Tư Phàm đi rồi, vì công việc. Phương Đường đặt vào trong hành lý của anh một con dao cạo râu mới.

Mặc dù chỉ vắng đi có một người, nhưng Phương Đường cảm thấy cả căn phòng như trống trải đi nhiều, đi làm về chẳng còn ai nói chuyện với cô, chẳng còn có khuôn mặt tươi cười hiện ra trước mặt cô, cô cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Buổi tối lúc đi ngủ, cô quen nằm ở phía bên phải, để trống phía bên trái: đó là vị trí của Đỗ Tư Phàm. Không có cánh tay phải của Tư Phàm làm gối đầu, chẳng có Tư Phàm để ôm đi ngủ, cô cảm thấy đêm dài vô tận và khó ngủ vô cùng.

Phương Đường liên tục mở điện thoại, chỉ sợ để sót một cái tin nhắn nào đó, thói quen tắt máy trước khi đi ngủ cũng bị thay đổi, điện thoại luôn ở trạng thái mở máy suốt cả đêm, cô chỉ lo nửa đêm anh đột nhiên nhớ đến cô, gọi về mà không liên lạc được.

Đêm khuya, điện thoại của bạn mở là vì một người nào đó.

Công việc mới vẫn khiến cho Phương Đường cảm thấy vô cùng mệt mỏi, ngay chính bản thân cô cũng cảm thấy việc tổng giám đốc Đoàn điều cô đến phòng thư kí là một quyết định sai lầm.

Giữa trưa, thư kí Tô đột nhiên thông báo: “Tối nay cô sẽ phải tham dự một buổi tiệc với tổng giám đốc Đoàn, thời gian là chín giờ tối, nhớ đi cho đúng giờ. Còn nữa, phải ăn mặc phù hợp một chút!”

Dưới sự chỉ dẫn của Đỗ Tư Phàm, cách ăn mặc của Phương Đường đã tiến bộ hơn nhiều. Tối nay, cô mặc một chiếc váy màu đen tham gia bữa tiệc, khiêm tốn nhưng không hề khiếm nhã.

Bữa tiệc diễn ra được một nửa, Phương Đường vẫn chưa nhận ra rốt cuộc đây là tiệc gì? Mọi người tụm năm tụm ba vừa uống cocktail vừa nói chuyện phiếm, đủ các loại chuyện, từ chuyện cổ phiếu toàn cầu lên xuống cho đến cục diện chính trị Trung Đông, từ vấn đề tiền tệ cho đến các giải bóng đá gần đây, thậm chí ngay cả chuyện hoa hậu, cưỡi ngựa, làm đẹp… cũng nằm trong đó. Phương Đường không biết góp chuyện ra sao, chỉ biết đứng ở bên cạnh như một người tàng hình.

Tổng giám đốc Đoàn nói chuyện với rất nhiều người, ai nấy đều tỏ thái độ kính trọng với ông ta. Có hai người phụ nữ còn nhìn ông bằng ánh mắt tôn thờ, còn nhìn Phương Đường bằng ánh mắt vô cùng khó chịu, thậm chí là soi mói, thường đứng từ xa nhìn Phương Đường đầy khinh miệt.

©STE.NT

Phương Đường cảm thấy tối nay mình giống như một hộp sô cô la được bày trên kệ bán hàng.

Tổng giám đốc Đoàn cũng nhận thấy cô không được thoải mái cho lắm: “Sao thế, không thích những nơi như thế này à?”

Phương Đường nói thực lòng: “Hơi hơi ạ! Những thứ họ nói đến tôi chẳng hiểu gì cả. Những người này là ai vậy ạ?”

- Những người này toàn là những doanh nhân. Là người làm kinh doanh, không đơn giản chỉ là tạo ra sản phẩm để bán cho người khác! – Tổng giám đốc Đoàn nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Phương Đường, nói tiếp – Những thứ này cô đều phải học, cô hiểu chứ?

Phương Đường chẳng có chút niềm tin nào: “Tôi rất lo lắng không thể trở thành một người làm kinh doanh giỏi được!”

Tổng giám đốc Đoàn thở dài: “Cô không thể trở thành một người làm kinh doanh giỏi, tôi còn lo hơn ấy chứ! Tôi biết cô không có tố chất làm kinh doanh. Nhưng tôi hy vọng sự đào tạo sau này có thể khiến cô thành tài. Tôi chuyển cô đến phòng thư kí chính là hy vọng cô Tô có thể dạy bảo cô thật tốt, nhưng tôi thấy cô học hỏi những thứ này vô cùng khó nhọc!”

Hóa ra điều cô đến phòng thư kí làm việc là chủ ý của tổng giám đốc Đoàn, chẳng có gì liên quan đến Trình Trình, thông tin này khiến Phương Đường vô cùng vui mừng: “Lần trước lúc tôi ăn cơm với ngài, chắc ngài đã nhận ra tôi không phải là người có hoài bão rồi, nhưng tại sao ngài lại tốn công sức đào tạo tôi như vậy?”

Tổng giám đốc Đoàn lắc đầu: “Tôi cũng là vì bất đắc dĩ thôi!”

- Có lẽ ngài bồi dưỡng cho người khác sẽ có kết quả tốt hơn! – Phương Đường chỉ muốn làm một nhân viên bình thường chứ không muốn làm một “đại tướng” phải lao tâm khổ tứ.

Nghe xong câu này, tổng giám đốc Đoàn có vẻ tức giận: “Sao cô có thể nói ra những câu như vậy, tôi nói đào tạo cô là đào tạo cô!”

- Tại sao lại là tôi? – Phương Đường ngơ ngác hỏi.

Tổng giám đốc Đoàn không tiếp tục trả lời câu hỏi của Phương Đường nữa, chỉ nói: “Cô nhất định phải chăm chỉ học tập, đừng có phụ sự trông đợi của tôi. Nếu không…”, ông không nói tiếp nữa.

Phương Đường càng nghe càng ngơ ngác, càng nghe càng hoang mang.

- Phương Đường! – Có người gọi cô, chính là sếp cũ của Phương Đường, tổng giám đốc Hùng.

Những người làm kinh doanh nên học cách mỉm cười với cả kẻ thù. Phương Đường tự nhủ với chính mình.

- Chào tổng giám đốc Hùng!

Dường như tổng giám đốc Hùng đã quên chuyện chính ông ta đuổi việc Phương Đường, tỏ ra vô cùng nhiệt tình: “Nhìn cô hình như công việc cũng không tồi đâu nhỉ! Đẹp lên nhiều!”

- Có tốt đến đâu cũng chỉ là phận làm thuê thôi! – Phương Đường khách sáo đáp.

- Nghe nói cô đã vào công ty Erna làm việc hả?

- Vâng ạ!

- Làm ở bộ phận nào thế?

- Tôi làm ở phòng thư kí.

Tổng giám đốc Hùng lập tức thay đổi cách nhìn Phương Đường: “Có thể vào làm việc ở phòng thư kí của công ty Erna toàn là người tài cả đấy. Trước đây phải làm dưới quyền của tôi đúng là thiệt thòi cho cô rồi!”

- Tôi cũng chỉ phụ trách những việc lặt vặt thôi ạ!

- Xin lỗi nhé, trước đây… là tôi làm không tốt. Tôi không nên nghi ngờ cô là nội gián! – Cuối cùng tổng giám đốc Hùng cũng chịu xin lỗi vì sai lầm mà ông ta từng gây ra.

- Chuyện trước đây không cần phải nhắc đến nữa! – Phương Đường không muốn nhắc đến những chuyện không vui trước đây.

Tổng giám đố Hùng lại cho rằng đấy là biểu hiện sự độ lượng của Phương Đường: “Cô nói đúng. Để hôm nào đó tôi mời cô đi ăn nhé! Chắc cô vẫn chưa đổi số điện thoại nhỉ?”

- Tổng giám đốc Hùng không cần khách sáo thế đâu!

- Là chuyện nên làm thôi mà!

Thấy tổng giám đốc Hùng nói với mình bằng thái độ cung kính, cô lại nhớ đến bộ dạng lạnh lùng của ông ta lúc cô đến cầu cứu ông ta vì bị Hướng tinh tinh quấy rối. So sánh thái độ của ông ta vào hai thời điểm đó, cô chợt cảm thấy vô cùng bùi ngùi. Cô không coi trọng quyền lực và địa vị, nhưng những người xung quanh cô đều coi trọng. Bây giờ cô chỉ là một thư kí nhỏ của một công ty lớn, thế mà đã có người nịnh nọt cô thế này, vậy thì những người đứng trên đỉnh cao của tiền tài và danh vọng không biết còn nhận được sự cung kính đến thế nào?

Có rất nhiều người giàu xổi, cứ làm sai một chuyện gì đó là vỗ ngực khoa trương nói: “Tôi đền anh tiền là được chứ gì!”, thái độ của những người giàu xổi này thực chất là do những người vây quanh, tỏ ra cung kính với họ gây ra. Bọn họ sống trong môi trường được tâng bốc, nịnh nọt quen rồi, kết quả là quên mọi thứ, coi mình như một thượng đế có quyền năng vô hạn.

Vài ngày sau, tổng giám đốc Hùng mời Phương Đường đi ăn thật. Phương Đường viện cớ công việc rất bận rộn để từ chối, nhưng không ngờ đến hết giờ làm, lại gặp ngay tổng giám đốc Hùng dưới công ty.

- Sao thế? Chẳng qua chỉ là cùng đi ăn một bữa cơm thôi mà, không nể mặt tôi chút nào sao?

- Có việc gì thế ạ? Nếu có việc gì chúng ta cứ nói ở đây đi, không cần phải phiền phức như vậy!

- Ở đây làm sao nói rõ ràng được. Yên tâm đi, tôi không làm mất nhiều thời gian của cô đâu! – Tổng giám đốc Hùng cứ lằng nhằng mãi, lại ỷ thế là sếp cũ để kéo Phương Đường lên xe cho bằng được.

- Thật sự không cần phải khách sáo thế đâu ạ! – Phương Đường cứ cảm thấy người này tìm mình chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.

- Nghĩ ra cô làm ở công ty tôi mấy năm liền, tôi vẫn chưa lần nào mời cô đi ăn một bữa nhỉ! – Tổng giám đốc Hùng hỏi – Đi ăn món Pháp, cô thấy sao?

- Không! – Phương Đường vô cùng nhạy cảm với đồ ăn Pháp, hai lần trước đi ăn đồ ăn Pháp cô đều gặp vận đen rồi – Tôi ăn không quen!

- Thế đi ăn đồ Nhật nhé! – Tổng giám đốc Hùng có vẻ rất có thành ý, toàn những món đắt tiền.

- Tôi cũng không thích lắm!

- Vậy cô thích ăn gì? Tùy cô chọn! – Tổng giám đốc Hùng hào phóng nói.

- Tôi muốn ăn cháo! – Phương Đường chọn một món rẻ nhất. Tục ngữ có câu “há miệng mắc quai”, với kiểu mời ăn không rõ mục đích như thế này, tiêu càng ít tiền của ông ta càng an toàn.

Quả nhiên, Tổng giám đốc Hùng tỏ vẻ không hài lòng với sự lự chọn này: “Ăn cháo làm sao được?”

- Dạo này dạ dày của tôi không được tốt, bác sĩ nói bây giờ tôi phải chú ý đến việc ăn uống, đặc biệt bữa tối không được ăn quá nhiều, tôt nhất nên ăn cháo!

Đã nói đến mức này, tổng giám đốc Hùng cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ có điều ông ta vẫn chọn một tiệm cháo tương đối sang trọng, chọn món cháo ghẹ, sau đó còn gọi rất nhiều món ăn phụ. Giá cả chắc cũng chẳng rẻ hơn đồ ăn Nhật.

Phương Đường ăn bữa cơm này trong tâm trạng vô cùng thấp thỏm, giữa bữa còn phải chuồn ra nhà vệ sinh rửa tay để gọi điện cho Yên Lạc, báo cáo tình hình của mình cho Yên Lạc nghe. Yên Lạc nghe xong cũng cảm thấy rất kỳ quặc, bảo Phương Đường phải cẩn thận đối phó, nếu thực sự có vấn đề, cô sẽ liều mình lao đến tiệm cháo này để ứng cứu Phương Đường.

- Tổng giám đốc Hùng, ông có việc gì xin cứ nói thẳng ra ạ! – Phương Đường thực sự không muốn chơi trốn tìm với ông ta nữa.

- Hay lắm, rất thẳng thắn! Vậy tôi cũng không vòng vo nữa! – Tổng giám đốc cầm một cái phong bì ở trong túi, đưa ra trước mặt Phương Đường.

Phương Đường đón lấy cái phong bì, bên trong có một tờ giấy rơi ra, nhìn kĩ hóa ra là một tờ chi phiếu, con số trên đó ghi rất rõ ràng: “Một triệu”.

Ông ta đưa cho cô nhiều tiền như vậy để làm gì? Chẳng nhẽ lương tâm của ông ta đã sống lại, cảm thấy hồi đó không nên nghi oan cho cô là nội gián và đuổi việc cô, vì vậy mới cho cô số tiền này để bồi thường? Như thế nhình như là hơi nhiều thì phải.

Ngoài chuyện cực kỳ may mắn, mua xổ số có thể khiến bạn trở thành triệu phú chỉ trong một đêm ra, gần như chẳng có món tài sản nào từ trên trời rơi xuống có lý do chính đáng cả. Tổng giám đốc Hùng “đập” một món tiền lớn như vậy vào mặt cô chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp gì.

Phương Đường cầm tờ chi phiếu lên, cười nói: “Rất nhiều tiền!”

- Đây chỉ là tiền đặt cọc. Nếu sự việc thành công, còn có một món tiền khác nữa sẽ được trả cho cô, con số sẽ lớn gấp ba lần thế này! – Điều kiện tổng giám đốc Hùng đưa ra vô cùng hấp dẫn.

Phương Đường bình thản nói: “Tôi luôn là một người ngu dốt, không biết bản thân mình có tài cán gì xứng đáng với ngần này tiền!”

- Công ty Erna dạo này mới khai thác một loại nước uống mới, tôi hy vọng lấy được phương pháp pha chế của loại nước uống này!

- Phương pháp pha chế đồ uống là cơ mật của công ty, một thư kí quèn như tôi làm sao có thể biết được.

Tổng giám đốc Hùng tự tin nói: “Tổng giám đốc Đoàn biết. Ai cũng biết hiện giờ cô là thân tín bên cạnh ông ta!”

Phương Đường cười nhăn nhó: “Tôi đâu có thấy như thế!”

- Tổng giám đốc Đoàn rất ít khi dẫn phụ nữ đi dự tiệc với thân phận riêng. Ông ta có thể dẫn cô xuất hiện ở những bữa tiệc như vậy cho thấy mối quan hệ giữa cô và ông ta không hề đơn giản!

Phương Đường không ngờ chỉ tham dự có một bữa tiệc mà lại thu hút sự chú ý của nhiều người đến thế. Cô im lặng đẩy tờ chi phiếu trở lại.

- Sao? Chê ít à? Giá cả có thể từ từ thương lượng.

Phương Đường lắc đầu: “Tổng giám đốc Hùng, hồi đầu ông đuổi việc tôi là vì cái gì? Bởi vì nghi ngờ tôi là nội gián, đến giờ ông lại dùng tiền để mua chuộc tôi, bảo tôi làm nội gián cho ông sao? Ông nghĩ tôi có nên nhận lời đề nghị này của ông không?”

Tổng giám đốc Hùng ngọt nhạt nói: “Phụ nữ làm việc bên ngoài vất vả lắm, có chút tiền trong tay, nửa đời còn lại sống nhẹ nhàng, sung sướng, muốn đi đâu thì đi, muốn mua gì thì mua, như thế chẳng phải tốt hơn sao?”

Phương Đường cười khẩy, nói: “Đúng, tôi là phụ nữ, còn là một người rất nghèo nữa. Nghèo đến mức chẳng có gì cả, chỉ có lương tâm, nếu ngay cả lương tâm tôi cũng đem bán, vậy tôi còn có thể có cái gì?”

- Phương Đường, công ty của tôi hiện nay sắp không trụ được nữa rồi. Quyền đại lý độc quyền cho bên Erna lại bị cô bạn học Phạm Gia Ni của cô cướp hết quá nửa, những hạng mục tôm tép khác chẳng kiếm được bao nhiêu, vì vậy tôi muốn tự mở một công xưởng thực phẩm, bắt đầu từ sản xuất đồ uống. Phương Đường, nếu công ty tôi không thể tiếp tục vận hành, những người làm việc cho tôi sẽ bị thất nghiệp. Coi như cô nể mặt họ, giúp tôi lần này. Đây là một việc tốt mà! – Tổng giám đốc Hùng nói rất dễ nghe.

- Chủ ý này không phải của ông đúng không? – Phương Đường đột ngột chuyển chủ đề.

- Hả? Tổng giám đốc Hùng vẫn chưa hiểu ra.

Phương Đường nói rõ: “Mặc dù ông là người bảo thủ và cố chấp, nhưng trên thương trường ông luôn đi theo con đường chân chính. Bỏ tiền ra mua chuộc một người đàn bà không phải là tác phong của ông! – Dù gì cô cũng là cấp dưới của ông ta mấy năm liền, ông ta là người như thế nào, cô cũng biết ít nhiều.

Tổng giám đốc Hùng cười giả lả: “Đúng, đây vốn không phải là chủ ý của tôi!”

- Lại là ý của Hướng tinh tinh, thân tín của ông phải không?

- Anh ta cũng chỉ vì muốn tốt cho tôi mà thôi!

Phương Đường cười khẩy: “Tổng giám đốc Hùng, lúc trước khi tôi còn ở công ty ông, tôi với các đồng nghiệp từng nói chuyện với nhau: tại sao hồi đầu công ty của ông làm ăn rất có quy mô, nhưng về sau càng ngày càng xuống dốc!”

- Tại sao? – Tổng giám đốc Hùng hỏi.

- Nếu ông muốn nghe, tôi có thể nói cho ông biết!

- Cô cứ nói!

