Lục Ẩm Băng nhìn cô ấy, ánh mắt nhìn không ra được tâm trạng là gì: "....."
Hạ Dĩ Đồng: "......"
Hai người đứng im tại chỗ, im lặng hết 3s, khóe môi Lục Ẩm Băng hơi động đậy, Hạ Dĩ Đồng như có được thần lực hỗ trợ lập tức xé mình ra khỏi mép cửa: "Em em em, khỏi rồi."
Lục Ẩm Băng quay người, đi ở phía trước, Hạ Dĩ Đồng chạy từng bước theo sau.

Gõ cửa.

Tần Hàn Lâm: "Mời vào."
"Đạo diễn Tần." Lục Ẩm Băng dẫn Hạ Dĩ Đồng đi vào.

Thần sắc Hạ Dĩ Đồng bình tĩnh, ánh mắt khó hiểu và tham lam nhìn vào Lục Ẩm Băng ở phía trước.

Tần Hàn Lâm ngẩng đầu lên, ánh mắt không có rời khỏi.

Hai người ở trước mặt, một trước một sau, cách nhau một khoảng như không xa không gần, nhưng lại có một chút ý tình khó diễn tả.

Ông suýt nữa là vỗ tay một cái, đây chính là cái cảm giác mà ông muốn.

Cực kỳ giống với Lục điện hạ cao ngạo, dẫn theo là Trần Khinh, rõ ràng là đang rơi vào tình cảnh như vậy, biết rõ không có khả năng nhưng vẫn nuôi hy vọng, ngược lại là Lục điện hạ cách cô ấy mấy bước không xa lại hoàn toàn không phát giác ra được.


Lúc nãy ông còn lo lắng 15 phút không đủ để Hạ Dĩ Đồng lấy cảm xúc, không ngờ chưa tới lúc thử vai, cô ấy đã vào trạng thái rồi.

Tần Hàn Lâm không hề nói một câu nào, sợ loại cảm giác này biến mất.

Về sau, Kinh Tú diệt Cô Tang, xây dựng lại Đại Sở, đăng cơ lên làm vua.

Ai nấy đều biết ở Vị Ương Cung, chàng đang giam cầm một tù nhân đặc biệt, người đó đã từng là vương phi của phụ vương chàng, là mưu sĩ của chàng, hoặc cũng là người mà chàng đã từng hứa hẹn phong làm hoàng hậu, nhưng những thứ này đã không còn tồn tại nữa rồi, thân phận của Trần Khinh hiện giờ làm phạm nhân.

Nàng không có chịu bất kỳ ngược đãi nào, người trong cung hầu hạ rất chu đáo, duy nhất chỉ có một chuyện là Kinh Tú trước giờ chưa bao giờ đến thăm nàng.

Vết thương ngoài da của Trần Khinh dần dần phục hồi, mùa đông năm nay lại rơi tuyết lớn, cửa sổ bị gió thổi kêu đến kẽo kẹt, cung nữ đốt lò lửa ở 4 góc phòng.

Lúc này Kinh Tú bất chấp gió tuyết đi qua đây.

"Action!"
Hạ Dĩ Đồng không ngừng xoa ngón tay lạnh băng của mình, lò lửa dù có làm ấm cả phòng nhưng không bằng khí lạnh toát ra từ người cô, gần đây cô ngày càng sợ lạnh, cô không ngồi nổi nữa, đứng dậy, không ngừng đi lại ở trong phòng.

Cô vừa đi vừa dặn dò cung nữ, khi nói chuyện vẫn giữ được khí chất cao quý: "Lấy cho ta cái áo choàng, cái dày nhất."
Cung nữ nghe lời ra ngoài, nhưng lúc này cửa được đẩy từ bên ngoài vào, Lục Ẩm Băng xuất hiện trước cửa, thần sắc im lặng, khi vào cửa thì dậm chân để rũ bỏ bùn và tuyết không tồn tại trên giày, đằng sau không mang theo thị vệ hay cung nữ, cô xoay người đóng cửa, chậm rãi đi tới.

Đi theo bước chân chậm rãi của cô, cảnh vật xung quanh dường như thay đổi theo, trở thành một cung điện uy nga ấm áp, lò lửa ở 4 góc đang cháy hừng hực, phát ra tiếng kêu tách tách.

