xuất bản năm ngoái, không sao đọc được tin nhắn. Hôm nay mở ra, phát hiện có người đẹp không đọc được nhắc nhở đổi mới, chắc vấn đề là ở app của Tấn Giang, ưu điểm duy nhất của Tam Tố là đổi mới mỗi ngày (*^__^*) Những người đẹp không xem được thì nhìn mục lục nhé, vất vả rồi! Yêu các bạn!~~~)