- Thứ nhất: ông không tin vào phụ nữ, ông coi thường phụ nữ, cho rằng phụ nữ trời sinh ra đã kém hơn đàn ông. Những phụ nữ làm việc dưới quyền ông chẳng ai được trọng dụng. Nhưng trên thực tế, có rất nhiều người phụ nữ làm việc còn tháo vát và bán mạng hơn cả đàn ông. Đối thủ của ông, Phạm Gia Ni chính là một ví dụ điển hình, chẳng phải cô ấy đã “đánh” cho ông tơi bời hoa lá trên thương trường hay sao? Thứ hai, ông không thể bảo vệ nhân viên của mình. Là một ông chủ, nhân viên là tài sản của ông, bảo vệ nhân viên của mình là bảo vệ tài sản của mình. Nhưng trên thực tế, hồi trước lúc tôi chịu ấm ức đã cầu cứu đến ông, ông hoàn toàn không đủ kiên nhẫn để điều tra chân tướng sự việc. Không chỉ tôi, trước đó ở công ty cũng có rất nhiều nhân viên tố cáo, nhưng ông đều không kịp thời xử lý. Thứ ba, ông quá lệ thuộc vào Hướng tinh tinh. Hướng tinh tinh là cái biệt danh chúng tôi đặt ra cho hắn ta, từ cái biệt danh này có thể thấy, chúng tôi không thích hắn ta đến mức nào. Hắn ta lợi dụng chức quyền để quấy rối các nhân viên nữ dưới quyền, chúng tôi căm hận hắn ta đến xương tủy, ông không những không xử lý hắn ta, thậm chí còn bênh vực cho hắn. Có chuyện gì cũng bảo hắn xử lý, không cho nhân viên khác cơ hội, tại sao chúng tôi ở chỗ ông làm việc không tốt nhưng lại trở thành những nhân viên cốt cán của các công ty khác? Đó là bởi vì ông không cho chúng tôi có cơ hội. Hướng tinh tinh càng quản lý nhiều việc, sự lệ thuộc của ông vào hắn ta càng lớn. Đến cuối cùng ông muốn xử lý hắn lại phải lo “ném chuột sợ vỡ mất bình”.”

Tổng giám đốc Hùng nghiêm túc cân nhắc những điều Phương Đường nói: “Tại sao trước đây các cô không nói cho tôi biết?”

- Trước đây chúng tôi đều là những người không được ông tin tưởng. Chúng tôi nói những lời này, liệu ông có chịu nghe không? Nếu hôm nay không phải ông có việc nhờ đến tôi, tôi dám đảm bảo, chắc chắn ông không có đủ kiên nhẫn ngồi nghe tôi nói hết điều đó!

Tổng giám đốc Hùng hứa với Phương Đường: “Tôi sẽ cân nhắc và sửa chữa những sai lầm của mình theo lời cô nói. Nhưng… Phương Đường à, chuyện này…”, nói rồi ông ta lại đẩy tấm chi phiếu về phía Phương Đường.

- Tiền là một thứ tốt, tôi cũng thích lắm chứ. Nhưng số tiền này tôi không nhận thì tốt hơn! – Phương Đường lại đẩy tấm chi phiếu trở lại – Chẳng mấy khi được tổng giám đốc Hùng coi trọng, nghĩ tôi là một người có tài cán. Chỉ có điều con người tôi không làm được việc lớn, chỉ biết phụ lòng ngài rồi!

Trên đường về nhà, Phương Đường gọi điện cho Đỗ Tư Phàm, nói cho anh biết chuyện này.

Đỗ Tư Phàm hết lời khen ngợi: “Làm tốt lắm vợ ạ! Bây giờ em ngày càng sắc sảo rồi!”

Phương Đường thấy ngọt lịm trong lòng: “Khi nói về nguyên tắc hành sự của mình, em lúc nào chẳng sắc sảo. Bốn triệu, thế là mất rồi! Thực ra em cũng rất tò mò, rốt cuộc có bốn triệu tiền mặt bày ra trước mặt thì thế nào nhỉ?”

- Em hối hận rồi đấy à?

- Đâu có. Nhưng con người ai chẳng tò mò. Nhất là đối với một người có tiền tiết kiệm trong ngân hàng chưa bao giờ vượt quá năm con số như em. Một tấm séc lên đến bảy con số có lẽ cả đời này chẳng bao giờ em có được. Vì thế em tự tưởng tượng ở trong đầu chắc là được chứ gì!

- Thế em ở nhà ngoan ngoãn chờ anh nhé. Đợi khi nào giải quyết xong công việc, anh sẽ về nhà bày ra cho em xem! – Đỗ Tư Phàm nói.

Phương Đường chưa bao giờ tưởng tượng ra rốt cuộc Đỗ Tư Phàm có bao nhiêu tiền, cũng chẳng bao giờ hỏi anh xem rốt cuộc anh có bao nhiêu tiền. Nghe Đỗ Tư Phàm nói vậy, cô kinh ngạc hỏi: “Ý anh là anh có rất nhiều tiền?”

- Đối với em mà nói thì có thể là như vậy. Nhưng đối với rất nhiều người khác, như thế chẳng thấm vào đâu!

- Trời ơi! – Phương Đường kêu lên.

- Vợ ơi, hình như em nên tỏ ra vui hơn mới phải! Chồng em có tiền là một chuyện đáng vui mừng mà!

- Nhưng cũng là một chuyện phiền phức. Một người đàn ông vừa trẻ vừa đẹp trai vừa có tài lại có tiền, cho dù có kết hôn hay chưa cũng đều là mục tiêu săn đuổi của các cô gái, thậm chí còn có không ít các minh tinh để ý đến anh nữa chứ! – Phương Đường đang tưởng tượng ra xem cô có bao nhiêu tình địch – Có bao nhiêu cô gái từng thích anh rồi?

Đáp án của Đỗ Tư Phàm không thể xác định: “Không nhiều như em tưởng tượng đâu!”

- Nếu có một ngày anh thay lòng đổi dạ, nhất định phải nói cho em biết, em sẽ tự ra đi!

- Đừng có suốt ngày ở đó mà nghĩ ngợi vớ vẩn. Với tế bào văn nghệ của em, anh nghĩ em có thể trở thành biên kịch được đấy!

Phương Đường cũng hy vọng tất cả chỉ là do cô nghĩ ngợi vớ vẩn mà thôi. Nhưng chẳng bao lâu sau, trên báo đưa tin nói đại minh tinh hẹn hò bạn trai bí ẩn vào ban đêm, bài báo này được lan truyền nhanh chóng ở trên mạng, thậm chí còn có hình ảnh kèm theo. Người đàn ông trong bức ảnh chỉ nhìn thấy tấm lưng, nhưng từ tấm lưng ấy, Phương Đường chỉ liếc qua cũng nhận ra là Đỗ Tư Phàm.

Trong làng giải trí thường có những tin đồn thế này thế kia, thật thật giả giả khiến cho người ta phải hoa mắt chóng mặt. Trước đây khi đọc những thông tin kiểu này, Phương Đường thường chỉ cười cười bỏ ngoài tai, nhưng bây giờ thật sự cô không cười nổi, bởi vì cô biết chồng của mình đang bị kéo vào chuyện này. Mặc dù chỉ là một cái bóng, chỉ một bức ảnh chẳng nói lên được điều gì, nhưng qua miệng lưỡi của đám paparazzi và phóng viên giải trí thừa sức khiến cho người ta phải đoán già đoán non.

Đỗ Tư Phàm nói bức ảnh ấy là do công ty đầu tư cố tình tạo ra để thu hút sự chú ý của mọi người vào bộ phim đang quay.

- Tại sao lại kéo anh vào chuyện này? Anh chỉ là một nhà tạo mẫu, đâu phải nam diễn viên chính, bọn họ muốn dựng chuyện có thể tìm người khác cơ mà? – Phương Đường vô cùng bất mãn.

- Trước đó anh cũng không biết chuyện này, sau này đọc báo mới biết! – Đỗ Tư Phàm bất lực nói.

- Anh có yêu em không? – Phương Đường hỏi.

Rõ ràng Đỗ Tư Phàm không có sự chuẩn bị về mặt tâm lý: “Gì cơ?”

- Anh có yêu em không? – Phương Đường nhắc lại câu hỏi, đây là chuyện cô vẫn luôn muốn biết. Không biết tại sao, mặc dù quan hệ của hai người ngày càng thân mật nhưng cảm giác khoảng cách giữa hai người ngày càng xa. Cô cứ nôn nóng muốn nghe một câu nói tình cảm để kéo gần khoảng cách giữa cả hai.

- Anh với Trình Trình thật sự không có gì hết. Em nên tin tưởng anh!

- Em tin. Nhưng em vẫn muốn biết anh có yêu em không? – Phương Đường cảm thấy vô cùng chua xót, khi một người phụ nữ dám mở miệng hỏi một người đàn ông rằng anh ta có yêu mình hay không, cần có dũng khí rất rất lớn, huống hồ lại hết lần này đến lần khác. Khoảnh khắc này, cô thực sự sợ hãi Đỗ Tư Phàm lại né tránh câu hỏi ấy một lần nữa, điều đó khiến cho cô vô cùng khó chịu.

Em có yêu anh không? Nếu một người con gái nghe thấy người đàn ông hỏi mình như vậy, trong lòng cô ấy chắc chắn sẽ cảm thấy ngọt ngào. Bởi vì cô ấy nghĩ rằng người đàn ông này để tâm đến mình, cô ấy thích điều đó. Khi một người đàn ông nghe thấy một người phụ nữ hỏi như vậy, trong lòng anh ta sẽ vô cùng nặng nề, bởi vì đàn ông sợ sự quan tâm kiểu này.

Đàn ông là một loài động vật kỳ lạ, vừa mong đàn bà chung thủy với mình lại vừa mong đàn bà đừng nên quan tâm thái quá đến anh ta, vì sự quan tâm thái quá khiến cho anh ta bị áp lực về tâm lý.

Quả nhiên, Đỗ Tư Phàm trả lời: “Một chút chút, anh nghĩ anh có một chút yêu em. Phương Đường, em cũng không nên yêu anh quá nhiều, chỉ một chút là đủ! – Yêu một người quá nhiều không chỉ khiến cho bản thân thêm mệt mỏi, mà còn khiến cho người khác mệt mỏi theo.”

Phương Đường cúp điện thoại, òa khóc nức nở, không biết là vui hay là đau lòng. Cô vui vì một chút tình yêu Đỗ Tư Phàm dành cho mình, cũng đau lòng vì Đỗ Tư Phàm chỉ dành một chút tình yêu cho mình.

Cô cũng hy vọng bản thân mình đừng quá để tâm đến anh, nhưng cô đã bỏ ra quá nhiều tình cảm cho anh từ lúc nào không hay. Tình yêu vốn dĩ không phải nói rút lại là rút lại được, cô không biết hiện giờ mình nên rút lại những tình cảm mà mình đã bỏ ra như thế nào nữa.

Khi bị rơi vào bế tắc, con người thường vùi đầu vào công việc, Phương Đường cũng vậy. Nhưng điều khiến người ta cảm thấy tiếc nuối là, tiến độ công việc của cô vô cùng tồi tệ, mặc dù Phương Đường rất chăm chỉ, nhưng chăm chỉ không thể giải quyết được mọi vấn đề.

Những điều Diệt Tuyệt Sư Thái nói rất đúng, Phương Đường là một nhân viên tốt, nhưng không phải là một quản lý tốt.

Hôm nay, tổng giám đốc Đoàn gọi Phương Đường lên văn phòng: “Có muốn nghe đánh giá của tôi về công việc của cô không?”

- Năng lực lý giải kém, làm việc không hiệu quả, không có tầm nhìn, thiếu sự phán đoán chính xác! – Phương Đường tự kiểm điểm.

Tổng giám đốc Đoàn bổ sung thêm: “Ngoài ra còn chưa đủ hiểu biết về hiện trạng nghề nghiệp, không thể đưa ra bất cứ kiến nghị nào đối với viễn cảnh của công ty, năng lực xã giao kém, thiếu kiến thức tiền tệ, học hỏi chậm chạp!”

- Xin lỗi ngài! – Phương Đường vô cùng hổ thẹn.

- Tôi biết cô không có tố chất làm kinh doanh, nhưng tôi hy vọng sau quá trình đào tạo, cô sẽ có tiến bộ. Nhưng căn cứ vào tốc độ tiến bộ của cô hiện giờ, đến khi nào cô mới có thể trở thành một quản lý độc lập? Ba năm? Năm năm? Hay là mãi mãi không thể? – Tổng giám đốc Đoàn nói với vẻ thiếu niềm tin, dường như đang rất bực mình, cả văn phòng rơi vào trong không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.

Phương Đường đứng ở giữa văn phòng, không dám ngẩng đầu lên nữa.

- Cô có thể nỗ lực nhiều hơn không? Không phải ai cũng có cơ hội này đâu!

Phương Đường thấp thỏm nói: “Tổng giám đốc Đoàn, hay là ngài điều tôi về bộ phận cũ đi. Tôi thực sự không thích hợp làm một quản lý!”

“Rầm”, tổng giám đốc Đoàn đập tay xuống bàn, giọng nói đanh thép: “Tôi đã nói bỏ cuộc đâu, sao cô lại bỏ cuộc trước thế hả? Cô tưởng cái vị trí này ai muốn làm là làm được sao? Tôi còn mong có người ngồi vào thay cái ghế tổng giám đốc của tôi, để tôi ngày ngày đi câu cá, đánh golf, sống đời an nhàn, tự do, nhưng có thể không? Cô sai đầu tiên là ở ngay trạng thái tâm lý của cô. Cô tưởng rằng cô ở chức vị đó chỉ là nỗ lực cho chính bản thân mình thôi ư? Còn có người khác nữa đấy. Còn có các nhân viên dưới quyền của cô, bọn họ cũng phải nhờ vào cô để kiếm tiền nuôi gia đình, nếu tất cả mọi người đều giống như cô, thoái thác trách nhiệm cho người khác gánh vác, vậy thì toàn bộ nhân viên ở đây đều phải hít khí trời, uống nước sông mà sống!”

Phương Đường vô cùng buồn bã: “Tổng giám đốc Đoàn, tôi nhường vị trí của mình cho người có năng lực, như vậy những người dưới quyền sẽ không phải hít khí trời, uống nước sông mà sống nữa!”

Tổng giám đốc Đoàn thực sự bực bội: “Cô ra ngoài trước đi, tôi cần suy nghĩ!”

Phương Đường hẹn Yên Lạc ở một quán cà phê. Yên Lạc rất thoải mái, gọi cái là có mặt.

- Cái ông tổng giám đốc Đoàn ấy sao coi trọng chị thế nhỉ? – Yên Lạc hoài nghi.

- Làm sao chị biết được? Điều nực cười hơn là bây giờ có người còn cho rằng chị là thân tín của ông ấy! – Phương Đường thở dài, vô cùng phiền não – Cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì chị cũng bị thất nghiệp!

- Không phải ông ấy để mắt đến chị đấy chứ?

- Thôi xin người. Em chưa thấy bộ dạng hung dữ của ông ấy lúc mắng chị đâu, giống như thể chị khiến công ty bị đền tiền không bằng. Chị không dám nghĩ mình có sức hấp dẫn lớn thế!

Yên Lạc hỏi: “Giả sử ông ta thật sự để ý đến chị, chị tính sao?”

Phương Đường nghiêm túc nghĩ ngợi rồi nói: “Vậy chị chỉ có thể xin nghỉ việc. Trời ơi, sao số tôi khổ thế này, cho dù thế nào đến cuối cùng vẫn là cái số thất nghiệp!”

- Thất nghiệp càng hay, về nhà ăn bám chồng chị. Chị nên nghĩ thế này, cho dù thế nào chị cũng không thoát khỏi cái số ăn bám. Oa, chị thật tốt số! – Yên Lạc an ủi.

- Chồng là một tấm phiếu ăn dài hạn, nhưng tấm phiếu ăn này có một nhược điểm là có hai cái chân, rất có thể một ngày nào đó “nó” sẽ chạy vào túi của một người đàn bà khác! – Tin đồn về Đỗ Tư Phàm và câu trả lời của anh khiến cho Phương Đường có cảm giác thấp thỏm không yên, không có niềm tin vào cuộc hôn nhân của mình. “Tấm phiếu ăn” Đỗ Tư Phàm quá hấp dẫn, có rất nhiều cô gái “ngấp nghé”, chực chờ cơ hộ để cướp khỏi tay cô.

- Có lẽ chúng ta nên cân nhắc đến chuyện chuẩn bị ít nhất “hai tấm phiếu ăn” trở lên! – Yên Lạc cười phá lên rồi nói đùa – Em không phản đối chuyện chị hạ gục ông tổng giám đốc kia đâu, mặc dù ông ta hơi già một tí!

©STE.NT

Nếu Phương Đường cặp với tổng giám đốc Đoàn thật, chắc Đỗ Tư Phàm sẽ phát điên lên mất, liên tục mất hai người phụ nữ vào tay cùng một người đàn ông, thật sự không phải là một cú sốc mà người bình thường có thể chịu đựng được.

Phương Đường trừng mắt nạt Yên Lạc: “Chị thà làm việc khổ sai chứ dứt khoát không muốn kiếm hai tấm phiếu ăn kiểu đó đâu!”

- Vậy chúng ta đổi cách nói: Chúng ta có thể tìm một người đàn ông dự phòng. Xe hơi có lốp dự phòng, nhà cửa có khóa dự phòng, quần áo có khuy dự phòng… rất nhiều thứ đều có đồ dự phòng. Tại sao chúng ta không thể kiếm một người đàn ông dự phòng?

Phương Đường cảm thấy vô cùng ngạc nhiên: “Trước đây có bao giờ em luận điệu như thế này đâu. Em lại đá anh chàng thạc sĩ hóa học kia rồi à?”

