Vừa sáng sớm, Lâm Việt và Tuyết My đã bị triệu tập tại phòng kí túc xá của Liễu Như.

Hai người, một kẻ ngáp ngắn, một kẻ ngáp dài, sắc mặt còn chưa tỉnh táo hẳn.
Lâm Việt vốn thích ngủ nướng, hôm nay bất đắc dĩ phải thức sớm, có chút không thoải mái: "Mặt trời còn chưa lên tới đỉnh, cậu gọi tớ tới đây sớm như vậy làm gì?"
Liễu Như đang bận tìm cái gì đó: "Dù sao cũng phải thức dậy để đi học, thức sớm một chút để chuẩn bị cũng không nghiêm trọng lắm.

Tớ đang muốn tốt cho cậu, thức sớm rất có lợi cho sức khỏe." Liễu Như vô cùng bỉ ổi, rõ ràng cô không có ý tốt như vậy.
Lâm Việt không phải con nít, đã sớm nhìn thấu sự thật: "Cậu đang muốn tốt cho tớ? Cậu không cảm thấy ngại khi nói ra những lời dối trá như thế sao?" Cũng không có ý gì hết, chỉ đơn giản là nói ra những gì cần nói thôi.
Liễu Như ngừng động tác, quay đầu nhìn Lâm Việt: "Bà đây thật sự là có lòng tốt với cháu ngoại." Nói xong tiếp tục tìm kiếm đồ.
"Cháu trai không dám nhận!" Lâm Việt ngã lưng, nằm dài trên trần nhà.
Tuyết My từ đầu tới cuối không nói một lời nào, chỉ là lẳng lặng ngồi trên giường ngủ của Liễu Như, chăm chú quan sát từng hành động, cử chỉ, nét mặt của Liễu Như.

Tuyết My sớm nhận ra có điều gì đó rất lạ ở Liễu Như, đại não của cô không ngừng hoạt động phân tích, cuối cùng cũng cho ra được kết quả.

Tuyết My nhẹ nhàng nói: "Liễu Như, cậu nói cho tớ biết, có phải."
"Đúng vậy!" Liễu Như không cần nghe hết cũng đủ biết được Tuyết My đã đoán đúng chuyện mình sắp làm.

Chuyện này cũng không có gì là khó hiểu, chơi thân với Tuyết My nhiều năm như vậy, Liễu Như đã phát hiện được tài năng đọc được suy nghĩ của người khác của Tuyết My.


Có lúc, Liễu Như còn nghĩ rằng sau này Tuyết My sẽ là chuyên gia tâm lý nổi tiếng, được nhiều người tin dùng.
Lâm Việt bị một dấu hỏi lớn đè lên trên đầu, không giải thích được: "Rốt cuộc hai cậu có bí mật gì mà tớ không biết? Hai cậu xem tớ là người ngoài sao?" Lâm Việt vẫn nằm im bất động dưới trần nhà, chỉ có khóe miệng là cử động.
"Tìm được rồi!" Liễu Như đột nhiên hét lên khiến Lâm Việt và Tuyết My cùng lúc giật mình.

Lâm Việt bật người ngồi dậy: "Tìm được cái gì mà mừng quá vậy? Mà, cậu chưa trả lời câu hỏi vừa rồi của tớ đó!!"
Liễu Như đứng đối diện với hai người bạn: "Chuyện đó cần trả lời sao? Chúng tớ không cần nói cậu cũng sẽ hiểu, ngay bây giờ cậu sẽ được biết."
Liễu Như đưa ra một tờ giấy, để trước mặt bọn họ, trên đó có chữ viết bằng tay: "Tối qua tớ đã viết, nhưng sáng ra không biết đã để ở đâu.

Bây giờ đã tìm thấy, để các cậu chờ lâu, xin lỗi!"
Lâm Việt và Tuyết My dán mắt lên tờ giấy, đọc thành tiếng, đọc thật to: "Những chuyện muốn làm cùng một người!"
Lâm Việt vô cùng bất ngờ: "Cái này là do cậu viết ra? Cậu, chẳng lẽ cậu đã say mê người nào rồi?" Trên mặt có chút thích thú.
"Ý cậu là sao? Thích một người là chuyện bình thường, cũng đâu phải là chuyện gì kinh động trời đất đâu." Liễu Như xem đây là chuyện quá bình thường.
Lâm Việt càng lúc càng thích thú: "Có thể cung cấp mặt mũi, gia cảnh, tiểu sử, những thứ liên quan tới người trong mộng của cậu cho tớ được không?"
"Cậu muốn cướp người tớ thích sao?"
"Chỉ là muốn biết thôi! Không có ý gì hết."
"Tớ chỉ cho cậu biết mặt mũi của người đó thôi, còn chuyện tiểu sử, lý lịch, cậu đừng hòng có được." Liễu Như trợn mắt.
Tuyết My đưa tay ra với lấy tờ giấy, đọc, trong đó là những chuyện mà Liễu Như muốn được làm cùng Minh Phong.

