Ba ngày, kể từ lúc đương triều hoàng thượng ban chỉ chiêu cáo thiên hạ, Thụy vương cưới Đại Thành quốc công chúa làm phi, Tề hầu gia Vân Thanh đã muốn suốt ba ngày cáo bệnh không bước ra khỏi phủ nửa bước, đóng cửa từ chối tiếp khách.

Buông chén trà trong tay xuống, Vân Thanh thở dài. Không ổn, cực kỳ không ổn a.

Cửu vương gia cư nhiên thật sự đáp ứng cưới công chúa, mà Liễu tam nha đầu thế nhưng cũng đề thư xin hạ xuống làm sườn phi, đem ngôi vị chính phi dâng tặng cho người khác? Hắn chỉ đi Thụy vương phủ liếc mắt một cái liền quay đầu chạy vội về nhà, chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ để cho hắn hiểu được bầu không khí biến hóa kỳ lạ khó tả bên trong vương phủ biểu thị cho điều gì — chính là sự yên tĩnh trước cơn đại chiến, dị thường đáng sợ!

“Hầu gia, Hầu gia….” Một thị vệ vừa gọi vừa chạy vội vào từ tiền viện.

“Phía sau bị chó rượt sao? Chạy vội như thế, đến, ở đây có trà, gia thưởng cho ngươi.”

“Hầu gia, Thập Nhất vương gia đang ở bên ngoài phá cửa, còn nói nếu không chịu mở hắn sẽ phá sập cửa, hơn nữa tuyệt đối không bồi thường phí sửa cửa.”

Vân Thanh vỗ vỗ trán thở dài. Thập Nhất vương gia lúc này tới tận cửa, tuyệt đối không có chuyện gì tốt.

“Ta sẽ không mở cửa, bằng vào hắn nhất giới văn nhược thư sinh, hắn có thể tông sập hai cánh cửa đó, ta liền viết chữ ‘Phục’ đưa cho hắn.”

“Hầu gia….” Thị vệ vô hạn ngạc nhiên nhìn chủ tử. Hầu gia từ thất bại chuyển sang kiên định, cảm xúc chuyển biến thật sự thần tốc!

“Tóm lại, ta không ra môn –” Đột nhiên, tất cả thanh âm đều bị nhấn chìm trong một trận ầm ầm rung chuyển, chủ tớ bọn họ không khỏi hai mặt nhìn nhau.

“Bây giờ có thể đưa cho ta chữ “Phục” chưa?” Thanh âm từ cổng vòm của hoa viên truyền đến.

“Cửa vừa mới đổ….” Ngươi như thế nào đã đến hoa viên? Ánh mắt của Vân Thanh ánh lên nghi vấn.

Trác Phi Vũ khí định thần nhàn cười nói, “Ta phân phó bọn họ hôm nay nhất định phải đem hai cánh cửa lớn vướng víu của Tề hầu phủ dỡ xuống cho ta, để biểu đạt cơn phẫn nộ của bổn vương.”

Sự thật chứng minh huyết thống quả nhiên là thứ kỳ diệu không thể tả, huynh đệ đồng mẫu với cửu vương gia thập nhất vương gia, bản chất quả nhiên cũng tiềm ẩn máu ác ma.

Quên đi, hắn coi như nhận mệnh!

“Không biết Thập Nhất vương gia hôm nay ghé thăm là có chuyện gì?”

“Có một số việc muốn hỏi thăm ngươi một chút.” Trác Phi Vũ ngồi xuống băng ghế đá, vẻ mặt nhàn nhã.

“Thần gần đây thân thể không khỏe, đã nhiều ngày chưa từng xuất môn, làm sao biết được sự tình bên ngoài?” Vân Thanh xuất chiêu “tứ lưỡng bát thiên kim”(*) đem vấn đề đẩy trở về.

(*) Tứ lưỡng bát thương kim: Đây là nguyên lý trong Thái Cực quyền, lấy tiểu lực thắng đại lực, dẫn dắt đối phương rời khỏi trọng tâm.

“Chuyện của Cửu ca không tới hỏi ngươi, chỉ sợ trong thiên hạ này cũng không có ai biết được câu trả lời.”

Chỉ biết là nhất định có liên quan đến Cửu vương gia, Vân Thanh tiếp tục đánh Thái Cực, “Thụy vương gia mấy ngày qua sẽ tuân chỉ cưới An Nhã công chúa, đây chính là đại hỷ sự mà khắp cả thiên hạ đều biết, Vương gia có lẽ cũng đã biết.”

“Chuyện mọi người đều biết ta tự nhiên cũng biết.”