Yên Lạc lắc lắc đầu: “Vẫn đang yêu mà. Có lẽ trước đây đều vì thất tình nhiều lần quá, vì vậy mặc dù bây giờ tình cảm giữa em và anh ấy rất tốt đẹp nhưng em vẫn có cảm giác thiếu an toàn, cứ cảm thấy sẽ có một ngày mình bị thất tình. Do đó em thường nghĩ đến chuyện tìm một người đàn ông dự phòng!”

Đúng lúc ấy, có một người đàn ông bước vào quán cà phê, mặc một chiếc áo phông rộng và một chiếc quần bò bạc phếch, tóc để rất dài, trông giống như người làm trong giới nghệ thuật. Anh ta bước vào, đưa mắt nhìn quanh, sau khi nhìn thấy bọn Phương Đường liền đi thẳng đến chỗ hai người, đến bên cạnh Yên Lạc: “Khó khăn lắm mới tìm được chỗ này, em thật biết chọn địa điểm đấy!”, nói rồi anh ta hôn lên mặt Yên Lạc và ngồi xuống bên cạnh cô.

Phương Đường trợn tròn mắt chứng kiến toàn bộ sự việc, Yên Lạc lắc lắc chiếc chìa khóa trong tay: người đàn ông này chính là “vật dự phòng” của cô?

Phương Đường đoán không sai, người đàn ông dự phòng của Yên Lạc là sinh viên của khoa nghệ thuật, chuyên môn là tranh sơn dầu phương Tây. Khi nói về giấc mơ họa sĩ của mình, đôi mắt anh ta lấp lánh như tỏa ánh hào quang. Yên Lạc đặt cho anh ta một cái biệt danh là “Van Gogh”.

Mỗi sinh viên học nghệ thuật đều từng có những ước mơ rất đẹp, chỉ đáng tiếc những người có ước mơ thành thật chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đa phần những người còn lại đều ngậm ngùi vào dạy ở các trường trung học, sau đó gửi gắm ước mơ của mình vào thế hệ học trò.

Yên Lạc cười hỏi: “Bọn em một đứa làm âm nhạc, một đứa làm mỹ thuật, rất xứng đôi đúng không?”

Phương Đường không trả lời trực tiếp câu hỏi của Yên Lạc mà chỉ cười cười, trong lòng cô vẫn nghiêng về anh chàng thạc sĩ hóa học kia hơn.

Phương Đường hỏi han anh chàng Van Gogh kia về một số vấn đề liên quan đến mỹ thuật. Van Gogh vô cùng hào hứng khi có người quan tâm đến những vấn đề này, cứ thao thao bất tuyệt, trong đó có một đoạn thu hút sự chú ý của Phương Đường: “Ở nhà tôi có treo một bức tranh sơn dầu của nữ họa sĩ Đỗ Lạp. Mặc dù bà ấy không nổi tiếng, thậm chí rất nhiều người không biết đến tên của bà ấy, nhưng cá nhân tôi thấy bà ấy vẽ rất đẹp!”

Đỗ Lạp chính là tên của mẹ Đỗ Tư Phàm.

Van Gogh tiếp tục nói: “Tôi từng rất muốn gặp mặt nữ họa sĩ ấy, đáng tiếc bà đã qua đời quá sớm!”

- Nhà anh vẫn còn bức tranh đó chứ? – Phương Đường có vẻ hào hứng, cô dám khẳng định đấy là tác phẩm của mẹ Đỗ Tư Phàm.

- Đương nhiên là còn, thậm chí còn được giữ gìn tương đối nguyên vẹn nữa!

- Bức tranh ấy tên là gì? Anh có ảnh của nó không? Có thể cho tôi xem qua không? – Phương Đường hỏi liền ba câu hỏi.

Yên Lạc có vẻ ngạc nhiên: “Này, chị quan tâm đến hội họa từ khi nào thế?”

Phương Đường giờ mới nhận ra mình có hơi quá: “Xin lỗi nhé!”

Van Gogh hào hứng đáp: “Hay là hôm nào chị qua nhà tôi xem đi, tôi dám đảm bảo chị sẽ không thất vọng đâu!”

Van Gogh có việc phải đi trước. Phương Đường và Yên Lạc tiếp tục ngồi quán cà phê giết thời gian.

- Ấn tượng của chị với anh ấy hình như cũng không tồi nhỉ! – Yên Lạc nói.

Phương Đường lắc đầu: “Chị chỉ thấy khá hứng thú với bức tranh ở nhà anh ta thôi, một người bạn của chị rất thích nữ họa sĩ tên Đỗ Lạp ấy”.

- Thế con người anh ta thì sao? Chị cảm thấy anh ta thế nào? – Yên Lạc nôn nóng muốn nghe nhận xét của Phương Đường.

Phương Đường nghiêm túc nói: “Chị không tán thành chuyện em tìm một người đàn ông dự phòng, như thế chẳng khác gì một người phụ nữ lăng nhăng cả!”

Yên Lạc ương ngạnh nói: “Nếu rõ ràng chị biết tình cảm hiện tại của mình không thể đi đến tận cùng, tại sao không tìm cho mình một con đường lùi?”

Phương Đường tương đối nhạy cảm, hỏi: “Em với anh chàng thạc sĩ hóa học kia làm sao thế?”

Yên Lạc chăm chú nhìn Phương Đường, cố gắng mỉm cười nhưng nước mắt lại trào ra: “Em với anh ấy không có hy vọng bên nhau mãi mãi. Em muốn buông tay, nhưng không nỡ. Em lại không muốn đến ngày em nói lời chia tay với anh ấy, bên cạnh mình chẳng có lấy một bờ vai!”

- Tại sao không thể bên nhau? Em không yêu anh ta nữa à? Hay là anh ta không yêu em nữa?

- Trước đây em cứ nghĩ tình yêu chỉ là chuyện của hai người, chẳng liên quan gì đến những người khác, nhưng giờ em biết em đã sai. Tình yêu của người Trung Quốc từ xưa đến nay chưa bao giờ là chuyện của hai người cả! – Khuôn mặt Yên Lạc dưới ánh đèn trở nên nhợt nhạt, giống như lớp sữa nổi trên cốc Capuccino vậy.

- Em có thể nói rõ cho chị biết rốt cuộc có chuyện gì được không? – Phương Đường vô cùng sốt ruột. Trước đây cô chỉ nhìn thấy Yên Lạc khóc khi say rượu, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Yên Lạc khóc khi tỉnh táo.

- Bên cạnh anh ấy còn một người phụ nữ khác, em không thể sánh được! – Yên Lạc nói.

- Làm gì có chuyện? Trông anh ta rất thật thà, không giống như loại đàn ông lăng nhăng! – Phương Đường không tin.

- Người phụ nữ ấy chính là mẹ anh ấy!

- Ồ, hóa ra là vậy! – Phương Đường thở phào.

Yên Lạc nói vẻ thiểu não: “Nhưng người phụ nữ này còn ghê gớm hơn tất cả những người phụ nữ khác cộng lại. Tình địch lớn nhất của người phụ nữ chính là mẹ chồng của cô ta!”

Hóa ra Yên Lạc đã về nhà anh chàng thạc sĩ nọ để “ra mắt”. Mẹ của thạc sĩ hóa học này không thích Yên Lạc cho lắm, bà rất không thích công việc của Yên Lạc, cho rằng những người đến và làm việc ở sàn nhảy đều là người không tốt. Bà luôn miệng kể lể con trai mình giỏi giang như thế nào kể từ lúc bé trước mặt Yên Lạc, sau đó lại hỏi Yên Lạc tại sao không đi học đại học, tại sao lại làm việc ở một nơi mà môi trường làm viêc “tồi tệ” như thế, có phải là vì các công ty chính quy không tuyển cô không… Nói chung là, bà cho rằng Yên Lạc là “đũa mốc đòi chòi mâm son”.

Trong con mắt của người làm mẹ, con trai mình lúc nào cũng cao hơn người khác một bậc, vì vậy bà thường nhìn người phụ nữ của con trai mình bằng con mắt soi mói kén chọn.

Ngoài ra, mẹ và con dâu tương lai, họ cùng yêu một người đàn ông, vì vậy xét từ góc độ nào đó, bọn họ là tình địch của nhau. Đấy là nguyên nhân căn bản khiến cho mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu từ cổ chí kim luôn ở trong trạng thái căng thẳng.

- Chỉ cần anh chàng thạc sĩ kia vẫn yêu em, em vẫn còn hy vọng! – Phương Đường an ủi Yên Lạc.

- Nhưng em mệt mỏi lắm. Em không muốn sau này phải sống trong ánh mắt khinh thường của mẹ chồng.

- Bà ấy là mẹ của người đàn ông em yêu, em nên học cách bao dung với bà ấy!

- Em cũng là người phụ nữ mà con trai bà ấy yêu, tại sao bà ấy không bao dung cho em?

- Bà ấy là bề trên mà! – Phương Đường nói.

Yên Lạc thở dài ngao ngán: “Đúng thế, bà ấy là bề trên, bà ấy cùng chung huyết thống với người đàn ông mà em yêu, vì vậy mỗi câu nói của bà ấy sẽ có vai trò cực kỳ quan trọng trước mặt anh ấy. Người đàn ông của em liệu có thể kiên trì được bao lâu trước sự phản đối ấy? Một ngày, hai ngày, hay là một năm, hai năm? Sớm muộn gì cũng có một ngày anh ấy cảm thấy mệt mỏi, không còn muốn bị kìm kẹp giữa hai người phụ nữ nữa. Mẹ anh ấy, mãi mãi chỉ có một. Bạn gái có thể thay đổi được, thế nên em đương nhiên trở thành vật hy sinh rồi!”

- Chúng ta hãy tin vào kỳ tích!

- Chị đã bảo là “kỳ tích” rồi, điều đó cho thấy khả năng thành công là vô cùng nhỏ. Em thật sự không có niềm tin có thể cùng anh ấy đi đến cùng!

Phương Đường tin rằng Yên Lạc yêu anh chàng thạc sĩ này sâu sắc, khi đàn bà yêu thương một người đàn ông sâu sắc, họ càng ngày càng thiếu tự tin, lúc nào cũng lo bản thân không đủ tốt, không xứng với người đàn ông đó.

- Em có yêu Van Gogh không? – Phương Đường hỏi.

Yên Lạc đưa tay lên lau nước mắt: “Em tìm đến Van Gogh là bởi vì anh ấy rất bình thường. Anh ấy học vẽ, rất ít có khả năng trở thành nổi tiếng, sau này mẹ Van Gogh sẽ không có cơ hội nói trước mặt em rằng con trai bà ấy giỏi giang hơn em. Một DJ kiếm tiền trong vũ trường, một kiếm tiền bằng vẽ tranh, hai kẻ nghèo mạt rệp, xứng đôi vừa lứa!”

Phương Đường không biết làm sao để tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho Yên Lạc. Cô không có mẹ chồng, mẹ của Đỗ Tư Phàm qua đời từ rất lâu rồi, cô không biết nếu người phụ nữ cao quý đó mà biết con trai mình lấy một phụ nữ tầm thường như cô sẽ có phản ứng như thế nào, liệu có bảo cô “đũa mốc chòi mâm son” giống như mẹ của anh chàng thạc sĩ hóa học kia không?

- Yên Lạc, chị hy vọng em có thể hạnh phúc! Nếu như thêm một người đàn ông dự phòng có thể khiến cho em cảm thấy hạnh phúc, chị không phản đối. Chị chỉ muốn nhắc nhở em là: một người đàn ông cũng đủ khiến chúng ta đau đầu rồi, hy vọng người đàn ông dự phòng kia sẽ không khiến em đau đầu gấp bội!

Về đến nhà, Phương Đường gọi điện cho Đỗ Tư Phàm: “Anh có cách nhìn nhận như thế nào về những cô gái làm việc ở vũ trường?”

Đỗ Tư Phàm có vẻ ngạc nhiên: “Con gái làm việc ở vũ trường cũng là con gái, chẳng nhẽ có chỗ nào đặc biệt hay sao?”

Phương Đường liền đổi cách hỏi: “Nếu một ngày em thất nghiệp, phải vào vũ trường làm DJ, anh có đồng ý không?”

- Anh không nghĩ em có khả năng âm nhạc cho lắm, chắc em chẳng đi làm nổi quá vài ngày là bị đuổi việc thôi. Một công việc sành điệu như vậy không phải em muốn làm là làm được đâu! – Đỗ Tư Phàm khẽ cười.

- Em đang giả sử cơ mà! Anh sẽ vì thế mà coi thường em ư?

- Tại sao anh lại coi thường em vì nghề nghiệp của em chứ? Theo anh thấy, nghề nghiệp không phân biệt cao quý, thấp hèn, CEO của một tập đoàn công ty về bản chất cũng chẳng có gì khác biệt so với một người mãi nghệ ở trên phố, không thể nói ai cao quý hơn ai! – Sau khi thể hiện quan điểm của mình xong, Đỗ Tư Phàm hỏi – Sao thế, em lại bị đuổi việc à?

Phương Đường kể tóm tắt câu chuyện giữa Yên Lạc và mẹ chồng tương lai của cô ấy.

Đỗ Tư Phàm nói: “Hóa ra là Yên Lạc gặp rắc rối, anh còn tưởng em thất nghiệp, để kiếm tiền riêng nên đành phải đến vũ trường làm việc!”

Phương Đường chợt nhớ đến tình trạng thê thảm của mình hiện giờ, lo lắng nói: “Em cũng cách thất nghiệp chẳng còn xa đâu. Công việc mới chẳng tốt chút nào. Còn anh thì sao? Công việc có thuận lợi không?”

Đỗ Tư Phàm nói: “Không biết, phải đợi đến khi bộ phim được công chiếu, xem phản ứng và đánh giá của khán giả và các nhà phê bình thế nào đã. Có thể anh cũng sẽ thất nghiệp. Ha ha, đến lúc ấy chúng ta sẽ mở quán chè nhé! – Tư Phàm vẫn nhớ lời hẹn giữa hai người.

- Em… – Phương Đường định nói câu “Em nhớ anh”, nhưng không dám nói ra miệng, cảnh tượng lần trước chất vấn anh chuyện có yêu mình hay không khiến cô do dự – Khi nào thì anh về?

- Khoảng hai tháng nữa.

Điều đó có nghĩa là cô vẫn phải chịu đựng nỗi nhớ nhung thêm hai tháng nữa.

Phương Đường nhớ lại thời học cấp ba, người bạn cùng bàn mang mấy hạt đậu tương tư đến lớp chơi, những hạt đậu đo đỏ ấy trông rất hay, rất đáng yêu. Phương Đường luôn là kẻ lờ mờ về chuyện tình cảm, nhìn thấy những hạt đậu ấy liền hỏi: “Không biết mấy hạt đậu tương tư này có mùi vị gì nhỉ?”

Người bạn cùng bàn đáp: “Vị đắng!”

Phương Đường tưởng thật: “Cậu ăn rồi à?”

- Đâu có.

- Thế sao cậu biết là vị đắng?

Câu trả lời của người bạn cùng bàn vô cùng “kinh điển”: “Bởi vì tương tư là đắng, đã gọi là đậu tương tư, vậy thì chắc chắn vị của nó phải là vị đắng.”

Tương tư có vị đắng, bây giờ Phương Đường mới hiểu được cảm giác này. Mặc dù ngày nào cô và Đỗ Tư Phàm cũng gọi điện cho nhau, nhưng cái kiểu nghe thấy tiếng mà không thể nhìn thấy nhau, chạm vào nhau ấy thực sự không thể thay thế người thực. Cô nhớ như điên vòng tay và cơ thể anh, nhớ đến mức trái tim đau nhói.

Phương Đường và Yên Lạc cùng đến nhà Van Gogh xem tác phẩm của Đỗ Lạp. Bức tranh vẽ một người phụ nữ và một con rắn. Hai cô gái đứng xem bức tranh cả buổi mà không nhìn ra được điều gì.

Van Gogh giới thiệu: “Bức tranh này miêu tả sự khao khát dục vọng của một người phụ nữ cô đơn.”

Phương Đường không tán đồng với ý nghĩ đó, cô cho rằng cách nói đó sẽ làm vấy bẩn hình tượng thanh khiết của mẹ Đỗ Tư Phàm trong mắt cô: “Sao anh biết đó là khao khát dục vọng chứ không phải là khao khát tình cảm của người phụ nữ ấy?”

Van Gogh tự tin nói: “Trong thần thoại phương Tây, rắn tượng trưng cho sự tà ác, cũng tượng trưng cho dục vọng. Eva cũng vì tin lời xúi bẩy của con rắn nên mới cùng Adam đi ăn vụng trái cấm, kết quả bị thượng đế đuổi ra khỏi vườn địa đàng đấy thôi.”

- Tôi lại cho rằng Adam và Eva sau khi bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng mới chính là bắt đầu cho tình yêu chân chính của họ. Con rắn khiến cho tình yêu của họ thăng hoa. Con rn trong bức tranh này là tượng trưng cho tình yêu chứ không phải tượng trưng cho tình dục! – Phương Đường nói.

Van Gogh nhìn Phương Đường bằng con mắt khác: “Luận điểm của chị rất mới mẻ. Có thể con rắn trong bức tranh này tượng trưng cho cả tình yêu và tình dục!”

- Tại sao anh nhất định phải lôi cả sắc dục vào đây? – Phương Đường rất bất mãn.

- Một người phụ nữ cô đơn có nhu cầu tình dục là chuyện bình thường.

- Một phụ nữ cô đơn càng cần có người yêu thương cô ấy.

- Chẳng phải yêu đến cuối cùng sẽ nảy sinh tình dục ư? – Van Gogh không chịu thua.

- Chỉ có đàn ông các anh mới luôn nghĩ đến tình dục mà thôi.

- Tôi thật không hiểu đàn bà các cô, rõ ràng có ham muốn mà cứ không chịu thừa nhận nó!

Phương Đường thực sự tức giận, cảm thấy mình bị sỉ nhục. Yên Lạc thấy tình hình không hay vội vàng dàn hòa, phải cố sức lắm mới khiến đôi bên bình tĩnh trở lại.

- Bức tranh này bao nhiêu tiền? Tôi muốn mua lại nó! – Phương Đường không muốn bức tranh của Đỗ Lạp tiếp tục được gã đàn ông luôn miệng nhắc đến tình dục này lưu giữ nữa.

