"Bấm máy rồi, cảm giác thấy thế nào?" Lai ảnh hậu đầu sỏ gây nên cục diện như thế này gọi điện thoại đường dài chân thành an ủi Lục Ẩm Băng, hai người chênh lệch múi giờ đến mười mấy tiếng đồng hồ.

"Cậu ở bên ngoài quẩy sao rồi?" Lục Ẩm Băng không trả lời mà hỏi ngược lại.

"Hahaha lọn pánh lọn lầu." đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khoa trương cực kỳ gợi đòn.

(Bà Băng hỏi từ quẩy (wave) có nghĩa là cơn sóng, bà Lai Ảnh bả tiếp lại bằng câu biển sóng dạt dào, đây là lời trong bài hát Bến Thượng Hải)
"Hahahahahaha." Lục Ẩm Băng ngưỡng đầu cười một hơi dài, Lai Ảnh đang mang giày cao gót 15cm suýt chút nữa là lăn xuống dốc, người đàn ông bên cạnh kịp thời đỡ lấy eo cô, kéo cô trở về.

Lai Ảnh hét lên: "Cậu lên cơn điên gì vậy, muốn hù chết chị hả!"
Lục Ẩm Băng bực mình nói: "Đờ mờ sớm biết cậu đi Châu Âu chơi, tớ còn sợ không hù chết được cậu nữa."
Lai Ảnh: "......"
Lục Ẩm Băng: "Có chuyện mau nói, có hơi mau xì ra đi."
"Cậu ngày càng đối xử tệ bạc với tớ rồi hu hu," Lai Ảnh khoác cánh tay của ông xã, nói, "Lúc trước khi ngắm trăng ngắm sao thì gọi người ta là honey......" Lục Ẩm Băng không biết nói câu gì đó, Lai Ảnh lập tức chấm dứt hành vi giả bộ khóc, "Thật ra tớ muốn hỏi cậu cảm thấy bạn nhỏ ra sao?"
"Bạn nhỏ nào?" Lục Ẩm Băng biết mà còn hỏi.

"Thì là bạn nhỏ họ Hạ tên Dĩ Đồng đó."
"Cũng được."
"Hôm nay hai người có đóng chung với nhau chưa? Diễn xuất có phải là không tệ như cậu nghĩ không, tớ nói lúc trước cậu là hiểu lầm mà, đóng chung với nhau là biết rồi đó, con bé nghiêm túc lắm."
"Tớ vẫn chưa đóng chung với cô ấy."
"Hả? Sao tớ nghe cái ngữ khí này của cậu, hình như có gì đó không đúng? Chậc, hình như hơi hớn hở.


Nửa tháng nay nhất định đã xảy ra chuyện gì tớ không biết rồi, không lẽ con bé dùng mỹ nhân kế với cậu hả?"
Lục Ẩm Băng cười phá lên: "Tớ nếu mà trúng mỹ nhân kế là mỗi ngày nhìn vào gương tự mình trúng kế hết 800 lần rồi, làm gì đến lượt cô ấy?"
"Tớ chưa từng thấy ai da mặt dày như cậu, ít ra phải nói là tớ nếu trúng mỹ nhân kế thì cũng là trúng của cậu thôi, như vậy mới làm tớ vui được."
"Cậu vui thì tớ thấy không vui, mắc mớ gì phải làm cậu vui."
"Lão Lục!" Lai Ảnh nổi cơn tam bành.

"Lão Lai!" Lục Ẩm Băng nặng tình kêu gọi.

"Ây da, cậu đừng có lái qua chuyện khác, lúc nãy tớ chỉ hỏi chơi thôi, giờ thấy hiếu kỳ rồi đó, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
"Không có gì thật mà." Lục Ẩm Băng nói, "Thì là trong phim trường cũng rất ngoan ngoãn, không bệnh ngôi sao, không gây chuyện, ham học hỏi, an phận thủ thường, tất nhiên là ấn tượng cũng tốt lên, bộ tớ trong mắt cậu là người khắc nghiệt vậy à?"
Nói rất có lý, cũng rất phù hợp với tính cách của Lục Ẩm Băng, Lai Ảnh tạm thời tin, nên bỏ qua.

