[22] Bạch Tiểu Đường mông trần phạt đứng

Đăng ký rất thuận lợi, thẳng đến lúc ký tên, Bạch Tiểu Đường ngồi trên đùi Thường Hành nhíu mày suy tư: "Em viết tên Bạch Tiểu Đường được không?"

"Chẳng lẽ em còn muốn tiếp tục mang họ Thiệu à?" Thường Hành kí xong thấy cậu không động bút, không khỏi nóng vội.

"Không phải, chỉ là em cảm thấy......" Bạch Tiểu Đường quơ quơ chân, "Có phải là em không công bằng với anh không? Tên em giả, thân phận cũng giả."

"Nhưng em yêu anh là thật." Thường Hành cầm ngón tay cậu ấn lên giấy kết hôn, "Mau kí đi, anh chờ không kịp."

Bạch Tiểu Đường chọc ngòi bút lên giấy một lúc lâu không nhúc nhích, sau lại quay đầu lại nhìn Thường Hành, trong mắt thế nhưng phiếm nước mắt: "Anh không ngại?"

"Bảo bối, em không kí anh mới thật sự để ý." Alpha lột cổ áo Bạch Tiểu Đường ra bực bội cắn, "Người khác còn tưởng rằng anh cưỡng ép em tới ký tên."

Bạch Tiểu Đường lúc này mới dựa vào bàn nghiêm túc viết tên, khoảnh khắc đặt bút đột nhiên ngồi thẳng người: "Thường Hành."

"Ừ?"

"Anh là của em." Omega cầm giấy hôn thú rưng rưng cười rộ lên, "Lần sau anh lại bắt nạt em, em sẽ cắt chim anh."

Thường Hành hỏng mất vùi mặt vào cổ cậu: "Tiểu Đường, dao em ném rồi, sao còn muốn cắt anh?"

Bạch Tiểu Đường không để bụng lắc lắc đầu, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ nói: "Không có dao thì tìm lại."

"Em cắt hỏng rồi thì tìm không thấy cái thứ hai đâu." Thường Hành ôm cậu đi ra ngoài, Bạch Tiểu Đường ôm chặt giấy hôn thú cười không ngừng, như là tờ giấy kia còn quan trọng hơn cả Alpha.

Thường Hành mắt lạnh nhìn một lúc lâu, về xe đến trước người Bạch Tiểu Đường không nhẹ không nặng mà hừ một tiếng.

Omega lấy lại tinh thần, cười tủm tỉm hôn Thường Hành một ngụm, cười ngây ngô với giấy kết hôn.

"Bạch Tiểu Đường, em cười với anh được chưa?" Thường Hành không thể nhịn được nữa, nhéo gáy xách người vào trong lòng.

Bạch Tiểu Đường lúc này mới lưu luyến thu hồi tầm mắt, dựa đầu vào ngực Thường Hành hít sâu một hơi: "Thường Hành, em lại có nhà."

Tay ôm hông cậu của Thường Hành đột nhiên siết chặt, cúi đầu cùng Bạch Tiểu Đường dán trán, hai người ôm nhau nị nị oai oai cười rộ lên.

Lúc này ánh nắng ngoài cửa sổ đã lụi dần, ngoài cửa sổ xe là người đi đường rộn ràng nhốn nháo, ánh nắng làm ghế ngồi nóng lên. Bạch Tiểu Đường nửa quỳ trên đùi Thường Hành bò loạn, hồ nháo không cho Alpha lái xe. Thường Hành ngừng xe ở ven đường ôm Bạch Tiểu Đường cười không ngừng, vuốt ve eo mềm mại dưới áo sơ mi, lại nhẹ nhàng gãi bắp đùi mẫn cảm của cậu.

Bạch Tiểu Đường náo loạn một lát nghỉ ngơi thở dốc, cởi cúc áo Thường Hành vùi mặt vào liều mạng ngửi: "Thường Hành, dấu vết bị em cào trên người anh đã mờ chưa?"

"Tối nào em cũng cào, mờ một vết lại có vết mới." Alpha liếc mắt sau gáy Omega, thấy tuyến thể đều là dấu răng lòng mới bình tĩnh.

