Tần Hàn Lâm một tay che mắt lại nhưng khe ngón tay lại mở to, cười hihi nói: "Có người ngang nhiên ngược cẩu, tôi báo công an đó nha!"
"Không phải ôm eo một cái thôi hả? Dù sao thì trong phim cũng ôm, tôi ôm thử trước." Lục Ẩm Băng chỉ vào cằm, săm soi nhìn Hạ Dĩ Đồng, làm bộ làm tịch nói, "Ừm, cũng rất thon."
Hạ Dĩ Đồng: "......"
Tần Hàn Lâm chê bai một tiếng.

Lục Ẩm Băng lại nói: "Sau này còn phải lên giường nữa, ông xem, mới ôm một chút mà cô ấy đã đỏ mặt rồi, sau này lên giường chắc bị luộc chín luôn quá? Cây xấu hổ, em nói có phải không hả?"
Hạ Dĩ Đồng đang đỏ mặt, bị sặc một cái, nói: "Vâng...!vâng, Lục lão sư nói rất phải."
Tần Hàn Lâm bản thân là gay, radar từ sớm đã nhạy cảm dò được từ quan trọng: "Cây xấu hổ?"
Lục Ẩm Băng nói: "À, cô ấy động một chút là xấu hổ, nên tôi đặt cái biệt danh này, đừng có nói cho bên ngoài biết đó, mất mặt."
Tần Hàn Lâm nhìn sang Hạ Dĩ Đồng, cười hơi gian xảo nói: "Động một chút là xấu hổ? Sao tôi lại không biết?"
Trong lòng Hạ Dĩ Đồng vang lên tiếng chuông cảnh báo, đang nghĩ xem làm sao tìm cái cớ chối bỏ, hoặc trực tiếp phủ nhận luôn.

Bỗng dưng Lục Ẩm Băng lại ra giải vây cho cô, nói liền mà không cần suy nghĩ: "Ông già khú đế rồi, cũng không biết tự mình soi gương à, ai mà thèm đỏ mặt với ông, có đỏ mặt thì cũng phải đỏ mặt với người trẻ tuổi xinh đẹp như tôi có biết không hả?"
Tần Hàn Lâm bị mỉa mai: "Tôi tôi tôi......"
Ông năm nay chỉ mới 45, mới qua tứ tuần, thân hình tuy hơi gầy, nhưng dung mạo cũng dễ nhìn, nhìn sao cũng là một ông chú trung niên thanh tú, đi trên đường quay đầu một cái là trai chết như rạ—— tuy 10 người thì có 9,5 người là do Chiêm ảnh đế đi cùng với ông, nhưng cũng không thể phủ nhận 0,5 người còn lại cũng là người! Soái với phong cách khác người cũng là lỗi của ông sao?
Hạ Dĩ Đồng phụt cười một tiếng.

Tần Hàn Lâm hứ một tiếng từ mũi ra: "Không nói với thím nữa, tui chỉ đạo nè." Ông ấy cũng không có giận thật, có thể thấy được tính khí của ông rất tốt, hoặc có thể nói là có mối quan hệ cá nhân tốt với Lục Ẩm Băng, chuyện gì cũng lấy ra nói đùa được.

Nhắc đến chuyện chính, Hạ Dĩ Đồng nhanh chóng thu nụ cười lại, rửa tai lắng nghe.


Khóe miệng Lục Ẩm Băng vẫn nở nụ cười, vẫn là bộ dạng không đứng đắn.

Hạ Dĩ Đồng thoáng nhìn cô ấy một cái rồi thu ánh mắt lại.

Tần Hàn Lâm thì trực tiếp trừng mắt nhìn, Lục Ẩm Băng đứng thẳng hai chân, người thì lại tìm đại một chỗ để dựa, chả giữ hình tượng gì cả.

Tần Hàn Lâm nói: "Cảnh này liên quan đến ấn tượng của hai người dành cho đối phương, cảnh nhảy múa chỉ là thoáng qua, sau cảnh này, hai người phải cho khán giả thấy được phản ứng hóa học, một đôi CP mà không có cảm giác CP thì sẽ không tồn tại trong phim của tôi đâu, phải tìm được cảm giác đó, đồng thời phải nắm bắt nó.

