Lục Ẩm Băng ngáp một cái.

Hai trợ lý vỗ đến tay đỏ hết cả tay luôn, Hạ Dĩ Đồng vẫn nằm trong lòng Lục Ẩm Băng khóc, động tĩnh có nhỏ hơn một chút, nhưng một chút đó có thể bỏ qua không tính.

Phương Hồi: "Hạ lão sư, Hạ lão sư, Hạ lão sư."
Hạ Dĩ Đồng vẫn đang khóc.

Lục Ẩm Băng: "Tôi vẫn chưa trang điểm xong, một lát còn phải đóng phim nữa."
Hạ Dĩ Đồng liền bật ra khỏi lòng cô ấy: "Xin lỗi Lục lão sư, em thất lễ rồi."
Phương Hồi: "......"
Hiện giờ cô cực kỳ nghi ngờ Hạ lão sư là hoàn toàn cố ý, nhân cơ hội này để nhõng nhẽo khóc nhè.

Thời buổi bây giờ, làm trợ lý đúng là không dễ mà.

Quay đầu qua nhìn Tiểu Tây, Phương Hồi: "!!!"
Tiểu Tây tỷ tỷ không ngờ lại đang khóc theo! Hạ Dĩ Đồng khóc được bao lâu thì cô ấy khóc theo bấy lâu, còn kính nghiệp hơn diễn viên chuyên nghiệp nữa.

Có thời gian rảnh phải đi thỉnh giáo cô ấy mới được, sao có thể làm tròn được bổn phận như thế chứ.

Tiểu Tây phát giác được ánh mắt của cô, trả lời bằng nụ cười kèm nước mắt.

Phương Hồi tưởng cô ấy đang khích lệ mình, do đó gật đầu lại.

Lợi hại quá, Tiểu Tây tỷ tỷ của tôi!

Lục Ẩm Băng: "Tiểu Tây."
"Có mặt."
"Lấy khăn giấy cho Hạ lão sư lau nước mắt."
"Vâng."
Hạ Dĩ Đồng lau khô nước mắt, hai con mắt đều sưng đỏ lên, đang từ thế giới loài người liền bước vào thế giới loài thỏ, cô nhìn Lục Ẩm Băng, rồi mới hồi tưởng lại lúc nãy bản thân đã mất mặt tới cỡ nào, đỏ mặt hối thúc cô ấy: "Chị mau đi hóa trang đi, em đi rửa mặt cái."
"Trong phòng hóa trang có bồn rửa mặt, em theo tôi vào đi."
Hạ Dĩ Đồng như cô vợ bẽn lẽn theo sau, Hạ Dĩ Đồng lần trước có rửa qua tay, không cần Lục Ẩm Băng mở miệng, tự động đi đến bồn rửa tay.

Rửa mặt xong, một trong những trợ lý của Lục Ẩm Băng không biết từ đâu kiếm được hai túi đá, Lục Ẩm Băng ngồi trước bàn hóa trang, nhắm mắt nói: "Đắp vào, một lát để Tần Hàn Lâm nhìn thấy được lại nói tôi ăn hiếp em nữa."
Hạ Dĩ Đồng cầm lấy túi đá, di chuyển qua lại giữa hai lòng bàn tay, nhỏ tiếng lẩm bẩm nói: "Chị ăn hiếp em thật mà.

Trong mơ cũng ăn hiếp em nữa."
Không biết cô đang nghĩ đến chuyện gì, cúi đầu xuống, lỗ tai từ từ nóng lên.

"Em nói cái gì?"
"Chị cực kỳ xinh đẹp!" Hạ Dĩ Đồng ngẩng đầu lên, cao giọng nói.

Lục Ẩm Băng hừ nhẹ một tiếng, bộ dạng miễn cưỡng hài lòng, nhưng khóe miệng lại không khống chế được cong lên.

Sau khi Lục Ẩm Băng hóa trang xong là 7g15, buổi sáng Hạ Dĩ Đồng chỉ biết lo khóc mà chưa nói được một câu nào đàng hoàng với Lục Ẩm Băng.

Khó khăn lắm mới đợi cô ấy hóa trang xong, mắt cũng đã bớt sưng thì Tần Hàn Lâm đến.

"Tiểu Hạ cũng ở đây à, không phải nói bị cảm xin nghỉ phép hả?" Tần Hàn Lâm vừa vào cửa là nhìn thấy Hạ Dĩ Đồng, đặc biệt vui mừng.

Hạ Dĩ Đồng thì chẳng thấy vui mừng gì, u oán nhìn ông ấy.