- Tôi không có ý định chuyển nhượng nó!

- Tôi rất thích tác phẩm của Đỗ Lạp! – Phương Đường nghĩ, nếu nói với anh ta rằng Đỗ Lạp là mẹ chồng của cô, liệu anh ta có còn mở miệng nói về “thuyết sắc dục” của anh ta nữa hay không?

- Tôi cũng rất thích tác phẩm của bà ấy! – Thái độ của Van Gogh vô cùng cố chấp.

- Tôi có thể ra giá cao!

- Đây không phải vấn đề tiền bạc!

Phương Đường cố gắng: “Thưa anh, không dám giấu gì anh, tôi và nữ họa sĩ này có mối quan hệ riêng tư khá thân thiết, vì vậy tôi mới muốn mua lại tranh của bà ấy. Nếu không anh nghĩ xem, một nhân viên làm công ăn lương tầm thường như tôi không thể nào bỏ tiền ra mua tranh của một họa sĩ không nổi tiếng như thế để sưu tầm. Mong anh có thể thông cảm cho nỗi nhớ nhung của một vãn bối với một trưởng bối, ‘nén đau thương’ mà bán lại bức tranh cho tôi!”

Cuối cùng Van Gogh cũng bị lung lay: “Tôi sẽ cân nhắc, một thời gian nữa tôi sẽ cho cô câu trả lời!”

- Ok, hy vọng anh sẽ mang đến tin tốt lành cho tôi!

Trong phòng tranh trong nhà Van Gogh có rất nhiều bức tranh phụ nữ khỏa thân. Những phụ nữ này có già có trẻ, tư thế vô cùng kỳ quặc. Yên Lạc giở những bức tranh này ra, vừa xem vừa chau mày.

- Đây đều là những người mẫu khỏa thân mà nhà trường thuê về cho sinh viên học vẽ! – Van Gogh đứng bên cạnh giải thích.

Yên Lạc hỏi thẳng: “Khi vẽ những phụ nữ khỏa thân này, đám đàn ông các anh có ham muốn không?”

- Những người mẫu này không quá già thì cũng quá xấu!

Yên Lạc mau mắn “bắt thóp” câu nói của Van Gogh: “Ý của anh là nếu mặt cô người mẫu xinh đẹp, thân hình cũng đẹp, chắc chắn các anh sẽ có ham muốn đúng không?”

Van Gogh nghiêm túc nói: “Đây là nghệ thuật!”

Phương Đường đứng bên cạnh lẩm bẩm: “Ban nãy còn đứng đây cao giọng nói về sắc dục, giờ lại bảo là nghệ thuật!”

Van Gogh nhún vai: “Nghệ thuật là một thủ pháp biểu đạt, nó có thể biểu đạt bất cứ thứ gì, bao gồm cả sắc dục!”

Không biết Yên Lạc lôi đâu ra một cái đĩa CD, hóa ra là đĩa phim “Titanic”, cô huơ huơ cái đĩa phim trong tay: “Không ngờ anh cũng thích phim này!”

Van Gogh nói: “Anh không thích xem phim này, anh chỉ ngưỡng mộ nam chính trong bộ phim này mà thôi!”

- Tại sao?

Phương Đường chen vào: “Nhân vật nam chính trong phim này là một họa sĩ nghèo may mắn, nhân vật nữ chính không những cởi sạch trước mặt anh ta mà còn ngủ với anh ta nữa!”

Yên Lạc ngoác miệng cười: “Này, có phải chị đang bóng gió bảo em phải cẩn thận không? Yên tâm đi, anh ấy không phải là Jack, em cũng không phải là Rose. Với một người không biết thưởng thức nghệ thuật như em, tạm thời vẫn chưa đạt đến cảnh giới hiến thân cho nghệ thuật đâu!”

Trời mưa suốt mấy ngày liên tiếp, mưa dầm dề làm đảo lộn tâm trạng của con người, khiến người ta cảm thấy buồn bã. Phương Đường đứng ở bên cửa kính tầng thượng ngắm mưa, lặng im suy nghĩ.

Mưa, đến từ đất, cuối cùng lại quay về với đất. Mưa chán ghét bầu trời hay chán ghét mặt đất?

Điện thoại đổ chuông cắt đứt dòng suy nghĩ của Phương Đường, cô cầm điện thoại lên xem, là một số điện thoại lạ.

- A lô…

- A lô, là Phương Đường phải không? – Đầu dây bên kia là một giọng nam, tiếng mưa rất to khiến cho cô không nghe rõ là ai.

- Tôi là Phương Đường đây, ai đấy ạ?

- Tôi là Van Gogh.

Phương Đường nhớ đến bức tranh của Đỗ Lạp: “Chào anh, tìm tôi có việc gì thế?”

Người ở đầu dây bên kia không biết đang ở đâu, anh ta gào lên trong tiếng mưa: “Chúng ta gặp nhau đi!”

- Anh đồng ý bán tranh cho tôi à?

- Gặp nhau rồi nói chuyện!

©STE.NT

Phương Đường hẹn gặp anh ta ở quán cà phê lần đầu hai người gặp mặt. Hết giờ làm, Phương Đường bắt taxi đến thẳng đó. Khi cô đội mưa chạy vào quán, Van Gogh toàn thân ướt nhẹp đã ngồi bên trong đợi cô rồi.

- Mưa to quá! – Phương Đường vừa nói vừa lấy khăn giấy trong túi xách ra lau đôi giày da. Đôi giày này cô đã mua sau khi tiếp nhận công việc ở phòng thư kí, là đôi giày đắt tiền nhất của cô. Đi giày này ra ngoài trong một ngày trời mưa như trút thế này đúng là một hành động ngu ngốc.

Van Gogh phụ họa: “Đúng thế, tôi còn lo cô không đến”.

- Quả thực là tôi không muốn đến, nhưng vì bức tranh đó nên tôi đã đến! – Phương Đường từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ thích một thứ gì đó đến như vậy, đây là lần đầu tiên. Cô cũng không biết cô để ý đến bức tranh như vậy là bởi không muốn nó nằm trong tay một kẻ dung tục như Van Gogh hay là vì Đỗ Lạp là mẹ của Đỗ Tư Phàm.

Tục ngữ có câu: “Yêu nhau yêu cả đường đi lối về”, cô yêu Đỗ Tư Phàm, yêu cả mẹ của anh và yêu luôn cả tranh của mẹ anh.

Ngoài ra, trong tranh của Đỗ Lạp còn chứa đựng tâm sự của người phụ nữ, nó khiến cho cô say đắm.

Van Gogh hỏi: “Cô nói nữ họa sĩ Đỗ Lạp này có mối quan hệ riêng tư thân thích với cô!”

- Đúng thế.

- Tôi có thể biết bà ấy là gì của cô không?

- Xin lỗi, khi chưa được sự cho phép của người khác, tôi không thể nói, mong anh lượng thứ! – Phương Đường khéo léo từ chối trả lời – Anh có đồng ý bán bức tranh cho tôi không?

Van Gogh gật đầu: “Ok, một trăm ngàn!”

Phương Đường giật mình: “Hơi cao quá thì phải, đây đâu phải là tác phẩm nổi tiếng?”

- Nghệ thuật là vô giá!

Phương Đường có cảm giác người đàn ông này đang “thừa nước đục thả câu”: “Nếu đổi lại là người khác, chưa chắc họ đã có hứng thú với bức tranh này!”

- Nếu là người khác, chưa chắc tôi đã bán bức tranh này!

Khoản tiền tiết kiệm của Phương Đường hiện giờ vẫn còn cách con số này rất xa: “Có thể bớt một chút không? Tôi không có nhiều tiền như thế. Tôi là chị em tốt của Yên Lạc, nể mặt cô ấy, anh bớt cho tôi một chút đi!”

- Không được! – Van Gogh thẳng thừng đáp, không cho Phương Đường có cơ hội kỳ kèo – Tôi có thể cho cô một tuần để chuẩn bị tiền.

Người đàn ông mà Yên Lạc qua lại sao có thể vô cảm như thế? Phương Đường hơi bực mình, nhưng không biết phải làm thế nào. Trong lòng cô đang đấu tranh gay gắt: nếu mua bức tranh này, cô sẽ khuynh gia bại sản, lại còn nợ thêm một đống tiền. Nếu không mua lại, cứ nghĩ bức tranh của mẹ Đỗ Tư Phàm đang ở trong tay một người đàn ông như vậy là cô lại thấy khó chịu.

Đỗ Tư Phàm có tiền, nhưng cô không muốn nhờ đến anh. Đây là duyên phận của cô với bức tranh này, cô không muốn bảo Đỗ Tư Phàm ra tay giúp đỡ.

- Để tôi nghĩ thêm đã!

- Sao thế? Mối quan hệ của cô với nữ họa sĩ này mỏng manh đến vậy sao? – Van Gogh cười cợt.

- Lực bất tòng tâm! Tôi cần suy nghĩ thêm! – Phương Đường cáu kỉnh nói, ấn tượng với anh ta càng lúc càng tồi tệ – Tôi phải nói cho Yên Lạc biết: anh là một gã đàn ông tham tiền và thừa nước đục thả câu!

Van Gogh tỉnh bơ nói: “Chẳng sao, tôi luôn dũng cảm thừa nhận nhược điểm của mình!”

- Anh có yêu Yên Lạc không?

Lông mày Van Gogh khẽ nhíu lại: “Cô không nên hỏi câu này thì phải!”

- Chắc chắn anh không yêu Yên Lạc cho lắm, tôi là chị em tốt của Yên Lạc, nếu anh yêu Yên Lạc thật thì anh đã vội vàng lấy lòng tôi, chứ không nhân cơ hội mà kiếm thêm bộn tiền như thế! – Phương Đường nói.

- Tôi đã nể mặt Yên Lạc bán bức tranh lại cho cô rồi còn gì!

Phương Đường đứng dậy định đi về: “Để tôi cân nhắc thêm, tôi sẽ trả lời anh sớm. Mặc dù tôi biết có hỏi thêm lần nữa cũng vô ích, nhưng tôi vẫn hỏi lại: Có thể bớt một chút không?”

Van Gogh đột nhiên nói: “Cô làm bạn gái của tôi nhé!”

Phương Đường ngạc nhiên há hốc mồm: “Anh có biết anh đang nói cái gì không hả?”

Khóe miệng Van Gogh khẽ nhếch lên: “Đương nhiên là biết. Làm bạn gái tôi nhé!”

- Tôi là chị em tốt của Yên Lạc đấy!

- Thế thì đã sao? – Van Gogh mặt tỉnh bơ.

- Anh là bạn trai của Yên Lạc, anh là người đã có bạn gái rồi!

- Thế thì đã sao?

- Tôi đã kết hôn rồi, hơn nữa tôi rất yêu chồng tôi!

- Thế thì đã sao? Cô có thể coi tôi như người đàn ông dự phòng của cô, giống như Yên Lạc ấy!

Phương Đường không biết rằng Van Gogh đã biết chuyện này. Van Gogh tiếp tục: “Tôi biết Yên Lạc có người đàn ông khác, hơn nữa người đàn ông này tài giỏi hơn tôi, Yên Lạc cũng yêu anh ta nhiều hơn tôi. Tôi chẳng qua chỉ là ‘cầu thủ dự bị’ của cô ấy, chỉ là vật thay thế khi cô ấy không tìm được hơi ấm từ người đàn ông đó. Hoặc giả sẽ có một ngày, người đàn ông đó rời xa cô ấy, cô ấy mới chính thức chuyển sang người đàn ông dự phòng này!”

- Anh làm vậy để trả thù Yên Lạc ư?

- Đâu có. Tôi chỉ cảm thấy tình cảm của mình không được đảm bảo, cũng nên tìm kiếm một người phụ nữ dự phòng. Nếu Yên Lạc và người đàn ông kia không cắt đứt được với nhau, tôi bắt buộc phải tìm người phụ nữ khác để lấp đầy vết thương tình cảm của mình!

Hòn đá mà Yên Lạc bê lên lại rơi trúng vào chân của Phương Đường. Điều này khiến cho Phương Đường càng lúc càng căm hận ý tưởng “dự phòng” trong tình yêu.

- Xin lỗi, mặc dù tôi là chị em tốt của Yên Lạc, nhưng cách xử sự trong tình cảm của chúng tôi hoàn toàn khác nhau. Tôi phải đi rồi, tôi sẽ nói những lời này của anh với Yên Lạc. Có thể hai người cần phải ngồi lại nói chuyện tử tế! – Phương Đường định ra về.

Van Gogh nói: “Cô thật sự nghĩ rằng mình có thể giữ được tình yêu của mình ư? Tôi có thể nhìn thấy cô cũng là một phụ nữ cô đơn! Tôi không tin trong những ngày chồng cô không ở bên cạnh cô, cô không có khao khát tình dục!”

Phương Đường thực sự nổi đóa, cô ghìm giọng mình, cố gắng để nói thật chậm cho đối phương nghe rõ: “Đúng thế, đàn bà cũng có ham muốn, tuy nhiên đàn bà chỉ có ham muốn với người đàn ông mà cô ta thích. Anh đừng áp đặt những suy đoán thiếu chín chắn của đám choai choai các anh lên phụ nữ chúng tôi, đấy là sự thiếu tôn trọng đối với phụ nữ!” – Phương Đường đi ra khỏi quán cà phê, lao thẳng vào trong màn mưa.

Một lúc sau cô quay trở lại, đối diện với Van Gogh đang ngồi ngẩn ra trên ghế sô pha: “Mặc dù anh sở hữu bức tranh của Đỗ Lạp, mặc dù anh là sinh viên nghệ thuật, nhưng anh mãi mãi không bao giờ hiểu được bức tranh đó, bởi vì anh không hiểu về phụ nữ, vì vậy anh không thể nào lĩnh hội được hàm ý chân chính của bức tranh đó!” – Nói rồi cô ngẩng cao đầu, ưỡn ngực ra khỏi quán.

Phương Đường vừa lên xe thì nhận được điện thoại của Van Gogh: “Bức tranh ấy, nếu cô đồng ý mua, tôi bán cho cô với giá sáu mươi nghìn!”

Toàn bộ tiền tiết kiệm của Phương Đường chỉ có năm mươi nghìn, còn thiếu mười nghìn so với giá cả mà Van Gogh đưa ra. Nếu cô muốn mua bức tranh ấy, bắt buộc phải đi vay tiền của người khác. Đỗ Tư Phàm đang đi công tác, cô cũng không có ý định vay tiền của anh. Yên Lạc chắc cũng sẵn sàng cho cô vay tiền, nhưng cô cũng không định vay tiền của Yên Lạc, bởi vì người bán tranh là bạn trai dự phòng của Yên Lạc, mối quan hệ nghe có hơi phức tạp. Phạm Gia Ni có tiền, nhưng xuất phát từ sự tự tôn giữa con gái với nhau, cô cũng ngại mở miệng. Hơn nữa Phạm Gia Ni đã giúp đỡ cô rất nhiều trong công việc, cô không nên liên tục làm phiền người ta như thế.

Cách duy nhất là vay tiền từ bộ phận tài vụ của công ty, xin tạm ứng lương. Muốn vay tiền của tài vụ bắt buộc phải có chữ kí của cấp trên, cấp trên của Phương Đường lại là tổng giám đốc Đoàn. Phương Đường tay cầm đơn vay tiền đứng bên ngoài văn phòng tổng giám đốc, do dự không biết có nên vào hay không.

Thư kí Tô phát hiện ra cô liền hỏi: “Phương Đường, cô đứng đó làm gì thế?”

Phương Đường vội vàng giấu tờ đơn vay tiền ra sau lưng, mặt đỏ bừng: “À… không có gì. Chị Tô, em muốn hỏi một chút, hôm nay tâm trạng tổng giám đốc Đoàn thế nào ạ?” Nếu tâm trạng của ông ấy tốt có nghĩa cô có hy vọng xin được chữ kí, nếu tâm trạng ông ấy không tốt, cô nên đợi thêm một lúc nữa thì hơn.

Thư kí Tô đã nhìn thấy tờ giấy vay tiền trên tay Phương Đường từ lâu: “Sao thế? Muốn vay tiền công ty à?”

Người nghèo da mặt mỏng, Phương Đường mặt đỏ lựng lên: “Vâng ạ, dạo này trong nhà có việc cần đến tiền ạ!”

Cô Tô đi vào văn phòng tổng giám đốc Đoàn một lát, một lát sau đi ra: “Tổng giám đốc bảo cô vào đấy!”, nói rồi liền tinh ý rời đi, tránh để Phương Đường ngại ngùng.

Phương Đường đẩy cửa bước vào, tổng giám đốc Đoàn đang ngồi chờ cô: “Cô Phương, cô tìm tôi có việc ư?”

Trong lòng Phương Đường đang đấu tranh kịch liệt: “Dạ… ban nãy thì có, giờ thì hết rồi ạ!”, cô thực sự không mở miệng được.

Tổng giám đốc Đoàn chìa tay ra trước mặt cô: “Đưa đây!”

- Cái gì ạ?

- Đơn vay tiền đấy! Không phải cô muốn vay tiền của tài vụ công ty sao? Đừng ngại, mang ra đây đi! Đây cũng là tiền của cô, sau này tài vụ sẽ trừ vào lương của cô thôi!

Phương Đường vội vàng đưa tờ đơn vay tiền lên: “Cám ơn tổng giám đốc Đoàn!”

Tổng giám đốc Đoàn liếc qua tờ đơn: “Mười nghìn, đâu phải số tiền lớn!”

Phương Đường nhủ thầm trong bụng: hơn hai tháng lương của cô rồi đấy, số tiền này với ông ấy là con số nhỏ, nhưng với cô lại là một con số không hề nhỏ.

- Sao thế? Hàng tháng chồng cô đưa tiền sinh hoạt phí cho cô ít quá à? Hay là tình trạng kinh tế của hai vợ chồng cô có vấn đề gì?

