Vì thời tiết đã vào hẳn mùa đông nên lần này trang phục của Diệp Tinh Hà có thêm một tấm áo khoác ngoài lớn che kín từ cổ cho đến tận chân còn bên trên thì có một tấm khoăn choàng làm che phần đầu chỉ hở ra mỗi đôi mắt.

Cả hai thứ này đều có hai lớp, lớp trong làm bằng vải bông còn lớp ngoài làm bằng lụa thượng phẩm của hoàng gia.

Tất cả đều có cùng một màu đỏ rực.

Nên Diệp Tinh Hà bây giờ giống như một ngọn hải đăng màu đỏ dẫn đường cho đoàn hộ tống vậy.Càng đi lên phía bắc thì càng lạnh nên dù có ít hàng hoá hơn và chúng cũng nhẹ hơn thì đoàn hộ tống vẫn chỉ có thể giữ nguyên tốc độ như lần trước.

Họ thường xuyên phải nghỉ lại để quân sỹ có thể đốt lửa duy trì thân nhiệt.

Trong số những binh sỹ ở đây thì đến cả Cấm Vệ Quân thực tế cũng rất ít người nhìn thấy Diệp Tinh Hà ở khoảng cách gần thế nên mỗi lần dừng nghỉ Diệp Tinh Hà cởi bỏ khăn choàng đầu ra thì làm cho không ít con tim của các thanh niên trai tráng trở nên lỡ nhịp.Diệp Tinh Hà không đội mũ giáp cho nên toàn bộ khuôn mặt xinh đẹp đều được khoe ra mang đến ánh sáng cho những ngày đông giá rét cho bao nhiêu người ở đây.

Nhất là những người có may mắn ở gần.

Họ gần như bị chìm đắm vào vẻ đẹp đấy đên mức sững sờ.

Chỉ là Diệp Tinh Hà hoàn toàn không để bất cứ thanh niên nào vào mắt mà chỉ tập trung đi nhanh còn về.Khi họ đến được Lạc Thành thì đích thân tộc trưởng của người Lạc là Lạc Thiên dẫn theo các trưởng lão của Lạc tộc ra đón.- Diệp tướng quân vất vả rồi.

Mau mau vào thành.- Làm phiền Lạc tổng trưởng ra tận ngoài thành đón tiếp thật là ngại quá.Cả đoàn hộ tống nhanh chóng vào thành.

Sau đó Lạc tổng lập tức mở tiệc chiêu đãi.

Những quà mừng của Lương An cũng được chia ra cho tất cả binh sỹ cũng như người dân trong thành.

Đủ các loại sản vật từ khắp nơi làm cho dân chúng Lạc tộc vô cùng thích thú.

Dù sao họ cũng chỉ ở vùng đất hoang vắng này quanh năm suốt tháng.

Nhìn thấy những thứ này cảm thấy thích thú cũng là đương nhiên.Ngược lại thì Diệp Tinh Hà rất thích thịt cừu khô của vùng này cho nên có cơ hội liền lập tức vơ vét một mẻ để đem về ăn dần.

Còn hiện tại thì vẫn là thương thức món thịt cừu nướng nóng hổi này đã.

Riêng về khoản thướng thức mỹ vị thì không ai có thể chuyên tâm bằng Diệp Tinh Hà cả.Cảnh tượng Diệp Tinh Hà chơi xả láng này đúng là khá mất hình tượng nhưng mà cô chẳng quan tâm.

Thời tiết đang lạnh thế này chẳng hơi đâu mà để ý đến mấy thứ không ăn được cả.Diệp Tinh Hà cũng chỉ ở lại Lạc Thành trong 2 ngày rồi sau đó lập tức rời đi chứ không ở lại thêm.


Thứ nhất còn nhiệm vụ Lương An giao thứ hai thành Lương Kinh nhộn nhịp còn đang chờ.Thế là đoàn hộ tống trên đường quay về liền đi đến doanh trại huấn luyện kỵ binh của Dương Mạnh tướng quân.

Lúc đi họ không ghé vào đây là vì để tránh người khác chú ý.

Còn hiện tại việc quay về có vào một doanh trại thì cũng chỉ coi như nghỉ ngơi dọc đường.

