Giang Ý Hàm ngoáy ngoáy lỗ tai, không thể tin được: “Cô vừa nói gì cơ? Lặp lại lần nữa xem nào!”
“Tôi nói tôi đã có vợ.”
“Ha ha ha ha, cô đùa đúng không?”
“Không có, tôi nói chính là sự thật.” Lạc Giáo Chủ vẻ mặt chân thành, Giang Ý Hàm và Mạnh Tiểu Manh nhìn thấy liền tin.
Hứa Như hỏi dò: “Có tiện kể người ta là ai không?”
“Là thần tượng của tôi!” Lạc Giáo Chủ nghiêm trang vô cùng, An Nhược Thủy chính là idol của nguyên thân, lời này không sai, một chút cũng không sai.
Nghe vậy, ba người lại lần nữa trố mắt nhìn nhau, thì ra gia hỏa này thật sự đang nói giỡn.
Giang Ý Hàm giống như oán trách, trừng mắt nhìn Lạc Huyền Ca một cái: “Tôi còn mang thai hầu tử của nữ thần đây này.”
Mạnh Tiểu Manh cũng gật đầu phụ họa: “Đúng thế, tôi và nam thần trong lòng đã chuẩn bị đi xem xét đại học nào thích hợp để con chúng tôi học tập!”
Hứa Như không đưa ra bình luận gì, bất quá nhìn thôi cũng biết, Lạc Huyền Ca vừa nói giỡn, cho nên nàng chỉ im lặng cười cười.
Lạc Giáo Chủ nhìn ba người bọn họ âm dương quái khí, cũng không hiểu lắm nhưng thức thời không nói gì thêm.
……
Rời khỏi bệnh viện, Giang Ý Hàm và Lạc Huyền Ca tạm biệt nhau, nhưng còn chưa đi hai bước, Giang Ý Hàm đột nhiên gọi đối phương: “Gần đây cô có liên lạc với Bạch Liễu không?”
“Không a, chẳng phải Bạch Liễu đang bận rộn chuyện sắp xếp phòng ở hay sao?” Lạc Huyền Ca nghĩ một chút rồi nói.
“Tôi luôn có cảm giác không đúng chỗ nào đó, sáng nay Bạch Liễu gửi tin cho tôi hỏi về tình trạng Tiểu Manh, bất quá nàng lại không chịu tự mình tới bệnh viện thăm hỏi.” Giang Ý Hàm không biết chuyện giữa Bạch Liễu và Hứa Như, nên không phát hiện Bạch Liễu cố tình trốn tránh vì sợ rằng gặp nhau ở bệnh viện thì sẽ làm Hứa Như đau lòng.
Thời điểm Lạc Huyền Ca chạy về nhà cũ, An Nhược Thủy vẫn đang ngủ trưa, bởi vì mấy ngày vừa rồi quá mức mệt nhọc, đêm qua lại bởi vì chuyện Lạc Huyền Ca tặng quà mà hưng phấn suốt đêm, trạng thái tinh thần không được tốt cho lắm.
Lạc Huyền Ca tìm được thực phẩm tươi ngon từ trong tủ lạnh, nhìn đồng hồ cũng sắp đến bữa chiều, cô liền từ chối sự giúp đỡ của bác Lưu, tự mình bước vào phòng bếp làm một số món ăn. Bác Lưu thỉnh thoảng tới xem, mỗi một lần xem là trong lòng lại khẩn trương thêm mấy phần, Tiểu Lạc có khả năng như vậy, chẳng lẽ bà lão như mình sẽ phải thất nghiệp hay sao?
Vì vậy bác Lưu liền tiến vào phòng bếp, nghĩ bụng có thể học lỏm được chút gì hay không. Những món mà Lạc Huyền Ca làm, bác đều chưa từng nhìn thấy: “Cháu đang làm món gì vậy?”
“Mấy món ăn này rất mỹ vị, cũng rất dinh dưỡng, quan trọng nhất là sẽ không gây béo phì, chính là thực phẩm được các nương nương và phi tần ở hậu cung Đại Minh yêu thích nhất.”
“Đây hẳn là cháu chuẩn bị cho Nhược Thủy.” Bác Lưu tươi cười hết sức vui vẻ, nghệ sĩ vì muốn giữ dáng cho nên đều ăn rất ít, ngày thường toàn chỉ ăn chút cải trắng luộc. Bác nhìn thôi cũng thấy đau lòng, muốn khuyên bảo nha đầu kia ăn nhiều hơn, bất quá lại không thể chậm trễ sự nghiệp của người ta được.
Bác Lưu hỏi tiếp: “Những đồ ăn này tốt như vậy, có thể dạy cho bác không?”
“Dạ.” Lạc Giáo Chủ gật đầu đáp ứng, mấy món này đều rất đơn giản, chỉ cần dụng tâm là rất nhanh biết làm.
Tuy bác Lưu không biết thân phận thật sự của Lạc Huyền Ca, nhưng nhìn thái độ đối xử của hai anh em nhà họ An, bác cũng có thể đoán được một chút.
