Editor: Yuri Ilukh

Nhất Diệp dẫn Mã Nhã và những người còn lại về nhà trọ ở Quý La Thành trước, ở Quý La Thành có thế lực của Thiên Trận Môn và lực lượng đóng quân của Huệ thành nên ba người ở đó vô cùng an toàn. Sau đó Nhất Diệp nói với Mã Nhã vài câu rồi trực tiếp bay đi núi Phong Hoà lần nữa.

Vũ Quân chở Nhất Diệp bay ngày đêm không nghỉ về phía núi Phong Hoà, sau 10 ngày thì hai người cuối cùng cũng tới được phạm vi của núi Phong Hoà (Tốc độ bay của Vũ Quân nhanh hơn tốc độ bay của pháp khí của Nhất Diệp nên tới sớm hơn).

"Tiền bối" Nhất Diệp nhìn núi Phong Hoà gần ngay trước mắt thì hỏi, "Chúng ta không đi tới cửa môn phái sao?"

"Không cần, tôi trực tiếp dẫn cô vào" Vũ Quân trả lời.

"Thật hồi hộp" Càng tới gần núi Phong Hoà Nhất Diệp càng hồi hộp, "Tiền bối, ngài nghĩ nếu chồng nhìn thấy tôi thì anh ấy sẽ có biểu cảm thế nào?"

Để tạo bất ngờ cho Vũ Quân nên trước khi tới đây Nhất Diệp đã dặn Ô tiền bối không được nói chuyện của cô cho Vũ Quân. Ô tiền bối thấy vợ mình thích diễn nên cũng đồng ý với vẻ mặt phức tạp.

"Cô cảm thấy sao?" Vũ Quân rất tò mò suy nghĩ của Nhất Diệp về phản ứng của anh.

"Thật ra... tôi cũng không biết" Nhất Diệp bỗng không còn tự tin như thường ngày, chợt thấp tha thấp thỏm, "Thật ra trước đây tôi đều gạt ngài".

"Hả?" Vũ Quân nghi hoặc quay đầu một chút.

"Lúc trước tôi nói chồng tôi và tôi vô cùng yêu nhau, thật ra đều là lừa ngài" Chắc do Ô tiền bối đã từng cứu cô nên Nhất Diệp có cảm giác thân thiết với anh.

"Tại sao lại nói vậy?" Ánh mắt Vũ Quân sửng sốt, "Chẳng lẽ.... cô không thích chồng cô?"

"Đương nhiên không phải!" Nhất Diệp lắc đầu nói, "Lúc trước là tôi quấn lấy anh trai bảo anh ấy làm mối cho, sao mà tôi không thích chồng được chứ".

"Vậy tại sao cô lại nói hai người không yêu nhau?" Vũ Quân càng thêm khó hiểu.

"Vì tôi không biết chồng tôi có thật sự thích tôi không" Nhất Diệp có chút phiền muộn nói.

Tốc độ bay của Vũ Quân bỗng nhiên chậm lại, anh sợ gió to quá thì không thể nghe rõ Nhất Diệp nói.

"Lúc nãy không phải tôi nói rồi sao? Là anh trai làm mối cho bọn tôi" Nhất Diệp nhớ lại, "Lúc trước khi anh trai tôi sắp phi thăng, tôi trở về gấp để có thể nhìn mặt anh ấy lần cuối".

"Nghe thì có vẻ như không may mắn nhưng mà đó là lần cuối, vì lúc đó tư chất tôi không tốt, tu vi cũng không cao, không có khả năng phi thăng mà tuổi thọ cũng chỉ còn lại 20 năm, cho nên nói gặp mặt lần cuối là để anh ấy gặp tôi lần cuối" Nhất Diệp giải thích.

Vũ Quân cũng biết chuyện này nên không lên tiếng cắt lời Nhất Diệp.

"Lúc đó hình như chồng tôi có việc muốn tìm anh trai tôi hỗ trợ" Nhất Diệp tiếp tục nhớ, "Tôi đoán là có liên quan đến chuyện phi thăng".