“Vậy thần không biết bản thân còn thể nói cho Vương gia điều gì.” Hắn bày ra vẻ mặt tiếc nuối.

“Tỷ như tại sao hỉ đường lại bày trí ở Tĩnh vương phủ.” Trác Phi Vũ hảo tâm cung cấp manh mối cho hắn.

Vẻ mặt của Vân Thanh lập tức giống như bị sét đánh trúng, tiện đà thật sâu đồng tình, “Vương gia….”

“Nếu là mấy câu nói linh tinh như nén bi thương gì gì đó thì miễn đi.” Hắn xua tay ngăn cản đáp án có khả năng diễn ra.

“Vậy thần tốt nhất cũng chỉ là cái gì cũng không nói.”

Nguyên bản vẻ mặt nhàn nhã bị phiền não thay thế, Trác Phi Vũ thở dài, “Ta trốn ra vương phủ quả nhiên là lựa chọn chính xác.”

Lời này vừa lọt vào tai Vân Thanh, vẻ mặt hắn lập tức bị kinh hãi bao phủ, “Vương gia không phải định lánh nạn ở chỗ của thần chứ?”

Trác Phi Vũ sung sướng nhìn hắn, “Bổn vương quả thật có quyết định này.”

Không phải chứ? ! Vân Thanh thần sắc ủ rũ. Hắn đã tuyên bố đóng cửa từ chối tiếp khách quyết định không thèm đếm xỉa tới, như thế nào lại bị cuốn vào?

“Nhưng ngài như vậy gióng trống khua chiên đến chỗ của ta, còn phá sập đại môn, Cửu vương gia làm sao không biết tung tích của ngài a.” Rốt cuộc làm cho hắn đúng lúc bắt được cái cớ.

“Ít nhất tới lúc đó cũng có thêm cái đệm lưng.” Trác Phi Vũ hoàn toàn bày ra một bộ an ủi biểu tình “Có chút ít cũng còn hơn không”, thật sự quá mức đả kích Vân Thanh.

“Vương gia, ngài như vậy không khỏi rất không có phúc hậu đi.”

“Phúc hậu có thể làm cơm ăn sao, hay là có thể giúp ta tránh thoát được kiếp nạn này?”

Lau mặt, Vân Thanh bất chấp mọi giá nói, “Nếu Vương gia thật không nghĩ bị cuốn vào, không ngại tiến cung bồi Thái Hậu vài ngày, đương nhiên điều kiện tiên quyết là Vương gia có thể ngủ lại ở trong cung.” Lộ hắn đã vẽ ra, về phần có thông hay không thì phải nhìn đến tạo hóa của cá nhân hắn.

Trác Phi Vũ nhất thời mừng đến miệng cũng mở lớn, vỗ tay nói, “Tới tìm ngươi quả nhiên là quyết định sáng suốt.”

“Vậy Vương gia có phải tính hiện tại lên đường hay không?” Ôn thần mau đi nhanh đi, nếu không ôn dịch liền hỏa thiêu chỗ này.

“Bổn vương rất muốn ở lại Tề hầu phủ dùng ngọ thiện, bất quá….” Hắn bày ra vẻ mặt tiếc hận, “Trăm việc thiện lấy chữ hiếu đứng đầu, ta trước còn phải tiến cung gặp mẫu hậu.”

Thật sự là…. đại hiếu tử a!

Vân Thanh chỉ còn kém không đối với bóng lưng của người nào đó dựng thẳng ngón giữa lên. Hắn cảm thấy bản thân phi thường may mắn vì đã không nói hết lời, trốn được lần đầu, chưa chắc lẫn qua được mười lăm? Thụy vương phủ cưới công chúa là thế nào đại sự, đến lúc đó tất cả hoàng thân quốc thích có thể không lộ diện sao? Chỉ cần ngay ngày thành thân trình diện, Cửu vương gia vẫn có thể giở thủ đoạn như thường.

Cuối cùng ai là kẻ có thể cười, ai mới là người thắng cuộc.