Cô cởi áo khoác ra, giống như các quý tộc sống trong nhung lụa, tiện tay đưa qua một bên.

Cung nữ đều lui ra ngoài hết.

Hạ Dĩ Đồng trở nên căng thẳng.

"Mấy hôm nay ta bận xử lý chính sự, đối xử lạnh nhạt với ngươi rồi, ngươi không trách ta chứ?" Sau khi cung nữ lui ra, Lục Ẩm Băng trở thành một người hoàn toàn khác, sắc mặt của cô lập tức dịu dàng, đi nhanh về phía trước, dùng hai tay mình nắm lấy tay của Hạ Dĩ Đồng, đưa lên miệng phà ra một hơi, ngẩng đầu quan tâm hỏi: "Có phải lạnh lắm không?"
Hạ Dĩ Đồng ngẩn người.

Không phải nói là phản bội nên rạn nứt hả? Giờ là ý gì đây? Hơn nữa cái khí trường lớn mạnh mà Lai Ảnh nói, sao cô không cảm thấy gì hết vậy ta.

Cô yên lạnh một lát, lắc đầu nhẹ nhàng nói: "Không lạnh."
"Không lạnh?" Lục Ẩm Băng hơi cau mày, dùng ánh mắt đột nhiên không quen biết nhìn chằm chằm vào cô, "Nhưng...!lúc trước ngươi không phải nói ngươi rất sợ lạnh hả?"
Hạ Dĩ Đồng vừa định nói chuyện: "Ta...."
Sau đó cô thấy đôi mắt của Lục Ẩm Băng đột nhiên đỏ lên, giống như đang chỉ trích một đứa trẻ vậy: "Ngươi lại lừa ta."
Cô đã đóng chung với rất nhiều người, chưa từng thấy ai, giây trước lại dịu dàng chu đáo, giây sau lại cau mày, để lộ một cỗ bi thương tận thấu xương, tất cả chỉ diễn trong vòng 3s, chuyển biến tình cảm không hề đột ngột chút nào.


"Ta sao lại lừa ngươi?" Hạ Dĩ Đồng không làm chủ được mình giơ ngón tay lên sờ vào đôi mắt xinh đẹp của cô ấy, từ khóe mắt cho tới đôi tai nhỏ nhắn, giọng nói cực kỳ thấp, như lời thì thầm trên giường năm xưa: "Ta vĩnh viễn sẽ không lừa ngươi."
Mạng cũng có thể cho ngươi, sao lại nỡ lừa ngươi chứ.

Ta không nỡ.

Lục Ẩm Băng hưởng thụ cảm giác thân mật mà cô mang lại, cho cằm đặt lên vai, dựa vào Hạ Dĩ Đồng,Hạ Dĩ Đồng mở to mắt, cơ thể cứng đờ trong chớp mắt, tiếp theo đó là giơ hai tay lên ôm nhẹ cô ấy, giống như là đang ôm một lông vũ nhẹ tênh.

Cô dường như là quên mất mình đang thử vai, xung quanh toàn mùi hương xa lạ nhưng lại xuất hiện vô số lần trong giấc mơ.

Ngón tay cô hơi run rẩy, dường như là đang khao khát cái ôm này.

Lục Ẩm Băng nhắm mắt, tay để ở bên hai bên người mình, nước mắt rơi ra khỏi khóe mắt.

Ở bên ngoài ống kính, Tần Hàn Lâm nhìn không chớp mắt.

Trong 3 lần thử vai, mỗi một lần Lục Ẩm Băng đều diễn xuất không giống nhau, cô ấy sẽ căn cứ vào cảm giác mà bạn diễn mang lại mà tiến hành lối diễn khác nhau, nhưng mà cảnh quay quan trọng phía sau cơ bản là giống nhau, quan trọng vẫn là khúc sau.

"Đủ rồi." Lục Ẩm Băng từ từ lui từng bước ra khỏi người cô ấy, đồng thời thu lại hết cảm xúc bi thương và quyến luyến trên mặt, đến cuối cùng, không ngờ để lộ ra một nụ cười mỉa mai.

Hạ Dĩ Đồng nhìn nụ cười cô ấy, tim đột nhiên nhói lại, trong tiềm thức bắt lấy tay áo của cô ấy.