“Tiểu Lạc à, cháu học nấu ăn ở đâu vậy?” Bác Lưu dự định đứng một bên trò chuyện khách sáo, nhìn xem nha đầu này rốt cuộc là dạng người gì.
Lạc Huyền Ca đang xắt rau, liền dừng tay lại, chần chừ mấy giây rồi nói: “Cháu có chút hứng thú cho nên tự học ở nhà bằng video trên mạng.”
“Ồ ồ. Vậy trong nhà cháu còn có những ai?”
“Cháu là cô nhi ạ.” Bất luận là kiếp trước hay kiếp này, đều là không cha không mẹ.
“Vậy sao, hẳn là không dễ dàng với cháu.” Bác Lưu dâng lên lòng thương cảm, thời điểm tựa hồ còn muốn nói thêm gì đó, đột nhiên nghe được giọng nói bên ngoài phòng bếp.
“Đã trở về rồi?”
Lạc Huyền Ca nghe được thanh âm quen thuộc kia, nhanh chóng quay đầu lại, nhìn An Nhược Thủy mặc áo ngủ đứng ngoài, ánh mắt và thần sắc còn chưa tỉnh táo, có thể thấy được nàng vẫn đang mơ màng.
Lạc Huyền Ca bất giác cong lên khóe môi, mỉm cười gật đầu: “Ừm, buổi chiều tôi đến bệnh viện thăm Tiểu Manh, lại gặp Hứa Như ở đó, nên đã cùng nàng thảo luận kịch bản một chút.”
An Nhược Thủy rất muốn hỏi, thảo luận kịch bản mà tốn nhiều thời gian như vậy? Nhưng nhìn thấy Lạc Huyền Ca mặc tạp dề, mỉm cười ngây ngốc, An Nhược Thủy lập tức bình tĩnh hơn, nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm. Cô tiếp tục đi, tôi tắm rửa một lúc.”
“Được. Chờ cô tắm xong là có thể ăn cơm rồi.”
Thấy An Nhược Thủy rời đi, Lạc Huyền Ca tiếp tục nấu nướng, lát sau bên ngoài truyền đến động tĩnh, bác Lưu cười nói: “Hẳn là tiên sinh và Tiểu Gia đã trở về, bác đi rửa chút hoa quả, cháu nấu tiếp đi nhé.”
“Dạ.” Lạc Huyền Ca gật đầu, động tác xắt rau càng thêm thuần thục.
Đột nhiên có ai đó chui vào phòng bếp, Lạc Huyền Ca nghe tiếng bước chân sau lưng, đã có thể biết được là nha đầu kỳ lạ kia tiến đến.
Từ Gia nhìn dáng vẻ Lạc Huyền Ca, cả ngày nay ở công ty học việc, nàng đột nhiên cảm thấy chức vụ người đại diện này thật sự không dành cho người sống. Những thứ phải học vừa nhiều vừa tạp nham, mà còn yêu cầu mạng lưới quan hệ khắp nơi, mỗi ngày đều phải đi xã giao trong giới giải trí, tiếp nhận và gửi thông báo gì đó. Tầm mắt phải nhìn xa trông rộng, kiến thức phải uyên bác, cũng may là những việc này đều do Lý Điềm bận rộn xử lý, bất quá nàng cũng không phải người chỉ treo chức danh mà không làm việc, cho nên những thứ cần học mỗi ngày vẫn là quá nhiều quá nhiều.
Vì thế, nàng đã hạ quyết tâm, nhất định phải mau chóng hoàn thành nhiệm vụ anh trai giao phó, như vậy mới có thể sớm một chút cầm tiền tiêu vặt đi chơi đùa khắp nơi trong và ngoài nước.
Lạc Huyền Ca bị tầm mắt phía sau làm ảnh hưởng tâm tình nghiêm trọng, cuối cùng cầm dao phay xoay người nhìn chằm chằm Từ Gia.
“Xin hỏi cô tới phòng bếp có việc gì?”
Từ Gia xấu hổ cười cười, nhìn mấy trái cà chua ở bên cạnh, lập tức tiến lên cầm một quả: “Nghe nói hương vị không tồi a, tôi nếm một chút.”
“Xin cô sau này đừng ở gần tôi làm mấy chuyện kỳ quái, nếu không người thân của cô sẽ rất đau lòng.” Lạc Giáo Chủ không đầu không đuôi nói một câu, làm Từ Gia trong lòng run sợ, cười ha ha nói: “Cô, cô đang nói gì vậy. Tôi làm chuyện kỳ quái lúc nào?”
“Tối đầu tiên cô đến đây, thời điểm lần đầu chúng ta gặp mặt, cô nhìn tôi mà nhíu mày bảy lần, tôi không đến mức khiến cô phải chú ý nhiều như thế. Hơn nữa đêm qua, cô còn ở cửa sổ nhìn chằm chằm tôi suốt bốn mươi bảy phút, trong lúc đó thở dài 6 lần, còn nói 5 lần ‘anh trai, anh tiêu rồi’. Thời điểm tôi tới thư phòng sáng nay, cô đi theo tôi 6 bước, còn nói một câu ‘không ổn a, anh trai’. Vừa rồi cô ở ngoài phòng bếp nhìn chằm chằm tôi 4 phút, nắm chặt bàn tay 3 lần, thở dài 2 lần. Nói thầm ‘anh trai, anh cho em nhiệm vụ nặng nề quá’ 1 lần.”