Vì thế Tề Hầu Vân Thanh ở hậu hoa viên nhà mình cười khặc khặc như lão hồ ly ngàn năm.

~~~~~

Làn khói nhẹ lườn lờ trên lư hương, chậm rãi phiêu tán trong không khí.

Liễu Ti Vũ quỳ gối trên mặt đất nhìn vào tấm bài vị không có chữ đặt trên bàn, trầm mặc thật lâu.

“Cạch” một tiếng, cửa phòng nhỏ mở ra.

“Đang bái cái gì?”

Nàng từ dưới đất đứng lên, lại đốt ba nén nhang thơm cắm vào lư hương, sau đó mới quay đầu lại, “Vương sao như thế nào lại rãnh rỗi đến đây?”

Mâu quang của Trác Phi Dương hơi trầm xuống, ý cười ở bên môi vẫn không giảm nửa phân, tầm mắt đảo về phía bài vị không có chữ, “Để ta đoán thử xem, bài vị này là thờ cúng người nào.”

“Loại sự tình này cho dù biết cũng chẳng có tác dụng gì, hà cớ gì phải lãng phí thời gian?” Nàng hơi hơi mỉm cười, cầm lấy khối khăn lau chậm rãi chà lau mặt bàn, chuyên chú giống như đây là chuyện duy nhất mà nàng phải làm trên đời này.

Hai nắm tay của người đứng phía sau nắm chặt lại sau đó lại buông ra, hắn chậm rãi sải bước tới phía sau nàng, “Nàng dọn đến căn phòng nhỏ này là vì đang giận ta?”

“Thiếp thân nguyên chỉ thích hợp trụ ở loại phòng như thế này, ít nhất tâm tình có thể bình thản.” Vô dục vô cầu, tựa như dĩ vãng khi còn ở nhà, chỉ cần người bên ngoài không quấy rầy đến sự yên tĩnh của nàng, nàng cũng tuyệt không đi can thiệp vào cuộc sống của người khác.

“Tâm tình bình thản….” Hắn cúi đầu lặp lại một lần, tầm mắt dừng lại ở một bên sườn mặt nàng, cảm nhận được sự xa cách lạnh nhạt đặc quánh chậm rãi toát ra từ người nàng.

“Vương gia, uống trà không?” Thấy hắn gật đầu, nàng xoay người đi đến một chiếc bàn khác ngã một ly trà sau đó đưa cho hắn.

Ngay khi nàng thối lui, hắn vói tay cầm lấy tay nàng, nàng nâng mắt lên nhìn hắn, “Làm sao vậy?”

“Trở lại phòng nhỏ thì không thèm trang điểm nữa có phải không?” Mùi hương hoa nhài trên người nàng đã phai nhạt đi rất nhiều tựa như không có, hai má hơi tái nhợt, vết sẹo mờ nguyên bản vốn được che bởi lớp phấn, lúc này lộ rõ dưới ánh mặt trời.

Nàng nở nụ cười, “Thần thiếp cũng không thường soi gương, cùng với lãng phí thời gian làm việc nhàm chán này, chẳng thà tìm việc gì khác để làm còn có ý nghĩa hơn.”

“Tỷ như ở trước bài vị quỳ một cái liền quỳ hơn nửa ngày?” Hắn nhướn mày.

“Cùng với tốn tâm tư lưu ý nhất cử nhất động của ta, Vương gia chẳng thà đi tiếp những người tới chúc mừng có phải hơn không.”

“Hừ! Chọc giận bổn vương, nàng liền vui sướng vậy sao?”

“Vương gia nổi giận?”

“Bổn vương dễ dàng bị chọc tức sao?” Hắn kéo nàng vào lòng, mở ra quần áo của nàng, hung hăng cắn xuống đầu vai trơn láng bóng mượt.

Nàng đau đớn nhăn chặt mày, “Vương gia đã muốn nổi giận.”

Nhìn máu tươi từ đầu vai nàng chảy xuống, hắn vừa tàn nhẫn vừa đau xót đưa tay lên vuốt ve, làm cho huyết nhuộm đỏ cả một mảnh da thịt trắng như tuyết, sau đó vươn đầu lưỡi liếm vết máu ở bên môi, cười nói, “Muốn lòng tĩnh lặng như nước, cũng phải xem bổn vương có cho phép hay không.”

Nàng đưa tay muốn khép lại vạt áo, lại bị hắn ngăn cản.

“Hiện tại lại không muốn cho ta chạm vào sao?” Hắn hung hăng trừng nàng.

“Thiếp thân không chịu nổi Vương gia cứ gặm cắn như thế.” Người này ngay cả phương thức biểu đạt tình ý cũng làm cho người ta rợn tóc gáy. Ngẫm lại, nàng không khỏi hơi hơi có chút sợ run.

“Sợ ta sao?” Hắn quặc chặt lấy hai bả vai nàng, móng tay vô thức khảm cả vào da thịt nàng.

“Đau….”

Hắn giống như trong mộng vừa mới tỉnh, vội vàng buông lỏng hai tay ra, “Tội gì nhất định phải chọc cho ta nổi giận?”

Liễu Ti Vũ cuối đầu lặng im không nói, sau đó chậm rãi vòng tay ôm lấy hắn, nhẹ nhàng nói, “Con người muốn ích kỷ nguyên lai cũng không phải là chuyện dễ dàng.”

Gia cừu đã đè ép nàng quá mệt mỏi, quá mệt mỏi!

Hắn không nói gì, tùy ý nàng rúc vào trong lòng hắn. Ích kỷ không phải là chuyện không dễ làm, chỉ có điều cho tới bây giờ nàng cũng không phải là một kẻ ích kỷ.