Vũ Quân chưa từng nói với Nhất Diệp anh đi tìm Cửu Liên chân quân vì chuyện gì nhưng Nhất Diệp rất thông minh nên cô có thể đoán được thì cũng không có gì kỳ lạ.

"Lúc tôi đi ra từ trong đại điện, không cẩn thận đâm vào ngực chồng tôi, tôi cũng không biết tại sao anh ấy lại không né tránh" Nhất Diệp cười nói, "Tôi từ trong lồng ngực anh ấy ngẩng đầu lên, liếc mắt một cái thì thích anh ấy luôn".

Đây là lần đầu tiên Vũ Quân nghe Nhất Diệp nhắc tới chuyện này nên lên tiếng hỏi: "Cô dễ dàng thích một người như vậy sao? Thứ cô thích chắc là mặt của cậu ta đúng không".

"Đó chỉ là lúc đầu" Nhất Diệp phản bác, "Chồng tôi ngoại trừ lớn lên đẹp trai thì tính cách cũng vô cùng tốt, dịu dàng lại mạnh mẽ, hơn nữa cũng rất tốt với tôi".

Trong mắt Vũ Quân chậm rãi hiện ra ý cười, "Vậy tại sao cô lại bảo cậu ta không thích cô?"

"Bởi vì... tôi cảm thấy lúc đó anh ấy tốt với tôi đều là vì hoàn thành lời hứa với anh trai tôi, hoặc là bọn họ đã đưa ra điều kiện trao đổi gì đó" Nhất Diệp cười khổ, "Thật ra lúc trước tôi không nghĩ sẽ làm vợ chồng với Vũ Quân".

Vũ Quân lại sửng sốt lần nữa.

"Lúc trước tôi chỉ bảo với anh trai là mình muốn làm quen Vũ Quân thôi, tôi nghĩ rằng đối phương sẽ nể mặt anh trai nên mọi chuyện cũng sẽ không quá khó khăn" Nhất Diệp có chút ngượng ngùng nói, "Nếu vậy thì tôi có thể theo đuổi anh ấy, nếu không theo đuổi được, chỉ phát sinh một số chuyện không thể miêu tả thì cũng đã rất thoả mãn rồi".

Không thể miêu tả? Viên phòng sao? Não Vũ Quân không biết tại sao lại nhảy ra hai chữ viên phòng.

"Tại vì tôi chỉ còn lại 20 năm tuổi thọ, sao có thể làm vợ chồng với một tu sĩ sắp phi thăng được, có một đoạn nhân duyên sương sớm cũng đã rất thoả mãn rồi" Nhất Diệp nói.

Nhân duyên sương sớm? Không phải là viên phòng sao? Vũ Quân cảm giác như mình đã bị tẩy não.

"Cho nên sau khi anh trai tôi phi thăng, chồng tôi bỗng nhiên tới sau núi tìm tôi nói muốn làm vợ chồng với tôi thì tôi cũng ngơ ngẩn cả người" Nhất Diệp nói, "Lúc đó anh trai tôi vừa mới phi thăng, trên đại lục tu tiên không còn người nào khiến tôi phải lưu luyến nữa nên khi anh ấy hỏi tôi có muốn kết làm vợ chồng với anh ấy không thì tôi đã đồng ý không cần suy nghĩ".

"Nếu Vũ Quân tự nguyện kết làm vợ chồng với cô thì chắc cậu ta cũng thật lòng" Vũ Quân khẽ giúp mình nói chuyện.

"Chồng là người thật thà, từ trước tới nay đều là người nhất ngôn cửu đỉnh" Nhất Diệp nói.

"Vậy cô còn nghi ngờ cái gì?" Vũ Quân thắc mắc.

"Ngài nghe đến thế mà còn không hiểu sao" Nhất Diệp giải thích, "Lúc trước anh trai tôi nhờ anh ấy quan tâm tôi là vì tôi chỉ có 20 năm tuổi thọ. 20 năm, đó cũng chỉ là một kỳ hạn không dài".

Vũ Quân bỗng hiểu ra đôi chút.