Cô nhìn về phía ông xã kiệm lời, ông xã lập tức nhìn lại cô, hai người cười phá lên.

Lai Ảnh nói: "Tớ hưởng xong tuần trăng mật rồi, hôm sau về nước."
"Sau đó?"
"Công khai."
"Công ty quản lý của cậu thì sao? Có ý kiến gì không?"
"Chuyện này tuy là tớ nhất thời nông nổi, nhưng không có hối hận.

Thái độ của tớ rất kiên quyết, hơn nữa dựa vào cái vị trí hiện giờ của tớ với fans, công bố chuyện kết hôn sẽ không mất fans như mấy hot boy hot girl giờ đâu, nhưng......"
"Nhưng cái gì?"
"Công ty có thể sẽ suy nghĩ chuyện chấm dứt hợp đồng với tớ."
"Nghiêm trọng vậy à?"
"Cậu cũng biết Đỉnh Thịnh mà, công ty không thích nghệ sĩ không nghe lời, dưới trướng của bọn họ không thiếu nghệ sĩ nghe lời.

Hôm nay tớ dám tự ý kết hôn, ngày mai không biết còn dám làm ra chuyện gì nữa."
"Chấm dứt hợp đồng rồi cậu đi đâu?"
"Đến văn phòng của cậu, cậu có nhận không?"
Lục Ẩm Băng không có đồng ý ngay, nói: "Tớ phải suy nghĩ lại."
"Cậu quả nhiên vẫn vậy, làm chuyện gì cũng phải suy nghĩ đến cái lợi và cái hại, đúng là làm người ta đau lòng mà, khi chửi người khác sao không thấy cậu suy nghĩ nhiều vậy đi?"
"Trường hợp đó ngoại lệ, tớ biết có thể giải quyết được nên mới không kiêng dè gì cả, bây giờ liên quan đến tiền đồ của cậu, tớ đang giúp cậu tìm đường ra tốt nhất mà cậu còn không vừa ý nữa à?"
"Không biết khi nào mới thấy được cậu mất kiểm soát ta."
"Không có ngày đó đâu, tớ đâu phải là cậu, bị tình yêu làm cho mù quáng."
"Hy vọng vậy." Lai Ảnh nói, "Nhưng lâu lâu mù quáng thật ra cũng rất tuyệt, tớ có phải là chưa nói cậu biết tại sao tớ với Triệu Tuấn yêu nhau lén lút nhiều năm nay, nhưng lại chọn công khai kết hôn trong lúc sự nghiệp đang thăng hoa chưa?"
Lục Ẩm Băng cúp máy, một tay cầm kịch bản ngồi vào sopha.

Lai Ảnh nói, lần trước khi chạy show vào ban đêm cô nhận được điện thoại của Triệu Tuấn, Triệu Tuấn nói anh ta chắc sẽ không thể nào cưới cô được nữa, sau đó là một loạt tiếng động ồn ào, rầm một tiếng, điện thoại bị cắt ngang.

Cô liền bỏ show chạy thẳng về quê nhà, thì mới biết đối phương trong lúc truy bắt tội phạm không may gặp núi lỡ, nhiều cảnh sát hình sự đi cùng cũng bị mất liên lạc.

Cũng may đến phút cuối anh ta sống sót được, khi Lai Ảnh sụp đổ khóc lóc thì mới hiểu ra đối phương quan trọng với cô đến nhường nào.

Cô không đợi được nữa, quyết định sống chung với anh ta trọn đời, không muốn hối tiếc về chuyện gì nữa hết, do đó chạy đi kết hôn liền.


Lục Ẩm Băng vẫn không hiểu nổi, kết hôn thì kết hôn, nhưng cũng đâu cần thiết phải công khai ra, minh tinh kết hôn ngầm trong showbiz nhiều vô số kể, cho dù là vì để bảo vệ chồng cô ấy.

