Trông thấy Nhất Vô Niệm vẫn đứng vững vàng, sắc mặt Bạch Cửu Dương trầm trọng cực kỳ bất quá ngay khi nhìn thấy xung quanh cơ thể của Nhất Vô Niệm bao phủ bởi tầng kim quang chói lóa không khỏi giật mình.

Nhìn kỹ phần thân trên của Nhất Vô Niệm hai mắt hơi trừng, một tay chỉ vào Nhất Vô Niệm giật mình hô to:
“Kim Chung Tráo!”
Bị đối phương gọi ra tên gọi công pháp bản thân dùng Nhất Vô Niệm hơi nhíu mày, thế nhưng không có hé miệng nói ra điều gì chỉ lẳng lặng đứng đó.

Nhìn sắc mặt biến ảo một hồi của Bạch Cửu Dương, hắn mới khẽ cười:
“Thế nào, làm ngươi rất thất vọng!”
Nghe như câu hỏi nhưng thực chất chính là một câu khẳng định, dù hiểu được lời nói của Nhất Vô Niệm muốn truyền đạt ý gì, thế nhưng Bạch Cửu Dương không hề quan tâm mà hỏi ngược lại sang chuyện khác:
“Ngươi tại sao lại có công pháp của phật môn thất truyền?”
Âm thanh của Bạch Cửu Dương có chút trầm thấp, cộng thêm vẻ mặt nghiêm nghị đến lạ thường làm cho người nhìn vào không khỏi e ngại.

Bất quá, Nhất Vô Niệm cũng trải qua không ít gian khó, nhỏ làm kẻ lang thang, khi trưởng thành lại bước chân vào tu chân thế giới.

Nói sơ qua liền biết hoàn cảnh trưởng thành của hắn cũng không dễ dàng chút nào, mà nói đi cũng phải nói lại.
Đã là người tu hành, ai mà chẳng tay nhuốm máu há lại có kẻ mềm lòng.

Mỗi nhà mỗi cảnh, kẻ sống sót trong tu chân ai chẳng phải trải qua mưa tanh sóng lớn, đương nhiên Nhất Vô Niệm cũng không ngoại lệ.


Hắn khẽ cười nhạt một tiếng, dù nhỏ nhẹ nhưng truyền vào tai Bạch Cửu Dương giống như đang chế nhạo y vậy.
Vốn thấy Nhất Vô Niệm nắm giữ công pháp hộ thể Kim Chung Tráo của phật môn đã khiến cho hắn cảm thấy có chút khó chịu, nay lại bị đối phương khinh thường khiến hắn không khỏi híp mắt lại, trong lòng đã hơi không vui.

Từ khi hắn bước chân vào tu hành đến nay, dù là ở Thiên Phương Tự hay Cổ Nguyệt Ma Môn thì đều bị chúng nhân chú mục.
Với tâm tính của hắn đương nhiên không coi mấy chuyện này vào lòng, ngay cả khi bị phật môn đuổi giết hay gán ghép cho hắn tội danh nhập ma, giết người vô tội thì Bạch Cửu Dương cũng vô cùng bình tĩnh.
Hắn không giết người vô tội, hắn chỉ giết kẻ có tội.
Những kẻ đó cần phải để hắn tịnh quang, xóa bỏ.
Ban đầu, hắn cho rằng phật môn hiểu điều đó nhưng sau cùng vẫn chỉ là những kẻ khù khờ mà thôi, thế hệ phật môn đã xuống dốc không còn nắm giữ lý tưởng cao đẹp như trước nữa.

Nếu như là thời kỳ đỉnh phong của phật môn, đại lục này há còn những kẻ tà ác còn tồn tại.

Cái gì mà nơi đâu có người nơi đó có đấu tranh, chỗ nào có ánh sáng nơi đó sẽ có bóng tối ẩn thân.
Tất cả chỉ là ngụy biện mà thôi!
Chỉ có phật pháp mới cứu rỗi được tâm hồn bọn chúng, soi sáng hết thảy mọi vật.

Phật môn không làm được, chính hắn – Bạch Cửu Dương sẽ thiết lập lại trật tự của thế giới tu hành, của cả đại lục này để thời đại này mang tên –Phật Giới.
Mà trong suy nghĩ của hắn, chỉ cần có thể làm được điều đó cho dù sử dụng sức mạnh của ‘Ma’ thì hắn cũng sẵn lòng.


Không phải có câu:
“Ta không vào địa ngục thì ai vào!”
Tạm gác lại một chút dòng suy nghĩ trong đầu, Bạch Cửu Dương cười âm lạnh: “Xem ra thân thể của ngươi rất mạnh mẽ.

Được thôi, nếu như ngươi đã không định nói thì để ta đính thân khiến cho ngươi mở miệng nói.”
Nói xong, Bạch Cửu Dương khẽ vận chuyển công pháp, chỉ thấy trên thân của hắn tỏa ra kim quang nhàn nhạt, sau đó dần dần trở nên chói lóa.

Khác biệt với kim quang hộ thể của Nhất Vô Niệm, hộ thể của Bạch Cửu Dương là một cái hư ảnh kim thân.

