Phiên ngoại ba: "Không ngủ thì cắm cắm"

Thường Hành đã sớm thay đồng phục, khoác áo ngủ ngồi ở mép giường đọc tin tức lề đường trên báo, thấy cậu tỉnh lảo đảo lắc lư đứng dậy, buồn cười hỏi: "Buổi tối không muốn ngủ à?"

"Không ngủ thì anh cắm cắm......" Omega lăn một vòng trên giường, sờ soạng xoa huyệt khẩu sưng đỏ của mình, "A...... Đau."

"Đừng ầm ĩ, dậy ăn gì đó đi." Thường Hành đá đá cẳng chân cậu, thấy Bạch Tiểu Đường trở mình như là muốn ngủ tiếp, vội vàng thò lại gần bế cậu lên, "Muốn ăn gì nào?"

"Anh." Omega lăn tới lăn đi trong lòng Thường Hành.

"Vẫn chưa ăn đủ à?" Alpha nhịn không được bật cười, "Vậy buổi tối tiếp tục."

Bạch Tiểu Đường híp mắt ngủ một lát bỗng nhiên phản ứng lại: "Đủ rồi đủ rồi, sưng lên cả rồi."

Thường Hành đang đỡ cậu đi tiểu, nghe vậy cắn gáy Omega hừ nhẹ: "Biết rồi, nhanh tiểu đi."

Bạch Tiểu Đường cọ tới cọ lui tiểu xong, lại dán bên người Thường Hành ba ba đi theo. Alpha có chính sự phải làm, gấp gáp không rảnh lo ôm Bạch Tiểu Đường. Omega cũng không ngại, tự mình bò lên lưng Thường Hành, không ồn không quậy, chỉ là dán một tấc cũng không rời, thoáng tách ra một chút cũng vội vã dán về.

"Tiểu Đường, em đang làm nũng à?" Alpha tranh thủ lúc rảnh rỗi xoa xoa đầu cậu.

Bạch Tiểu Đường nằm trên đầu gối Thường Hành nhìn hắn viết chữ, nghe vậy không lập tức quay đầu lại, ngẩn người một lát mới đáp: "Dạ."

"Chưa thấy em làm nũng như thế bao giờ......" Alpha mừng rỡ dừng không được, "Đúng là tiểu thiếu gia."

"Em không biết." Bạch Tiểu Đường cũng thản nhiên, nhắm mắt theo đuôi đi theo sau Thường Hành đi đường.

Alpha có Bạch Tiểu Đường trong lòng vui vẻ, cũng xử lí chuyện thuận lợi nhiều, chỉ nói: "Không biết thì thôi, như vậy khá tốt."

"Thật à?" Bạch Tiểu Đường chờ Thường Hành không có việc gì mới dám nói tiếp, "Em...... Em chưa từng học làm nũng."

"Học cái gì? Anh thích em như bây giờ nhất, em cũng đừng mù quáng ép mình."

"Nhưng vừa rồi anh mới nói làm nũng không phải như thế." Bạch Tiểu Đường cố chấp.

"Aiz bảo bối." Alpha thu bút máy ôm cậu giữa hai chân, "Em nghĩ đi, vô luận em quậy hay không, dính người hay không, không phải anh vẫn chịu thua em à? Rảnh học làm nũng, còn không bằng ngủ thêm với anh."

Bạch Tiểu Đường gãi gãi đầu, ngoan ngoãn "Ồ" một tiếng, sau đó xoay người ghé vào đầu vai Thường Hành nói thầm: "Bụng tẩu tử lớn rồi."

Thường Hành nhéo gáy cậu cười rộ lên: "Em lén gặp tẩu tử lúc nào thế?"

"Không......" Omega vội vàng lắc đầu, "Em tính ngày thôi."

"Em muốn đi thì anh đưa em đi." Thường Hành thấy dáng vẻ này của cậu nhịn không được đau lòng, "Cũng không phải không cho em ra cửa, tẩu tử ở nhà lâu sẽ khó chịu."

"Vậy...... Ngày mai đi được không?" Bạch Tiểu Đường lập tức ôm cổ Thường Hành lẩm bẩm nói, "Em muốn tìm tẩu tử chơi."