~~~~~

Mùa xuân năm nguyên hòa thứ năm, Thụy vương phụng chỉ cưới Đại Thành quốc An Nhã công chúa.

Tĩnh vương phủ giăng đèn kết hoa, bầu không khí tưng bừng.

Cái gì? Tại sao Thụy vương cưới vợ, ngược lại Tĩnh vương phủ lại rực rõ gấm hoa? Không chỉ dân chúng cảm thấy kỳ quái, quan viên toàn triều cùng hậu duệ quý tộc có người nào lại không nghi hoặc, chẳng qua bởi vì nhân vật chính là Cửu vương gia, vì thế cho dù chuyện có quái đến cỡ nào mọi người đều có thể lấy tư tưởng bình thường để đối đãi!

Khi đội ngũ đón dâu đi ngang qua Thanh Nhã các, một bóng người từ cửa sổ lầu hai ngã rớt xuống đất.

Tân lang ngồi trên lưng ngựa kinh ngạc nhìn kẻ đang chật vật cố đứng vững, “Hầu gia? Đây là tiết mục để chúc mừng à?”

“Khụ khụ…. cung hỉ cung hỉ….” Tầm mắt của Vân Thanh lia khắp mọi nơi, chỉ không dám nhìn thẳng vào tân lang trên lưng ngựa. Hắn không thể làm bộ như chính mình cho tới giờ không hề xuất hiện ở đây được sao?

“Đa tạ.” Tân lang tươi cười nói cảm tạ.

“Ta đây cáo từ,” lúc này không chạy, còn chờ tới khi nào?

“Chậm đã,” đáng tiếc vẫn chậm một bước như trước, người ngồi trên ngựa cất tiếng gọi hắn, “Nếu bệnh tình của Hầu gia đã khỏi hẳn, vậy không ngại đến Tĩnh vương phủ uống chén rượu mừng.”

Vân Thanh vẻ mặt giống như sắp chết quay đầu lại nhìn tân lang thần thái sáng láng ngồi trên lưng ngựa, “Thật là rượu mừng à?” Nữ nhân cưới nữ nhân? Thiên hạ muốn đại loạn a.

“Thành thân đương nhiên là việc vui.”

“Nói cũng đúng, ít nhất cũng không phải cưới hỏi ma chay cùng làm.”

“Vậy xin mời.”

Hắn càng thêm vô lực, chỉ có thể nhận mệnh đi theo sau.

Vào lúc đội ngũ tiến đến Tĩnh vương phủ, tất cả mọi người khi nhìn đến tân lang đều nghẹn họng nhìn trân trối, trong nháy mắt đều thạch hóa, ngồi ở vị trí chủ hôn Thánh Thượng lại mặt rồng cự biến, quả thật có thể dùng đến từ sắc thái sặc sỡ để hình dung.

Một lát sau, hoàng thượng tức giận vỗ bàn đứng dậy, “Lớn mật!”

Tân lang lướt vào bên trong hỉ đường quỳ xuống, lại cũng vô ngôn biện bạch, trong khoảng thời gian ngắn, mọi người không ai dám thở mạnh.

“Thụy vương ở đâu?” Hoàng thượng chỉ kém không đi tới túm lấy áo tân lang.

“Vương gia nói, nếu Đại Thành quốc công chúa thích chính mình chọn phu tế, chẳng lẽ chúng ta Kim Thịnh hoàng triều Vương gia lại không thể chính mình quyết định sẽ cưới ai sao? Cho nên….”

“Cho nên cái gì?” Hoàng thượng không ngừng giục hỏi.

“Cho nên Vương gia đã chạy đến Đại Thành quốc để tuyển Vương phi rồi.” Trả lời xong, mặc y phục tân lang Liễu Ti Vũ một lần nữa cúi đầu xuống, phía trên hỉ đường nhất thời lặng ngắt như tờ.

Xác thật đây chính là tác phong của Trác Phi Dương sẽ nói và làm.

“Mà hắn muốn ngươi thay hắn cưới vợ?” Hoàng thượng cực kỳ gian nan mới tìm trở về giọng nói của mình.