Một hồi sau, mới mở miệng: "Cậu xác định sẽ theo đuổi người đó thật sao?"
Liễu Như không cần suy nghĩ nhiều, dùng sức gật đầu như để chứng tỏ sự nghiêm túc của mình.
Tuyết My hỏi tiếp: "Người đó là ai?"
"Minh Phong!~" Liễu Như không giấu được vui vẻ khi nhắc tới Minh Phong.
Minh Phong? Chỉ hai chữ nhưng lại làm ùng lỗ tai của Lâm Việt và Tuyết My.

Minh Phong sao? Cũng khó trách bọn họ kích động.

Tuy mới vào trường không bao lâu nhưng bọn họ cũng ít nhiều biết được những chuyện liên quan đến trường.

Minh Phong là "hoàng tử trong mộng" của nữ sinh trong trường, đi đến đâu cũng nhận được sự ngưỡng mộ, chào đón.
Lâm Việt không tin vào lỗ tai của mình: "Cậu nói lại được không? Hình như tớ nghe nhầm rồi."
"Không có nhầm! Là Minh Phong."
"Minh Phong sao? Cậu..." Lâm Việt không biết nói gì nữa.

Tuyết My cũng bất ngờ nhưng không biểu hiện ra ngoài: "Thì ra tên nam sinh mà cậu thích chính là Minh Phong." Cũng khó trách, người cấp bậc cao như Minh Phong mới đủ sức khiến trái tim kiên cố như trụ trời của Liễu Như lay động được.
"Cậu biết Minh Phong sao?" Liễu Như chất vấn.
"Một người nổi tiếng như vậy, cả trường ai mà không biết."
Liễu Như không nói gì, đột nhiên cười cười, sau đó mới đáp lại: "Cũng đúng.

Cậu xem tớ như thế, có hợp với một hot boy như Minh Phong không?"
Tuyết My ngắm nghía một chút, kết luận: "Xét về ngoại hình, trai xinh gái đẹp.

Còn những chuyện khác, tớ không biết."
Lâm Việt chen vào: "Cậu nghĩ Minh Phong sẽ chú ý tới cậu sao? Cậu nghĩ một người xuất sắc đến hoàn hảo như thế sẽ thích cậu sao?"
Liễu Như đáp: "Tớ không xinh sao? Gia thế tớ không tốt sao?"
"Có những thứ đó thì đã sao? Thích nhau vì những thứ đó thì có ý nghĩa gì chứ."
Liễu Như khựng lại một chút, sau đó chân thành nói: "Chuyện đó không quan trọng.

Chỉ cần được ở gần cậu ấy, âm thầm thích cậu ấy, như vậy cũng đủ lắm rồi.

Đương nhiên tớ cũng ôm nhiều hy vọng rằng Minh Phong cũng sẽ đáp lại tình cảm của tớ, nhưng mà cũng không quá quan trọng.

Thích một người chỉ đơn giản là thích thôi, không có quá nhiều yêu cầu."
Lâm Việt kinh ngạc, hôm nay Liễu Như lại nói ra những lời trưởng thành như thế.

Thì ra, con gái vẫn chỉ là con gái thôi, dù có mạnh mẽ đến mức nào cũng sẽ có những suy nghĩ mong manh nhưng sâu sắc như nhau.
Tuyết My đứng lên: "Liễu Như, khi nào cậu mới bắt đầu thực hiện những tâm nguyện này?"
Liễu Như lấy lại tờ giấy viết lên những tâm nguyện của mình, vô cùng trân trọng: "Tớ cũng không biết.


Khi nào tớ và Minh Phong chính thức hẹn hò thì mới có thể thực hiện được.

Còn bây giờ, tạm thời tớ sẽ cất nó thật kĩ, mỗi ngày suy nghĩ, bổ sung thêm những chuyện mình muốn làm, khiến cho danh sách này hoàn chỉnh và đầy đủ hơn." Liễu Như nói tiếp: "Tớ muốn nhờ các cậu một chuyện!"
"Chuyện gì?" Cả hai đồng thanh đáp.
"Làm chỗ dựa tinh thần cho tớ.

Tớ đã sớm đoán được con đường chinh phục chàng trai được nhiều người mến mộ sẽ khó khăn đến cỡ nào, sẽ có những lúc buồn tủi, những lúc bi quan, những lúc muốn buông xuôi.

Những lúc đó chỉ cần các cậu động viên, an ủi, tớ tin mình có thể vượt qua."
Chuyện này không cần Liễu Như phải mở miệng nói, Lâm Việt và Tuyết My cũng sẽ làm như vậy, bởi bọn họ là những người bạn thân thiết của nhau.
Bạn có thể dùng tiền để chiếm được thân thể của một người, nhưng bạn sẽ không thể dùng tiền mua được trái tim của người đó.
Bạn chỉ có thể dùng trái tim để mua trái tim, dùng tình yêu để đổi lấy tình yêu.
Cái gì trên đời cũng điều có cái giá của nó, để sở hữu hạnh phúc, bạn nhất định phải trải qua khổ đau.
Con đường chinh phục Minh Phong của Liễu Như chỉ mới bắt đầu.

Điểm đích có chào đón Liễu Như hay không, thời gian sẽ trả lời.