Alpha liếc mắt nhìn cậu, thu dọn thư tín trên bàn, lại chỉ vào mặt mình nói: "Hôn anh một cái."

Bạch Tiểu Đường nhào qua vừa hôn vừa gặm, Thường Hành lúc này mới cảm thấy mỹ mãn đồng ý, ngày hôm sau dậy sớm, lái xe đưa Omega về chủ trạch.

Thường Cửu cũng dậy sớm, đang ở phòng bếp đun sữa bò, nghe thấy tiếng còi ô tô liếc mắt ra cửa sổ một cái, thấy Thường Hành đang chuẩn bị trộm vào chủ trạch còn khiêng Bạch Tiểu Đường trên vai đét mông, không khỏi cười trêu ghẹo: "Muốn tới sao không nói trước một tiếng?"

"Sợ anh bận không rảnh lo chúng em." Thường Hành nói xong đặt Omega xuống đất, lại nắm tay cậu vào nhà, ăn ké một bữa cơm sáng của anh. Bạch Tiểu Đường đã sớm nóng vội ngồi không yên, nhìn khắp nơi.

"Tiểu Xuyên vẫn chưa tỉnh ngủ." Thường Cửu đặt bánh mì lên bàn, nhìn biểu tình Omega đoán được tâm tư của cậu, "Hai ngày trước còn nhắc tới em, nói muốn đi chơi với em, vừa vặn hai đứa đến rồi."

Bạch Tiểu Đường nghe vậy lập tức ngồi thẳng người: "Tẩu tử nhớ em ạ?"

Thường Hành không khỏi hừ lạnh một tiếng trong cổ, ôm lấy eo Omega vào trong ngực đút sữa bò.

Thường Cửu không quen nhìn bộ dáng bá đạo này của Thường Hành, cầm đũa gõ lên mũi em trai cười mắng: "Thôi đi, dấm của tẩu tử cũng ăn."

"Anh còn nói em à?" Thường Hành không tình nguyện buông Bạch Tiểu Đường ra, "Anh chờ đi, tẩu tử không rảnh để ý anh, anh còn giận hơn em."

Khi họ nói chuyện Omega đã trộm chạy đi mất, bình bịch chạy lên lầu, tựa vào cửa phòng ngủ gọi khẽ: "Tẩu tử?"

Lan Tiểu Xuyên vừa mới tỉnh ngủ, ngồi trên giường ôm bụng ngáp.

"Tẩu tử......" Bạch Tiểu Đường lại gọi một tiếng, ngượng ngùng xoắn xít chen vào cửa.

Phòng ngủ có mùi sữa, Lan Tiểu Xuyên mặc áo sơ mi của Thường Cửu, vạt áo kéo tới bắp đùi, vẫn không che được dấu hôn.

Lần trước Bạch Tiểu Đường chuồn đi xem kịch với Lan Tiểu Xuyên đã quen thân, lần này gặp mặt càng thêm thân thiện. Đôi mắt Omega luôn liếc đến bụng tẩu tử, cuối cùng nhịn không được thò tay sờ sờ.

"Tẩu tử, tối hôm qua đại ca bắt nạt anh ạ?"

Lan Tiểu Xuyên da mặt mỏng, nghe vậy xốc chăn chui vào trong: "Em...... Em đừng nói bừa......"

Bạch Tiểu Đường chui vào theo, vừa cười vừa đỡ cánh tay Lan Tiểu Xuyên: "Tẩu tử, anh cẩn thận một chút."

Thường Cửu cùng Thường Hành mắt to trừng mắt nhỏ ăn cơm sáng một lát thật sự không thú vị, cũng lên lầu, vừa mới mở cửa đã thấy hai Omega chui trong chăn, đầy mặt đều là đỏ ửng, cũng không biết đang đùa gì, không cả nhìn Alpha của mình.

"Bạch Tiểu Đường." Thường Hành tiến lên xách Omega từ trong chăn ra, "Em làm gì thế?"