“Vương gia nói phu thê vốn là nhất thể, ta tuy chỉ là sườn phi, cũng may thân là nữ tử, không đến mức sẽ chiếm chút tiện nghi của công chúa, nếu tùy tiện tìm một nam nhân khác để thay thế, khó mà bảo toàn sự trong sạch của công chúa sẽ không bị tổn hại, cho nên nếu là ta nữ phẫn nam trang cưới công chúa vào cửa là tối thích hợp nhất.”

Thật sự là hảo đáp án! Hảo đến mức làm cho hoàng thượng ngồi ở vị trí chủ hôn sắc mặt một trận thanh một trận bạch, lại không kiếm ra được từ nào để phản bác.

“Vậy tại sao hắn lại bố trí hỉ đường tại Tĩnh vương phủ của ta?” Trác Phi Vũ từ một bên nhảy ra. Nếu xác định Cửu ca đã không có ở đây, nghi vấn này hắn nhất định phải tra cho rõ ràng.

Liễu Ti Vũ ngẩng đầu lên ngó hắn một cái, thần sắc hiện lên tia cổ quái, “Vương gia nói, cho tới hiện tại Tĩnh vương phủ đều rất tĩnh mịch, bày ra tràng hỉ sự náo nhiệt một chút cũng tốt, miễn cho Tĩnh vương dưỡng thành tính tình quái gỡ, không chịu tiếp xúc gần gũi với nhiều người.”

Trác Phi Vũ khóe miệng nhất thời xuất hiện dấu hiệu bị trúng gió. Đây là châm chọc, tuyệt đối là châm chọc, Cửu ca rõ ràng là nói bản tính của hắn ngày thường rất thích náo nhiệt, cho nên hôm nay loại trường hợp này là phi thường thích hợp trình diễn ở Tĩnh vương phủ, hắn hắn hắn…. hắn thật bị tổn thương nha.

Nhịn lại nhịn, nghẹn lại nghẹn, rốt cục ở người thứ nhất chịu không nổi phun ra cười, tiếng cười ầm ĩ vang dội cả sảnh đường, ngay cả hoàng thượng nguyên bản vốn buồn bực không thôi cũng nhịn không được bật cười ra tiếng.

Sau khi cười xong, vấn đề vẫn chưa giải quyết, ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người hoàng thượng, thiên tử lớn nhất, cho nên tìm chủ ý chỉ có thể túm lấy từ phía thiên tử.

Nhưng thiên tử không phải vạn năng, cho nên hoàng thượng cũng chỉ có thể đeo vào một bộ sầu mi khổ não. Hôn lễ nếu tiếp tục tiến hành, nhất định là một tràng khôi hài, không tiếp tục tất nhiên cũng vẫn là một tràng khôi hài, hơn nữa còn là tràng đại chê cười của cả thiên hạ, thật sự là lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Ánh mắt của hoàng thượng đảo qua toàn trường, tầm mắt lia đến người nào người đó đều cúi đầu trốn tránh trách nhiệm.

“Tĩnh vương.”

“Đi vắng rồi.” Người nào đó mặt không đỏ khí không suyễn, trung thực mười phần trả lời. (Cesia: o_O)

Một trận im lặng, sau đó toàn trường lại cười ầm lên. Thập Nhất vương gia so với Cửu vương gia quả thật cũng không kém thú vị.

“Công chúa!”

Nghe thấy tỳ nữ la lên, ánh mắt của toàn trường đều đổ dồn về phía của công chúa đầu đội hồng voan, đi đến trước mặt mọi người, hỉ đường trong nhất thời tĩnh lặng đến mức ngay cả tiếng cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

“Thiếp thân nguyện ý cùng vị tỷ tỷ này bái đường.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau. Sự tình hôm nay chỗ nào cũng lộ ra cổ quái, vị Đại Thành quốc An Nhã công chúa này có thể coi như cổ quái trong đại cổ quái.

“Nàng xác định?” Hoàng thượng khó có thể tin hỏi lại.

“Đúng vậy.”

“Nàng ta là nữ — “

“Ta tuy là nhìn không thấy, nhưng các ngươi đối thoại ta đều nghe hiểu được.”

Hoàng thượng hồ nghi nhìn nàng, ý độ muốn xuyên thấu qua tấm khăn voan dò xét tâm tư của nàng, đáng tiếc nhất định thất bại. Mang theo tâm trạng bất an, ôm lấy thấp thỏm, hắn chậm rãi gật đầu, “Vậy…. được rồi….” Trận hôn lễ này thật làm cho người ta khó có thể tiếp thu.