Lai Ảnh chỉ im lặng một hồi, nói: "Cậu không hiểu đâu."
Lục Ẩm Băng quăng kịch bản qua một bên, cực kỳ tức giận, cái gì mà cô không hiểu, chưa yêu đương qua thì sao hả? Cho dù chưa từng ăn thịt heo nhưng cũng thấy qua heo chạy mà (Bản thân chưa từng thực sự trải nghiệm chuyện gì đó nhưng cũng có hiểu biết chút ít), không phải chỉ vì một danh phận thôi sao? Còn ông chồng kia không ngờ cũng để cô ấy công khai ra, hoàn toàn không nghĩ đến tiền đồ của đối phương gì hết.

Lai Ảnh hồ đồ, anh ta cũng hồ đồ theo.

Hai người đó chả biết suy nghĩ cái gì cả, còn lâu mới nhận cô ấy vào văn phòng của mình, lỡ như lại nông nổi lần nữa, rồi bắt cô dọn dẹp hiện trường là mệt.

Lục Ẩm Băng lấy điện thoại gọi cho quản lý của cô: "Tiết Dao, chị xem văn phòng của chúng ta còn có thể ký hợp đồng với một người nữa không? Hoặc là xem có công ty quản lý nào thích hợp nhận con cáo già không?"
Tiết Dao hỏi vài câu, Lục Ẩm Băng thành thật trả lời, cô ấy kín miệng, không sợ sẽ tiết lộ ra ngoài.

Tiết Dao nói sẽ ghi nhớ chuyện này, Lục Ẩm Băng cúp máy.

Lai Ảnh còn nói về nước nhất định sẽ mời mình và Hạ Dĩ Đồng cùng ăn cơm, cũng không thèm hỏi cô có đồng ý đi không nữa, người họ Hạ kia chắc chắn sẽ đồng ý, con bé dễ nói chuyện như vậy.

Trong đầu Lục Ẩm Băng không biết tại sao lại hiện lên khuôn mặt mắc cỡ của Hạ Dĩ Đồng, thẹn thùng hỏi: "Sắp được ăn cơm chung với Lục lão sư hả?"
Cô lắc lắc đầu, bờ mông căng tròn dưới quần jeans bó sát lại xuất hiện, Lục Ẩm Băng nghĩ bụng: quả nhiên cô vẫn thích ngắm nhìn cơ thể xinh đẹp của tuổi trẻ hơn, lỡ như sau này làm đạo diễn không xong, cô có thể chuyển qua body art là được.

Kịch bản bị quăng ra xa được cô nhặt lại, mai có cảnh quay chung với Hạ Dĩ Đồng rồi, còn là cảnh ve vãn ở thủy tạ nữa.

Cô rất muốn xem xem cây xấu hổ làm sao ve vãn được cô đây.

Hôm sau, Hạ Dĩ Đồng lên lầu kêu Lục Ẩm Băng, cửa phòng đóng kín mít, gõ cửa không thấy ai trả lời, nên nghĩ chắc là đến phim trường rồi.

Đến đó thì thấy quả nhiên là vậy, nhân viên công tác nói 4h Lục Ẩm Băng đã đến phim trường rồi, hiện giờ đang trong phòng hóa trang.

Lúc trước Hạ Dĩ Đồng có nghe qua một câu nói, cụ thể là gì thì không nhớ nữa, nghĩa đại khái là làm cho người ta tuyệt vọng không phải là thiên tài, mà rõ ràng đã là thiên tài rồi, vậy mà còn nỗ lực hơn bạn nữa.

Lục Ẩm Băng đã thành công như vậy rồi mà còn nỗ lực đến thế, cô với người ta đúng là khác nhau một trời một vực, mỗi ngày nếu còn tiếp tục nghĩ ngợi lung tung nữa, nhất định sẽ làm cho Lục Ẩm Băng khinh thường cho coi.

Tuy cô vào showbiz là vì Lục Ẩm Băng, nhưng trong mấy năm nay, cô cũng thật lòng yêu cái nghề diễn viên này rồi.

