Lại quay trở lại với Trương Nhu và hai anh em Ô Di.

Sau khi xuất chiêu với Trương Nhu, Ô Di Đạo không cả nể gì người quen, vừa chạm chân xuống mặt đất đã mắng nhiếc, “Trương Nhu, tên cẩu tặc! Sao ngươi dám bán danh dự mà hàng giặc Mông?”“Ta và ngươi đều từng là bằng hữu, hà cớ gọi nhau bằng những cái tên khó nghe vậy?” Nhu mắng ngược lại.

“Vạn bất đắc dĩ ta mới phải hàng, chứ đâu có muốn đầu mình trở thành đầu lâu không còn thân xác, để quân Mông xách đi hết từ thành này đến thành khác đâu? Có đối đầu ở đây cũng là do hoàn cảnh, ngươi đừng có trách cứ ta.

Nếu còn biết điều, ngươi cũng quy hàng ngay bây giờ đi, ta sẽ nói đỡ giúp các ngươi vài lời.”Lời họ Trương tuy phũ phàng, nhưng mười phần không có một phần giả dối.

Trong thiên hạ, kẻ sĩ tắc tử vì chút khí khái thì nhiều, nhưng kẻ mượn gió bẻ măng, cứ thuận thời mà sống thì còn nhiều hơn nữa.

Thời Xuân Thu, đại tướng Trần Thang năm mươi năm trời phụng sự Đông Chu, nhận ân điển của hoàng đế không biết bao nhiêu lần, nhưng khi quân Tần đánh đến thì không cự giữ được, lập tức quy hàng.

Sau cùng Thang đại phá ba nước, tự tay diệt nước Triệu, khi nhà Chu sụp đổ thì Thang đã được phong trăm thước điền viên, an hưởng tuổi già.

Hay cũng chẳng nói đâu xa, chính Quách Dược Sư người Bắc Tống khi quân Kim tràn đến Yên Kinh chiếm thành, tự biết thế không trụ nổi, đã quy hàng Kim.

Cuối cùng thì Dược Sư còn sống đủ thọ để chứng kiến Bắc Tống diệt vong, thân vương phải chạy dài về phương Nam, không bao giờ thu phục làm miền Bắc Trung Hoa nữa.

Vậy mới thấy kẻ biết bỏ yếu theo mạnh thì thường sống thảnh thơi lắm, chỉ là tên tuổi sẽ không vang danh sử sách mà thôi.“Đừng nhiều lời!” Ô Di Đạo lớn tiếng.

“Bọn ta sẽ không bao giờ vô sỉ như nhà ngươi.”“Vậy thì họa này ngươi tự chuốc lấy,” Trương Nhu nhếch nhếch mép, múa thương thành vòng tròn, như một chiếc thuẫn không thể xuyên phá.


Ô Di Hòa thoáng nhìn đã thấy nội lực đầy ắp lan tỏa từ trong bàn tay Nhu, tỏa sắc tím ma mị.Ô Di Đạo thét lớn một tiếng, nhảy vào bên trái.

Ô Di Hà tính can đệ đệ không kịp, bất quá phải nhảy vào từ bên phải.

Bọn họ liên hợp xuất chiêu Tiền Hậu Hổ Lạp mà hai anh em đã cùng nhau luyện tập, hai bên đánh tới toàn nhằm những nơi hiểm yếu.

Nhưng Trương Nhu một thương không những chống đỡ được, mà còn lập tức vồ lấy Ô Di Hà.

Hà thân thủ nhanh nhạy, nhảy một bước ra sau mới tránh né thành công.

Trương Nhu xuất một chiêu, Ô Di Hà lấy đao ra đỡ, tiếng kêu loảng xoảng vang lên, vừa lúc đó Hà thấy tay mình có chút tê dại, buộc phải kinh ngạc thoái lui.Trương Nhu dù người cao sáu thước, lưng dài vai rộng, nhưng trước đây chỉ là Nhị tầng cao cấp, ba năm trời không thể đột phá, đối đầu với Ô Di Hà mười phần thua bảy tám phần.

Vậy mà bây giờ công lực thượng thừa, so sánh về sức mạnh của nguyên khí xuất ra thôi chắc chắn Ô Di Hà không phải đối thủ.