Không có ai quan tâm đ ến mục đích thực sự cả.Ở đây Dương Mạnh tướng quân cũng đích thân ra nghênh đón y như ở Lạc Thành vậy.

Thân phận của Diệp Tinh Hà hiện tại là đủ để cho bất cứ ai cũng phải tự mình ra đón tiếp.- Làm phiền Diệp tướng quân tự mình chuyển đồ đến.

Vất vả rồi.- Dương tướng quân nói gì vậy.

Đây là việc điện hạ đích thân ra lệnh.

Đâu thể qua loa được.Đón tiếp trong quân doanh đương nhiên là không thể so được với Lạc Thành hơn nữa binh sỹ ở đây còn đang sung sướng với trang bị mà họ nhận được nên là không khí ăn uống gần như là không có.

Việc vận chuyển trang bị này thật ra vô cùng bí mật khi mà chính 1000 Cấm Vệ Quân mang theo số trang bị đó bên trong hành trang của họ nên bên ngoài nhìn không thể phát hiện ra được.

Cung tiễn, chiến giáp, trường thương tất cả đều được chuyển giao cho chính 1000 kỵ binh người Lương được huấn luyện trong doanh trại này.

Còn binh sỹ người Lạc thì tạm thời vẫn chưa có vì Lương An chưa nắm được số lượng cụ thể những binh sỹ người Lạc được Dương tướng quân lựa chọn.Dương tướng quân còn tự mình đứng trước tất cả quân sỹ đọc thư của Lương An gửi cho họ.

"Những binh sỹ trung kiên của nước Lương, hiện tại các ngươi đang luyện tập một cách lặng lẽ hẳn là vô cùng mơ hồ.

Sớm thôi chúng ta sẽ gặp mặt nhau đến lúc đó Lương An ta sẽ cùng với các ngươi làm cho toàn bộ người Hạ phải sững sờ.

Dù các ngươi là người Lạc hay người Hạ thì cũng là thuộc hạ của ta.

Ta mong tất cả có thể cùng nhau chiến đấu.

Các ngươi sẽ là đội quân duy nhất mà Lương An ta tự mình chỉ huy"Từ trước đên nay chỉ có Cấm Vệ Quân là đội quân duy nhất dưới sự trực tiếp chỉ huy của vua.

Sau này khi Lương An lên ngôi thì đội kỵ binh này sẽ chẳng khác gì Cấm Vệ Quân khi thống lĩnh của họ là Lương An.

Vì thế tinh thần của các binh sỹ đều vô cùng hứng khởi.


Vinh dự được chọn vào Cấm Vệ Quân là vinh dự lớn nhất mà một binh sỹ có thể nhận được.

Vậy mà đội quân hiện tại chỉ có 1000 người Hạ cùng với chưa đến 1000 người Lạc này đang chuẩn bị nhận được vinh dự lớn lao này.Diệp Tinh Hà dù đã quen biết Lương An nhiều năm thì cũng chưa bao giờ nhìn thấy mặt này của Lương An.

Cách xa cả ngàn dặm mà vẫn có thể động viên tinh thần binh sỹ.

Không hề xuất hiện mà vẫn toả ra khí thế của quân vương.

Đây quả thực là mặt trời của nước Lương.

Chỉ là bình thường nó bị những đám mây u ám bao phủ mà thôi.

Diệp Tinh Hà sẽ loại bỏ tất cả những thứ u ám đó.Đứng trong đội hình binh sỹ Dương Mặc cũng rất phấn khích.

Sự tò mò của Dương Mặc về Lương An càng lúc càng lớn hơn.

Càng nghĩ thì Dương Mặc lại càng thấy tiếc khi lần trước Lương An biến mất quá nhanh nên không kịp gặp mặt.

Nhất định lần sau Dương Mặc sẽ phải tự mình xem xem vị thái tử này rốt cuộc là như thế nào.

Khi mà lúc thì khiến cho cha nuôi của cô sợ như gặp tử thần nay lại khiến cho toàn bộ binh sỹ phấn chấn tinh thần chỉ qua vài câu nói.Dương Mặc cũng như Diệp Tinh Hà, thân là con gái nhưng từ nhỏ lại lớn lên trong quân doanh.

Tập luyện võ nghệ thậm chí là cả nội khí đều từ rất sớm.