"Tôi nghĩ lúc đó chồng tôi sảng khoái đồng ý với anh trai là do nhìn trúng điểm này. Chỉ cần 20 năm, 20 năm trong cuộc đời của tu sĩ cũng chỉ..."

"Đúng là rất ngắn ngủi" Vũ Quân gật đầu thừa nhận, lúc trước anh cũng nghĩ như vậy.

"Còn bây giờ tôi chẳng những đã tìm được thân thể, mà tu vi cũng tăng cao, nếu tôi tu luyện tốt thì không chừng còn có thể phi thăng, tuổi thọ cũng bị kéo dài vô hạn" Nhất Diệp nói.

"Cô sợ...." Ánh mắt Vũ Quân bỗng sâu thẳm, "Vũ Quân tưởng rằng chỉ cần làm vợ chồng với cô 20 năm, bỗng nhiên phát hiện tuổi thọ của cô kéo dài vô hạn thì cậu ta sẽ hối hận?"

"Vâng" Nhất Diệp gật đầu.

"Vậy sao cô vừa thức tỉnh đã muốn đi tìm cậu ta?" Trong lòng Vũ Quân bỗng có chút không thoải mái, "Cô có thể giả vờ chưa từng quen biết cậu ta, dù sao ấn ký vợ chồng của 2 người cũng đã sớm tiêu tán, cậu ta cũng không tìm được cô".

"Vì tôi thích anh ấy" Nhất Diệp nói, "Tôi muốn gặp lại anh ấy".

Tâm trạng buồn bực của Vũ Quân bỗng chuyển biến tốt đẹp.

"Hơn nữa...." Nhất Diệp nhớ lại, "Hôm nguyên thần của tôi bị tiêu tán kia tôi đã thấy linh lực trên người anh ấy không ổn, tôi sợ anh ấy vì bảo vệ tôi không tốt mà lưu lại chấp niệm".

Cuối cùng khi bay tới bên ngoài kết giới của núi Phong Hoà thì Vũ Quân cũng không trực tiếp bay vào mà dừng ở trước kết giới, anh quay đầu nhìn về phía Nhất Diệp hỏi, "Nếu cậu ta không lưu lại chấp niệm thì sao?"

"Vậy... tôi sẽ nói cho anh ấy biết tôi bây giờ rất tốt, như vậy trong lòng anh ấy cũng sẽ dễ chịu hơn một chút" Nhất Diệp đã sớm nghĩ tới đáp án.

"Vậy nếu cậu ta lưu lại chấp niệm vì cô?" Vũ Quân lại hỏi.

"Vậy... tôi nói cho anh ấy biết bây giờ tôi rất tốt, vậy thì có thể tiêu trừ chấp niệm để anh ấy thuận lợi phi thăng" Nhất Diệp nói.

"Cô không nghĩ tới tại sao cậu ta lại lưu lại chấp niệm à?" Ngữ khí của Vũ Quân lần đầu tiên lạnh xuống.

"..." Nhất Diệp có nghĩ tới nhưng cô không dám kết luận, nếu để chồng cô lưu lại chấp niệm, vì cô ra đi mà không hoàn thành sự giao phó của anh trai thì sao?

"Vậy là lần này cô tới tìm cậu ta thật ra không phải vì muốn cùng cậu ta tiếp tục làm vợ chồng" Vũ Quân nói, "Cô chỉ là phát lòng từ bi, không ngại ngàn dặm xa xôi chạy tới nói cho Vũ Thiên Huyền biết cô còn sống nên cậu ta không cần áy náy có thể đi phi thăng đúng không?"

"Không sai" Nhất Diệp nghe ra sự tức giận trong giọng nói của Ô tiền bối, "Nhưng mà tiền bối này, sao ngài lại tức giận vậy?"

Vũ Quân bực bội vỗ cánh kịch liệt, thân thể động đậy lao vào kết giới của núi Phong Hoà, tiến vào địa phận núi Phong Hoà: "Cô sẽ biết nhanh thôi".