Bạch Tiểu Đường khom lưng một lúc lâu không nhúc nhích, lúc ngẩng đầu bỗng nhiên nói: "Lần sau gặp đại ca, em cũng muốn khẩu súng."

Hạ thể Thường Hành chợt lạnh, tươi cười cũng cương: "Tiểu Đường, em đừng nói giỡn, bắn chim anh cũng không phải là giỡn."

Omega nghe xong lời này hung hăng trừng mắt nhìn Thường Hành một cái: "Nghĩ vớ vẩn cái gì thế?"

Alpha tức khắc yên lòng, ôm cậu hôn: "Bảo bối, lại cho anh ôm một lát."

"Anh...... Học được ở đâu......" Bạch Tiểu Đường nghe mà mặt đỏ tai hồng, "Đừng gọi em như vậy."

Thường Hành mới mặc kệ, thâm tình chân thành kêu vài tiếng, còn học điệu ca kịch gọi Bạch Tiểu Đường "Darling", làm Omega xấu hổ gặm cắn cổ Thường Hành, giỡn đến khi mặt trời xuống núi mới về.

Lúc này đây về nhà chân chính của Thường Hành và Bạch Tiểu Đường.

"Đây là nhà ở cha mẹ anh để lại cho anh trước khi anh xuất ngoại."

Bạch Tiểu Đường quay cửa kính xe xuống ngơ ngác nhìn ra ngoài.

"Tuy rằng nhỏ hơn chủ trạch Thường gia chút, nhưng thanh tịnh hơn so với chỗ khác, phong cảnh cũng đẹp." Alpha thấy cậu sững sờ, tiếp tục giải thích, "Mấy ngày hôm trước anh gọi người tới quét tước, buổi chiều đọc địa chỉ cho quán ảnh cũng là chỗ này, qua mấy ngày bọn họ rửa ảnh xong sẽ đưa lại đây."

Bạch Tiểu Đường nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng, chống cằm nhỏ giọng kêu: "Thường Hành."

"Em không thích?" Thường Hành hơi có chút lo lắng.

"Anh...... Vẫn rất dịu dàng." Omega càng nói giọng càng nhỏ, "Lúc tức vẫn dịu dàng."

Thường Hành sau một lúc lâu cũng chưa hé răng, chờ tới cửa nhà Tây, mở cửa xe ôm Bạch Tiểu Đường ra, mới buồn bực cắn chóp mũi cậu: "Anh dịu dàng được không?"

Giữa sườn núi hơi ẩm có chút nhiều, như là sắp mưa. Trong mắt Bạch Tiểu Đường cũng tràn ngập hơi nước, nhưng cậu không muốn rớt nước mắt trước mặt Thường Hành, chỉ xoắn cổ áo Alpha khàn giọng nói: "Dữ một chút đi."

"Dữ cái gì?" Thường Hành đặt cậu trên đất buồn cười lắc đầu, "Em có chọc giận anh đâu."

Bạch Tiểu Đường đá đá lá màu xanh trên mặt đất, nhét ngón tay vào lòng bàn tay Alpha: "Anh không dữ, em lại muốn quậy......"

Thường Hành dẫn cậu đi qua mặt cỏ trước viện, lúc đẩy ra cửa phòng cười dung túng: "Vậy quậy đi, quậy loạn anh lại mắng em."

Bạch Tiểu Đường giật giật ngón tay, rầm rì bò lên lưng Alpha: "Đây chính là anh nói."

Thường Hành nhận mệnh cõng cậu lên, ở trong phòng chậm rì rì lắc lư: "Nhìn xem còn thiếu cái gì, anh lại gọi người đi mua."

Vì thế Bạch Tiểu Đường cùng Thường Hành xem như ở giữa sườn núi, ba ngày sau quán ảnh đưa ảnh chụp tới. Omega cướp muốn treo, đứng ở ghế lung lay dọa Thường Hành ra một thân mồ hôi lạnh.

"Tiểu Đường, em cẩn thận chút." Alpha khẩn trương hơn cả cậu.

Bạch Tiểu Đường đỡ ảnh chụp cao nửa người cố sức gật đầu: "Anh đừng nói, em sẽ mất tập trung."

