Nếu như vận mệnh có thật, nếu như con người khi còn sống chỉ có thể chống đối lại vận mệnh một lần.

Hy vọng sự từ bi của nhân sinh chiếu rọi lên người tôi, xin đừng làm cho tôi gặp được người đàn ông đấy, người đàn ông tên là C.

............

Mùa hè của trấn Forks đã đến rồi, chò dù thời tiết vẫn luôn duy trì hơn mười độ, còn có bầu trời luôn luôn u ám mù sương làm cho tôi cảm thấy mùa hè thật xa xôi, nhưng cảm xúc sôi trào của học sinh đã bù vào sự tiếc nuối từ cái không sáng lạn của mùa hè.

Cho dù là giáo viên nghiêm khắc nhất, cũng không thể nào đè ép được những lời thì thầm to nhỏ giống như bọ chó trong giờ học. Phải nghỉ ngơi, muốn đi làm thêm, muốn đi du lịch, phải tham gia trại hè, trao cho nhau địa chỉ liên lạc để còn thư từ qua lại...

Kỳ nghỉ hè này Charles sẽ bay đến California thăm Bella, theo như thường lệ tôi giúp cậu sắp xếp hành lý. Phòng của Charles bởi vì luôn không có ai ở mà có vẻ quạnh quẽ không có hơi người, có thể nhận thấy được cậu thường xuyên không ở nhà, chỉ ngẫu nhiên trở về lúc đêm khuya.

Cậu nhờ tôi lấy tấm ảnh chụp nhà ba người Renee, Bella và cậu ra khỏi túi áo, sau đó cẩn thận để lên chiếc bàn cạnh đầu giường.

Cậu không mong Bella nhìn thấy người cha của mình luôn mang theo tấm ảnh này, điều đấy sẽ tạo thành áp lực cho Bella, khiến chị ấy nghĩ rằng cậu thời thời khắc khắc luôn nhớ về mẹ con chị.

Tôi làm theo, tôi biết Charles rất yêu quý Bella và Renee, nhưng tôi lại không biết phải làm cách nào thì hai người họ mới trở về. Có lẽ gia đình Cullen xuất hiện cũng là một điều tốt, ít nhất tôi biết Bella sẽ quay về Forks ở một thời gian. Thậm chí bởi vì sự tồn tại của Edward mà thích thị trấn Forks này, chắc là vậy nhỉ, hình như trên phim có một đoạn như thế.

Nếu như Bella quay về thì Charles nhất định rất vui vẻ, tôi biết người cậu tốt bụng này rất yêu tôi, nhưng Bella là con gái ruột của cậu, loại tình cảm này không thể nào thay thế được.

Làm cho Bella trở lại, có lẽ là tác dụng tốt duy nhất của nhà Cullen.

Hiện tại tôi nhớ đến gia đình Cullen, liền cảm thấy đau đầu, đau dạ dày, không muốn cùng bọn họ có liên quan chút xíu nào, thật sự rất phiền phức.

Tôi đã vô số lần nhìn thấy họ không cẩn thận một cách ngẫu nhiên, dùng một chút sức lực nho nhỏ thôi mà ngón cái đã hằn sâu trên mặt bàn rồi. Còn có vô số lần nhìn thấy họ tỏ ra không có việc gì xảy ra, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt qua, đã xóa được dấu tay ấy đi, chân còn thuận tiện dẫm lên mảnh gỗ trên mặt đất thành phấn vụn.

Đúng là sinh vật không phải người mà, tôi nhắn nhủ bản thân rằng điều đó là bình thường, chỉ là hơi quái gở chút thôi, tôi thật lòng lo lắng một ngày nào đó cả nhà Cullen định thần lại, sẽ tiêu diệt cái tên biết quá nhiều như tôi mất. Tôi biết thoạt nhìn bọn họ có tấm lòng thiện lương, nhưng là thế giới sau lưng họ cũng không phải là thứ tôi có thể tham gia vào, người khác diệt tôi thậm chí không cần dùng đến một ngón tay.

Trong lúc chuẩn bị cho kì nghỉ hè, lá thư của C đã được gửi đến nơi. Tôi mở ra tờ giấy hơi mỏng với chất lượng cao cấp kia, chữ viết tao nhã hoa lệ của C dường như nhảy ra khỏi trang giấy, nhảy múa trên tay tôi.

"Dear Claire,

Có thể quen biết cô là may mắn của tôi.

Nếu như đối với ta mà nói thế giới này là gian dối, thì chỉ có cô là điều chân thật duy nhất mà ta có thể phân biệt rõ ràng. Đáng tiếc thay, cô bắt đầu hoài nghi, cô mê mang sự tồn tại của bản thân, thậm chí không thèm phản kháng suy nghĩ đáng sợ này. Nếu ngay cả cô cũng rơi vào vũng bùn mê võng và hoài nghi thì cô đâu còn có ý nghĩa gì để tồn tại?

Thế gian này như trở thành giấc mộng, không thế giới này chính là một lời dối trá khổng lồ. Bảy năm về trước ta đã tìm thấy cô, cô như là tia sáng duy nhất trong bóng đêm, khiến cho sự tồn tại của ta trở nên chân thật.