- Anh ấy đi công tác rồi. Anh ấy rất tốt. Lần này tôi muốn dùng tiền riêng để mua một thứ, không muốn làm phiền đến anh ấy! – Phương Đường ra sức bảo vệ hình tượng của Đỗ Tư Phàm.

Tổng giám đốc Đoàn không kí lên tờ đơn: “Thế này đi, mười nghìn này tôi sẽ cho cô vay riêng. Khi nào có tiền cô trả lại cho tôi cũng được!”

- Như thế… không hay lắm thì phải! – Phương Đường không muốn mắc nợ tình nghĩa với tổng giám đốc Đoàn. Mà công ty là của ông ấy, rốt cuộc có vay tiền của tài vụ hay vay tiền riêng của ông ấy, cũng vẫn là mắc nợ ông ấy.

- Không sao! – tổng giám đốc Đoàn mở ngăn kéo, lấy ra một xấp tiền mặt, đưa ra trước mặt cô – Thư kí của tôi lại đi vay tiền của tài vụ để mua đồ, chuyện này mà đồn ra ngoài, người khác sẽ nghĩ tôi là một ông chủ ki bo. Tôi làm như vậy là vì thể diện của mình thôi, cô không cần để bụng!

Phương Đường cảm kích nhận lấy số tiền: “Cảm ơn tổng giám đốc, tôi nhất định sẽ sớm trả lại ngài!”

- Tôi có thể biết cô cần tiền để mua cái gì không?

- Một bức tranh ạ!

- Một bức tranh ư?

- Vâng ạ, giá bán là sáu mươi ngàn, tôi chỉ có năm mươi ngàn.

- Không ngờ cô còn nghiên cứu về tranh đấy! – Tổng giám đốc Đoàn dường như có cái nhìn hơi khác về cô.

- Tôi không hiểu nhiều về tranh! – Phương Đường thật thà nói.

Tổng giám đốc Đoàn tò mò hỏi: “Bức tranh đó có khả năng lên giá không? Tại sao cô lại dốc toàn bộ tiền tiết kiệm để mua nó?”

- Bức tranh này chẳng có chút khả năng lên giá nào cả, thậm chí tên của họa sĩ cũng rất ít người biết đến! – Phương Đường đáp.

- Vậy tại sao cô mua nó?

- Chuyện dài dòng lắm. Nói chung là, tôi thích tác phẩm của họa sĩ này! – Tranh của một người phụ nữ đang yêu mãnh liệt lại được một người phụ nữ khác sưu tầm.

- Nghe cô nói vậy, tôi cũng thấy có hứng thú với bức tranh này, không biết tôi có vinh dự được thưởng thức bức tranh này không? – Tổng giám đốc Đoàn đưa ra thỉnh cầu.

- Ngày mai tôi sẽ đi lấy bức tranh này về ạ!

- Vậy ngày mai tôi đi cùng với cô!

Phương Đường thuận lợi lấy được bức tranh, sau đó cô bọc nó lại bằng một cái túi vải lụa to, xách nó lên, một cảm giác nâng niu, trân trọng trào dâng trong lòng. Cô tin rằng mình mới thật sự là một người “bảo quản” nó tốt nhất.

- Tôi và Yên Lạc đã chia tay rồi! – Van Gogh nói.

- Ồ, chúc mừng hai người! Sau này hai người không ai còn là vật dự phòng của ai nữa! – Dùng từ “chúc mừng” để nói với một đôi mới chia tay không phải là một từ ngữ thích hợp, nhưng là lời nói thật lòng của Phương Đường.

- Cám ơn! – Trên mặt Van Gogh không quá đau đớn cũng không quá vui mừng, như thể anh ta không phải là người trong cuộc vậy.

- Tôi đi đây! – Phương Đường cầm bức tranh định đi ngay, tổng giám đốc Đoàn đang ở bên dưới, cô nôn nóng muốn cho người khác thưởng thức bức tranh mình mới sưu tầm được.

Van Gogh vẫn còn chuyện muốn nói với cô: “Phương Đường, anh thích em!”

Phương Đường nói đùa: “Đương nhiên rồi, anh kiếm được những sáu mươi nghìn từ tôi, nếu khách hàng của tôi có thể giúp tôi kiếm được một món tiền lớn như vậy, tôi nghĩ tôi cũng sẽ thích anh ta lắm!”

Van Gogh không để tâm những lời mỉa mai của Phương Đường: “Anh rất thật thà, cũng rất lương thiện. Sự nghiêm túc của em khi tranh luận về tác phẩm của Đỗ Lạp thực sự rất quyến rũ!”

- ôi chỉ biện hộ cho tình yêu của phụ nữ thôi! – Phương Đường không muốn nghe thấy có người nói phụ nữ giống như một loài động vật đặt sắc dục lên trên hết.

- Nhờ có em, anh mới lại bắt đầu tin tưởng vào tình yêu của phụ nữ! – Ánh mắt của Van Gogh trong veo, không còn cái vẻ bất cần đáng ghét như lúc đầu mới gặp.

Hóa ra không chỉ có đàn bà không tin tưởng và đàn ông, chính bản thân đàn ông cũng không tin tưởng vào đàn bà.

- Cám ơn sự khen ngợi của anh. Nhưng tôi và anh là không thể! – Phương Đường đáp.

Van Gogh cười: “Anh biết, chúc em và chồng hạnh phúc!”

Phương Đường phấn khởi ngồi vào ghế sau xe của tổng giám đốc Đoàn, cẩn thận mang bức tranh sơn dầu ra: “Chính là tác phẩm này!”

Tổng giám đốc Đoàn vừa nhìn thấy bức tranh đã tỏ ra vô cùng xúc động: “Dục vọng tình yêu.”

- Cái gì? “Dục vọng tình yêu” là cái gì vậy? – Phương Đường nghe chưa ra.

- Tên của bức tranh này là “Dục vọng tình yêu”! – Tổng giám đốc Đoàn có vẻ rất hiểu biết – Đây là tác phẩm của Đỗ Lạp.

- Tôi chỉ biết là của Đỗ Lạp vẽ chứ không biết tên của nó là “Dục vọng tình yêu”. Người bán hình như cũng không biết tên của nó! – Phương Đường không ngờ tổng giám đốc Đoàn lại biết bức tranh này – Ngài cũng biết Đỗ Lạp ư?

- Đương nhiên! – Tâm trạng của tổng giám đốc Đoàn chưa thể bình tĩnh lại, ông nói vẻ xúc động – Hơn mười năm trước tôi đã nhìn thấy bức tranh này, không ngờ nó lại lưu lạc đến đây. Cô đã bỏ ra sáu mươi nghìn để mua lại nó ư?

- Vâng ạ.

- Cô có thể chuyển nhượng nó lại cho tôi không? – Tổng giám đốc Đoàn thỉnh cầu, giọng điệu thành khẩn.

- Xin lỗi ngài, tôi…

- Tôi trả một trăm nghìn. Không… bức tranh này không thể chỉ ngần ấy tiền. Tôi trả hai trăm nghìn! – Tổng giám đốc Đoàn nói.

Mua vào sáu mươi nghìn, lập tức có người trả giá hai trăm nghìn để mua lại, chẳng nhẽ Đỗ Lạp còn nổi tiếng hơn sự tưởng tượng của cô gấp nhiều lần? Bức tranh này thật sự đáng giá như vậy sao? Van Gogh đã bán rẻ cho cô ư? Nhìn bộ dạng sốt sắng của tổng giám đốc Đoàn, Phương Đường không khỏi ngẩn người.

Hai trăm nghìn, đối với một người làm công ăn lương như Phương Đường, đây đúng là một khoản thu nhập rất khả quan. Nó khác với tấm chi phiếu một triệu lần trước tổng giám đốc Hùng đưa cho cô, đây là khoản thu nhập chính đáng, có cầm số tiền này cũng không cảm thấy trái với lương tâm, nếu người khác biết cũng chỉ bảo cô là người có con mắt tinh đời hoặc bảo cô gặp vận may lớn, đầu tư chuẩn xác, không biết chừng còn nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Nói thực lòng, khi tổng giám đốc Đoàn đưa ra cái giá này, quả thực Phương Đường cũng cảm thấy lung lay, nhưng cuối cùng cô vẫn kiềm chế được.

- Xin lỗi ngài, tôi không thể nhượng lại bức tranh cho ngài được!

- Giá có thể tăng thêm mà!

Phương Đường cười như mếu: “Tổng giám đốc Đoàn, ngài đừng dùng tiền để dụ dỗ người làm công ăn lương như tôi nữa. Tôi thật sự lo cuối cùng mình sẽ không kìm lòng được, vì tiền mà bán lại bức tranh này cho ngài. Như thế tôi sẽ khinh thường bản thân mình lắm lắm!”

- Xin lỗi cô, tôi không có ý đó! – Tâm trạng của tổng giám đốc Đoàn đã bình tĩnh hơn nhiều, giọng điệu cũng không còn nôn nóng như trước – Sao thế, bức tranh này rất quan trọng với cô ư?

Đỗ Lạp là mẹ của Đỗ Tư Phàm, cũng là thần tượng của Phương Đường. Tình yêu của bà rất giản dị, chỉ là sự chờ đợi trong im lặng, nhưng sự chờ đợi này còn khiến người khác cảm động hơn bất cứ thứ tình cảm ầm ĩ nào.

Phương Đường cố sức giữ lại bức tranh là để bảo vệ Đỗ Lạp, cũng là bảo vệ tình yêu thiêng liêng nơi sâu thẳm trái tim mình: “Tôi thích tác phẩm này!”

- Vì vậy có phải tiêu hết toàn bộ số tiền tiết kiệm, lại phải gánh thêm một món nợ vào thân cô cũng không tiếc?

- Tôi đâu có vĩ đại như thế, lúc cầm số tiền lớn như vậy trao cho người bạn, tôi cũng xót tiền lắm chứ. Khi ngài đưa ra cái giá cao như thế, tôi phải cố sức thuyết phục bản thân mình đừng bán, tôi cũng đấu tranh gh gớm lắm chứ! Tôi không biết quyết định này của mình có phải điên khùng hay không, cũng không biết là đúng hay sai nữa! – Phương Đường giả bộ thở phào nhẹ nhõm – Xin ngài hãy mau mau đưa tôi về nhà, nếu không tôi e là mình lại đột nhiên đổi ý!

Tổng giám đốc Đoàn không nài ép thêm nữa: “Tôi thì không đổi ý đâu, nếu một ngày nào đó cô muốn bán bức tranh này cho tôi, tôi luôn sẵn sàng!”

Trong nhà tắm có tiếng nước chảy, hình như có người đang tắm. Phương Đường cố đè chặt sự vui mừng và kinh ngạc trong lòng, khẽ hỏi: “Là anh à?”

Không có tiếng trả lời.

- Là anh ư? – Phương Đường cao giọng hơn một chút.

Vẫn không có người trả lời.

- Đỗ Tư Phàm, anh về rồi đấy à? – Niềm vui mừng trong tim Phương Đường nhanh chóng chuyển thành nỗi sợ hãi. Chẳng nhẽ trong nhà có kẻ trộm?

Cánh cửa phòng tắm đột ngột, một bóng người ướt nhẹp đột ngột lao đến, Phương Đường chỉ kịp hét lên một tiếng đã nằm gọn trong vòng tay thân thuộc.

- Đáng ghét, em gọi mà không thưa, làm em sợ chết khiếp! – Phương Đường trách yêu.

- Em gọi sai nên anh mới không thưa đấy chứ! – Nước trên người Đỗ Tư Phàm nhỏ hết vào người Phương Đường.

- Em đâu có gọi sai?

- Sai mà!

- Làm gì có chuyện đó? Là anh nghe nhầm thì có. Chẳng nhẽ anh đột ngột đổi tên, không gọi là “Đỗ Tư Phàm” nữa à? – Phương Đường ngơ ngác.

- Em phải gọi anh là “chồng ơi” mới đúng.

Phương Đường cười ngây ngô, cô không quen với kiểu xưng hô thân mật này, mặc dù trong lòng cô đã coi Đỗ Tư Phàm là chồng mình từ lâu rồi, nhưng cô vẫn ngại gọi anh như vậy: “Sao hôm nay anh lại về thế? Anh chẳng bảo phải hai tháng nữa mới về còn gì?”

- Đột xuất được nghỉ hai ngày, vì vậy anh bay ngay về thăm em!

- Thế là ngày kia phải đi rồi à?

- Không, sáng ngày mai phải đi rồi. Vì anh không đặt được vé máy bay tối qua nên bị lỡ mất một đêm!

Còn chưa kịp cảm nhận niềm vui hội ngộ, tâm trạng của Phương Đường đã bị bao trùm bởi cảm giác buồn bã khi sắp phải chia ly. Cô buồn muốn khóc, thậm chí còn căm phẫn muốn cho nổ tung cái sân bay kia ra.

Đỗ Tư Phàm nhìn thấy bức tranh Phương Đường mang về, kinh ngạc đến há hốc mồm: “Trời, ‘Dục vọng tình yêu’. Em tìm thấy nó ở đâu thế?”, anh xúc động chạm vào bức tranh, chỉ hận không thể ôm xiết lấy nó, “Đây chính là tác phẩm thời kỳ đầu của mẹ anh, cũng là tác phẩm mà mẹ thích nhất, về sau không biết nó lưu lạc ở nơi nào. Mẹ không chỉ một lần nhắc đến nó, muốn tìm nó về, đáng tiếc là đều không tìm thấy.”

- Em mua đấy!

- Trời ơi, em thật tuyệt vời! – Đỗ Tư Phàm ôm siết lấy Phương Đường, hồi lâu vẫn không muốn buông tay ra – Em đã mang đến cho anh một niềm vui mà không ai có thể mang lại!

Hai người tìm được một chỗ thích hợp trong thư phòng để treo bức tranh “Dục vọng tình yêu”. Hai bức tranh vừa hay nằm đối diện với nhau.

Đỗ Tư Phàm đứng ở giữa thư phòng, mắt ươn ướt: “Hai bức tranh này, một đại diện cho tình yêu của mẹ thời kỳ đầu, một đại diện cho tình yêu của mẹ thời kỳ sau. Vợ ơi, cám ơn em!”

Trái tim Phương Đường ngập tràn cảm giác hạnh phúc bởi câu cám ơn của Đỗ Tư Phàm, cô mừng thầm vì mình đã không chuyển nhượng bức tranh này cho tổng giám đốc Đoàn, đồng thời cũng cảm thấy đây như một sự báo đáp cho tất cả những gì mình đã làm.

Phụ nữ có thể trả bất cứ cái giá nào cho tình yêu mà không hề nuối tiếc, mà những gì họ muốn được đáp lại vô cùng đơn giản, đôi khi chỉ là một ánh mắt âu yếm của người mình yêu, đôi khi lại chẳng cần làm gì, chỉ cần hai người nhìn nhau đầy ăn ý… Những sự đáp trả vô cùng đơn giản này đều khiến cho phụ nữ cảm thấy mình hạnh phúc.

©STE.NT

Tuy nhiên, điều bất công là, có rất nhiều người đàn ông thường nói rằng phụ nữ vụ lợi, nói phụ nữ ham hư vinh như thế nào, yêu tiền ra sao… Những người đàn ông ấy rõ ràng không được phụ nữ chấp nhận trong cách hành xử của chính mình, hoặc không thể hợp với người phụ nữ về tính cách, khiến cho người phụ nữ phải ra đi, nhưng lại cứ một mực quy kết tội lỗi lên đầu người phụ nữ, nói rằng người phụ nữ ấy ra đi là vì chê mình không có tiền, dùng thủ đoạn thấp hèn để sỉ nhục người phụ nữ hòng bảo vệ sự tự tôn đáng thương hại của bản thân.

Đây là sự đáng ghét của đàn ông hay nỗi bi ai của đàn bà?

Sáng ngày hôm sau, lúc Phương Đường tỉnh dậy, Đỗ Tư Phàm đã đi rồi, đi trong thầm lặng, sợ sẽ phá hỏng giấc mộng đẹp của cô.

Đến vội vã, đi cũng vội vã, hạnh phúc nào cũng ngắn chẳng tày gang. Nếu như không phải trên gối còn vương lại mấy sợi tóc của anh, chăn đệm vẫn còn vương lại hơi ấm của anh, trong phòng tắm vẫn còn quần áo bẩn anh thay ra, có lẽ cô sẽ nghĩ đêm qua chỉ là một giấc mộng đẹp.

Phương Đường đang ăn sáng thì chuông cửa reo lên, Phương Đường khựng lại một chút, tưởng là ảo giác, nhưng nhanh chóng đứng bật dậy, đúng là có người ấn chuông cửa. Cô kinh ngạc chạy ra mở cửa, thầm nghĩ có khi nào là Đỗ Tư Phàm quay lại, kết quả lại là một vị khách không mời mà đến: Trình Trình.

Phương Đường vừa lau vụn bánh mì dính quanh mép, vừa chào hỏi: “Chào chị, không ngờ là chị!”, cô vẫn mặc quần áo ngủ, đầu tóc bù xù, trên mặt chẳng bôi trát thứ gì, khác hẳn với vẻ kiều diễm của Trình Trình.

Trong bộ dạng xấu xí, phụ nữ thường ghét nhất phải gặp hai loại người: một là người yêu mới, hai là tình địch. Tâm trạng của Phương Đường bỗng càng trở nên tồi tệ.

Trình Trình lịch sự nói: “Xin lỗi đã làm phiền em!”

- Không sao đâu. Tư Phàm không có nhà, anh ấy đến phim trường từ sáng sớm rồi chị ạ!

- Chị biết, chị đến tìm em thôi!

Phương Đường mời Trình Trình vào nhà, vừa vội vàng thu dọn vừa nói: “Chị ăn sáng chưa? Ở nhà em có sữa và bánh sandwich đấy!”

- Không cần đâu, cám ơn em!

- Em không ngờ chị lại đến đây, bởi vì nghe nói các chị bận tối mắt tối mũi vì bộ phim này!

- Chỉ cảm thấy không khỏe lắm nên đạo diễn cho nghỉ vài ngày.