Vì thế, trong tiếng hỉ nhạc tưng bừng, trước sự chứng kiến của bao người, hai nữ nhân ở trước mặt hoàng thượng bái đường, nhất thời cả nước đều xôn xao.

~~~~~

“Phu quân, uống trà.”

“Phu quân, thiếp thân giúp người vấn tóc.”

“Phu quân….”

Lạnh, rất lạnh, phi thường lạnh!

Vân Thanh hai tròng mắt trợn to tới mức sắp rớt ra khỏi hốc mắt, cùng với ngồi ngay sát bên cạnh hắn Trác Phi Vũ cũng mang vẻ mặt giống như nhìn thấy quỷ, hai cái đại nam nhân cứ như thế trợn mắt há hốc mồm theo dõi màn trình diễn “tình chàng ý thiếp” trước mặt, hàn ý theo lòng bàn chân một đường bò lên tới cổ.

“Vương gia….” Nuốt nước miếng, Vân Thanh phải khó khăn lắm mới tìm trở về giọng nói của mình, “Chuyện này không phải thật chứ?” Hắn cực độ hoài nghi.

Trác Phi Vũ đồng dạng nuốt nước miếng, thậm chí nhịn không được dùng sức dụi dụi mắt, sau đó vạn phần uể oải cúi đầu, “Hầu gia, là thật.”

Rõ ràng là hư hoàng giả phượng (*), các nàng còn có thể biểu hiện như là lẽ đương nhiên? Quả thật khiến cho thân là khách nhân như bọn họ không rét mà run.

(*) Hư hoàng giả phượng: là chỉ giả vờ quan hệ nam nữ, một đôi vợ chồng hữu danh vô thực. Bởi vì đối ngoại mà kết thành đôi, thật ra không hề có cảm tình.

“Vương phi, a không, tam nha đầu, ngươi sắm vai nam nhân sắm riết nghiện rồi sao?”

Liễu Ti Vũ mỉm cười nhấp một ngụm trà, “Nam nhân được hưởng phúc hơn so với nữ nhân.”

Trên mặt của hai nam nhân lập tức mây đen thổi qua.

“Nam nhân luôn thích lấy tư tưởng của chính mình để làm chúa tể vận mệnh của nữ nhân, mà bản cung thống hận nhất là loại nam nhân đó.”

Ánh mắt của hai nam nhân lập tức chuyển hướng về phía An Nhã công chúa đột nhiên trở nên nghiến răng nghiến lợi.

An Nhã công chúa xinh đẹp cao quý tựa như tiên nữ trong tranh, cho dù có nghiến răng trừng mắt cũng đủ mê đảo nam nhân trong toàn kinh thành. Ánh mắt của hai người lóe sáng, khó khăn lắm mới có thể đem tầm mắt chuyển dời trở về trên người của Liễu Ti Vũ mặc nam trang, đang thích ý ngồi uống trà —— vẫn là nàng làm cho người ta có cảm giác an toàn, thị giác sẽ không phải tiếp nhận sự khiêu chiến quá độ!

“Cảnh cáo ngươi, đem bàn tay đang đặt trên vai nàng dời đi, nếu không bổn vương khó bảo đảm tay của ngươi còn có thể tiếp tục ở lại vị trí cũ.”

Thanh âm lạnh lùng, biểu tình lạnh lùng, lưỡng đạo ánh mắt giống như hàn băng vạn năm bắn thẳng đến bàn tay của An Nhã công chúa đang đặt trên hai vai của Liễu Ti Vũ xoa bóp.

Mọi người trong đại sảnh đều bị sự xuất hiện bất ngờ của Trác Phi Dương làm hoảng sợ.

“Nàng là phu quân của ta, ta giúp nàng đấm lưng không được sao?” Lấy lại tinh thần An Nhã công chúa dùng ánh mắt khiêu khích đáp trả lại, một chút cũng không e ngại ánh mắt hút máu của Trác Phi Dương.

“Thật bất hạnh, nàng là nữ nhân của ta.” Trác Phi Dương không chút thương hương tiếc ngọc cho An Nhã công chúa một chưởng bay đi, mặc kệ nàng ta một đường đánh bay cái bàn đụng vào vách tường, cuối cùng rớt xuống đất, Vân Thanh cùng Trác Phi Vũ không đành lòng nhìn đến thảm kịch đành phải nhắm hai mắt lại. Giảm thọ nha, một đại mỹ nhân như hoa như ngọc bị hành hung ngay trước mắt của mình….

“Vương gia!” Liễu Ti Vũ không đồng ý nhìn Trác Phi Dương.