Lạc Giáo Chủ đột nhiên cầm dao phay quay đầu lại, bình tĩnh mà đạm nhiên nhìn Từ Gia đang gặm cà chua ở đó: “Mấy chuyện này chẳng phải rất kỳ quái sao?”
“…… Cô tuổi chó à?!” Từ Gia sợ tới mức bóp nát trái cà chua trong tay, bị bắn nước lên mặt, quả thực cay mắt!
Lạc Huyền Ca tựa hồ cảnh cáo phun ra mấy chữ: “Về sau đừng ở gần tôi làm những hành động kỳ quái như thế, tôi rất phản cảm.”
May mắn không phải lúc cô đang nghỉ ngơi hoặc là say rượu, nếu không sẽ vô ý thức giết người, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.
“Nào có, kia…… Tôi đi trước.” Từ Gia sợ hãi đến mức bỏ chạy khỏi phòng bếp, lại gặp An Nhược Thủy ở cửa, liền ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt tràn ngập ủy khuất, tựa hồ lên án: An An tỷ, bạn chị quá dữ dội, hu hu~
An Nhược Thủy tiến vào phòng bếp, Lạc Huyền Ca vừa lúc nấu xong, đặt đồ ăn lên bàn.
“Thơm quá, đây là món gì?” An Nhược Thủy nhìn mâm cơm, so với cá ngũ cốc mà nàng ăn lần đó, quả thực đều là hương sắc câu toàn, nhìn một cái thôi cũng chảy nước miếng.
Lạc Huyền Ca mỉm cười vô cùng ôn hòa, khác hẳn một trời một vực so với ma đầu vừa rồi uy hiếp hù dọa tiểu cô nương.
“Muốn nếm thử không?” Nói xong, cô liền đưa chiếc đũa tới.
An Nhược Thủy lắc đầu: “Chờ đến khi mọi người trở về, cùng nhau ăn cơm.”
“A? Nhưng tôi làm mấy món này là để cho một mình cô.” Lạc Giáo Chủ nói đúng sự thật.
“Có vẻ không thích hợp lắm.” An Nhược Thủy tuy rằng cũng rất muốn độc chiếm mỹ thực, bất quá lại nghĩ đến đám người ở ngoài đang chờ cơm, không đành lòng nói.
Lạc Giáo Chủ ra vẻ đương nhiên, gật đầu: “Ừm, tôi có thể giúp bọn họ gọi cơm hộp.”
Cơm hộp? Cơm hộp!
Ở cửa bếp, An Tuấn Phong đang định bước vào xem khi nào có cơm, nghe thấy vậy, yên lặng ôm trái tim nhỏ bé lui ra ngoài.
Đại sảnh lúc này, Lý Điềm vừa tan ca xong liền chạy tới, còn cả Từ Gia và bác Lưu nôn nóng nhìn An đại tổng tài. Lý Điềm nhỏ giọng hỏi: “Lão đại, khi nào có cơm vậy? Tôi ngửi thấy mùi rất thơm, nước miếng cũng sắp chảy ra rồi.”
“Tài nấu nướng của Tiểu Lạc sợ là không ổn, chúng ta ra ngoài ăn đi.” An Tuấn Phong vừa nói vừa cầm di động, kêu thư ký đặt chỗ.
Lý Điềm chớp chớp mắt: “Nhưng lần trước tôi xem trực tiếp, Tiểu Lạc nấu rất tuyệt mà. Đặc biệt là món cá đó, a…… Tôi còn chưa ăn, rất đói bụng. Tôi đến phòng bếp nhìn một chút.”
“Nhìn cái gì mà nhìn? Đợi lát nữa cô bị đau tim thì đừng trách tôi không phúc hậu! Ngồi xuống!” Vẻ mặt của An tổng tài vô cùng nghiêm túc, Lý Điềm sợ tới mức ngồi bất động trên sô pha.
“Là tôi tốt bụng, sợ cô sẽ xấu hổ, đi thôi đi thôi…… Đặt chỗ rồi.” An Tuấn Phong vừa nói vừa đỡ bác Lưu: “Bác cũng đi cùng nhé, lát nữa ăn cơm xong tôi đưa bác về nhà.”
“À, được.” Bác Lưu cầm túi nhỏ đi theo.
Từ Gia và Lý Điềm nhìn nhau, nàng nhớ đến mấy câu mà Lạc Huyền Ca vừa nói với mình, liếc liếc mắt về phía phòng bếp một cái, sợ hãi cầm túi chạy theo.
Lý Điềm không hiểu ra sao nhìn bọn họ rời khỏi, lại không cam lòng nhìn nhìn phòng bếp, nội tâm như có hai kẻ mỗi người một ý mà đánh nhau, rốt cuộc đi hay không đi?
Một bên là tổng tài mời khách, một bên là mỹ thực của Tiểu Lạc, ở lại hay là rời đi a?