Sức mạnh này chắc chắn phải ít nhất tam tầng, thậm chí có khi phải là cao cấp! Không rõ trong doanh trại Mông Cổ, bọn nghịch tặc đã chỉ dạy điều gì mà họ Trương lại đột phá nhanh tới vậy?Ô Di Hà đao pháp vô cùng nhanh lẹ, tuy chưa tới cảnh giới tinh thông vô phàm nhưng cũng không thể coi thường.

Nhu thấy vậy cũng vung kiếm ứng đối tốc độ.

Hà đã nhanh, Nhu lại càng nhanh.

Hắn nhằm những chỗ cổ tay mà chặt chém, toan tước đại đao hoặc vô hiệu tay cầm vũ khí của Hà.

Với tốc độ ra đòn của Nhu, Hà không phải đối thủ, chỉ may mà nhờ thuấn bộ thuần thục mà vẫn thoái lui được.


Nhưng trong sâm lâm, trước sau đều là cổ thụ, Hà sắp sửa bị ép vào đường cùng mà không còn cách nào né tránh.Cổ Mạnh Ninh đột ngột nhảy vào, một thương định chọc lấy bàn chân Trương Nhu.

Nhu lại nhanh như gió đỡ được.

Ô Di Đạo vung đao từ phía sau, Nhu cũng xoay người cản bước tiến.

Ba người Ninh, Đạo, Hà đồng tâm hiệp lực mới khiến Trương Nhu gặp khó khăn, bị đẩy lại vài bước.“Tên cẩu tặc này! Ngươi đã bán linh hồn cho quỷ để đổi lấy ma lực rồi sao?” Ô Di Đạo quát.Trương Nhu cười lớn.

“Ta đã cho các ngươi cơ hội quỳ rạp xuống.

Giờ các ngươi nhận ra sai lầm thì đã quá muộn rồi!” Rồi từ tay hắn luyện ra nguyên kình, tụ khí một sắc tím thẫm nhìn vô cùng rõ nét, phóng chưởng tới Ô Di Đạo.

Đạo vội vàng bắt chéo tay đỡ chưởng, bị bật lại phải mười bước, nằm ngửa ra đất, nếu không vì thân thủ cứng cáp thì có lẽ ngũ tạng cũng đã bị tổn thương rồi.Trương Nhu vận một chưởng nữa, bắn đến Cổ Mạnh Ninh.

Ninh đã đoán định được trước nên tránh né kịp thời, nếu không đã thịt nát xương tan.

Trước mặt Nhu chỉ còn Ô Di Hà.

Phía sau hắn độc một sắc tím thẫm, đôi mắt đỏ lòm, dù không chảy máu mà như huyết mạch đã vỡ cả ra ngoài.


“Hoàng Cực Quyền; thức thứ sáu! Bách Thủ Hoàng Di!”Đòn quyền của Trương Nhu biến ảo khôn cùng, như có hàng chục cánh tay mọc ra trong không trung, đồng thời tung nắm đấm về phía Ô Di Hà.

Không chỉ thế, còn có mũi thương của Nhu tiến đến, tốc độ chẳng kém gì những cú đấm kia.“Đây là ma đạo gì thế?” Cổ Mạnh Ninh thất kinh.

Thứ nội lực kì dị này bọn Hà, Ninh chưa từng thấy bao giờ, vì thực chất nó chính là từ huyết mạch Khả hãn mà ra.

Chẳng là người mang huyết mạch Khả hãn đều có khả năng trích huyết, cho kẻ ngoại tộc vay mượn nội công, ấy là lý do vì sao đồ đệ nội môn của Hoàng Kim Bộ đều có thể vận dụng huyết pháp Khả hãn ở một mức độ nhất định.“Công pháp ma đạo mà đặt tên cao quý thế!” Ô Di Đạo dù đang nằm sóng soài dưới đất cũng gượng đầu lên mà thét lớn.Hà dùng thuấn bộ tránh ngang, tránh dọc, bước chân vô cùng dẻo dai, thoát được mũi thương sát sinh của Nhu.

Vậy mà vẫn bị nguyên kình từ một vài cánh tay đánh vào bả vai, vào đầu gối, đau điếng.Trương Nhu lập tức áp sát, tính nhân cơ hội này một thương giết chết Ô Di Hà.

Hắn thúc một chiêu theo phương thẳng đứng.

Hà đang đau đớn, cố vận công hết sức mới khinh công thoát khỏi đòn đánh đó, nhưng cũng bị mũi thương sượt qua đứt lìa tay áo.