Giờ đây cô trở nên ảm đạm, không thể duy trì nhận thức chân thật của cô đối với thế giới này?

Qủa nhiên ta không thể mong chờ cô mãi mãi vẫn là Claire của ta.

Trước khi cô trở mục nát hoàn toàn, ta sẽ đến gặp cô một lần.

Đến khi đó, chúc may mắn, Claire."

..........

Lá thư này không dài, thật sự không hề dài, nhưng tôi lại nghiên cứu (ngẩn người?) khoảng nửa giờ.

Được rồi, tôi nhận định rằng C nhất định lâm vào thời kì văn nghệ phản nghịch, tôi hoàn toàn không hiểu anh ta viết linh tinh lảm nhảm điều gì a. Điều này cũng không phải lần đầu tiên mà đã xảy ra rất nhiều lần rồi. Lá thư của tên đó ít nhất có một phần ba là làn điệu văn nghệ khiến tôi nhìn đều thấy da đầu phát run, ý nghĩa của cuộc sống, sự thật của vĩnh hằng, nói dối là cái quỷ gì đó, mấy thứ lung tung đó, anh ta nhắc đến không chỉ một lần.

Xem ra bức thư này chắc chắn xuất phát từ lần trước tôi không cẩn thận vào lúc đêm hôm khuya khoắt, bị nhà Cullen dọa sợ, mà cho rằng "bản thân mình sống trong mộng" mà ra.

Tôi cảm thấy thật đáng tiếc, làm sao lại quên người này là một kẻ cuồng văn vẻ cơ chứ. Vài năm gần đây, tôi rất vất vả mới chỉnh trở về bình thường, cho dù là kẻ nói móc chanh chua trào phúng thích oán hận thì cũng tốt hơn là vẻ ưu thương ngước nhìn trời bốn mươi lăm độ này a.

Cái gì gọi là cô hoài nghi sự tồn tại của bản thân?

Loại triết học vĩ đại chết tiệt này có cái lông nào liên quan đến tôi? Ngẫu nhiên hối tiếc bi ai một chút thôi mà cũng lôi cái đề tài này ra hành xác nhau sao, nhưng hành xác xong rồi thì đề tài vẫn chỉ là đề tài, đâu có tác dụng gì.

Còn nữa, "cô là tia sáng duy nhất trong bóng đêm"..

Trời ạ, những lời này đặc biệt kinh khủng, tuy rằng tôi biết C là người nói cái gì đều phải phóng đại lên, nhưng ánh dương duy nhất làm cho tôi thấy áp lực nặng nề.

Cho đến bây giờ tôi đều tự cảm thấy bản thân là một người cực kỳ trầm lặng, cho dù cái tên Claire có ý nghĩa như sáng ngời, nhưng sáng ngời có thể là hoa hướng dương, sáng ngời càng có thể là bóng đèn, cùng ánh mặt trời hoàn toàn không liên quan gì. Bạn qua thư chỉ là để giải quyết cô đơn, nói dễ nghe chút là tri kỷ trên mặt giấy, kiểu bạn bè cùng tính cách cùng sở thích, tôi căn bản chưa hề làm hành động gì, làm thế nào có thể trở thành tồn tại duy nhất gì gì đó của ai rồi?

Còn có mục nát cái lông ý, tôi là cây linh sam bị sét đánh trong khu rừng bên cạnh hay sao? Ý nghĩa sinh tồn của bà đây dù thế nào cũng đâu có dính líu đến mấy thứ này.

Cuối cùng tôi tổng kết, đọc không hiểu cũng không sao hết, bởi vì anh ta chuyên môn viết những thứ khó hiểu nổi.

Tuy nhiên C vậy mà muốn đến thăm tôi, điều này làm cho tôi thấy ngoài ý muốn. Với tôi mà nói, C giống như những lá thư, chúng tôi dường như chưa bao giờ nói đến vấn đề gặp mặt nhau, không nghĩ tới đột nhiên gặp thế này.

Dù sao đã được sáu, bảy năm giao tình, tại nước Mĩ loại phương thức kết giao vừa truyền thống vừa hàm súc giống như chúng tôi đúng là không nhiều lắm.

Nhưng gặp thì gặp, sao cứ như là người có địa vị cao đầu hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp thế, hay anh ta là tổng thống Italia?

Tưởng tượng đến Italia đã nghĩ đến ngày nghỉ ở La Mã, hình ảnh đen trắng mềm mại giống như tơ lụa, yên tĩnh chảy trong trí nhớ của tôi.

Đây là một quốc gia xinh đẹp, tôi xác định.

Cũng vừa lúc là nghỉ hè, có lẽ gặp nhau một lần cũng không sao cả. Kỳ nghỉ năm nay tôi vốn định ở nhà sửa sang lại giá sách cùng một chút đồ vật cũ, rất nhiều thứ phải chuyển ra khỏi tầng hầm để phơi nắng lau chùi. Và cả tổng vệ sinh nữa, ánh mặt trời khá nhiều tại tháng bảy tháng tám của Fork, đây đều là những chuyện vụn vặt mà tốn sức.

Mà dành thời gian đi gặp bạn qua thư, cũng là một chuyện vui thú của kỳ nghỉ hè.