"Sờ bụng tẩu tử." Bạch Tiểu Đường duỗi duỗi chân, lại cười tủm tỉm nhìn Lan Tiểu Xuyên trong chăn nói, "Tẩu tử, chúng ta đi xem kịch được không?"

"Dạo này có kịch mới sao?" mắt Lan Tiểu Xuyên sáng ngời, khó được không để ý sắc mặt Thường Cửu, hứng thú bừng bừng bọc chăn ngồi dậy.

"Kịch mới thì không có, nhưng Lê Viên có gánh hát nổi danh, nghe nói hát rất hay."

"Không được đi." Thường Hành vừa nghe Bạch Tiểu Đường thật sự hăng hái, vội vàng ngăn cản, "Bạch Tiểu Đường anh cảnh cáo em, đừng náo loạn."

Lan Tiểu Xuyên lại nhớ tới diễn kịch, xoay người ôm eo Thường Cửu, nhỏ giọng khẩn cầu: "Cửu ca, em muốn đi."

"Tẩu tử muốn đi mà." Omega tức khắc đắc ý, lay tay Thường Hành, "Thường Hành, em muốn đưa tẩu tử đi!"

Thường Hành xách cậu đi ra ngoài, Thường Cửu làm bộ không phát hiện, nhét Lan Tiểu Xuyên lại ổ chăn hôn hôn.

"Em muốn đi......" Bạch Tiểu Đường vừa ra phòng ngủ đã héo, gục đầu nói thầm, "Thường Hành, em thật sự muốn đi xem diễn."

Trách cứ đến miệng Alpha lại ngạnh sinh sinh nuốt vào: "Thật sự muốn nghe à?"

Bạch Tiểu Đường ủy khuất gật đầu.

Thường Hành đành phải buông Omega, thở dài xoa đầu cậu: "Anh đi cùng em được không?"

"Vâng." Bạch Tiểu Đường vội gật đầu, kéo ống tay áo Thường Hành nhẹ nhàng lắc lắc một chút, "Nhưng tẩu tử cũng muốn đi mà."

Alpha nghe vậy, nhấp môi xách người đến phòng khách, sợ bị anh mình và tẩu tử nghe thấy, ngồi ở trên sô pha chua giọng hỏi: "Hóa ra em không muốn đi xem với anh à?"

Bạch Tiểu Đường gật đầu làm như thật: "Thường Hành, em thích ở bên anh, nhưng anh trừ đánh đánh giết giết diễn, cái khác nghe không hiểu."

"Chê anh à?" Alpha nhéo nhéo mặt cậu.

"Không chê." Bạch Tiểu Đường gác cằm ở đầu vai Thường Hành cười rộ lên, "Nhưng mà xem với tẩu tử mới vui."

"Đừng giải thích, em chê anh." Thường Hành ra vẻ giận dỗi, Bạch Tiểu Đường vội vàng dán qua hôn miệng Alpha. Thường Hành thích còn ra vẻ ôm người hôn không ngừng, chờ anh hắn ôm tẩu tử xuống lầu mới lưu luyến nhả ra.

Cũng không biết Lan Tiểu Xuyên dùng cách gì cầu Thường Cửu, đại ca Thường gia nhả ra để cậu đi nghe diễn, nhân tiện Bạch Tiểu Đường cũng có thể đi theo cùng. Thường Hành nhìn Omega châu đầu nói nhỏ, oán trách trừng anh hắn.

"Tiểu Xuyên không thể ở nhà mãi." Thường Cửu ho nhẹ một tiếng, "Không phải chỉ là nghe diễn à, chú khẩn trương cái gì?"

"Ca, không phải nói là thống nhất mặt trận sao?" Thường Hành hoàn toàn thất vọng.

Thường Cửu không tự chủ được liếm liếm khóe môi, quay đầu nhìn Alpha cười: "Ai cùng một chiến tuyến với chú? Anh nghe tiểu Xuyên."

Thường Hành tức giận bốc khói, lười để ý anh hắn, ngược lại đuổi theo Bạch Tiểu Đường đã chạy ra thật xa: "Anh lái xe đưa các em đi!"

Omega và Lan Tiểu Xuyên đang chơi vui, thấy Thường Hành còn hơi bực bội, nắm tay Alpha thường thường dùng mũi chân cọ mắt cá chân Thường Hành, như là phát tiết bất mãn.