Thường Hành vội vàng khép miệng, nôn nóng mở ra hai tay che chở cậu. Bạch Tiểu Đường xụ mặt treo rất cẩn thận, mới vừa treo xong cái đuôi đã vểnh lên trời, cao hứng phấn chấn xoay người nhảy vào lòng Alpha. Vì thế cả người cậu từ ghế trên rơi xuống, cũng may Thường Hành ôm được vào trong lòng ngực.

"Anh xem em treo được không?" Omega còn không có nhận thấy được nguy hiểm, ở trong lòng ngực Thường Hành xoắn đến xoắn đi.

Thường Hành cũng đã tức giận đến nói không nên lời, ôm cậu đến sô pha lột quần đét mông.

Bạch Tiểu Đường bị đánh ngốc, ngơ ngác hít hít mũi, hồi lâu mới ủy khuất quay đầu bò vào lòng hắn.

"Anh cho em nghịch, không phải cho em làm chuyện nguy hiểm." Alpha vỗ tay cậu, tức giận đến thở hổn hển, "Nếu vừa nãy anh không đỡ được em thì sao? Té bị thương đau lòng chính là em, chịu khổ chính là em, Bạch Tiểu Đường em quậy cái gì?"

Omega mông trần dán vào lòng Thường Hành: "Em sai rồi."

"Em sai chỗ nào?" Alpha liếc cậu một cái.

"Em sai rồi, giờ em cho anh sờ......" Bạch Tiểu Đường lại tránh nặng tìm nhẹ, lôi kéo tay Thường Hành làm nũng.

Lửa giận đáy lòng Thường Hành tức khắc hừng hực bốc cháy lên, nhét quần lót mới cởi xuống vào tay Omega, chỉ vào ảnh chụp trên tường hừ lạnh: "Đứng phạt ở đó cho anh!" Nói xong thấy Bạch Tiểu Đường muốn lén lút mặc quần, lại xụ mặt bổ sung một câu, "Không được mặc, cứ đứng như vậy đi!"

Bạch Tiểu Đường đành phải không tình nguyện mà bò xuống sô pha, che lại mông biệt nữu đứng ở trước ảnh chụp của mình và Thường Hành hờn dỗi. Trên mông trắng nõn của cậu hiện ra năm dấu tay nhàn nhạt, chọc cười Thường Hành ngồi trên sô pha, nhưng Alpha chịu đựng không lên tiếng, chỉ làm bộ buồn bực uống trà.

Trên người Bạch Tiểu Đường có bệnh chung của thiếu gia xuất thân từ đại gia tộc, nói trắng ra là thích thịnh khí lăng nhân, Thường Hành thích cậu không đại biểu có thể mặc Omega lấy tánh mạng nói giỡn. Cũng may Bạch Tiểu Đường tuy rằng biệt biệt nữu nữu không phục, vẫn là ngoan ngoãn đứng phạt trước ảnh chụp, chứng tỏ trong lòng biết mình đùa dai, có điểm ý tứ hối cải.

Thường Hành uống xong trà lại bóc hoa quả, nhìn chằm chằm mông trắng nõn của Bạch Tiểu Đường ăn đến là sung sướng, chờ dấu hồng trên mông Omega mờ đi, mới đi qua thò tay nhéo nhéo cánh mông mềm mại của cậu.

"Thường Hành." Bạch Tiểu Đường ôm quần dụi vào lòng Alpha.

Thường Hành lui qua một bên, buồn cười nhìn cậu: "Biết sai chưa?"

Omega vội gật đầu không ngừng: "Lần sau em sẽ không giỡn nữa."

"Làm gì còn lần sau?" Thường Hành bế cậu lên lại đến sô pha đút trái cây ăn, "Về sau ảnh chụp đều để cho anh treo."

Bạch Tiểu Đường bất mãn hừ một tiếng.

Thường Hành lập tức đem đưa tới hắn bên miệng trái cây lấy ra một ít: "Lại nghịch thì về phạt đứng."

Omega nháy mắt uể oải chịu thua, dựa vào lòng Thường Hành ngực ngoan ngoãn ăn trái cây, bá đạo quái đản trước khi tạo kết tan thành mây khói, là bị Thường Hành dưỡng đến dính người.