"Coi kìa, coi cái bộ dạng tội nghiệp này đi, mắt xanh luôn rồi, vừa đỏ vừa xanh, có cần đến bệnh viện kiểm tra không?" Tần Hàn Lâm nói, "Vậy nha, tôi đi điều xe, giờ đưa em đi."
Hạ Dĩ Đồng liền thu ánh mắt lại, nói: "Không cần, không cần, em chỉ đói thôi, đói đến xanh cả mắt, lát nữa ăn chút đồ là đỡ à."
Đồng tử Lục Ẩm Băng khẽ động, sao cái cách nói đói đến xanh mắt này nghe quen quen vậy ta?
Tần Hàn Lâm: "Không sao thật hả?"
"Không sao thật mà, mai em sẽ khỏi."
"Mùa hè dễ bị bệnh cảm, em nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa đi, tôi đi dời kế hoạch lại lịch quay phần của em lại, nghỉ ngơi cho đàng hoàng."
Hạ Dĩ Đồng không muốn để cho Tần Hàn Lâm tưởng cô là người yếu ớt, mới quay được vài ngày là ngã bệnh, như thế sẽ có ấn tượng xấu đối với cô, do đó tìm đủ mọi cách chối từ Tần Hàn Lâm.

Cho đến khi Lục Ẩm Băng mất kiên nhẫn nói: "Kêu em nghỉ ngơi thì cứ nghỉ ngơi đi, nói nhiều làm gì? Em vác cái thân bệnh này ở chung một phòng với tôi, tôi còn sợ bị em lây bệnh nữa đó."
Ở..

ở..

ở...ở chung một phòng?
Tâm trí của Hạ Dĩ Đồng liền bùm một cái, cổ cứng đờ quay sang nhìn Lục Ẩm Băng.

Lục Ẩm Băng hất cằm: "Đi hỏi ông già Tần."
Tần Hàn Lâm xoa tay, kiềm nén sự hưng phấn của bản thân, vẻ mặt vô tư giải thích: "Tôi có suy nghĩ như vầy, cảm giác CP của hai em là có, nhưng không đủ đối với tôi.

Tôi thấy có vẻ hai em không quá thân với nhau hay không?"
Hạ Dĩ Đồng lại nhìn Lục Ẩm Băng, Lục Ẩm Băng nhìn lên trần nhà, do đó Hạ Dĩ Đồng chỉ còn cách cân nhắc trả lời: "Vẫn tốt."
Tần Hàn Lâm rõ ràng không chấp nhận cách nói mơ hồ này: "Có đi ăn chung với nhau chưa?"

"Lần trước có cùng đạo diễn......"
"Lần đó không tính, chỉ hai người thôi có không?"
"Không có."
"Có cùng nhau xem kịch bản trong phòng không?"
"......Không có." Hạ Dĩ Đồng nghĩ bụng, cô thì thường xuyên lên lầu tìm người ta, nhưng phần lớn Lục Ẩm Băng đều phớt lờ cô.

Tổng cộng chả có lần nào được vào cửa, à có, lần trước thì có một lần, là lần hỏi chuyện MV cắt ghép kia, không biết tại sao tự nhiên lại khiến cho Lục Ẩm Băng giận nữa.

Cô ấy đúng là dễ giận thật í, y như con mèo hay xù lông lên, vừa hung dữ, vừa dễ thương.

Khóe miệng của Hạ Dĩ Đồng bất giác cong lên.

"Có số điện thoại của nhau chưa? Tôi nhớ Tiểu Hạ đi ngủ thường chuyển sang chế độ máy bay, chỉ có điện thoại mới gọi được."
Suy nghĩ của Hạ Dĩ Đồng nhanh chóng thu lại, quyết đoán nói: "Không có."
"Wechat?"
"Không luôn."
"QQ với email thì sao?"
Hạ Dĩ Đồng lắc đầu.

Trong đoàn phim là phải có số liên lạc của các thành viên, tất cả mọi người đều có, bao gồm cả Hạ Dĩ Đồng, duy nhất là không có của Lục Ẩm Băng thôi, trong đó chỉ ghi số điện thoại của trợ lý, cô với Tiểu Tây gần như là hình bóng không rời.

Còn số điện thoại của cô thì Tần Hàn Lâm và nhà sản xuất từ lâu đã có rồi, bản thân cô không thích có quá nhiều người biết số điện thoại của mình, cho dù đó chỉ là số liên lạc trong công việc.

Tần Hàn Lâm chậc chậc hai tiếng, không biết là đang nổi giận hay nuối tiếc nữa: "Em xem đi, hai diễn viên chính của tôi mà ngay đến cách thức liên lạc cũng không có, hai em còn đóng phim gì nữa? Ẩm Băng......" Ông dường như đang muốn trách mắng Lục Ẩm Băng.

Hạ Dĩ Đồng nhìn Lục Ẩm Băng một cái, liền nói: "Bây giờ bọn em sẽ add."
Ánh mắt Lục Ẩm Băng lộ ra một tia kinh ngạc.

Người này, lúc nãy còn kiêu ngạo không nóng vội, bây giờ lại mở to mắt ra nói bừa rồi.

Tần Hàn Lâm khoanh hai tay lại: "Bây giờ add liền đi, add cho tôi coi."
Lục Ẩm Băng: "......"
Hạ Dĩ Đồng: "......"
Hai người bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không biết được đối phương có tâm trạng gì.

Như vậy thì...!add thôi.

Add xong số điện thoại, Tần Hàn Lâm lại nói: "Còn wechat nữa, đoàn phim chúng ta thường dùng wechat để liên lạc."
Do đó lại add thêm wechat.