Đó là điều mà hai người cần làm, đặc biệt là Tiểu Hạ, cảnh này phần lớn là do em chủ đạo.

Nói thật lúc đầu tôi cũng không có kỳ vọng nhiều về em, tôi thừa nhận tôi có thành kiến, nhưng qua hai hôm nay, tôi phát hiện em có khả năng phát triển rất lớn, cho nên cảnh quay tiếp theo, em có thể sẽ chịu khổ một tí."
"Cô ấy không sợ cực khổ."
Tần Hàn Lâm liếc Lục Ẩm Băng: "Tôi hỏi thím hả?"
Lục Ẩm Băng nhún vai cười nhẹ.

"Lục lão sư nói đúng, em không sợ cực khổ."
"Sợ cực khổ thì cũng phải diễn cho tôi." Tần Hàn Lâm nói, "Nói về phần của Ẩm Băng, cảnh này chủ yếu là vẫn giữ phong thái hoàng tử.

Khán giả có thể nhìn ra được thím động lòng nhưng bản thân mình thì lại không biết."
Lục Ẩm Băng cười nói: "Được thôi."
Hạ Dĩ Đồng hơi há miệng, phần của Lục Ẩm Băng chỉ có vậy thôi hả?
Tần Hàn Lâm giống như đoán được suy nghĩ của cô, nói: "Cô ấy kinh nghiệm phong phú, nói ra cái cảm giác để cô ấy tự do phát huy còn tốt hơn là nhấn đầu dạy từng chút một, tới lượt em nè." Tần Hàn Lâm sờ miệng một cái, đêm qua ngủ khuya quá, sáng sớm lại phải chạy qua đây, khóe miệng mọc đầy râu con, ông chớp mắt một cái, nói, "Em phức tạp hơn, để tôi suy nghĩ nên nói sao."
Hạ Dĩ Đồng nhìn sang Lục Ẩm Băng đang lặng lẽ mỉm cười bên cạnh, nghĩ: "Mình chắc chắn bị đạo diễn Tần nhấn đầu dạy từng tí một rồi."
Trong lòng khó tránh loại cảm giác chênh lệch lớn quá, bên hông đột nhiên thấy ngứa một cái, thoáng nhìn qua thì thấy bóng dáng của một ống tay áo rộng, là của Lục Ẩm Băng.

Hạ Dĩ Đồng: "......"
Cô ấy rốt cuộc muốn làm gì? Cái cảm giác vụng trộm trước mắt người lớn này lại là gì?!
Tần Hàn Lâm: "Tiểu Hạ, em......"
Hạ Dĩ Đồng hoàn hồn lại, lỗ tai dựng cao lên.

"Em một mình đi đến hậu hoa viên, từ sớm em đã có mưu đồ, biết ở đây sẽ gặp được Kinh Tú.

Trước tiên em phải biểu hiện ung dung, cái khí thế đã dự định từ trước nhất định phải có.

Cảnh nhảy múa lúc trước của em để lại ấn tượng đầu tiên cho Kinh Tú là kinh diễm, sau đó là thanh cao thoát tục, vì vậy mà anh ta cũng có sự kiêng dè đối với em, kính trọng nhưng lại lánh xa.

Trần Khinh đối với anh ta như một trò chơi, anh ta muốn tránh xa Trần Khinh thì cô lại càng muốn tiếp cận anh ta, xem khí trường của ai mạnh.

Một lát Ẩm Băng sẽ thu lại chút ít, em......"
Hạ Dĩ Đồng thở nhẹ một hơi ra: "Em sẽ cố gắng."
Tần Hàn Lâm huơ tay: "Ẩm Băng, đến đây."
Lục Ẩm Băng đi qua, đứng rất gần Hạ Dĩ Đồng.


"Mau dạy cô ấy hai chiêu thể hiện khí trường mạnh coi."
Lục Ẩm Băng bỗng nhiên cười phá lên: "Ông nói cái gì?"
Tần Hàn Lâm: "Biết thím giấu hàng mà, mau dạy cô ấy, diễn viên mấy người tôi còn không biết nữa hả, mau lên, mau lên.".