Phương Đường không biết nói chuyện gì với Trình Trình: “Công việc của Đỗ Tư Phàm bên đó có thuận lợi không ạ?”

- Anh ấy làm rất tốt, mọi người đều quý anh ấy! – Trình Trình đáp.

- Ra vậy! – Phương Đường đưa tay lên nhìn đồng hồ, ngại ngùng nói – Sắp đến giờ đi làm rồi, nếu chị có chuyện gì thì mau nói đi!

Trình Trình do dự một lát rồi bảo: “Không có gì, chị đi đây!”

Sự ghé thăm của Trình Trình khiến Phương Đường cảm thấy bất an, đến nỗi mà suốt cả buổi cô không sao tập trung tinh thần, gây ra mấy sai sót nhỏ. Thư kí Tô không hề trách mắng cô, nhưng sự khoan dung thầm lặng này lại khiến Phương Đường cảm thấy càng thêm tự trách mình.

Hôm nay đúng là ngày lĩnh lương, Phương Đường cầm năm nghìn tệ đến trả cho tổng giám đốc Đoàn: “Tháng sau tôi sẽ gửi nốt nửa còn lại ạ!”

- Không cần vội vàng thế đâu! – Tổng giám đốc Đoàn nói.

- Trả nợ xong sớm tôi sẽ thấy nhẹ nhõm hơn! – Cô không hy vọng mỗi sáng thức dậy lại phải nhớ đến chuyện mình đang nợ tiền người khác.

Phương Đường gặp Diệt Tuyệt Sư Thái vào bữa trưa, trông Diệt Tuyệt Sư Thái như đang có tâm sự.

- Giám đốc, chị vẫn ổn chứ?

- Giờ cô không còn là cấp dưới của tôi nữa, không cần gọi tôi là “giám đốc” đâu!

- Em quen rồi!

Diệt Tuyệt Sư Thái nói: “Cũng phải, tên của tôi khó nghe quá mà, ‘Ngô Ái Cầm’, nghe thế nào cũng thành ra là ‘Không tình yêu’.”

- Tên chỉ là cái danh xưng mà thôi, đừng quá chú ý! – Phương Đường an ủi.

Diệt Tuyệt Sư Thái cười cười: “Thực ra cá nhân tôi rất thích cái tên này, nó có nguồn gốc hẳn hoi đấy!”

Phương Đường im lặng lắng nghe.

- Bố mẹ tôi từng là một đôi vợ chồng yêu thương nhau thắm thiết, kết hôn hơn bốn mươi năm nay vẫn hòa thuận và tôn trọng lẫn nhau, không bao giờ cãi cọ. Mẹ đã mang thai tôi trong chuyến du lịch đến đảo Ái Cầm. Để kỉ niệm thời khắc hạnh phúc ở đó, hai người đã đặt tên cho tôi là “Ái Cầm”.

- Chung sống với nhau hơn bốn mươi năm mà vẫn hòa thuận, tôn trọng lẫn nhau ư? Thật đáng ngưỡng mộ! – Phương Đường tưởng tượng ra cảnh một cặp vợ chồng già tay trong tay đi dưới ánh hoàng hôn.

- Tôi cũng rất ngưỡng mộ, cứ luôn cho rằng họ là một cặp vợ chồng điển hình, một chuẩn mực của gia đình hạnh phúc. Nhưng tuần trước họ đã ly dị rồi.

- Cái gì? – Phương Đường vô cùng bất ngờ, một cặp vợ chồng chung sống đã hơn bốn mươi năm, hơn nữa còn có một cô con gái không còn ít tuổi, như vậy cặp vợ chồng này ít nhất cũng phải sáu, bảy mươi tuổi rồi, đã đi hết quá nửa đời người rồi, thế mà cuối cùng vẫn lựa chọn đường ai nấy đi: “Thật đáng tiếc, tại sao họ lại ly hôn?”

- Tuần trước, hai người họ cãi nhau vì chuyện uống trà, kết quả là quyết định ly hôn!

- Tình cảm bao nhiêu năm trời như thế, sao có thể vì một chuyện vặt vãnh mà chia tay?

- Lần cãi nhau này chỉ như một ngòi nổ. Sáng hôm ấy, mẹ tôi pha cho bố một cốc trà hoa cúc như thường lệ, kết quả bố tôi nói: “Thực ra tôi ghét nhất là trà hoa cúc, bao nhiêu năm nay tôi cứ cố chịu đựng không nói với bà. Nhưng hôm nay tôi thực sự muốn thay đổi khẩu vị, uống một cốc trà Thiết Quan Âm mà tôi thích!”. Hai người vì chuyện này mà xảy ra tranh cãi, cuối cùng phát hiện vấn đề giữa hai người càng lúc càng nhiều: mẹ thích nhất là hoa tu- lip, nhưng bao nhiêu năm nay bố toàn tặng mẹ hoa hồng; bố thực ra không thích ăn đồ ngọt, mẹ lại thường xuyên đi nửa thành phố để đến cửa hàng quen mua bánh trứng cho bố ăn… Đến cuối cùng, họ phát hiện ra là: hóa ra bao nhiêu năm nay, đôi bên chẳng hiểu gì về nhau, nhưng để đối phương không thất vọng, cả hai đều cố kiềm chế khát vọng cá nhân để chung sống.”

- Sở dĩ bố mẹ chị làm như vậy cũng là vì xuất phát từ tình yêu, nếu không sẽ chẳng ai để tâm đến chuyện có làm đối phương thất vọng hay không! – Phương Đường nói.

- Nhưng họ phải trả giá bằng bốn mươi năm sống theo cách mà mình không thích. Cái giá này quá đắt! – Diệt Tuyệt Sư Thái rất buồn bã, cũng rất bất lực – Đến cuối cùng lại phát hiện ra những gì mình đã bỏ ra lại không phải là những gì mà đối phương cần, cô nói xem, thất vọng biết nhường nào? Bởi vì quá thất vọng, họ đã chọn cách ly hôn!

- Tại sao thường ngày họ không biểu đạt suy nghĩ của mình cho đối phương biết?

Diệt Tuyệt Sư Thái bùi ngùi nói: “Thực ra giữa vợ chồng nếu cứ tôn trọng nhau như khách cũng không phải chuyện tốt đẹp gì. Giữa vợ chồng có xảy ra cãi cọ cũng không hẳn là một chuyện xấu. Cãi nhau có thể khiến cô biểu đạt được suy nghĩ của bản thân cho đối phương biết. Nếu bố mẹ tôi thường ngày thỉnh thoảng cãi nhau không biết chừng bây giờ họ vẫn còn có thể chung sống với nhau.”

- Nhưng cãi nhau cũng làm tổn thương tình cảm, nhất là khi đang tức giận, người ta thường không thể lựa lời, toàn nói ra những lời làm tổn thương nhau nhất.

- Vì vậy cãi nhau cũng là một nghệ thuật mà. Có mấy nguyên tắc khi cãi nhau giữa vợ chồng hoặc các cặp đang yêu nhau: Thứ nhất, không được công kích nhược điểm cá nhân của đối phương. Thứ hai, không được ác ý làm tổn thương lòng tự tôn của đối phương. Thứ ba, không được sử dụng lời lẽ tục tĩu quá mức. Thứ tư, không được bới móc chuyện cũ, những chuyện trước đây đều đã qua rồi, cứ mang chuyện cũ ra nói lại là không được. Thứ năm, tốt nhất nên đóng cửa bảo nhau, không nên cãi nhau trước mặt người khác, khiến cho một trong hai người vì sĩ diện mà không thể xuống nước. Thứ sáu, thời gian cãi nhau không nên quá dài, nếu để quá dài sẽ làm tổn thương tình cảm, hơn nữa dễ dàng tạo điều kiện cho người thứ ba chen chân vào. Thứ bảy, không được sử dụng bạo lực gia đình!

Phương Đường nghe mà tâm phục khẩu phục: “Giám đốc, chị nghiên cứu chuyện này kĩ quá nhỉ!”

Diệt Tuyệt Sư Thái nói: “Điều cuối cùng quan trọng nhất. Theo các chuyên gia phân tích, sử dụng bạo lực gia đình sẽ thành thói quen, lần đầu tiên anh ta đánh cô, chắc chắn những lần sau sẽ tiếp tục đánh cô. Cho dù sau sự việc anh ta có quỳ xuống khóc lóc năn nỉ trước mặt cô, cô cũng không được phép mềm lòng. Đàn bà phải tránh xa những gã đàn ông bạo lực.”

- Em thấy trên ti vi có không ít phụ nữ phải chịu cảnh bạo lực gia đình, bị đánh đến mức xanh tím mặt mày, họ muốn ly hôn nhưng lại không thể ly hôn được. Những gã đàn ông sử dụng bạo lực gia đình thường có vẻ ngoài rất hiền lành, chẳng có vẻ gì là có khuynh hướng bạo lực cả!

- Chớ xem mặt mà bắt hình dong!

- Những người phụ nữ ấy thật đáng thương! – Phương Đường đồng tình nói.

Diệt Tuyệt Sư Thái hết sức lý trí: “Những người phụ nữ ấy đều không biết làm thế nào để bảo vệ bản thân!”

- Nếu chị là họ, chị sẽ làm thế nào? Xin lỗi nhé, hình như câu hỏi của em hơi bất lịch sự.

Diệt Tuyệt Sư Thái không để bụng, nói: “Nếu là tôi, lần đầu tiên bị đánh, tôi sẽ đến bệnh viện kiểm tra thương tích. Đồng thời giữ lại kết quả. Nếu lần sau người đàn ông đó còn đánh tôi, tôi kiên quyết ly hôn. Bởi vì đã có báo cáo kết quả thương thích lần trước ở trong tay, tòa án chắc chắn sẽ đứng về phía tôi, thế nên không có chuyện muốn ly hôn mà không ly hôn được. Có một số phụ nữ phải chịu bạo lực gia đình thường nói rằng không thể ly hôn, thực ra trong lòng họ vẫn còn ôm ảo tưởng nào đó với người đàn ông của mình, không hẳn muốn chấm dứt cuộc hôn nhân ấy, vì vậy mới tự biến mình thành bao cát cho lũ đàn ông trút giận hết lần này đến lần khác.

Phương Đường bắt đầu tưởng tượng, nếu có một ngày Đỗ Tư Phàm đánh cô, cô sẽ thế nào?

Nhưng Phương Đường không thể nào tự tìm ra đáp án.

Có lẽ những phụ nữ phải chịu đựng bạo lực gia đình nghĩ rằng những đau đớn về thể xác còn nhẹ hơn nhiều so với những đau đớn về mặt tinh thần do sự chia tay mang lại. Vì vậy họ mới dùng tình yêu như một liều thuốc tê để làm tê liệt bản thân, hết lần này đến lần khác hứng chịu những trận đòn liên tiếp.

Phương Đường tình cờ gặ thạc sĩ hóa học khi đi siêu thị, anh ta đang đứng trước dãy bán kẹo, sau một hồi lựa chọn, anh ta lấy một hộp kẹo mềm vị hoa quả bỏ vào trong xe đẩy của mình, bên trong xe đẩy đã chất rất nhiều đồ ăn nhanh.

- Hi!

Thạc sĩ hóa học lịch sự đáp lại: “Chào em!”

- Mua nhiều đồ ăn nhanh thế!

- Ừ, tối anh thường hay đói, lại ngại nấu nướng nên mua đồ ăn nhanh cho tiện!

- Anh không ở chung với mẹ à? Chắc chắn mẹ anh không nỡ để anh ăn những món ăn thiếu dinh dưỡng như thế này!

- Không, anh ở riêng, tiện cho việc đi làm! – Hai người vừa đi vừa nói chuyện, thạc sĩ hóa học thỉnh thoảng lại đưa tay lên đẩy gọng kính trên sống mũi.

- Lâu lắm rồi em không gặp Yên Lạc, cô ấy vẫn ổn chứ? – Thực chất Phương Đường muốn tìm hiểu xem mối quan hệ giữa hai người dạo này có ổn không.

Sắc mặt thạc sĩ hóa học có vẻ thiếu tự nhiên: “Bọn anh chia tay rồi!”

Phương Đường vô cùng ngạc nhiên, mấy ngày trước Van Gogh nói rằng anh ta và Yên Lạc đã chia tay rồi, hôm nay thạc sĩ hóa học cũng bảo anh ta với Yên Lạc đã chia tay. Trong thời gian ngắn như vậy, liên tiếp hai lần bị thất tình, theo lẽ thường, Yên Lạc sẽ tìm đến một quán bar nào đó để uống rượu và khóc lóc, kể lể cho Phương Đường nghe. Tuy nhiên lần này Phương Đường chẳng thấy có động tĩnh gì.

Phương Đường xách một túi hoa quả đến nhà Yên Lạc, hình như Yên Lạc mới ngủ dậy, vẫn còn ngáp dài ngáp ngắn, mặt vẫn đang đắp mặt nạ, trông rất đáng sợ. Phòng khách bừa bộn toàn là đồ ăn vặt, bát đũa chồng chất trong bồn rửa bát trong bếp.

Phương Đường mở tủ lạnh ra, nhét túi hoa quả vào, nhìn thấy trong hộp nhựa trong tủ lạnh có rất nhiều thức ăn thừa, điều này cho thấy dạo này Yên Lạc vẫn ngày ba bữa rất đều đặn. Phương Đường xắn cao tay áo, bắt đầu thu dọn phòng: “Đã bao lâu rồi em không dọn dẹp vệ sinh?”

Yên Lạc nằm trên ghế sô pha, mắt nhắm hờ: “Bát mới có ba ngày chưa rửa, nhà mới có một tuần chưa lau. Vẫn chưa đến mức tồi tệ lắm. Này, chị không cần thiết phải biến mình thành Ô sin của em đâu, ngồi xuống nói chuyện với em đi!”

Phương Đường ngồi xuống bên cạnh Yên Lạc: “Em muốn nói gì?”

- Em muốn đi học, chị thấy ngành gì thích hợp với em?

- Sao đột nhiên em lại có ý tưởng này? – Phương Đường vô cùng ngạc nhiên.

Năm Yên Lạc mười sáu tuổi, vì ghét đi học nên cô đã bất chấp sự phản đối và chửi bới của gia đình để bỏ học, sau vài năm lăn lộn, cuối cùng Yên Lạc cũng trở thành một DJ của vũ trường. Giờ Yên Lạc lại nói muốn quay lại trường học, nơi mà cô vô cùng căm ghét để làm một sinh viên.

- Hôm nay chị đến tìm em chắc là đã biết chuyện em thất tình đúng không? – Nụ cười của Yên Lạc sau lớp mặt nạ càng trở nên đáng sợ.

- Đúng thế. Chị vô cùng bất ngờ, hai lần thất tình liên tiếp mà em lại không nửa đêm canh ba gọi chị ra quán bar uống rượu với em!

- Bởi vì cả hai lần này là em đá người ta chứ không phải người ta đá em. Đương nhiên trong lòng em cũng rất buồn! – Yên Lạc cười hi hi, không thể nhận ra cảm xúc thực sự của cô.

Phương Đường không thể xác định được nguyên nhân khiến Yên Lạc làm vậy, từ bỏ một người đàn ông còn có thể hiểu được, đằng này cô lại từ bỏ cả hai người đàn ông cùng lúc, thật không thể hiểu nổi. Hồi đầu sở dĩ Yên Lạc tìm một người đàn ông dự phòng là vì muốn mình có thể lựa chọn, không muốn mình bị cô đơn, kết quả cô lại chẳng chọn ai, tự cô lập bản thân mình.

- Để ý đến người khác rồi à? – Phương Đường hỏi, đây là khả năng mà cô nghĩ đến đầu tiên.

Yên Lạc lắc đầu: “Không, hơn nữa trong thời gian sắp tới em cũng không muốn yêu nữa!”

Câu nói này của Yên Lạc thực sự khiến Phương Đường bị sốc, phải biết là Yên Lạc là một người nghiện yêu, nói như cách của cô: không có đàn ông cô sẽ chết.

- Tại sao?

Yên Lạc tự châm một điếu thuốc, giơ hai ngón tay kep điếu thuốc lên không trung, một làn khói trắng bồng bềnh bay lên.

Những người phụ nữ hút thuốc thường có vẻ đẹp rất thê lương, một cảm giác đắng chát, khi bạn nhìn thấy một cô gái lặng lẽ ngồi hút thuốc, bạn sẽ nghĩ ngay rằng cô gái này đang có tâm sự, hơn nữa bạn cũng sẽ rất tò mò về tâm sự ẩn chứa đằng sau ánh mắt lạnh lùng kia.

Đàn ông thường không thích nhìn thấy phụ nữ hút thuốc, cho dù bản thân anh ta cũng là một con nghiện thuốc lá. Nhưng anh ta đặc biệt ghét người phụ nữ của mình hút thuốc. Trong con mắt họ, phụ nữ hút thuốc trông rất phong trần. Hay nói cách khác, bọn họ không quan tâm người phụ nữ của những người đàn ông khác có bao nhiêu tâm sự, nhưng lại rất không thích người phụ nữ của mình có quá nhiều tâm sự. Đàn ông thường muốn mình là người tạo ra tâm sự của phụ nữ chứ không phải là người “thưởng thức” chúng.

Ánh mắt của Yên Lạc nhìn xa xăm, vô định: “Em trước đây thích yêu, thích cái cảm giác được chiều chuộng, được yêu thương, được nâng niu, được dỗ dành trong tình yêu. Để không mất đi cảm giác này, em thường nôn nóng tìm kiếm một mối tình khác ngay sau khi mối tình cũ kết thúc. Mấy ngày trước em đột nhiên phát hiện: bao nhiêu lâu nay, em yêu là vì tình yêu, mặc dù những lời thề non hẹn biển nói không ít, nhưng trong lòng em chưa bao giờ cảm thấy yên ổn, lần nào leo càng cao cũng ngã càng đau. Tình yêu như thế quá nông cạn. Em hy vọng mình sẽ chững chạc hơn, không còn xốc nổi trong tình yêu mà sẽ từ từ hồi tưởng lại những trải nghiệm mình đã có, tổng kết lại những gì được và mất, tìm hiểu xem rốt cuộc bản thân mình đang cần cái gì, sau đó mới bắt đầu một cuộc sống tình cảm hoàn toàn mới.