"Đừng giỡn, anh đưa các em đi." Thường Hành muộn thanh muộn khí nói thầm, "Không ngăn cản em."

Bạch Tiểu Đường lúc này mới an tâm, buông tay Alpha ra ôm cánh tay Lan Tiểu Xuyên đi. Thường Hành nghẹn khuất đi theo sau hai người họ, đi vài bước phát hiện Thường Cửu cũng đi theo. Cuối cùng rốt cuộc vẫn là bốn người cùng đi Lê Viên, chẳng qua Bạch Tiểu Đường cùng Lan Tiểu Xuyên vô cùng cao hứng bao sương phòng nghe diễn, hai người Thường gia lại chỉ có thể ngồi trong xe chờ.

Thường Hành còn còn có dự kiến trước, móc một túi bánh quả hồng ra từ trong lòng ngực hỏi anh hắn có đói bụng không.

Thường Cửu chưa từng bị Lan Tiểu Xuyên vắng vẻ đến loại tình trạng này, đang ôm tay giận dỗi, nào muốn ăn uống quà vặt, mắt lạnh nhìn Thường Hành trào phúng nói: "Rất có kinh nghiệm à?"

"Quen rồi." Thường Hành cắn đầy miệng bánh quả hồng hàm hàm hồ hồ nói, "Tiểu Đường ầm ĩ hơn tẩu tử nhiều, luôn hành hạ em."

"Chiều hư." Thường Cửu buồn bực dựa lưng lên ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Thường Hành cũng không phản bác, gặm xong bánh quả hồng ghé vào tay lái ngáp một cái: "Em thích."

"Kẻ muốn cho người muốn nhận......" Thường Cửu tức giận đánh giá, rốt cuộc vẫn là cầm bánh quả hồng chậm rì rì nhai, "Hung dữ chút là được."

"Cũng không thể không dữ, tiểu Đường thích vậy." Thường Hành dở khóc dở cười cảm khái, "Em ấy đôi khi cố ý làm ầm ĩ vì chọc em giận, mỗi ngày ngóng trông em đánh mông."

Thường Cửu bị bánh quả hồng nghẹn một chút: "Chuyện này chú không cần nói cho anh."

"Không phải anh hỏi à?" Thường Hành nhỏ giọng phản bác, lại bị anh hắn trừng đến thở ngắn than dài, "Tiểu Đường của anh ơi......"

"Đừng gào, mới tách ra được mấy phút?"

Thường Hành mặc kệ, tiếp tục gân cổ lên kêu rên: "Tiểu Đường của anh ơi......"

"Tiểu Đường của chú tới tìm chú." Thường Cửu đột nhiên đá văng cửa đá Thường Hành đi, "Ngừng cho anh."

Thường Hành ngay từ đầu còn tưởng rằng anh hắn nói giỡn, kết quả xoay người bị Bạch Tiểu Đường ôm.

Omega nằm trong lòng Thường Hành quyến luyến cọ, kích động Alpha đến mặt mày hớn hở: "Nhớ anh à?"

"Ừm......" Bạch Tiểu Đường ngẩng đầu lên hôn hôn cằm Thường Hành, "Em nhớ anh có mang bánh quả hồng."

Nụ cười của Thường Hành cương trên mặt, ở trong tiếng cười nhạo của Thường Cửu buộc lại túi cho Bạch Tiểu Đường, lại không thuận theo không buông tha đi theo cậu một đường tới đại đường Lê Viên, lại cùng nhau nghe diễn, đành phải gọi bà chủ đem đồ ăn cho Omega, hạt dưa quả sấy đầy đủ mọi thứ, còn nhân tiện rót hai bình trà nóng.

Kịch trên sân khấu đến đoạn cao trào, tiếng khen ngợi liên tục vang lên, Thường Hành thật sự không có việc gì làm đành phải trở lại xe, mà anh hắn đang ngoẹo đầu lên xe ngủ gật.