Hắn giọng điệu mỉa mai cười lạnh nói, “Nàng ta tuổi con gián, nếu dễ dàng chết cũng đã sớm chết trong tay của Đại Thành quốc tể phụ? Như thế nào còn có thể tung tăng vui vẻ chạy đến Kim Thịnh hoàng triều để gây rối.”

An Nhã công chúa từ dưới đất bò dậy, một bên lau tơ máu ở khóe miệng, một bên bám riết không tha chạy trở về bên cạnh của Liễu Ti Vũ, “Ngươi mới tuổi con gián, bản cung nhưng là đệ nhất mỹ nữ của Đại Thành quốc.”

“Ta không ngại lập tức cho ngươi trở thành thiên hạ đệ nhất xấu nữ.”

“A….” An Nhã công chúa lập tức bưng lấy mặt nhảy sang một bên, dùng ánh mắt oán độc ngó người nào đó, “Não của ngươi nhất định có vấn đề, ta là mỹ nữ nha, ngươi cư nhiên mỗi ngày la hét đòi hủy dung ta, không có thiên lý.”

Sự hưng phấn của Trác Phi Vũ tức thời nổi dậy, “Cửu ca, ngươi cùng An Nhã công chúa đã sớm nhận thức?” Hấp dẫn, hấp dẫn.

“Quan ngươi cái rắm.”

Vân Thanh quay đầu sang một bên che miệng cười.

“Hai người các ngươi chạy đến Thụy vương phủ của ta rốt cuộc muốn làm gì?”

Vân Thanh cùng với Trác Phi Vũ lập tức có cùng chí hướng thụt lùi về phía cửa, “Chúng ta là đến xem.”

“Lúc ta không có ở đây cũng thường đến?” Hắn nguy hiểm nheo mắt lại.

Vân Thanh ngay lập tức chỉ thiên thề, “Không thể nào, chúng ta là nghe nói Vương gia hôm nay hồi phủ, thế nên mới chạy đến vấn an Vương gia ngài.”

Trác Phi Vũ ở một bên ra sức gật đầu, thuận tiện hỏi thêm một câu, “Cửu ca, ngươi không phải đến Đại Thành quốc tuyển Vương phi sao? Người đâu?”

Trác Phi Dương hừ một tiếng, “Ta tuyển, đáng tiếc hoàng đế kia lại luyến tiếc.”

An Nhã công chúa tò mò hỏi, “Ai?”

“Hoàng hậu.” (Cesia: 囧 )

Vân Thanh bắt đầu lau mồ hôi, “Cái đó làm sao có thể cho ngươi nha.” Người ta đường đường là quốc gia chi mẫu mà cũng dám tuyển?

“Tay không mà về thật không giống với tác phong của Cửu ca ngươi.”

“Bất quá, hắn đáp ứng ta có thể đem An Nhã công chúa đóng gói trở về.”

“Ta không quay về.” An Nhã công chúa lập tức nhảy dựng lên, một chút cũng không giống kẻ vừa mới bị nhân chưởng hộc máu.

Trác Phi Dương đoạt lấy tách trà đã uống hơn phân nữa trên tay của Liễu Ti Vũ, thản nhiên đưa lên miệng, dùng ánh mắt phi thường khinh rẻ ném cho An Nhã công chúa, “Dùng quan tài đưa ngươi trở về cũng không phải là chủ ý tồi.”

“Phu quân….” An Nhã công chúa kéo dài giọng, trốn ở phía sau của Liễu Ti Vũ ai oán kêu lên.

“Vương gia, đi đường mệt mỏi vẫn là trước về phòng nghỉ ngơi một lát đi.” Liễu Ti Vũ ngấm ngầm đem hai người cách xa nhau một khoảng an toàn.

Trác Phi Dương không chút nào để ý tới sự có mặt của mọi người, ghé mũi vào gáy của nàng hít vào một hơi, sau đó mới vừa lòng cười nói, “Nàng còn nhớ bôi, tốt lắm.”

“Bôi cái gì?” An Nhã công chúa sáp đầu lại.

Liễu Ti Vũ bay nhanh qua ôm lấy cánh tay phải của Trác Phi Dương, thanh âm cực kỳ dịu dàng êm ái, “Vương gia, ta đã giúp chàng trải xong giường.”

“Hảo.”

“Bôi cái gì?” An Nhã công chúa không sợ chết tiếp tục truy hỏi.

Trác Phi Dương hưởng thụ sự chủ động thân cận hiếm có của người yêu, đối với An Nhã công chúa không thức thời chỉ ném trả về cái nhìn chằm chằm, không động thủ đối với nàng ta, nhưng cũng không trả lời vấn đề của nàng ta.