Hôm nay Tần Hàn Lâm vừa vào là cảm thấy bầu không khí không đúng, hai nhân vật chính không ngờ không có ở trong phòng hóa trang.

"Người đâu?" ông vừa gặm bánh bao vừa hỏi, "Vẫn chưa đến?"
Phó đạo diễn chỉ về hướng kia: "Bên kia kìa."
Tần Hàn Lâm nhìn qua đó, hai người được màn sương sớm mai bao phủ, khuôn mặt đã được hóa trang xong, miệng lẩm bẩm, bàn bên cạnh còn đặt hai tờ giấy, chắc là trang kịch bản của hôm nay đã phát cho bọn họ.

"Hai người đó đến khi nào vậy?"
"Một tiếng đồng hồ trước, vừa mới tập dợt."
"Máy móc chuẩn bị xong chưa?"
"Chuẩn bị xong rồi."

"Ánh sáng?"
"Cũng xong luôn rồi."
"Nhanh vậy à?" Tần Hàn Lâm cắn 2, 3 miếng là ăn xong bánh bao, tay đầy dầu mỡ, "Vậy còn chờ gì nữa, ghi hình thôi! Không đúng, chưa chụp tạo hình nữa, kêu cô ấy thay trang phục qua cho tôi xem."
Hạ Dĩ Đồng vừa mới tập dợt một lần với Lục Ẩm Băng thì có nhân viên chạy qua kêu cô, nói là đạo diễn Tần muốn xem chụp tạo hình.

Cô nhìn Lục Ẩm Băng một cái, Lục Ẩm Băng ừm một tiếng, cô mới đi.

ngôn tình ngược
Sau khi Hạ Dĩ Đồng đi, Lục Ẩm Băng giờ mới phát hiện ra, khó hiểu suy nghĩ: "Cô ấy tại sao lại trưng cầu ý kiến của mình? Còn mình sao lại biểu hiện tự nhiên đến thế?"
Sau khi chụp xong tạo hình, Tần Hàn Lâm lập tức kêu người qua ghi hình, có thể thấy được ông đang rất háo hức chờ đợi cảnh quay này.

Thời gian: Một ngày nào đó sau bữa yến tiệc.

Địa điểm: Hậu cung thủy tạ (Nơi nghỉ ngơi ở gần hồ nước).

Nhân vật: Kinh Tú, Trần Khinh.

Bối cảnh: Trần Khinh thăm dò Kinh Tú, có phải chỉ là tâm tư đơn thuần giống như biểu hiện bên ngoài không.

Dùng cách của Tần Hàn Lâm giải thích là: Lấy danh nghĩa dò thám để đi ve vãn.

Dù sao chỉ cần là đoạn phim có hai mỹ nhân chung một khung hình, bất luận là sinh tử chi giao, tình bạn đơn thuần hay là mối hận đến tận xương tủy, đều có thể trở nên mùi mẫn qua bàn tay của ông, sinh tử chi giao có thể nương tựa nhau, thù hận thì có thể tương ái tương sát, vì yêu đi đến chân trời góc bể.

Tần Hàn Lâm xoa tay, nội tâm sôi sùng sục sắp không khống chế được nữa rồi.

Tần Hàn Lâm lên trước chỉ đạo Lục Ẩm Băng vài câu, nên dùng tâm trạng gì, Lục Ẩm Băng gật đầu, nói ok, không có vấn đề gì hết.

Tiếp theo đó Tần Hàn Lâm đi về phía Hạ Dĩ Đồng, tâm trạng hơi nặng nề.

Ông tất nhiên không lo lắng Lục Ẩm Băng rồi, ông lo lắng Hạ Dĩ Đồng, cô ấy lần đầu tiên đóng phim điện ảnh, lại trực tiếp đóng chung cảnh với Lục Ẩm Băng nữa, có một sự nguy hiểm không hề nhẹ.

Để kiểm nghiệm quyết định mạo hiểm của ông có đúng đắn hay không thì phải xem cảnh quay này rồi.

Editor: Dạo này quá bận, nên sẽ tiến độ không còn như mấy ngày đầu.

Mong mọi người thông cảm nhé!