Alpha đút cậu ăn xong toàn bộ trái cây, đứng dậy bế Bạch Tiểu Đường lên, bỗng nhiên thấy trên sô pha nhiều ra một vệt nước.

"Ai bảo anh bắt em đứng phạt trước ảnh......" Omega che lại mông xấu hổ buồn bực duỗi chân, "Không cẩn thận cái đã ướt."

Thường Hành hít sâu một hơi, khiêng Bạch Tiểu Đường lên vai chạy vào phòng ngủ, điên loan đảo phượng thiếu chút nữa lăn lộn một đêm, thật vất vả an ổn nghỉ ngơi, lại mơ màng hồ đồ bị đại ca xách lên từ trên giường.

Alpha mơ mơ màng màng lăn xuống giường, đầu tiên là giúp Bạch Tiểu Đường đắp chăn đàng hoàng, sau đó mới đi theo Thường Cửu xướng phòng khách.

"Không thấy tiểu Xuyên."

Cơn buồn ngủ của Thường Hành tức khắc tan thành mây khói, suy nghĩ giúp đại ca mấy ý kiến, lại gọi điện thoại cho thủ hạ làm cho bọn họ giúp đỡ tìm tẩu tử, tâm tình dần dần trở nên trầm trọng như bóng đêm.

Mà Bạch Tiểu Đường đã sớm tỉnh, khoác quần áo Alpha đứng ở cạnh cửa phòng ngủ mắt trông mong mà chờ, thấy Thường Hành vội vàng châm trà cho hắn.

"Tiểu Đường, tẩu tử anh mất tích." Thường Hành không uống nước, ngược lại hôn môi Omega.

Bạch Tiểu Đường nghe vậy kinh ngạc hơn cả Thường Hành: "Em tưởng là......"

"Em tưởng là họ rất hạnh phúc à?" Alpha hiểu rõ cười cười.

Omega gật gật đầu, vuốt ly nước ấm áp ngây ngốc: "Em cảm thấy họ nhìn qua rất mặn nồng, báo chí cũng viết thế mà?...... Đại ca bị tẩu tử mê đến thần hồn điên đảo."

"Nghe ý em, cảm thấy họ giống truyện cổ tích sao?" Thường Hành buồn cười xoa xoa đầu Bạch Tiểu Đường.

Bạch Tiểu Đường nghe xong lời này, lập tức ngẩng đầu không phục: "Chẳng lẽ không phải sao? Lưỡng tình tương duyệt, không màng thế tục, nghe qua đã rất hạnh phúc."

"Chỉ có em nghĩ như vậy." Thường Hành ôm cậu vào trong ngực hôn hôn, "Cũng may em có thể nghĩ như vậy."

Bạch Tiểu Đường vùi trong lòng Alpha, đôi mắt xoay chuyển: "Em không nghĩ như vậy thì anh sẽ không cần em chắc?"

"Nói hươu nói vượn." Thường Hành không nhẹ không nặng cắn bờ môi của cậu một chút, lại nói lời thấm thía, "Tiểu Đường, em không giống tẩu tử, em vì đào hôn mới vào lầu hát, tẩu tử là cô nhi, từ nhỏ đã vì sống sót chịu ánh mắt người đời...... Những chuyện em thấy hạnh phúc, trong mắt anh ấy là chuyện liên lụy đại ca."

"A...... Giống, giống mỹ nhân ngư." Bạch Tiểu Đường nhíu mày kinh ngạc cảm thán, "Tẩu tử giống mỹ nhân ngư."

"So sánh kiểu gì thế?" Thường Hành cười cũng không được, tức cũng không xong, cẩn thận ngẫm lại, lại cảm thấy cách làm của Lan Tiểu Xuyên thực sự có vài phần hy sinh bản thân để thành toàn Cửu ca, liền thở dài niết quai hàm Omega, "Anh đây chính là chú lính chì dũng cảm."

Bạch Tiểu Đường vội vàng sờ chân Alpha: "Không được, em không muốn anh gãy chân."

Thường Hành tức khắc cười đến nói không nên lời, ôm eo cậu dùng sức nhéo hai cái: "Ai bảo em đọc nhiều truyện cổ tích?"