“Son.” Liễu Ti Vũ không thể không trả lời. Nàng tin nếu công chúa không chiếm được đáp án, cho dù bị nhân đánh chết cũng nhất định sẽ truy hỏi tới cùng, gần hai tháng ở chung cũng đủ để cho nàng nhận thức rõ điểm này.

Mắt thấy An Nhã không sờn lòng lại sáp đến bên cạnh Liễu Ti Vũ, Trác Phi Dương tả chưởng giơ lên, dễ dàng đem nàng ta quẳng đến góc tường đi hóng mát.

“Công chúa —— “

“Nàng ta không chết được đâu.”

“Vương gia, chàng xuống tay quá nặng.” Nàng lo lắng nhìn An Nhã công chúa lại hộc máu.

“Nàng ta đã sớm luyện thành thói quen.”

Quả nhiên, Trác Phi Dương lời còn chưa dứt, An Nhã công chúa lại tiếp tục bò dậy, xem ra tựa hồ không có gì trở ngại.

“Trác Phi Dương, ta nhất định nói cho Phượng Minh, ngươi bắt nạt ta.” An Nhã chống hai tay chống nạnh, bộ dạng của người đàn bà chanh chua đứng cách Trác Phi Dương ba thước.

“Hắn nếu thật tình thương ngươi, sẽ không để cho ngươi gả đến Kim Thịnh hoàng triều.”

“Là ta tự mình muốn gả đến.”

“Rõ ràng hắn thiết kế cho ngươi đi hòa thân, trong lòng hắn căn bản không có ngươi.”

“Nói bậy.” An Nhã tức đến giậm hai chân.

“Hắn thậm chí còn nhờ ta chuyển lời đến ngươi, gả cho một nữ nhân không bằng đi xuất gia.”

“Bảo hắn đi chết đi.” An Nhã bỗng dưng hét lớn một tiếng, thở phì phì giẫm chân chạy ra khỏi đại sảnh.

“Vương gia?” Nàng hoang mang nhìn theo hướng An Nhã công chúa biến mất, “Phượng Minh là ai?”

“Đại Thành quốc tể phụ.”

Liễu Ti Vũ giật mình ngẩn người ra, thật lâu sau đó mới lần nữa tìm về giọng nói của mình, lắp bắp hỏi, “Chàng cùng hắn đã sớm nhận thức? Các ngươi là quan hệ như thế nào?”

Hắn mỉm cười ôm lấy eo nàng, dán môi vào tai nàng nói, “Nếu ta nói cho nàng, ta cùng hắn là đồng môn sư huynh đệ, nàng có thể hay không bị dọa?”

Nàng đã muốn bị dọa rồi.

“Vì sao nàng ấy nhất định muốn gả cho chàng?”

“Nàng quả nhiên thật thông minh.” hắn nhướn mày cười nói, “Kỳ thật nguyên nhân cũng không có gì, bất quá chính là Phượng Minh cùng với dã man công chúa kia đánh đố, nếu nàng ta có thể gả cho ta, hắn sẽ để mặc cho nàng ta làm xằng làm bậy một năm, cam đoan đem mọi hậu quả giải quyết thập toàn thập mỹ.”

“Nàng ấy sau khi gả cho chàng sẽ trở thành Vương phi của Kim Thịnh hoàng triều, vậy người phải giải quyết hậu quả phải là Vương gia mới đúng?”

Hắn bật cười ha hả, “Nếu An Nhã công chúa cũng thông minh giống nàng, nàng ta cũng sẽ không xúc động mà gả đến Kim Thịnh hoàng triều.”

Liễu Ti Vũ lâm vào trầm mặc, có vẻ đăm chiêu nhìn về phương hướng mà An Nhã biến mất.

“Ta sẽ không lưu nàng ta lại.”

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, “Nàng ấy vì sao không thể lưu lại?”

“Trừ phi nàng muốn nhìn nàng ta hộc máu mà chết.” Chuyện này tuyệt đối không phải là đe dọa suông.

“Nàng ấy là một nữ hài tử đáng yêu.”

“Đối với những kẻ khác mà nói nàng ta là một cái máy chuyên gây phiền toái.”

“Chẳng hạn như Đại Thành quốc tể phụ đại nhân?”

“Đáp đúng rồi.”

“Hắn kỳ thực là thích nàng có đúng không?”

Trác Phi Dương cười rộ lên, “Vấn đề này có lẽ nàng có thể tự mình đi xác định một chút.”

Liễu Ti Vũ hồ nghi nhìn hắn.

“Nàng ta không thể lưu lại, nhưng chúng ta có thể đi theo tới Đại Thành quốc, coi như giải sầu cũng tốt.”

Kỳ thật là vị tể phụ kia nhất định là chọc tới hắn? ! Nhìn khóe môi hắn vểnh lên, trong lòng nàng nhất thời bừng tỉnh đại ngộ.