Rạng sáng, Bà Mập như là đã ăn no ngủ đủ, mang bộ mặt đắc ý xuất hiện tại phòng thẩm vấn.
'Oanh' một tiếng, của phòng thẩm vấn chợt đóng lại, hai người bị tiếng vang đột ngột này làm bừng tỉnh.
"Xem ra tôi đã làm được chuyện tốt?"
"Thật đúng là cám ơn cô, tôi qua một đêm mất hồn." Đinh Tiểu Tuyên vừa định đứng dậy, Lam Tử Ngưng lại hôn một cái lên mặt cô.
"Đừng khách khí, khách hàng cũ." Bà Mập thong thả đi đến trước mặt hai người, cảnh côn gõ gõ ghế dựa của Lam Tử Ngưng, ý bảo nàng đứng dậy.
Lam Tử Ngưng bị bắt trở về, nhướng mày hỏi: "Cô cũng biết tôi cung phụng cô không ít sao?"
"Thì sao? Muốn uy hiếp tôi?"
"Không dám."
"Đừng cho là tôi không biết sau lưng cô làm chuyện gì với bọn họ. Cùng lắm tôi đập nồi dìm thuyền đem hết mấy chuyện này báo lên trên, đến lúc đó nhìn xem tôi còn có thể đứng ở chỗ này giáo huấn cô hay không."
"Lãnh đạo, đừng gấp." Đinh Tiểu Tuyên nghe vậy, sắc mặt lại trở nên khó coi. Lam Tử Ngưng vẫn như trước cười hì hì chớp chớp mắt với nàng ta.
"Hừ, coi như cô thức thời." Bà Mập xoay người đi đến trước mặt Đinh Tiểu Tuyên, cởi còng tay cho cô. "Đi đi, lão Hoàng tự mình thẩm vấn cô, tôi mong đợi lắm đó."
Lần này Lam Tử Ngưng ngược lại là thu hồi khuôn mặt tươi cười, đứng đắn hỏi: "Làm gì?"
"Tôi sao biết, có lẽ là phóng dùm ngụm ác khí này cho tôi cũng nên." Bàn tay béo mập vỗ một cái thật vang lên đầu Đinh Tiểu Tuyên, hừ lạnh một tiếng: "Chó điên, này thì cắn bậy! Đợi cho cô đẹp mặt!"
Đinh Tiểu Tuyên tỏ vẻ bất cần, đối với hành vi bao che khi dễ mở một con mắt nhắm một con mắt thật sự đáng xấu hổ. Có thể thay Chu Nam, thay Hướng Diệc Song, thay Lý Đình, thay chính mình xả giận, coi như bị chút khổ da thịt cũng đáng.
Ngoài ra, ở trước mặt nhiều người đánh cảnh sát, ngoài muốn giáo huấn Bà Mập, mục đích còn là muốn gặp Hoàng Linh một lần. Nếu nàng ta thật là người làm việc nghiêm túc theo lý lẽ, vậy những kẻ như Bà Mập hay bọn phạm nhân kết bè kết cánh giờ nên bị trừng trị.
Trước khi bị mang ra khỏi phòng thẩm vấn, Lam Tử Ngưng vốn vẫn luôn nhăn xoắn tít mày thì giờ đã giãn ra, ra vẻ thoải mái nói với Đinh Tiểu Tuyên: "Nè, đừng bướng quá, cô ta nói cái gì em cứ đáp ứng đi."
Đinh Tiểu Tuyên đón nhận ánh mắt mang theo nhàn nhạt lo lắng của nàng, cười nhẹ.
Lam Tử Ngưng không được tự nhiên nhanh chóng xoay đầu.
"Người phụ nữ đó có khuynh hướng bạo lực." [ew~~]
---
Trên hành lang trống trải chỉ có tiếng bước chân vang vọng, trên đỉnh đầu là chùm đèn sáng chói mắt treo cao, chiếu sáng màn đêm tĩnh mịch. Trong sự lặng im đến quỷ dị này, bỗng nhiên truyền đến tiếng nói chọc người ghét của Bà Mập từ phía sau: "Đi vào."
Bà Mập kéo Đinh Tiểu Tuyên, đẩy cô vào phòng tắm.
"Đứng ngay ngắn."
Đinh Tiểu Tuyên đứng trong phòng tắm cảnh giác cả người căng thẳng, chỉ thấy phì bà nhấc vòi hoa sen lên, kéo chốt nước nóng, mở vòi nước, trực tiếp xả nước lên người Đinh Tiểu Tuyên.