Kỹ năng chiến đấu của Dương Mặc còn được rèn luyện qua bao nhiêu trận thực chiến.

Tuy nhiên Dương Mặc bản thân là người Lạc mà vùng biến giới phía bắc này mấy năm nay toàn là đánh nhau với người Lạc mãi cho đến năm ngoái mới dừng.

Dương Mặc không muốn giết những người đồng bào của mình nên dù trải qua bao nhiêu trận chiến lớn nhỏ thì Dương Mặc vẫn chưa giết một người nào.

Cũng vì thế Dương Mặc như một đoá hoa sen trong biển máu tươi này.

Người thân ở chiến trường lại mang theo một trái tim lượng thiện.


Điều nay làm cho Dương Mạnh tướng quân khá phiền lòng vì trên chiến trường không phải ta giết ngươi thì là ngươi giết ta.

Nương tay với kẻ địch là tàn ác với chính mình.

Thế nên Dương tướng quân rất muốn uốn nắn tính cách của Dương Mặc chỉ là vẫn chưa làm được.

Vì Dương Mặc rất cứng đầu biết bản thân không nên như vậy mà nhất quyết không chịu sửa đổi.Xét về tuổi tác thì Dương Mặc còn ít hơn Diệp Tinh Hà hai tuổi.

Hơn nữa còn ở vùng đất hoang vu khí hậu khắc nghiệt này nên lớn lên không xinh đẹp mấy.

Trên khuôn mặt to tròn có phần đáng yêu của thiếu nữ mới 17 tuổi thì chỉ có đôi mắt sáng nhìn rõ sự lương thiện trong đó là điểm nổi bật nhất.

Dáng người so với nữ giới bình thường cũng tính là cao ráo tuy nhiên so với Diệp Tinh Hà thì vẫn là kém đến 3 thốn.Nếu xếp hai người này cạnh nhau thì đúng là Dương Mặc sẽ bị ánh sáng của Diệp Tinh Hà lấn áp hoàn toàn.

Ấy thế mà thế nào Dương Mặc lại chủ động tìm đến để bị dìm.- Diệp tướng quân, đây là con gái nuôi của ta tên là Dương Mặc.

Con bé gốc gác là người Lạc.- Vậy sao.

Con gái của Dương tướng quân quả nhiên không tầm thường.Diệp Tinh Hà lần đầu nhìn thấy Dương Mặc đã cảm nhận được một thứ kỳ lạ.

Nội khí bình thường sẽ giống như mãnh thú nhe năng giơ vuốt lên để hăm doạ đối thủ vì dù sao nội khí cũng mang tính công kích.

Còn nội khí của Dương Mặc lại rất ôn hoà.

Nó chỉ đang phòng ngự làm cho Diệp Tinh Hà có suy nghĩ là nó chính là nội khí phòng ngự trong truyền thuyết kia.

Tuy nhiên nội khí phòng ngự sẽ rất vững chắc.

Nó thậm chí còn có sức ép hơn cả Hắc Khí của Lương An mà cái Diệp Tinh Hà cảm nhận được từ Dương Mặc lại không phải như thế mà cảm giác rất mong manh một cách kỳ lạ.Thế là Diệp Tinh Hà quyết định thử một chút.

Dù sao cũng chỉ là giao lưu vui vẻ nên chắc cũng không vấn đề gì.- Dương Mặc.

Muốn khởi động một chút không.- Được chứ!Dương Mặc trả lời với giọng rất phấn khích.

Dù sao ở trong doanh hiện tại cũng chỉ có Dương Mặc là có nội khí mạnh đến cả cha nuôi của cô còn yếu hơn cô nên Diệp Tinh Hà một người được đánh giá là rất mạnh so tài cùng thì mong còn chẳng được.- Chúng ta cứ nhẹ nhàng trước đã.Hai người Dương Mặc và Diệp Tinh Hà đều là những cô gái nổi bật trong cái quân doanh toàn các đực rựa cô đơn nên trận so tài này rất được chú ý.

Ai ai cũng bỏ việc ăn uống lại chuyển sang cổ vũ hai người.

Giữa đống lửa trại lớn của quân doanh.

Diệp Tinh Hà bắt đầu rút hai thanh Phượng Vũ Kiếm sau lưng ra.