"Cửu ca, để cho người khác nhìn thấy anh bị Omega bỏ rơi trên xe thì mất hết mặt mũi đấy!" Thường Hành cầm một túi hạt dưa từ Lê Viên ra, ngồi ở bên người anh hắn tí tách cắn.

Thường Cửu bị hắn làm ồn, nghỉ cũng không nghỉ, đoạt hạt dưa với cắn: "Có gì mà mất mặt? Dù sao là Omega của anh, anh thích."

"Ái chà." Thường Hành dùng bả vai huých anh mình, "Còn nói em chiều hư, anh cũng chẳng kém."

"Tiểu Xuyên không ầm ĩ." Thường Cửu hơi có chút đắc ý, "Nghe lời thật sự."

Alpha bị nghẹn nói không nên lời, rầu rĩ cắn mấy hạt dưa: "Nghe lời cũng không thấy xuống tìm anh."

Cái này Thường Cửu cũng không phản bác, hai người yên lặng cắn xong hạt dưa, lại từng người ngả vào lưng ghế nghỉ tạm.

Gánh hát mới tới hát nguyên một buổi trưa, Bạch Tiểu Đường và Lan Tiểu Xuyên cũng không nghe lâu như vậy, nửa buổi đã ra. Hóa ra Lan Tiểu Xuyên có thai không tinh thần nghe tiếp, buồn ngủ dính lên người Thường Cửu ngủ mất. Thường Hành ở trong xe nghẹn lâu như vậy, nhìn Bạch Tiểu Đường hậm hực, lại bận tâm anh trai và tẩu tử, vội đưa họ về chủ trạch, lúc này mới lái xe đưa Omega về nhà.

Bạch Tiểu Đường xem kịch xong lại gặp được tẩu tử, vui vẻ rất nhiều càng muốn Alpha, chờ chỉ còn mình và Thường Hành ở trong xe, nhịn không được nằm lên đùi đối phương.

"Làm gì thế?" Alpha run chân lên, "Đang lái xe đấy, đừng quậy."

"Thường Hành, anh có nhớ em không?" Bạch Tiểu Đường không chịu đứng dậy, ôm hông Thường Hành, "Anh chờ em có mệt không?" cứ như là mở máy hát, Alpha còn chưa trả lời, tự cậu nói không dừng được.

"Thường Hành, em muốn có con." Omega nói xong lời cuối cùng bỗng nhiên chêm vào một câu, "Em...... Sức khỏe của em chưa tốt phải không?"

Thường Hành thiếu chút nữa dẫm phanh lại, liếc mắt nhìn cậu: "Ý lời này của em không giống như hỏi sức khỏe của em mà nghe như là oán hận anh có bệnh gì không."

Bạch Tiểu Đường chống cằm thở dài: "Em nghiêm túc mà."

"Anh cũng nghiêm túc." Alpha lung tung xoa xoa đầu cậu, "Từ từ thôi, chuyện mang thai không vội được."

Bạch Tiểu Đường rầu rĩ đáp lời, nằm giữa hai chân Thường Hành ngừng nghỉ vài phút, lại hỏi: "Thường Hành, anh có hối hận cưới em không?"

"Không hối hận." Thường Hành vừa nói vừa chạy xe đến giữa sườn núi, vào cửa còn ngăn không được oán giận, "Cả ngày suy nghĩ miên man, không nghĩ đến anh à?"

Bạch Tiểu Đường lại còn kéo đề tài này không bỏ: "Nhưng mà...... Nhưng mà tính tình em không tốt còn hay chọc anh giận."

"Em còn biết cơ à?" Thường Hành ngừng xe ở cửa, nghe vậy bực bội trừng cậu, "Muốn anh ôm hay là tự đi?"

"Muốn ôm." Omega duỗi tay ôm cổ Thường Hành hừ nhẹ.

"Biết ngay em không chịu tự đi đường." Thường Hành ôm cậu đi vào trong, lúc đi đến phòng khách thuận tay cầm chăn bọc Bạch Tiểu Đường, "Hôm nay làm anh lo muốn chết, chỉ sợ em ở lầu hát bị lạnh."

"Không lạnh, đã là mùa xuân rồi mà." Bạch Tiểu Đường lắc chân đá giày, chân trần quấn lên người Alpha, "Sẽ không bị ốm đâu."