Chỉ cần nhìn khí thế liền có thể cảm nhận được cường độ thân thể của hắn.
Bạch Cửu Dương ra tay đấm ra một quyền, đồng thời miệng cũng niệm phật ngữ, sau lưng của hắn hiện ra hư ảnh La Hán lao tới chỗ Nhất Vô Niệm công kích.
Ngay khi Bạch Cửu Dương động thủ hắn cũng đã phản ứng, mặc dù cậy nhục thân mạnh mẽ nhưng hắn cũng không có thói quen chịu đòn.

Tay phải tế xuất ra Băng Nham Kiếm phi thân đến đối chiến trực diện với đối phương.
“Ầm!”
Một kiếm một quyền va chạm vào nhau khiến cho linh khí xung quang nơi va chạm chấn động một hồi, sinh ra sóng khí cuồn cuộn.

— QUẢNG CÁO —
Event
Dư âm tản đi, Nhất Vô Niệm cùng Bạch Cửu Dương cùng lùi ra sau một bước.
Hư ảnh La Hán phía sau lưng Bạch Cửu Dương đã có một chút ảm đạm.
Mà Nhất Vô Niệm thì khác, mặc dù hắn cũng lùi một bước thế nhưng dễ chịu hơn đối phương nhiều lắm, tay cầm trường kiếm chỉ hơi run một chút nhè nhẹ.
“Cường độ thân thể thật mạnh!”
Nhất Vô Niệm kinh ngạc, đối với phật tu trong lòng của hắn quả thật luôn đánh giá cao thể thuật, thế nhưng không có nghĩa hắn không hiểu rõ vấn đề.

Thể chất hắn mạnh như bây giờ là do hắn luyện tập hay sao, đúng là có một phần thế nhưng cơ bản đều là hệ thống tăng trưởng cường độ thân thể cho hắn.
Bên này Nhất Vô Niệm kinh ngạc bao nhiêu phía đối diện hắn – Bạch Cửu Dương càng kinh ngạc hơn bao nhiêu.

Mặc dù Bạch Cửu Dương đã biết cường độ thân thể của Nhất Vô Niệm rất mạnh, thế nhưng vừa mới giao thủ lập tức đã khiến cho hắn rơi vào thế hạ phong.

Đối với cảnh giới Luyện Thể, Bạch Cửu Dương vẫn luôn cho rằng cùng cấp hắn là mạnh nhất.
Bây giờ gặp phải một đối thủ mạnh mẽ hơn rất nhiều lập tức vả mặt của hắn, khiến cho hắn không khỏi coi trọng.

Bạch Cửu Dương lập tức phi tới tiếp tục giao chiến với Nhất Vô Niệm, trong quá trình này bởi vì cận chiến mà hai bên liên tục va chạm, dẫn tới không gian chấn động không ngừng.
“Uỳnh…”
Một tiếng bạo nổ vang lên kéo dài khiến cho một vùng phạm vi gần đó không khỏi nghe thấy, cuộc chiến của hai người bọn họ diễn ra cũng không phải một sớm một chiều.

Phía đằng xa đã sớm tụ tập không ít người, bất quá không ai trong đám bọn họ dám tiến vào quá gần chỉ dám ở phía xa cố gắng chăm chú quan sát.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đám người liền hít vào một hơi lạnh.
Từ giao thủ thuật pháp, kiếm pháp cùng bí pháp bây giờ hai người Nhất Vô Niệm cùng Bạch Cửu Dương tiếp tục chuyển qua thể thuật.

Trên không trung liên tục ẩn hiện hai thân ảnh va chạm, tốc độ lại vô cùng nhanh khiến cho đám người đằng xa quán sát không khỏi nuốt nước bọt.

Ngay cả đám phật tử chiếm đa số tại đây cũng phải kinh hãi nhìn về phía Bạch Cửu Dương, mặc dù Nhất Vô Niệm rất mạnh mẽ thế nhưng là người của tu chân giả.
Bọn họ chủ yếu chính là tò mò lai lịch của Bạch Cửu Dương, dù sao tạo hình của đều cho thấy hắn là người của phật môn, bất quá nhìn trang phục thì có vẻ không phải đệ tử của Thiên PhươngTự.

Thế nhưng một vài phật pháp có phần tương tự như phật tự bọn họ khiến cho trong lòng ai cũng hiện lên một dấu hỏi chấm, nhưng bất kể ai cũng không nhận ra được lai lịch của đối phương.
“Ta biết, người này rất có thể chính là đối tượng mà Hứa Nghị sư huynh từng nhắc qua.

Các ngươi mau nhìn, trang phục của người đó y hệt như Hứa nghị sư huynh từng miêu tả, người này chín phần chính là Bạch Cửu Dương.”
Vị phật tử trẻ tuổi này nói xong, lại bổ sung thêm một câu: “Bất quá cái tên Bạch Cửu Dương có chút xa lạ, không biết là ai?”
Âm thanh của y không lớn nhưng ở đây ai không phải là người tu hành, làm sao thính giác lại kém đi được.

Bởi vậy, khi người này nói ra lập tức khiến cho đám người trong đây không khỏi chăm chiêu.
Mấy vị phật tử mạnh mẽ đột nghiên nghĩ tới điều gì trong ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin được, vẻ mặt bắt đầu có chút khó coi.
“Các ngươi không nhận ra được hắn cũng là bình thường, kẻ này chính là tội đồ, phản đồ của Thiên Phương Tự chúng ta!”
Đột nhiên có âm thanh vang lên khiến cho đám người phật tử nơi đây..