"Còn chưa tỉnh ngủ đi? Cô nên cám ơn tôi, tự mình khử trùng cho cô, còn cố ý chuẩn bị nước lạnh, giúp cô xốc lại tinh thần."
Dòng nước lạnh ngắt xống lên người, thân thể dần lạnh lẽo, từng chút thấm vào cốt tủy. Đinh Tiểu Tuyên siết chặt lòng bàn tay, nhắm mắt lại cố gắng dời lực chú ý của mình, không để chính mình phát run. Thì ra, từng phạm nhân bị Hoàng Linh gọi đến, trước khi gặp nàng ta, đều phải tiến hành 'khử trùng bản thân'.
Như vậy lần trước ở trong phòng tắm nhìn thấy Lam Tử Ngưng thì ra là hiểu lầm nàng, nghĩ vậy, Đinh Tiểu Tuyên không kìm hãm được khóe miệng thoáng giơ lên.
Hành động như vậy, vào mắt Bà Mập thì càng đáng giận. Nàng ta mở nước to hơn, làm Đinh Tiểu Tuyên từ đầu tới chân đều ướt sũng, thẳng đến tay chân cô đã lạnh đến phát run, Bà Mập mới vừa lòng ngừng phen tra tấn này. Cởi còng tay Đinh Tiểu Tuyên, ném một bộ quần áo sạch sẽ lên người cô, âm lãnh cười: "Chó rơi xuống nước, mau thay quần áo."
Bà Mập xoay người đi ra phòng tắm, Đinh Tiểu Tuyên vẫn ôm chặt thân thể mới thoáng thả lỏng, thử động đậy hai tay vẫn luôn bị còng phía sau, mới vừa động đã đau nhức đến nhíu mày. Cô nhặt quần áo bị ướt nhẹp dưới đất lên, hít sâu, cởi một thân áo quần ướt sũng ra.
"Ngục trưởng Hoàng." Bà Mập nói chưa dứt lời, cửa phòng tắm đã bị phá ra, chỉ thấy Hoàng Linh mặt hồng thấu lảo đảo chạy vào, đẩy Đinh Tiểu Tuyên luống cuống tay chân mặc quần áo ra một bên, trực tiếp quỳ xuống trước bồn cầu nôn đến nghiêng trời lệch đất.
Đinh Tiểu Tuyên bối rối mặc quần áo xong, đứng ở một bên im lặng nhìn Hoàng Linh. Mặc một thân đồng phục đầy chính khí nghêm nghị, lắc lắc đầu, thấy rõ Đinh Tiểu Tuyên, hai mắt vốn mê ly trong giây lát đã trở nên sắc bén hữu thần, trực tiếp túm cổ áo Đinh Tiểu Tuyên lên: "Lại là cô!"
Hơi thở ngập mùi rượu nóng bỏng của Hoàng Linh phun trên mặt, mùi nồng làm Đinh Tiểu Tuyên nghẹn một trận khó chịu, quay đầu, lạnh giọng nói: "Ngục trưởng Hoàng, trong lúc chấp hành công vụ không thể uống rượu."
Hoàng Linh thẹn quá thành giận, nàng ta nhấc cổ áo Đinh Tiểu Tuyên lên đẩy cô vào bờ tường: "Cô dựa vào cái gì giáo huấn tôi? Tôi là phó giám ngục trưởng! Phó giám ngục trưởng cao cao tại thượng! Cô chỉ là một tù nhân!"
Theo quán tính, Đinh Tiểu Tuyên bị đập mạnh lênh bức tường lạnh lẽo, chấn đau cực, cô ho nhẹ một tiếng: "Cô uống say."
Không cho cô có cơ hội thở dốc, ánh mắt Hoàng Linh sáng quắc hung ác dị thường, thẳng tay vung một cái tát lên mặt cô.
Đinh Tiểu Tuyên phản xạ có điều kiện cúi đầu đưa tay né, Hoàng Linh tát hụt. Hai người giằng co như vậy một hồi, Hoàng Linh cười lạnh một tiếng, buông Đinh Tiểu Tuyên quần áo đẩy tới chỗ Bà Mập.
"Mang vào buồng trong."
Bà Mập lôi kéo Đinh Tiểu Tuyên, đưa cô vào một gian cách vách trong văn phòng của Hoàng Linh.
Vừa tiến vào, cô đã bị đẩy tới giữa phòng, hai chân bị xiềng cố định trên mặt đất, xiềng chân liền với còng tay, cô chỉ có thể đứng không thể động đậy.