Vũ Quân vốn định đưa Nhất Diệp tới đỉnh núi rồi sẽ tìm lý do rời đi, sau đó yên lặng không tiếng động trở lại thân thể của mình thì Nhất Diệp sẽ không biết anh là Ô tiền bối, hai người cũng sẽ không xấu hổ. Nhưng bây giờ Vũ Quân đã đổi ý, anh muốn cho cô gái này biết rõ ràng rốt cuộc anh nghĩ thế nào.

Vũ Thiên Huyền anh không cần Hoa Nhất Diệp cô vô tư hy sinh như vậy.

"Ngọn núi kia là động phủ của chồng tôi sao?" Nhất Diệp cảm nhận được linh khí nồng đậm bên trong kết giới của núi Phong Hoà, cô nhìn tiên khí mù mịt khắp núi non xung quanh rồi tò mò hỏi.

"Lát nữa cô sẽ biết" Vũ Quân tăng tốc bay về phía trước.

"Vậy... Ô tiền bối, ngài ở chỗ nào?" Nhất Diệp lại hỏi.

"Lát nữa cô sẽ biết" Câu trả lời không thay đổi.

Nhất Diệp chớp chớp mắt, chắc là Ô tiền bối muốn đưa cô đến động phủ của mình chơi nên Nhất Diệp cũng không nghĩ nhiều, cô nhìn ngọn núi cao bọn họ đang tới ngày càng gần thì tim đập có chút nhanh hơn.

Khi Lôi Viêm Thần Điểu bay tới gần động phủ thì cỏ cây xung quanh đều bị gió tạo ra khi vỗ cánh thổi ngã trái ngã phải, hoa rụng đầy đất.

Nhất Diệp nhảy xuống từ trên lưng chim, cô nhìn cửa lớn bị kết giới phong bế thì có chút không dám bước lên.

Vũ Quân thu nhỏ thân yêu bay đến bên kết giới, anh vừa nâng móng vuốt lên, kết giới tiêu tán trong khoảnh khắc.

"Vào thôi" Vũ Quân quay đầu nhìn về phía Nhất Diệp.

"Chồng tôi ở trong đó sao?" Nhất Diệp hỏi.

"Ở bên trong" Vũ Quân gật đầu.

Chắc do lúc nãy đã nói hết nên cảm xúc hồi hộp của Nhất Diệp cũng giảm đi không ít. Cô chỉ yên lặng tự cổ vũ bản thân thêm lần nữa, mặc kệ lát nữa chồng cô có phản ứng thế nào cô cũng không được thể hiện quá mức vui vẻ. Ngàn vạn lần không được nhắc tới chuyện làm vợ chồng lần nữa, nhiều nhất... nhiều nhất thì bảo anh ấy ở cạnh cô thêm 19 năm nữa thôi.

Nhất Diệp đã xây dựng tâm lý tốt thì nhấc chân bước vào, con chim màu đen phía sau cũng bước vào theo, sau khi bước vào còn thuận tay gia cố kết giới phía sau.

Nhất Diệp đi vào không bao lâu thì nhìn thấy người nào đó đang ngồi ngay ngăn trên đệm hương bồ, hình dáng quen thuộc kia, ngay cả góc áo cô cũng cảm thấy thân thuộc.

"Ch.... chồng ơi" Nhất Diệp nhịn không được kích động đỏ mặt.

Lôi Viêm Thần Điểu thu nhỏ lại bay lướt qua Nhất Diệp dừng trên vai Vũ Quân.

"Chồng ơi, em là Nhất Diệp" Nhất Diệp lại nói một câu nữa.

Vũ Quân vẫn ngồi ngay ngắn bất động như cũ làm Nhất Diệp có chút nghi ngờ.

"Chồng ơi, chồng ơi?" Cảm giác có chuyện không đúng thì Nhất Diệp vội vàng đi về trước, lúc này cô mới phát hiện đây chỉ là thân thể mà chồng cô để lại trong động phủ mà thôi, nguyên thần chồng cô không ở đây, Nhất Diệp sốt ruột nhìn về phía Ô tiền bối bên cạnh nói, "Tiền bối, hình như nguyên thần của chồng tôi không ở đây".