Còn Dương Mặc thì vốn đã quen dùng trường thương nên cũng sử dụng luôn cây thương mới nhận được của mình.Cả hai nhanh chóng áp sát lẫn nhau.

Diệp Tinh Hà vẫn như mọi khi dùng tốc độ của mình để tiếp cận đối thủ.

Khả năng di chuyển linh hoạt của Diệp Tinh Hà làm cho những người sử dụng vũ khí dài như Dương Mặc gặp rất nhiều khó khăn.

Hơn nữa sức sát thương của hai thanh Phượng Vũ Kiếm cũng tạo ra áp lực khi Dương Mặc cũng như Mục Vân lần trước chỉ cần sượt qua liền bị để lại vết cắt trên quần áo.Võ lực của Diệp Tinh Hà từ trước đến nay chỉ là tin đồn trong Thần Võ Doanh nên lần này trực tiếp chứng kiến Diệp Tinh Hà như đang nhảy múa xung quanh đối thủ thì binh sỹ của Thần Võ Doanh ai ai cũng cảm thấy hơi ớn.

Vì quả thật nếu là họ đứng trước hai thanh kiếm kia thì giờ này chắc là đã thành ma lâu rồi chứ chẳng phải chỉ vất vả chống đỡ như Dương Mặc.Không còn cách nào khác Dương Mặc buộc phải lùi ra giữ khoảng cách để tận dụng ưu thế của vũ khí dài.

Thế nhưng mỗi lần rút ra thì Diệp Tinh Hà lại dễ dàng bám theo với thân pháp vượt trội.

Dương Mặc càng lúc càng bị ép trong khi đến bản thân Dương Mặc cũng biết là Diệp Tinh Hà chưa hề dốc sức.

Đây mới là khởi động cơ thể mà thôi.Đã bị dồn ép thì cách cuối cùng cũng chỉ có thể dùng đến nội khí để tìm cách lật ngược thế cờ.

Dương Mặc chống cây thương xuống đất rồi trực tiếp đẩy nội khí của mình ra ngoài.

Nội khí của Dương Mặc có màu trắng nên nó rất nổi bật trong thời điểm tối như hiện tại.

Hơn nữa nó cũng đã Hoá Hình thành một con Bạch Ngưu nhìn chẳng hợp tý nào với Dương Mặc cả.

Cái này làm cho Diệp Tinh Hà suýt chút nữa thì phì cười mặc dù cô không có ý định chê bai gì đối thủ.

Ngay lập tức thì màn đêm lại rực sáng thêm một lần nữa khi Chu Tước xuất hiện.

Ánh sáng đỏ mà nó toả ra như một mặt trời nhỏ giữa màn đêm khiến cho mấy người ngồi gần quan sát buộc phải che mắt lại lùi ra xa.

Chu Tước bay ra chỉ chạm đến Bạch Ngưu là dừng chứ không công kích.

Chỉ một cái chạm nhẹ đó thì cũng thấy được sự khác biệt của hai người cũng như điểm kỳ lại mà Diệp Tinh Hà muốn xem cũng được sáng tỏ.Đầu tiên Chu Tước mạnh hơn Bạch Ngưu rất nhiều dù sao thì Diệp Tinh Hà cũng đã mở ra Lĩnh Vực nên điều này là đương nhiên.

Thứ hai là Bạch Ngưu xuất hiện nó không toả ra áp lực cho khu vực xung quanh và tạo thành màn chắn xung quanh khu vực nó bao phủ.

Giống như một kiểu phòng ngự.

Đây có thể coi như là hiếm thấy.

Khi chạm vào vùng mà Bạch Ngưu bao phủ Diệp Tinh Hà không thấy khí lực của đối phương ngăn chặn lại Chu Tước mà giống như đang chịu đòn.Thấy Diệp Tinh Hà chạm là dừng Dương Mạnh tướng quân đang toát mồ hôi khi chứng kiến Chu Tước liền thở phào nhẹ nhõm.- Cảm ơn Diệp tướng quân đã nương tay.- Nào dám.

Chỉ là nội khí của Dương Mặc cô nương đây quả thật rất đặc biệt.Vậy là sau đó Dương Mạnh tướng quân lại có dịp kể về đứa con gái của mình..