Bà Mập nhanh chóng lấy ống sắt đầy nước, thả tới bên cạnh Đinh Tiểu Tuyên, tựa tiếu phi tiếu nghiền ngẫm nhìn cô một cái liền xoay người rời đi, lúc đi ra ngoài còn không quên chúc: "Chúc mừng cô, thành công chọc giận lão Hoàng."
Theo ánh sáng từ bóng đèn nhỏ trên trần, Đinh Tiểu Tuyên quan sát nơi cô chưa từng đặt chân tới này. Nền nhà sáng bóng còn phản chiếu ánh đèn, bốn vách tường thuần một màu trắng, trên vách tường treo cảnh côn, góc tường có một tủ lạnh, đối diện là một bàn làm việc, một cái ghế, ngoài ra không còn vật gì khác.
Cộc ... Cộc... Cộc...
Tiếng bước chân của Hoàng Linh dần dần tới gần, nàng ta tựa hồ đã khôi phục tư thái nề nếp ngày thường, ngữ điệu thong thả, không nhanh không chậm nói: "Đánh nhau? Đánh lén cảnh sát? Hình như cô đã học phong thái của bọn xã hội đen kia rất giỏi."
Ép buộc cả đêm, Đinh Tiểu Tuyên chỉ cảm thấy mỏi mệt không chịu nổi, ngoan ngoãn theo Lam Tử Ngưng khuyên nhắm mắt lại nghe nàng ta nói, lười chống lại. Cảm giác được Hoàng Linh đứng trước mặt mình, Đinh Tiểu Tuyên khép hờ mắt đánh giá nàng ta. Đầy mặt băng sương, con ngươi không chút nào che dấu lệ khí, nâng tay lại là một cái tát đánh xuống, lần này Đinh Tiểu Tuyên không né, cứng rắn nhận cái tát này, mặt chật vật nghiêng một bên.
"Nghe nói đêm nay còn gắn bó kề cận bên Lam Tử Ngưng?"
Hoàng Linh chậm rãi đi đến trước bàn làm việc, đầu ngón tay tùy ý lật hồ sơ trên bàn, liếc liếc mắt một cái, ngẩng đầu đầy mặt khinh thường: "Sau này có phải còn muốn làm chút việc gì hơn nữa hay không, hay là tạo cơ hội cho các cô ở cùng phòng nha?"
Động thủ đánh người quả thật không đúng, Đinh Tiểu Tuyên tự biết đuối lý, không có đáp lời. Nào biết vừa cúi đầu, một tập hồ sơ liền thẳng tắp đập vào mặt cô, bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn lên. Từ mấy lần tiếp xúc xét lại, Hoàng Linh coi như làm việc công chính, chỉ là có khuynh hướng bạo lực, không nói hai lời đã làm người ta ăn đau mới nói chuyện với nhau.
"Nói chuyện!"
"Cô muốn tôi nói cái gì?" Đinh Tiểu Tuyên hơi hơi bất mãn nói.
"Âm mưu của cô, âm mưu với Lam Tử Ngưng!"
Đinh Tiểu Tuyên hơi ngẩn ngơ, lắc lắc đầu: "Không có."
"Ha ha, lăn lộn xã hội đen vài năm đều coi cảnh sát là kẻ ngu? Cô sẽ lớn lối như vậy để chứng cớ ở trong phòng của mình?"
Hoàng Linh cười khan một tiếng, đứng trước mặt cô, thong thả thưởng thức cảnh côn trong tay.
"Hao hết tâm tư đến nơi đây có ý đồ gì?!" Ánh mắt thoáng ác, một gậy đã đập xuống, nặng nề đập lên lưng Đinh Tiểu Tuyên.
Cắn răng cố nén đau nhức, cô đứng thẳng người dậy.
"Cô nói đúng." Trên trán đã muốn toát mồ hôi lạnh, hít sâu một cái, cố nặn ra một nụ cười khổ: "Tôi oan uổng."
Biểu cảm đau đớn của Đinh Tiểu Tuyên tựa hồ khiến Hoàng Linh cực kỳ vừa lòng, chậm rãi dùng cảnh côn chi nâng cằm cô, buộc cô ngẩng đầu.
"Oan uổng? Oan uổng mà lại từ bỏ biện hộ?" Nhẹ tay chụp mặt cô: "Nói đi, đến đây vì cái gì, có liên quan tới Lam Tử Ngưng?"
"Có liên quan tới chị ấy."
"Tiếp tục."
"Tôi muốn gặp chị ấy, đã tới rồi."
"Đừng giỡn mặt với tôi!"