- Em gái, có tiến bộ! Chị phải học tập em mới được! – Phương Đường nói.

- Thất tình khiến người ta trưởng thành, cũng có thể khiến người ta tiến bộ. Cám ơn thất tình! – Yên Lạc đã lấy lại vẻ nhí nhố hàng ngày.

- Điều này có liên quan gì đến việc em muốn đi học lại?

- Con gái khi yêu thường dành thời gian nhớ đến người đàn ông mình yêu, khi chẳng có người đàn ông nào để nhớ nhung nữa sẽ phải nghĩ đến cuộc sống của mình nhiều hơn. Giờ em mới hai mươi mốt tuổi, còn rất trẻ, chính là lúc cần phải có ước mơ. Mặc dù ước mơ là thứ rất không thực tế, nhưng dù gì em cũng phải cố gắng phấn đấu vì ước mơ của mình một lần, có như vậy mới không phí hoài tuổi xuân. Còn về việc có thành công hay không cũng không quan trọng, quan trọng là em có nỗ lực và phấn đấu để đạt được!”

Phương Đường gần như muốn vỗ tay để cổ vũ: “Đây là những câu nói hay nhất mà kể từ khi quen em chị được nghe đấy!”

Yên Lạc nói tiếp: “Trước đây em không thích đi học là bởi vì em ghét cái kiểu học ‘nhồi vịt’ ở trường, lúc đó em thực sự không biết những thứ mình học được sau này sẽ dùng vào việc gì, vì vậy em luôn có ý chống đối với những môn học ở trường!”

Phương Đường phụ họa: “Em nói rất đúng. Trước đây chị ở trường cứ cố công học thuộc lòng những công thức, định luật cứng nhắc kia, bây giờ có vắt óc cũng chẳng nhớ ra nổi một phần trăm. Chị với phần lớn các bạn học của chị bây giờ ra đi làm đều làm những công việc chẳng có liên quan gì đến những thứ mình đã học trước đây.”

- Từ xã hội quay trở lại trường học, em có thể lựa chọn những thứ mình muốn học căn cứ theo nhu cầu của bản thân. Hơn nữa em hiện giờ đã độc lập về kinh tế, em có thể vừa kiếm tiền vừa đi học, không cần phải dựa vào bố mẹ nữa, tâm lý cũng đỡ bị áp lực! – Yên Lạc càng nói càng vui, giật phăng cái mặt nạ trên mặt xuống – Chị cảm thấy em học cái gì thì thích hợp?

- Học cái gì mà em thích đi! – Phương Đường ngẫm nghĩ rồi đưa ý kiến – Em học âm nhạc chắc là không tồi. Chị từng nghe em hát, hát rất hay. Chị tin giọng của em có thể làm say đắm đám nam sinh trong trường, khiến cho họ phải quỳ gối trước mặt em.

Yên Lạc hình như cũng đồng ý với ý này: “Không biết chừng sau này em có thể trở thành một cô giáo dạy nhạc ấy chứ! Chị biết không, thực ra từ nhỏ, lý tưởng của em là làm một giáo viên!”

- Từ một DJ ở sàn nhảy trở thành một giáo viên, bước nhảy này không hề tầm thường đâu nhé! – Phương Đường vô cùng bất ngờ trước lý tưởng của Yên Lạc – Chị sợ em sẽ làm hư đám học trò mất!

- Chính bởi vì em từng là một học sinh không vui vẻ, vì vậy em hy vọng em sẽ trở thành một giáo viên có thể mang lại niềm vui cho học sinh! – Mắt Yên Lạc sáng lấp lánh, đó là hào quang của ước mơ – Cho dù không thể trở thành giáo viên âm nhạc cũng không sao, em có thể trở thành vợ của giáo viên âm nhạc, vẫn có thể cứu vớt những lớp học sinh đang phải đắm chìm trong ‘nước sôi lửa bỏng’.

Phương Đường thở dài: “Em vừa mới nói trong thời gian tới đây sẽ không yêu nữa mà!”

- Đúng thế, vì vậy em đặt thời hạn là đến khi em hoàn thành việc học mà.

Đời người rốt cuộc phải yêu bao nhiêu người mới có thể lĩnh hội được tình yêu?

Yên Lạc sau sự mài giũa N lần từ những người đàn ông khiến cho cô bị tổn thương, cuối cùng cũng luyện thành “gang” rồi.

Phương Đường vẫn còn đang lòng vòng trong mê cung tình cảm của mình, những dây thần kinh căng ra như dây đàn. Cô ghét bản thân mình như vậy, nhưng lại không thể tự thoát ra khỏi khát vọng và sự lưu luyến.

Trái tim con người là một thứ rất kỳ lạ. Nếu dùng tiền để lấp đầy nó, có nhiều tiền hơn nữa dường như cũng không thể lấp đầy, mãi mãi vẫn còn khe hở. Nhưng nếu dùng tình bạn để lấp đầy nó, chỉ ba đến năm người là đã lấp đầy, nhưng cho dù có nhiều hơn nữa, trái tim vẫn có thể chứa được. Nếu dùng tình yêu để lấp đầy nó, một người thôi cũng đủ khiến bạn cảm thấy trái tim chật cứng đến mức thở không nổi rồi.

Trái tim Phương Đường lúc này đang bị tình yêu chất đầy, vì thế mà cô cảm thấy hạnh phúc, cũng vì thế mà cảm thấy bất an, sợ lại một lần nữa trái tim của mình bị trống rỗng.

Cuộc sống một mình vô cùng rảnh rang và tẻ nhạt. Sự tẻ nhạt này khiến cho người ta dễ mắc bệnh nhớ nhung, điện thoại có gọi thế gọi nữa vẫn không đủ, Phương Đường lại sợ Đỗ Tư Phàm sẽ trách cô quấy rầy.

- Bắt đầu ngày làm việc chắc anh bận lắm nhỉ?

- Cũng hơi hơi! – Đỗ Tư Phàm lúc nào cũng rất dịu dàng, giọng nói còn dễ nghe hơn cả người đọc chuyện đêm khuya trên đài phát thanh.

- Phim này có nhiều ngôi sao lắm hả anh?

- Cũng có vài người. Em muốn xin chữ kí à?

Phương Đường nhớ lại chuyện trước đây mình từng nhờ Đỗ Tư Phàm xin chữ kí của Trình Trình mà cảm thấy mình thật ngốc nghếch. Đàn bà đố kỵ với tình địch của mình nhưng không bao giờ hâm mộ cô ta: “Không cần đâu, em đã là một fan hâm mộ trung thành rồi. Hơn nữa thần tượng của em bây giờ không phải là bọn họ, mà là anh!”

Đỗ Tư Phàm cười khẽ: “Anh sẽ rất tự hào đấy!”

- Còn bao lâu nữa bộ phim mới quay xong?

- Sắp rồi, chẳng mấy chốc anh có thể về nhà rồi! – Đỗ Tư Phàm rất hiểu nỗi nhớ nhung của cô.

- Sắp đến tết Trung thu rồi, anh có thể về trước tết Trung thu không? – Trong ngày lễ đoàn viên, ai ai cũng mong những người thân trong gia đình có thể đoàn tụ.

- Chắc là không được.

©STE.NT

Phương Đường vô cùng thất vọng, cô cố gắng để không thể hiện sự thất vọng ấy ra: “Thế ở đấy anh có bánh trung thu ăn không?”

- Trong đoàn làm phim chắc sẽ có người lo việc này. Đến lúc ấy mọi người trong đoàn sẽ tập tru đón tết Trung thu!

Mọi người trong đoàn, nói vậy có nghĩa là có cả Trình Trình rồi. Phương Đường ghen tị với Trình Trình có thể cùng đón tết Trung thu với Đỗ Tư Phàm trong khi cô cô độc một thân một mình: “Em muốn cùng anh ngắm trăng!”

Đỗ Tư Phàm an ủi: “Thôi được rồi, chúng ta hẹn nhau, sau đó vừa ngắm trăng vừa nói chuyện điện thoại, rồi cùng nhau uống rượu nữa. Òa, lãng mạn ghê!”

- Đúng thế, ý kiến này không tồi! – Một ý kiến nhỏ cũng có thể khiến Phương Đường tạm thời quên đi nỗi khổ do nhớ nhung, cô hào hứng hẹn thời gian cùng ngắm trăng với Đỗ Tư Phàm và chờ đợi ngày ấy đến.

Nhưng đến ngày tết Trung thu, ông trời không cho con người được như ý, mới sáng sớm đã bắt đầu mưa to rồi. Cứ cách một tiếng đồng hồ Phương Đường lại chạy ra ngoài ban công nhìn trời một lần, mưa đã nhỏ đi một chút nhưng chẳng có dấu hiệu sẽ tạnh. Phương Đường đứng ở phòng khách, ai oán kêu trời: “Ông trời ơi, ông có thể tốt với con một chút được không? Xin hãy cho con một chút ánh trăng vào mười giờ tối nay có được không? Không cần thiết quá lâu, chỉ năm phút… không, ba phút là đủ rồi!”

Điện thoại đổ chuông, là tổng giám đốc Đoàn: “Cô Phương, không biết cô có rảnh để đón tết cùng với ông già này không?”

Một ngày lễ quan trọng như thế, tổng giám đốc Đoàn nên tìm đến người nhà mới phải, nếu không thì cũng là Trình Trình chứ. À phải rồi, Trình Trình đi đóng phim rồi, không rảnh. Phương Đường không biết nên nhận lời hay từ chối.

- Tôi cho đầu bếp nghỉ lễ rồi, bảo anh ta về nhà đoàn viên với gia đình, hôm nay tôi chỉ có thể ra ngoài ăn thôi, tết Trung thu mà ăn cơm có một mình thì buồn quá, vì vậy tôi muốn tìm một người cùng đón tết Trung thu với mình! Tôi nghĩ chắc hôm nay cô cũng đón Trung thu một mình đúng không?

- Vâng ạ! – Phương Đường thừa nhận.

- Thế thì hay quá, chi bằng chúng ta cùng ăn bữa cơm! – Tổng giám đốc Đoàn lại đưa ra lời đề nghị.

- Tôi có thể dẫn theo một người bạn cùng đi được không? – Phương Đường chợt nhớ đến Yên Lạc, cô gái này vừa mới thất tình chưa lâu, hiện đang độc thân, người thân lại ở thành phố khác, hôm nay chắc cô ấy cũng cô đơn lắm.

- Đương nhiên là được rồi, càng đông càng vui!

Yên Lạc thường thích đoán già đoán non tâm tư của tổng giám đốc Đoàn: “Ông ấy luôn đối xử với chị rất tốt!”

- Hình như là thế! Ông ấy là một ông chủ tốt, đối xử rất tốt với nhân viên!

- Thế sao ông ấy chỉ mời mình chị đi ăn cơm mà không mời các đồng nghiệp khác?

- Ông ấy còn mời cả em nữa còn gì. Chẳng phải em đang đi cùng chị đến chỗ hẹn sao?

Yên Lạc lườm nguýt: “Thôi đi, nếu không phải vì chị, đến em là ai ông ấy cũng chẳng biết ấy chứ đừng nói mời em đi ăn cơm. Nói trước nhé, lát nữa em chỉ biết ăn thôi, những chuyện khác, em mặc kệ!”

- Đi ăn không vì ăn thì vì cái gì? Em nghĩ hơi nhiều thì phải? – Phương Đường thở dài.

Yên Lạc đặt tay lên vai Phương Đường: “Không phải em nghĩ quá nhiều đâu, mà là xã hội này rất phức tạp!”

Bữa cơm rất thịnh soạn, một bàn đầy thức ăn, Yên Lạc sau khi chào hỏi quả nhiên không nói lời nào, chỉ ngồi ăn uống. Tổng giám đốc Đoàn ăn rất ít, có vài món gần như không động đũa, nhưng liên tục bảo hai cô gái ăn nhiều vào.

- Cô Phương sao ăn ít vậy, những món ăn này không hợp khẩu vị của cô ư?

- Không đâu ạ, tôi thấy rất ngon. Nhưng thức ăn nhiều quá, ăn không hết! – Phương Đường ăn uống rất từ tốn.

Cuối cùng Yên Lạc cũng chịu mở miệng: “Tôi cũng thấy rất ngon, chỉ muốn nhét hết vào trong bụng, đáng tiếc là thức ăn nhiều quá, không thể ăn hết được. Tổng giám đốc Đoàn, ngài mời chúng tôi đi ăn thật là khách sáo quá. Lát nữa tôi có thể gói hết những đồ ăn thừa này về, để tủ lạnh ăn dần có được không?”

- Yên Lạc! – Phương Đường khẽ ngăn cản, cảm thấy vậy hơi bất lịch sự.

Tổng giám đốc Đoàn mỉm cười: “Đương nhiên là được rồi. Lãng phí là một thói quen xấu! Haizzz, bình thường đi ăn với một số cô gái, bọn họ vì giữ dáng nên ăn uống rất kén chọn, ăn xong một bữa cơm mà đồ ăn gần như không động đến!”

Yên Lạc nói: “Tôi cũng giảm béo, nhưng gặp đồ ăn ngon là quên chuyện giảm béo ngay!”

- Cô Yên làm nghề gì vậy? – Tổng giám đốc Đoàn hỏi.

- Mọi người thường bảo tôi không nghề không nghiệp!

- Tại sao?

- Tôi là DJ trong vũ trường! – Lúc nói câu này, nghe giọng của Yên Lạc có vẻ tự ti, có thể nhận ra định kiến của mẹ thạc sĩ hóa học đã khiến cô có ám ảnh về tâm lý.

- Một công việc rất thời thượng! – Tổng giám đốc Đoàn nói.

Yên Lạc không tự tin nói: “Không thể nào so bì với những người thành công như các ngài được!”

Tổng giám đốc Đoàn lắc đầu: “Nghề nghiệp không phân biệt sang hèn!”

Phương Đường nghe câu này thấy rất quen tai. Phương Đường vốn dĩ rất căng thẳng quan sát thái độ của tổng giám đốc Đoàn, sợ rằng ông ấy sẽ nói ra câu gì đó làm tổn thương Yên Lạc, nhưng coi bộ hình như cô lo lắng thái quá rồi.

Yên Lạc nghe xong câu này, có vẻ cảm động: “Lần đầu tiên tôi nhận được sự khẳng định của một bậc bề trên trong giới thượng lưu như ngài đấy!”

Thái độ của tổng giám đốc Đoàn vô cùng khiêm nhường: “Cái gì mà thượng lưu chứ? Chẳng qua chỉ nhiều hơn người khác vài đồng bạc mà thôi. Tôi nói cho các cô biết một bí mật nhé, lúc còn trẻ tôi cũng từng làm ca sĩ ở quán rượu đấy!”

- Thật ư? – Cả hai cô gái cùng đồng thanh.

- Đấy là chuyện đã lâu lắm rồi, lúc ấy tôi biết đánh đàn ghi ta, lại còn theo đuổi vợ trước của tôi bằng cái tài ấy đấy! – Tổng giám đốc Đoàn nhớ lại chuyện cũ, vô cùng bùi ngùi, ánh mắt thoáng qua một nét buồn bã. Hai cô gái cũng im lặng không nói gì.

Trong đêm trăng tròn như thế này, trong lòng mỗi người đều có ai đó để nhớ đến.

Yên Lạc nói không sai, tổng giám đốc Đoàn đúng là một người đàn ông ưu tú, ngoài vấn đề tuổi tác hơi cao ra, những phương diện khác đều không thể chê trách, nhất là cách hành xử khiêm tốn khiến cho người khác phải kính nể và cảm động. Một người đàn ông như thế cho dù khi còn trẻ hay khi đã bước sang tuổi trung niên đều vô cùng quyến rũ, rất được sự yêu quý của người khác giới. Thế mà bao nhiêu năm nay, ngoài Trình Trình suýt nữa thành vợ của ông ấy ra, chưa nghe nói ông ấy có người phụ nữ nào khác.

Đàn ông có tiền rất hấp dẫn, đàn ông có tiền lại sâu sắc càng hấp dẫn; đàn ông có tiền lại sâu sắc và sống mực thước càng hấp dẫn chết người.

Phương Đường cũng rất tò mò người đàn ông hấp dẫn chết người này rồi sẽ rơi vào tay người phụ nữ như thế nào.

Đúng mười giờ tối, Đỗ Tư Phàm đã gọi điện về: “Anh đang ngắm trăng này!”, từ xa có tiếng ồn ào vọng lại, bên đó hình như đang rất náo nhiệt.

Phương Đường nhìn lên bầu trời âm u, thầm thở dài: “Em cũng đang ngắm trăng. Tối nay trăng đẹp nhỉ!”

- Hôm nay em đón tết Trung thu thế nào? Một mình à?

- Không, em với Yên Lạc và tổng giám đốc Đoàn cùng đi ăn cơm! – Vừa nói xong, cô đã thấy ân hận, cô vẫn không biết Đỗ Tư Phàm có biết chuyện tổng giám đốc Đoàn chính là đại gia lăng xê cho Trình Trình hay không.

- Ờ, thế cũng hay, nếu em đón tết Trung thu một mình thì buồn lắm. Coi bộ tổng giám đốc Đoàn đối xử với em rất tốt! – Đỗ Tư Phàm nói.

- Ông ấy đối xử với mỗi nhân viên đều rất tốt! – Phương Đường rất lo Đỗ Tư Phàm và Yên Lạc có suy nghĩ giống nhau, sẽ nghĩ rằng tổng giám đốc Đoàn có ý với cô.

Trong điện thoại, hình như có người gọi Đỗ Tư Phàm đi uống rượu: “Anh phải cúp máy rồi!”

- Ok!

Mặc dù đôi bên đều giữ lời hứa, Phương Đường vẫn không thể cùng ngắm trăng với Đỗ Tư Phàm, cô cảm thấy rất tiếc, cũng rất hụt hẫng.