"Đóng kịch y như thật vậy." Lục Ẩm Băng vỗ tay hai cái, lạnh lùng nói, "Nhưng đến đây thôi, ngươi tưởng ta vẫn tin người sao?"
Hạ Dĩ Đồng không có biểu hiện ra bất kỳ kinh ngạc nào.

"Trần Khinh." Lục Ẩm Băng nghiêng đầu hỏi, "Ngươi có phải là tên này không? Hay ngay cả đến tên cũng lừa ta? Ngọc Châu Cơ?"
Hạ Dĩ Đồng cuối cùng cũng biến sắc.

"Ta có phải hay không đoán đúng rồi? Trước kia ngươi thông minh lắm mà, sao bây giờ trở nên khờ vậy?" cô giễu cợt nhếch mép lên, "Toàn bộ đều là giả dối, gả làm vương phi cho phụ vương ta là giả, giúp ta bày mưu tính kế cũng là giả, đối với ta...!thôi thôi, chuyện này không nhắc cũng được, nói ra cũng vô ích.

Ấy, rượu trong điện này đặt ở đâu?"
Hạ Dĩ Đồng lặng lẽ đi lấy rượu, đặt trên lò lửa ủ ấm lại, hỏi: "Có cần ta uống với ngươi không?"
"Nói cho ta biết ngươi là ai."
"Ta là Trần Khinh."
"Trần Khinh của ai?"
"Trần Khinh của điện hạ."
Trong ống kính, động tác của Lục Ẩm Băng ngập ngừng, dưới mắt lập tức xuất hiện một màng nước mỏng, suýt nữa là rơi xuống, cùng lúc đó cô lập tức cắn chặt răng lại, dùng sức đến nỗi dường như có thể cảm nhận được mùi máu tang trong khoang miệng.


Lục Ẩm Băng rũ mắt xuống, hàng lông mi rậm rạp phũ xuống, lạnh nhạt nói: "Trong cung này không còn điện hạ nữa rồi."
Hạ Dĩ Đồng nói: "Nhưng trong lòng ta vẫn còn điện hạ."
"Trần Khinh lúc trước nguyện chết vì ta, còn ngươi thì sao?"
"Tất nhiên."
Im lặng trong khoảng thời gian dài.

Hạ Dĩ Đồng đột nhiên cảm thấy không khí trong điện không đúng, giống như tất cả mọi ấm áp đều bị hút hết đi, cô cảm thấy rất lạnh, cô nhìn về phía cửa, là do cửa mở sao? Không phải.

Sau đó cô kinh ngạc nhìn người trước mặt mình, mới phát hiện là hàn ý từ đều toát ra trên người cô ấy.

Lục Ẩm Băng cúi đầu, không nhìn rõ là biểu cảm gì.

Nhưng trong tâm can của Hạ Dĩ Đồng lại cảm tháy sợ hãi, cô không biết giây lát nữa sẽ phát sinh ra chuyện gì, bất thân là Hạ Dĩ Đồng hay là Trần Khinh trong phim.

Cô chỉ có thể im lặng quan sát sự biến hóa, đây chắc là những gì mà Lai Ảnh nói, cảm giác nhập vai và khí trường lớn mạnh của Lục Ẩm Băng, quả thật là rất dễ dẫn dắt người khác nhập vai.

Nhưng mà cô không biết là, đây chẳng qua chỉ là diễn xuất Lục Ẩm Băng đã khắc chế lại sau sự việc bị cưỡng hôn lúc nãy.

Lục Ẩm Băng ngẩng đầu, khóe miệng cong lên, cười.

Một nụ cười cực kỳ xinh đẹp nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm.

Nụ cười đó làm cho tất cả mọi người ở hiện trường đều rùng mình sợ hãi.

Sau lưng Hạ Dĩ Đồng đột nhiên nổi da gà, cơ thể phản ứng nhanh hơn bộ não, liền lui về phía sau.

Nhưng mà đã không kịp rồi, Lục Ẩm Băng dùng một tay bóp chặt cổ của cô, cơ thể ốm yếu của cô ấy không biết lấy đâu ra sức mạnh như vậy, một tay có thể nhấc bổng cô khỏi mặt đất.

Sau một trận trời đất quay cuồng, Hạ Dĩ Đồng bị ấn ở trên giường, cổ họng bị bàn tay lạnh như băng, như sắt, không thể lay chuyển được của Lục Ẩm Băng bóp chặt xuống.