Đọc truyện hay, truy cập ngay { TrùmTruyện.

c om }
"Ông có trả tiền công không?"
Hạ Dĩ Đồng liền nói: "Em trả."
Tần Hàn Lâm chỉ vào Hạ Dĩ Đồng, tỏ vẻ nói: "Thím xem, cô ấy trả kìa."
Lục Ẩm Băng trừng mắt với Hạ Dĩ Đồng một cái, dường như đang nói Ai cho em xen vào chuyện này?, có chút giống như là chồng ở ngoài đánh giặc, vợ ở đằng sau cản chân chồng vậy, sau đó là dạy cô ấy hai chiêu thực dụng, dạy xong thì nói: "Một chiêu 30 triệu."
Hạ Dĩ Đồng: "Chị gửi tài khoản cho em, em lập tức chuyển cho chị liền."
Lục Ẩm Băng hơi mở to mắt, không biết cô ấy là từ hành tinh nào rớt xuống đây, nghe không hiểu câu nào nói thật câu nào nói đùa à, câu nói đùa rành rành vậy mà nghe không ra?
Cô phiền lòng nhìn Hạ Dĩ Đồng một cái, tự mình chỉnh trang quần áo lại.

Hạ Dĩ Đồng cúi mắt xuống, thất vọng nghĩ: "Haiz, lấy cách thức liên lạc thất bại rồi, khi nào thì mới có được wechat, số điện thoại, email của cô ấy đây, cái nào cũng được.."
Tần Hàn Lâm: "Cho 5 phút ấp ủ tình cảm, sắp ghi hình rồi."
Lục Ẩm Băng lật kịch bản trong tay, lâu lâu còn lấy tay chỉ vào.

Hạ Dĩ Đồng quay lưng lại với Lục Ẩm Băng, hít thở sâu, nhắm mắt lại, đọc thầm lời thoại.

5 phút sau.

"Phá Tuyết màn 2 cảnh 2 lần 1, action!"
"Các ngươi ở lại đây, ta muốn đi dạo một mình." Trong ngự hoa viên, bóng cây đan xen, hương hoa thơm ngát, hai đội cung nữ cầm đèn hoa chậm rãi bước đi, mỹ nhân vây xung quanh dừng bước chân lại, lạnh nhạt nói.

"Nương nương......"
"Thủ vệ trong cung nghiêm ngạt, bổn cung chẳng lẽ lại gặp nguy hiểm à?" Ngữ khí của Trần Khinh thay đổi, uy nghiêm nói, "Các ngươi ở lại đây."
"......Vâng."
Máy quay đi theo đường ray tiến về phía trước, Hạ Dĩ Đồng từ đầu đến cuối vẫn ở giữa ống kính, một máy quay khác thì đang quay Lục Ẩm Băng.

Kinh Tú tuy là hoàng tử không đắc sủng, nhưng phàm là quốc yến hay gia yến, người sở hữu danh hiệu hoàng tử như cô không thể không tham gia, giống như một con rối bị điều khiển vậy, ngoại trừ trong cung của mình thì miễn cưỡng dễ thở đôi chút, ngoài ra không còn bất kỳ tự do nào khác.

Tiệc tùng linh đình giả tạo đến nỗi khiến cho người ta phải khinh bỉ, Kinh Tú không thích bầu không khí này, nhân lúc không ai chú ý, chạy ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Ngự hoa viên là nơi các hoàng tử và công chúa thích chơi đùa nhất vào thuở bé, nhưng Kinh Tú lại không được phép đến, mẫu thân của cô xuất thân thấp hèn, từ lúc cô sinh ra đã mang theo tội, tất cả hoàng tử, vương nữ gặp cô đều bắt nạt, nhục mạ một phen, Sở Vương thì bận chính sự lại phải lo việc sinh con nối dõi tông đường, hoàn toàn không màng gì đến đứa con như cô.