Hoàng Linh vừa muốn vung một gậy nữa, Đinh Tiểu Tuyên có phòng bị, nghiêng người né tránh làm nàng ta lại đánh hụt. Cô bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Hoàng Linh một cái: "Không có." Đứng vững thân mình, cô sửa lại vạt áo một chút. "Thì ra chiêu cô dùng với phạm nhân đều giống nhau, không phải mặt chính là eo, cẩn thận các nàng liên hợp lại tố cáo cô."
Trên mặt Hoàng Linh hiện lên tia cười lạnh, gật gật đầu, nghiền ngẫm chuyển cảnh côn trên tay, một gậy đập mạnh vào ngực cô.
"Đừng nói cho tôi biết cô giả ngây thơ làm cô ấy động tâm, nói ra ngay cả Lam Tử Ngưng cũng không tin. Nói đi, có mục đích gì?"
Va chạm kịch liệt trong nháy mắt khiến Đinh Tiểu Tuyên hít thở không thông, một trận tức ngực, ngồi xổm xuống hai tay chống trên đất mới miễn cưỡng ổn định thân mình. Cơn ho khan dữ dội qua đi, Đinh Tiểu Tuyên có chút buồn bực ngẩng đầu trừng Hoàng Linh: "Muốn gặp chị ấy, đây là mục đích!"
Vừa nhắc tới, cô đã bị Hoàng Linh nhấc lên, lắc người tránh tay của Hoàng Linh ra, căm giận nói: "Tôi đề nghị cô không có việc gì uống ít rượu một chút, tuần tra nhiều hơn, muốn tìm chân tướng sẽ dễ hơn."
"Ha ha, không bằng cô tới nói cho tôi biết chân tướng."
"Thuộc hạ của cô nhận hối lộ, bao che thậm chí dung túng bạo lực trong ngục giam, cô sẽ điều tra sao!"
"Chứng cớ, lấy ra được tôi sẽ tra."
Vốn muốn lật bộ mặt ác hành của Bà Mập, lại chợt nhớ mới vừa rồi Bà Mập uy hiếp Lam Tử Ngưng, lập tức từ bỏ.
Chưa hiểu rõ tình huống, không thể tùy tiện khiến Lam Tử Ngưng lại rơi vào tay tên bạo lực cuồng Hoàng Linh này, đổi chủ đề, đón nhận ánh mắt của nàng ta, thẳng thắn nói: "Còn có cô, lạm dụng hình phạt riêng, lấy bạo chế bạo sẽ chỉ làm các nàng càng thêm thô bạo!"
Nghênh diện là một đạo bóng tối, cảnh côn dừng trên cánh tay, lực đạo như vậy nện xuống, xác định gãy xương là cái chắc.
Đinh Tiểu Tuyên chỉ cảm thấy trên tay tê rần, cánh tay lập tức sưng lên.
"Ồ, vậy còn cô? Sao cô lại ở chỗ này." Hoàng Linh cầm cảnh côn chọc chọc cánh tay đang sưng tím kia, tựa hồ có thể nghe thấy tiếng xương cốt lệch chỗ, nàng ta bình tĩnh lạnh nhạt nói: "Gãy."
Toàn tâm đau đớn khiến cô không khống chế được mà phát ra tiếng rên đau, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, Đinh Tiểu Tuyên miễn cưỡng duy trì thanh tỉnh trợn mắt nhìn nàng ta.
Hoàng Linh dạo một vòng quanh cô, chậm rãi đi đến góc phòng, mở tủ lạnh, lấy bia để sẵn bên trong, thổi tầng bụi phía trên, sất một tiếng, bọt bia tràn khắp tay. Nàng ta nhíu nhíu mày, cầm lon bia đến bên cạnh Đinh Tiểu Tuyên, mu bàn tay cọ lên thân cô, chùi hết bọt đi, lại ngồi xuống rửa tay.
"Không ngất, nước này thật lãng phí. Lại đi tắm rửa lần nữa đi." Cảnh côn lại để trên tay Đinh Tiểu Tuyên, dùng sức nhấn một cái, cô chỉ có thể ngồi xổm xuống, nước cứ như vậy thấm ướt từ đầu tới chân. Hoàng Linh vừa lòng gật đầu, nhìn chằm chằm mặt Đinh Tiểu Tuyên mười mấy giây, ánh mắt trong chốc lát lại sắc bén hẳn lên: "Đừng làm quá nhiều chuyện mờ ám."
"Vẫn là câu nói kia, muốn tìm chuyện mờ ám, uống rượu ít tuần tra nhiều."
-------
Editor có lời muốn nói: Hoàng Linh_Cuồng bạo lực_rõ ràng là một S~~~ (/。\)
Ps: Chương ngắn?? Như vậy chắc được ha~~