"Rét tháng ba khắc nghiệt, mấy hôm trước em còn bị lạnh lăn vào lòng anh còn gì."

Bạch Tiểu Đường vừa nghe lời này là cười: "Không lạnh em cũng lăn."

Lời này làm lòng Thường Hành tràn đầy vui mừng, chế nhạo: "Lúc em không làm ầm ĩ làm cho người ta thích."

"Thường Hành......" Bạch Tiểu Đường bỗng nhiên tránh tay Alpha, đi chân trần chạy đến mép giường ngồi xuống, nghiêm túc hỏi, "Em biết tính tình của anh kỳ thật không tốt, nhịn em có mệt không?"

Thường Hành ngồi xổm mép giường sờ chân cậu, nghe vậy vừa giận vừa buồn cười: "Ai nói tính tình anh không tốt?"

"Anh rất dữ." Omega giật giật ngón chân, "Người ở bến tàu và sòng bạc ai cũng sợ anh mà."

"Sợ không?" Thường Hành ôm chân cậu vào lòng, "Sợ cũng đừng chọc anh."

Bạch Tiểu Đường nắm chặt vạt áo lung tung lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Em không sợ anh dữ...... Em sợ...... Sợ trong lòng anh nghẹn, chịu đựng xong chê em phiền."

Thường Hành nhíu mày suy nghĩ nửa ngày bừng tỉnh đại ngộ, ngồi bên cạnh Omega ôm lấy vai cậu thở dài: "Anh với em không phải mới mẻ nhất thời, phiền cái gì? Lại nói anh cũng không nghẹn, là căn bản không giận nổi em."

Bạch Tiểu Đường xoa xoa đôi mắt: "Thật ạ?"

"Thật." Thường Hành ngậm vành tai cậu hàm hồ cười, "Nhưng anh thích lúc em để ý anh, rối rắm đáng yêu."

Omega xấu hổ quay mặt đi, đẩy đầu Thường Hành ra, lắc chân ngây người, sau đó khàn giọng nói: "Nhưng em cảm thấy mình rất phiền, Thường Hành anh đừng chiều em nữa được không?"

"Nói cái gì thế?" Thường Hành ấn đầu cậu lên vai mình, "Nào có ai nói tự mình thấy mình phiền."

"Đừng cho em làm loạn." Omega càng nói càng khổ sở, "Chưa từng có ai đối tốt với em như vậy, em sợ em quậy xong anh sẽ không cần em."

Bạch Tiểu Đường nói xong hoàn toàn an tĩnh lại, đứt quãng hít mũi. Thường Hành cùng cậu vai sóng vai ngồi ở mép giường, vài tia sáng ngoài cửa sổ hắt vào. Alpha hôn hôn trán Bạch Tiểu Đường, tìm ngón tay cậu đan mười ngón tay vào nhau, lại cười nói: "Trước kia em không băn khoăn nhiều như vậy."

Bạch Tiểu Đường biệt nữu "Hừ" một tiếng, lấy một tay khác vò nếp uốn trên quần.

"Có thời gian sợ anh không cần em, sợ anh chê em phiền, còn không bằng ngẫm nghĩ giữ lại anh thế nào." Thường Hành bỗng nhiên vỗ vỗ mông Omega, "Bạch Tiểu Đường em am hiểu nhất không phải là ăn chết anh à?"

Bạch Tiểu Đường nghe vậy đột nhiên cả kinh, vui mừng bò đến giữa hai chân Alpha: "Thường Hành!"

Thường Hành ôm lấy eo cậu cười.

"Thường Hành, anh là Alpha của em." Bạch Tiểu Đường đắc ý tuyên bố, "Đời này đều là của một mình em."

"Không hổ là tiểu Đường của anh......" Thường Hành nhịn không được cười lên tiếng, "Hung hăng."

Bạch Tiểu Đường vặn vẹo mông, há miệng dọc theo cằm Alpha một đường cắn xuống cổ, tựa như con nhím.

Đến đây là hết thật rồi, tạm biệt Thường Hành và Tiểu Xuyên ~

4/10/2020