Chắc đây là báo ứng, Kinh Tú từng nghĩ như vậy, nếu không thì tại sao từ khi có cô đến giờ phụ vương không sinh được con nối dõi nữa? Sở Vương lúc đó đang trong thời kỳ khỏe mạnh, đã có mười mấy hoàng tử công chúa, nhưng vẫn không ngừng kết thông gia với các đại thần, tăng cường hậu cung, xuất hiện chuyện này chỉ có thể dùng báo ứng để giải thích.

Ánh trăng như nước, nước lạnh như trăng.

Thiếu niên mặc cẩm y xinh đẹp mong manh nhìn xung quanh, rồi cởi vớ ra, ngồi trên một hòn đá dưới hòn non bộ, cho đôi chân non mịn hơn nữ nhi xuống nước.


Chân cô khẽ đung đưa trong nước, khuôn mặt trước giờ phải kiềm chế giờ lại nở ra nụ cười chân thật.

Cô cho tay vào trong cổ của mình, lấy ra một miếng ngọc bội được cột bởi sợi dây đỏ, miếng ngọc bội đó có hình dáng bình thường, đến vật liệu cũng rất bình thường, dưới ánh trăng không hề có độ bóng gì hết, chỉ là một miếng ngọc bội tầm thường mà thôi, thậm chí còn bị khuyết một góc nữa.

Miếng ngọc bội này đặt vào bàn tay đẹp không tỳ vết của Kinh Tú như đang sỉ nhục cô ấy.

Sau đó Kinh Tú sờ nhẹ vào miếng ngọc bội đó, ánh mắt cực kỳ dịu dàng, cô từ từ cho mặt dán sát lên đó, nhắm mắt lại, miệng nhè nhẹ kêu ra một từ, rất nhanh liền bị gió thổi tan mất: "Mẫu thân......"
Một viên đá bay qua bên cạnh Kinh Tú, đánh ra một xoáy nước trên mặt hồ rồi tùm một tiếng——
Chìm xuống dưới.

Kinh Tú mau nhét miếng ngọc vào cổ, đôi mắt như tia sáng sắc lạnh nhìn qua đó: "Là ai to gan như vậy? Dám ném đá vui đùa ở ngự hoa viên?"
Núi đá vắng vẻ, tĩnh lặng trong đêm tối.

Chỉ có tiếng gió thổi qua tai.

"Ra đây!" Kinh Tú nhìn chằm chằm vào đằng sau hòn non bộ, một màu xanh thoắt ẩn thoắt hiện, "Lén la lén lút, người đang trốn ở viên đá thứ hai bên trái, mau cút ra đây cho bổn điện hạ!"
"Ta nếu lén la lén lút, thì sao lại cố ý ném đá nhắc nhở điện hạ? Ngược lại điện hạ nửa đêm một mình ra ngự hoa viên ngâm chân, đúng là rất có nhã hứng." Trần Khinh bước ra khỏi hòn non bộ, nàng mặc áo váy màu xanh, mặt nạ đã gỡ bỏ, lớp trang điểm sắc bén đã tẩy đi, lục lạc mê hoặc lòng người cũng tháo xuống, nhưng dung mạo vẫn rất xinh đẹp, đôi mắt long lanh, cả người như một cơn gió mát đâu đâu cũng có, thẩm thấu vào mỗi góc.

Thiếu niên tuấn mỹ, nữ nhân như gió, trong ống kính, dưới ánh trăng hình thành nên một bức tranh thư pháp tuyệt diệu.

Kinh Tú nhìn nàng, cái câu "Tại sao là ngươi", hoặc là "Trần Phi nương nương sao lại đến đây", chẳng có câu nào thuận lợi thốt ra được.

"......Điện hạ?"
Kinh Tú quay đầu qua, ngón chân khẽ động, khuấy động mặt nước.

Là xấu hổ? Là rung động? Là phòng bị? Là cố ra vẻ cao thâm? Hay là bản tính?
Cái gì cũng có khả năng.

Lục Ẩm Băng đến cả một câu cũng không nói, đem tất cả đáp án giao phó cho khán giả trước màn ảnh.

Hạ Dĩ Đồng gần như bị diễn xuất của cô ấy làm cho kinh ngạc, thì ra còn có thể diễn như vậy.