Thương của họ Trương cắm phập vào thân cây, đâm sâu vài gang tay, hắn phải cực lực mất vài giây rút ra.Cổ Mạnh Ninh nhận thấy thời cơ.Đòn đánh của Trương Nhu công lực rất lớn, vô cùng phóng khoáng.

Nhưng để có thể ra đòn mạnh mẽ như vậy, hắn phải để phần ngực của mình lồ lộ ra, rất dễ khai thác.

Đây là điều đại kị trong võ học.

Dù cho Trương Nhu mặc giáp có dày thế nào, Cổ Mạnh Ninh tự tin một thương của hắn có thể đả thương.Trong khi Nhu còn đang phải rút thương, Mạnh Ninh mới xuất chiêu Điểu Phi Thương của Đắc Kỷ phái, thức thứ năm, đòn đánh cực kì chuẩn chỉ như chim ưng bắt mồi, theo phương chéo nhắm vào tim Trương Nhu.

Đòn đánh của Mạnh Ninh đặc biệt xung kích, xuyên qua cả thiết giáp của Trương Nhu, khiến giáp vỡ một mảnh giữa ngực.

Nhưng khi xuyên được giáp rồi thì thương lại bị chặn đứng.Có thứ gì đó còn cứng hơn cả giáp ở phía trong.


Đó chính là da thịt!Ngực hắn cứng chẳng khác gì đá tảng! Bây giờ Ninh mới vỡ lẽ vì sao hắn lại tự tin để hở yếu điểm chí mạng như vậy.

Chắc chắn tên này đã nhập ma đạo, biến đổi thể chất của bản thân.

Để luyện da thịt như đồng như sắt, không thể chỉ vài tháng mà thành.“Đúng là các huynh đệ dưới trướng Ô Di! Khá lắm!” Trương Nhu cười lớn, rút thương ra.

“Nhưng thực lực cũng chỉ có vậy mà thôi.” Nhu đánh với Cổ Mạnh Ninh thêm vài hiệp, Ninh chống đỡ vất vả, thở không ra hơi.“Hắn luyện Thiết Bì, tất cơ thể phải có luyện môn,” Ô Di Hà thầm nghĩ.

“Chỉ cần tìm ra điểm luyện môn mà đánh vào, chỗ đó của hắn sẽ chỉ mềm nhũn như da dẻ phàm nhân, tất khiến hắn tử thương.”Giữ khoảng cách quan sát, Thừa Lân cũng có suy nghĩ tương tự.

Kì thực cậu cũng muốn xông pha trợ tá, nhưng nghĩ kì thực năng lực mình còn yếu, nếu muốn giúp đỡ chỉ xông vào không những vô dụng mà còn ngáng đường các huynh, uổng mạng vô ích, chi rằng quan sát thật kĩ càng trước đã.

Cậu đã nghe sư phụ Gia Tịnh giảng giải đôi lần rằng các công pháp nhằm thay đổi thuộc tính cơ thể tuyệt đại đa số đều có luyện môn ở đâu đó.

Luyện môn nằm ở chỗ nào thì kẻ địch sẽ che chắn rất kỹ lưỡng, nếu tinh ý có thể nhìn ra.Vùng đó thiết giáp dày nhất, vô cùng khả nghi.

Đã vậy, khi trực chiến, Nhu luôn lấy chân trụ chắn phía trước, chân này để ra phía sau, luôn di chuyển về góc khuất, kể cả khi bị ba người bao vây cùng lúc cũng giấu phần đó đi.Hoàn Thừa Lân đôi mắt bắt gặp đôi mắt của Ô Di Hà.

Hà như thần giao cách cảm bắt được ý nghĩ của Thừa Lân, rồi rút đao ra tấn công Trương Nhu bên chân trụ của hắn.

Nhu lấy cán thương đỡ đòn của Ô Di Hà dễ dàng, khề khà cười lớn.

“Ô Di Hà, nóng nảy quá rồi sao? Những đòn này của ngươi lộ liễu, có đánh cũng là vô ích! Ta cho ngươi cơ hội cuối—”Đúng lúc đó, Thừa Lân vận dụng thuấn bộ mới học được, lướt đến gần nhanh như một cơn gió.

Không Ngưng Kiếm của cậu chém tới, một kiếm chặt vào khớp chân không thuận của Trương Nhu..