"Ở đây" Vũ Quân phủ nhận.

"Nhưng.... rõ ràng là không ở mà" Nhất Diệp lại kiểm tra lại lần nửa.

"Cậu ta ở đây, chỉ là không trở về thân thể mà thôi" Đôi mắt đen nhánh của Vũ Quân nhìn chằm chằm Nhất Diệp.

"Ngài nói nguyên thần của chồng tôi ở trong sơn động? Vậy... tại sao anh ấy không để ý tới tôi?" Nhất Diệp khó hiểu hỏi.

"Cậu ấy về rồi" Vũ Quân dần dần hư hoá trở về thân thể trong ánh mắt hoảng sợ của Nhất Diệp.

Nhất Diệp nhìn thấy đôi mắt quen thuộc chậm rãi mở lên thì sợ hãi che miệng giống như gặp phải quỷ, lui về sau ba bước.

"Vợ à" Vũ Quân nhếch miệng cười dịu dàng nhưng lại mang theo chút lạnh lẽo.

"Ngài.... ngài là.... Ô tiền bối?" Nhất Diệp nói năng lộn xộn.

"Vợ à" Vũ Quân chậm rãi đứng dậy đi vài bước đến trước người Nhất Diệp, dịu dàng lưu luyến hỏi, "Em còn nhớ lúc trước mình đã nói gì không?"

"Hả... nói gì?" Nhất Diệp nói quá nhiều nên có chút không nhớ được.

"Chuyện đầu tiên cần làm khi nhìn thấy anh" Vũ Quân dụ dỗ.

"Viên phòng?" Nhất Diệp phản xạ có điều kiện trả lời.

"Rất tốt" Vũ Quân chợt ôm eo Nhất Diệp, cuốn cả người cô vào lồng ngực mình.

"A!" Nhất Diệp hét ra tiếng.

"Sao vợ lại sợ hãi vậy, muốn đổi ý hả?" Vũ Quân hỏi.

Nhất Diệp điên cuồng lắc đầu.

"Ngoan!" Vũ Quân ôm Nhất Diệp di thuấn đến bên cạnh chiếc giường ở gian sau, bá đạo bắt lấy đôi môi của tù binh Nhất Diệp, ngón tay khẽ kéo rớt thắt lưng xanh nhạt của cô.

"Ưm!"

"A!"

"Hmmm~~~"

Nhất Diệp khó nhịn, tiếng động rất nhanh vang vọng toàn bộ động phủ, bên trong động phủ □□ vô biên, vạn vật bên ngoài động phủ cũng như sống lại. Thanh Phong chân nhân cảm nhận được sư đệ đã trở về cũng kinh ngạc không thôi, ông không hiểu tại sao linh thảo lại đua nhau nở hoa lứa này tiếp lứa trước như vậy.

Thanh Phong chân nhân bất chấp khác thường muốn vào trong động phủ xem xét tình huống nhưng bỗng nhiên bị kết giới ngăn lại.

"Tại sao lại cản ta?" Thanh Phong chân nhân không nhịn được hỏi, "Sư đệ, đệ ở đâu? Cho huynh vào đi".

"Ưʍ... có người" Nhất Diệp nắm lấy bả vai Vũ Quân nhẹ nhàng nói.

"Đừng động!" Vũ Quân xoay lại thả ra một tia linh khí rồi lại tiếp tục động tác dưới thân.

"A... a........A a!" Nhất Diệp đỏ mặt không dám nhìn.

Cây cỏ bên ngoài động phủ cảm nhận được linh khí hệ mộc vui vẻ, mạnh mẽ mọc lên, trong phạm vi mười dặm đều nở đủ mọi sắc hoa.

Thanh Phong cảm nhận được sự từ chối của sư đệ, nhìn hao cỏ nở rộ đầy đất thì thông suốt nói, "Sư đệ nhất định đang luyện công".

Lời của editor: Mấy cái ô vuông là nguyên tác để vậy chứ không phải tại mình đâu. Không có thịt nên uống tạm canh suông nhé các nàng ;]