Tại sao trong một buổi tối quan trọng như thế này, mặt trăng chỉ chiếu sáng nơi có Đỗ Tư Phàm và Trình Trình chứ không chiếu sáng chỗ cô?

Hôm nay, lúc đi làm, Phương Đường nhận được một cuộc điện thoại: “Xin hỏi tổng giám đốc Đoàn có ở đó không ạ?”

- Hôm nay tổng giám đốc ra ngoài có việc, tạm thời chưa về văn phòng. Có việc gì xin cô cứ để lại cách thức liên lạc ạ…

- Phương Đường à? – Cô gái ở đầu dây bên kia nhận ra giọng của Phương Đường.

- Vâng ạ, tôi là Phương Đường! – Phương Đường vẫn chưa kịp phản ứng lại.

- Tớ là Phạm Gia Ni đây mà.

- Ôi xin lỗi cậu, ban nãy tớ không nhận ra cậu. Giọng điệu của cậu lúc nói chuyện công việc khác hẳn lúc bình thường.

- Ha ha, đúng thế, khi nói chuyện công việc tớ như bà cô già ấy mà. Tổng giám đốc Đoàn không có ở công ty à?

- Ừ. Mà chắc cậu có số di động của ông ấy chứ hả?

- Ông ấy tắt máy rồi, vì vậy tớ mới phải gọi đến công ty.

- Có thể ông ấy đang bàn chuyện làm ăn với người ta. Nếu ông ấy quay lại, tớ sẽ nói với ông ấy là cậu tìm ông ấy nhé! – Phương Đường luôn cảm kích người bạn học tốt bụng đã giúp đỡ cô, cảm thấy cô ấy giống như một người bạn tốt hiếm có – Lâu lắm tớ không gặp cậu rồi!

- Bận quá! Nhưng hôm nay rảnh, hay là chúng ta cùng ăn cơm đi!

ong quán trà ở gần công ty Erna, Phương Đường gặp Phạm Gia Ni, cô ngày càng xinh đẹp và quyến rũ.

- Thế nào? Lần trước nghe nói cậu được thăng chức, công việc vẫn ổn chứ? – Phạm Gia Ni hỏi.

Phương Đường thở dài: “Bọn họ đối xử với tớ không tồi, nhưng năng lực của tớ có hạn, cứ cảm thấy làm việc rất khó nhọc. Nếu tớ mà được tháo vát như cậu thì tốt biết mấy, chắc chắn có thể xử lý êm đẹp công việc!”

Phạm Gia Ni nói: “Tớ lại mong mình bình thường một chút, người xưa có câu ‘biết nhiều khổ nhiều’, ngày nào tớ cũng mệt gần chết, nhân viên ngày nghỉ còn được nghỉ, tớ vẫn phải đi dự tiệc, kết giao với đủ loại người, tìm hiểu động thái nghề nghiệp… thỉnh thoảng có được một ngày có thể ở nhà là tớ mừng như bắt được vàng!”

- Bố cậu đâu? Ông ấy không giúp cậu à?

Phạm Gia Ni lắc đầu: “Kể từ sau khi tớ bắt đầu làm trợ lý cho bố tớ, ông ấy chuyển hết mọi việc sang cho tớ, giờ ông ấy rảnh rang lắm, ngày ngày đi dạo, chăm sóc cây cảnh với mẹ tớ, nếu không thì đi du lịch chỗ này chỗ kia. Tớ mà có oán thán là mệt, ông ấy sẽ bảo: ‘Không lâu nữa con phải tiếp quản công ty rồi, bỏ thời gian với tâm huyết cho công ty cũng là điều nên làm, đợi khi nào con quen với nghiệp vụ của các bộ phận và đặc điểm của từng nhân viên cấp dưới rồi, con có thể tìm trợ thủ dựa trên yêu cầu của bản thân, lúc ấy con cũng sẽ nhẹ nhàng hơn thôi’!”

Phương Đường cười ha ha: “Bố cậu nói rất có lý!”

- Có lý cái gì mà có lý? Ông ấy làm việc ở công ty lâu như thế có bao giờ thấy ông ấy tìm được một trợ thủ thích hợp đâu, còn bắt tớ ở tận bên Mỹ xa xôi về giúp ông ấy nữa chứ. Thời nay Bá Nhạc và Thiên lý mã đều thích chơi trò trốn tìm, muốn tìm được đối phương chẳng dễ dàng gì! – Phạm Gia Ni thở dài – Thật ngại quá, mới gặp đã ca thán với cậu rồi!

- Tớ sẵn sàng làm thính giả của cậu. Nghe cậu nói thế cuối cùng tớ mới hiểu ra, ai cũng có nỗi khổ riêng.

- Cậu cũng có thể coi tớ là một thính giả trung thành của cậu, có tâm sự gì cứ dốc cả ra!

Phương Đường ngẫm nghĩ hồi lâu: “Chuyện của tớ chẳng biết nên nói thế nào, trông thì có vẻ rất thuận lợi nhưng tớ cảm thấy có rất nhiều nguy cơ!”

- Trên phương diện nào? Công việc hay tình cảm? À phải rồi, cậu kết hôn đã lâu nhưng tớ chưa bao giờ gặp chồng của cậu. Khi nào rảnh dẫn chồng đến cho tớ gặp mặt nhé!

- Anh ấy đi công tác rồi, đi mấy tháng liền, đừng nói cậu, ngay cả tớ cũng lâu lắm rồi không gặp anh ấy! – Phương Đường chu môi, ủ rũ nói – Giờ thì tớ hiểu được tâm trạng muốn gặp mà không gặp được của Ngưu Lang và Chức Nữ rồi. Tớ xin trịnh trọng nhắc nhở cậu: yêu xa vô cùng khó chịu, cậu tuyệt đối đừng thử tình yêu kiểu này nhé!

- Thế còn tình yêu vượt tuổi tác thì sao? Cậu có cách nhìn nhận thế nào về chuyện này?

- Kiểu trâu già thích gặm cỏ non chứ gì?

- Đúng thế.

- Theo con mắt của người bình thường, đàn ông già hơn nhiều so với đàn bà thì tương đối dễ chấp nhận. Một ông già yêu một cô gái trẻ, người ta sẽ nghĩ ông ta có bản lĩnh. Nếu đàn bà mà già hơn nhiều so với đàn ông, sức ép mà người trong cuộc phải chịu đựng tương đối lớn, người ta sẽ cảm thấy người đàn bà ấy yêu anh chàng trẻ tuổi này, còn anh chàng trẻ tuổi ấy chẳng qua là một gã đàn ông bất tài, thích ăn bám mà thôi.

- Đàn bà dâng hiến tuổi xuân cho đàn ông, chuyện này người đời chẳng còn thấy ngạc nhiên nữa, tại sao đàn ông không thể cống hiến tuổi xuân cho đàn bà, mọi người nghe chuyện này mà cứ như nghe chuyện trên trời vậy. Xét cho cùng vẫn là tư tưởng trọng nam khinh nữ! – Phạm Gia Ni có vẻ bất bình.

- Tình trạng của cậu hiện nay là muốn làm “trâu già” hay là muốn làm “cỏ non”? – Phương Đường hỏi.

- Tớ không thích những người đàn ông không chín chắn!

- Ồ, ý cậu là cậu đang để ý đến một con “trâu già”?

Phạm Gia Ni là một cô gái giỏi giang, sự giỏi giang của cô khiến cho đám đàn ông cùng trang lứa phải kiêng dè, mà bản thân cô cũng thích những người đàn ông giỏi giang hơn mình, những người đàn ông thành công có kinh nghiệm xã hội phong phú, từng trải mới có thể phù hợp với tiêu chuẩn của cô, mà những người đàn ông này thường không còn trẻ trung nữa.

Phạm Gia Ni thở dài: “Tớ cũng không thích làm ‘cỏ non’ đâu, chỉ đáng tiếc bọn ‘trâu trẻ’ thường không sớm thành tài!”

- Có phải tiêu chuẩn ‘thành tài’ của cậu hơi cao quá không? Mà điều kiện ‘cỏ non’ của cậu cũng hơi quá cao, khiến cho đám trâu già cũng không dám gặm!

Phạm Gia Ni cười như mếu: “Cậu nói không sai, đàn bà làm cỏ non thì không nên quá mạnh mẽ. Vì vậy tớ thường hy vọng mình bình thường một chút, không biết chừng sẽ lấy chồng dễ dàng hơn.”

Phương Đường hỏi: “Người đàn ông có thể lọt vào mắt cậu chắc chắn không phải hạng tầm thường, là ai thế?”

Phạm Gia Ni chỉ cười thẫn thờ mà không đáp.

- Nói đi mà, tớ sẽ không kể với ai khác đâu. Hồi còn đi học chắc cậu cũng biết tớ là người kín miệng mà.

- Cậu có quen đấy.

- Tớ có quen ư? – Phương Đường trầm ngâm suy nghĩ – Tớ không quen với nhiều người lớn tuổi, trong số đó, người có sức hút nhất chỉ có… tổng giám đốc Đoàn?

Phạm Gia Ni nâng cốc cà phê chạm vào cốc sữa của Phương Đường ra ý cô đã đoán đúng.

- Tổng giám đốc Đoàn đúng là một người đàn ông tốt, chẳng trách cậu lại thích ông ấy. Nếu cậu để ý đến con “trâu già” này, tớ không phản đối cậu làm “cỏ non” đâu! – Phương Đường rất ủng hộ hai người ở bên nhau, cảm thấy ngoài vấn đề tuổi tác ra, những phương diện khác đều rất xứng đôi, họ đều là những người làm ăn vừa thông minh, vừa giỏi giang lại sống rất có tình – ông ấy có biết tâm ý của cậu không?

- Tạm thời không biết, tớ cũng không dám nói.

- Tại sao? Ông ấy chắc cũng không phải loại đàn ông bảo thủ, cứng nhắc. Trình Trình cũng ít tuổi hơn ông ấy nhiều, nhưng trước kia suýt nữa ông ấy đã lấy Trình Trình còn gì!

- Đáng tiếc tớ không phải Trình Trình. Theo như những gì tớ hiểu về tổng giám đốc Đoàn, loại phụ nữ mà ông ấy thích chắc chắn không phải như tớ! – Phạm Gia Ni dường như rất thiếu tự tin.

Phụ nữ một khi đã thích một người đàn ông nào đó, cho dù bản thân cô ấy có giỏi giang đến mức nào cũng vẫn cảm thấy thiếu tự tin.

Ti vi trong quán trà đang phát chương trình phỏng vấn người nổi tiếng trong giới giải trí, khách mời đặc biệt chính là Trình Trình, cô ta ngồi kiêu hãnh ở đó, trả lời những câu hỏi của phóng viên, nói năng lưu loát, luôn giữ được phong thái kiêu sa, thỉnh thoảng lại nhận được những tràng pháo tay vang dội của khán giả.

Trình Trình đúng là rất nữ tính, nét đẹp của cô không hề phô trương mà dễ khiến người khác mê đắm.

Phương Đường thở dài: “Có thể đàn ông đều thích những người như Trình Trình!”

Đỗ Tư Phàm thích Trình Trình, tổng giám đốc Đoàn cũng thích Trình Trình, hai người đàn ông giỏi giang này đều từng thật lòng với cô ấy. Sức quyến rũ của Trình Trình khiến cho tất cả những phụ nữ khác phải ghen tị.

Người dẫn chương trình hỏi Trình Trình: “Tất cả các fan hâm mộ đều cảm thấy rất tò mò về đời sống riêng tư của chị, mọi người đều muốn tìm hiểu chuyện tình cảm của chị, không biết chị có thể chia sẻ không ạ?”

Trình Trình cười rất bình thản: “Mỗi người đều có đời sống tình cảm riêng, đôi khi không nói ra không phải vì sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của bản thân, mà là mỗi khi nhắc đến nó sẽ khiến trái tim mình đau đớn, vì vậy mới né tránh nhắc đến nó. Đương nhiên tôi cũng từng yêu, trước khi nổi tiếng, tôi từng có một người bạn trai, mối quan hệ của chúng tôi rất tốt, nhưng thật đáng tiếc, về sau vì sự nghiệp của mình, tôi đã từ bỏ tình cảm này!”, nói đến đây giọng nói của Trình Trình trở nên nghèn nghẹn, cô dừng lại, hít thật sâu, cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình, “Về sau, đến khi tôi hiểu ra, đi tìm anh ấy để bắt đầu lại thì mọi thứ đã quá muộn rồi!”

Người dẫn chương trình nói: “Mặc dù chị mất đi mối tình ấy, nhưng đổi lại chị đã có một sự nghiệp huy hoàng, cũng giúp cho rất nhiều fan hâm mộ điện ảnh của chúng ta được thưởng thức nhiều bộ phim hay của chị. Nếu cho chị được lựa chọn lại một lần nữa, chị có đi theo con đường nghệ thuật này không?”

Trình Trình nói rất từ tốn, dường như mỗi câu nói đều suy nghĩ rất thận trọng: “Làm diễn viên có thể mang lại cảm giác tự hào cho con người, nhất là khi có rất nhiều người thích bạn, khẳng định bạn, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống của mình thật xán lạn. Còn về chuyện tình cảm, là một phụ nữ, đương nhiên luôn hy vọng trong cuộc sống sẽ có một người ở bên cạnh yêu thương và chăm sóc bạn, bảo vệ bạn. Vì vậy đôi khi tôi cũng cảm thấy rất mâu thuẫn, bản thân tôi cũng thường nghĩ: nếu cho tôi được lựa chọn lại, tôi sẽ làm một cô gái bình thường, hay là làm một ngôi sao được mọi người yêu quý? Đương nhiên, nếu có cả tình yêu và sự nghiệp thì quá tốt rồi. Tôi không biết liệu mình có được vận may đó không nữa?”

Người dẫn chương trình lại hỏi: “Thời gian trước báo chí có đưa tin chị đi gặp một người đàn ông bí ẩn vào ban đêm, còn đăng cả ảnh nữa, không biết chị có giải thích gì về chuyện này không?”

Nghe đến câu hỏi này, Phương Đường bỗng trở nên căng thẳng, nôn nóng chờ đợi câu trả lời của Trình Trình.

- Người đàn ông đó chỉ là một người bạn tốt của tôi, giữa anh ấy và tôi không có chuyện gì cả. Hôm đó chúng tôi chỉ cùng nhau đi ăn một bữa cơm mà thôi. Tôi tin chắc mọi người cùng từng đi ăn cơm với bạn của mình phải không, có gì đâu mà phải ầm ĩ lên như thế?

Người dẫn chương trình chưa chịu bỏ qua: “Người bạn này là bạn như thế nào ạ? Người trong giới giải trí ư? Chị có thể tiết lộ đôi chút về anh ấy không?”

- Tôi không tiện tiết lộ thân phận của anh ấy cho mọi người nghe, bởi vì không muốn làm ảnh hưởng đến cuộc sống của anh ấy, hy vọng mọi người đừng quá tò mò về anh ấy!

Người dẫn chương trình nói đùa: “Chị bảo vệ anh ấy kĩ như thế, coi bộ mối quan hệ giữa hai người quả thực không hề bình thường. Chị có từng nghĩ đến chuyện sẽ phát triển mối quan hệ này không?”

Trình Trình có vẻ không chống đỡ nổi, mặt thậm chí còn đỏ lên: “Đừng đoán bừa, hiện giờ công việc của tôi đang rất bận, hoàn toàn không có thời gian để nói chuyện yêu đương, hy vọng mọi người hãy chuyển sự chú ý vào bộ phim mới của tôi!”

Cuối cùng người dẫn chương trình cũng chịu buông tha: “Là những người ủng hộ, chúng tôi chúc chị sớm tìm được chân mệnh thiên tử của mình, vừa có cả sự nghiệp lẫn tình yêu như chị vẫn mong ước!”

Cuối cùng buổi phỏng vấn cũng kết thúc, Phạm Gia Ni thở dài: “Tình cảm cũng giống như Bá Nhạc và Thiên lý mã. Bá Nhạc đi tìm Thiên lý mã, trong khi đó Thiên lý mã cũng đang tìm kiếm Bá Nhạc. Cái cô Trình Trình này năm ấy được tổng giám đốc Đoàn yêu thương nhiều lắm, nhưng cô ta nhất quyết không chịu lấy ông ấy, đổi lại là người khác chắc đã mừng đến phát điên rồi. Một Bá Nhạc như tổng giám đốc Đoàn đã để mắt đến Thiên lý mã Trình Trình, vậy mà Trình Trình lại không chịu nương náu trong vòng tay của vị Bá Nhạc này. Tớ không biết người đàn ông trước đây của cô ta là ai mà có thể khiến cô ta nhớ nhung không thể nào quên.”

Người tôi yêu không yêu tôi; người yêu tôi, tôi lại không yêu, đây là chuyện hết sức bình thường, gần như tất cả những người đang trong giai đoạn yêu đương đều gặp phải chuyện như thế này. Kết quả khác biệt ở chỗ, có một số người học cách yêu người yêu mình, có một số học cách biến người mình yêu thành người yêu mình, còn có một số người, trải qua thất bại và đau khổ sẽ dứt khoát thờ ơ với tình yêu, tìm đến một người nào đó mà bản thân mình có thể chịu đựng được để kết thành một đôi, sống chung với nhau mà không hề có tình cảm.

Phương Đường và Đỗ Tư Phàm thuộc dạng cuối cùng. Chỉ có điều trong quá trình chung sống, Phương Đường dần dần nảy sinh tình cảm với Đỗ Tư Phàm, hy vọng bản thân mình dần dần có thể trở nên “thuận mắt” Đỗ Tư Phàm.

Chương trình phỏng vấn Trình Trình vừa được phát sóng, mọi người càng trở nên hứng thú với cuộc sống tình cảm của cô hơn, không ít người tò mò người đàn ông trong bức ảnh là ai. Tất cả mọi người đều đang bàn tán về vấn đề này, khiến cho Phương Đường vô cùng bất an.

Cũng may bộ phim chuẩn bị đóng máy, cuối cùng Đỗ Tư Phàm cũng sắp về rồi.