[Bạn đã thêm Lục King Bomb, bây giờ có thể bắt đầu trò chuyện]
Hạ Dĩ Đồng đã nhìn chằm chằm vào hàng chữ này 20 phút rồi, cứ cách hai phút lại nhấn màn hình điện thoại vào ngực mình, đồng thời lại phát ra tiếng hét hưng phấn yếu ớt, gào thét xong thì cho một tay che màn hình lại, cảnh giác nhìn xung quanh, như sợ bị ai nhìn thấy vậy.

Phương Hồi thở dài, cũng may là đang trong phòng hóa trang, không có ai khác.

Nếu như là ở bên ngoài, không bị coi là thần kinh mới là lạ đó.

Phương Hồi giả vờ nhìn vào màn hình điện thoại của cô ấy, Hạ Dĩ Đồng liền giống như sói con bảo vệ thức ăn vậy, lập tức ôm lấy điện thoại, nhìn cô với ánh mắt hung dữ.


Phương Hồi: "Em không xem, em lướt weibo."
Vừa nói đến weibo, Hạ Dĩ Đồng mới nhớ ra là mình đã ba ngày không vào weibo rồi, weibo vẫn bình yên sóng lặng, đối với cô mà nói không có tin gì của Lục Ẩm Băng thì là chính là bình yên.

Cô nhập từ khóa, Lục Ẩm Băng Hạ Dĩ Đồng, có không ít tin nhảy ra.

Đa phần đều là tin tức của hai hôm trước, không có gì mới cả, Hạ Dĩ Đồng lướt xuống dưới, nhìn thấy một tag, #Hạ Xoạc Băng#, nội dung tin là về hình đồng nhân CP, truyện tranh 4 ô.

Hạ Dĩ Đồng nhìn vào màn hình, cẩn thận né nút like ra, nhấn vào hình.

Nhân vật chibi trong truyện cực kỳ dễ thương, còn thú hóa nữa, Lục Ẩm Băng thì có cả hai cái tai cún, bộ dạng rất bá khí, Hạ Dĩ Đồng thì là tai mèo, đuôi mèo, khom người trước mặt Lục Ẩm Băng.

"Hạ hoa đán, tay ta đau."
Hạ Dĩ Đồng trong truyện tranh xoa tay cho cô ấy.

"Chân ta đau."
Hạ Dĩ Đồng trong truyện tranh xoa chân cho cô ấy.

"Lưỡi......ta đau."
Hạ Dĩ Đồng trong truyện tranh đỏ mặt, từ từ chu môi qua: "Em......giúp người xoa."
Phong cách ô thứ 4 đột nhiên thay đổi, áo quần bay tứ tung trong không trung, Hạ Dĩ Đồng đè Lục Ẩm Băng xuống, trên mặt vẽ mấy vạch xấu hổ, lời thoại: "Người còn đau chỗ nào khác không? Em giúp người xoa bóp."
Lục Ẩm Băng: "Ngươi......ư ư!"
Hạ Dĩ Đồng cười một tiếng, không kiềm chế nổi tưởng tượng theo, 3 ô trước thì rất bình thường, còn ô cuối, cô nếu mà dám làm vậy, chắc Lục Ẩm Băng sẽ xử tử cô quá, đồng nhân quá là OOC rồi (Out of Character).

Tiếp tục lướt xuống dưới, có một tag là #Băng Lương Nhất Hạ#, vẽ Lục công Hạ thụ, Hạ Dĩ Đồng nhấn vào xem, cười còn khoái chí hơn nữa.

Bối cảnh là trong cung, Lục Ẩm Băng là công chúa, Hạ Dĩ Đồng là cung nữ, là truyện tranh nhiều tập, chủ weibo tên là "Cắn Chặt Băng Tôm Không Buông" (Hạ có cùng âm với tôm).

Hạ Dĩ Đồng nhấn vào trang chủ của người này, kinh ngạc phát hiện người này là fan CP lâu năm, 2 năm trước bắt đầu ship CP chả ăn nhập gì nhau này, tự mình thỏa mãn.

Bây giờ giống như cây khô gặp được mùa xuân, fans gần vượt 40.000 rồi.

Lương thực bên trong rất phong phú, gần như là mỗi tuần đều ra hình mới, đặc biệt là gần đây, đã update liên tục 5 ngày rồi.

Tin weibo mới nhất viết là: Từ lúc mới bắt đầu tự mình thỏa mãn, đến bây giờ lại phát triển mạnh mẽ, hội chị em, bạn dì nhiều vô số kể.

Nhìn thấy team #Băng Lương Nhất Hạ# lớn mạnh như vậy, mị thấy rất an ủi, nước mắt đầm đìa, mọi người nhất định phải tin, hoa mộc lan cũng có mùa xuân! Càng những lúc khó khăn thì mọi người càng phải đoàn kết!
Hạ Dĩ Đồng trực tiếp chuyển qua acc clone, nhấn like cho weibo này! Đồng thời bình luận:
Trên Lục Địa Cũng Có Ngôi Sao: Cảm ơn chủ thớt đã duy trì sản xuất lương thực, mơ ước của ngươi nhất định sẽ thành hiện thực.

Fighting!