Nhất Vô Niệm vừa mới ngồi xuống, lập tức nghe thấy lời của Bích Cơ nói trong lòng không khỏi nghi hoặc, bất quá không để hắn phải chờ lâu liền nhìn thấy hai thân ảnh bị trói bằng Khốn Tiên Tác.

Vừa nhìn thấy hai người này hắn liền có phần suy đoán, nhưng cũng không chắc chắn cho lắm.
Không để hắn phải chờ lâu, sau khi hai người này bị dẫn vào Bích Cơ lập tức cất giọng hỏi: “Các ngươi muốn nói gì không?”
Nam tử đang bị trói bằng Khốn Tiên Tác lập tức ngẩng đầu lên hừ lạnh một câu, “ Muốn chém muốn giết hà tất phải nhiều lời như vậy, Lạc Dương ta há lại sợ đám tông môn ỷ thế hiếp người như các ngươi.”
“Hừ, đến bây giờ vẫn còn mạnh miệng, xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.” Lão giả ngồi phía dưới Bích Cơ âm trầm lên tiếng, lão chính là người dẫn đầu đám Nguyên gia đến đâu điều tra cái chết của Nguyên Diệc.
Bích Cơ Không quan tâm lắm, nàng gật đầu rồi quay sang nhìn nữ tử đang bị trói còn lại ân cần hỏi: “Vậy còn ngươi thì sao?”
“Vãn bối Lam Cơ có điều muốn nói, Lam Cơ chỉ là phận nữ tử đối với chém giết không phải rất ưa thích.

Hiện tại mặc dù trở thành đạo tặc thống lĩnh rất nhiều tỷ muội khác, thế nhưng chưa từng làm ra chuyện gì trái với lương tâm.

Mong tiền bối suy xét!”
Lam Cơ không có hống hách như Lạc Dương, nàng nói chuyện không kiêu không tự ti, đặc biệt rất có giáo dưỡng, ấn tượng đầu tiên mang đến cho người khác đó là xinh đẹp, tiếp sau đó chính là lễ nghi.

Một đại tỷ dẫn đầu đám đạo tặc, sống trong môi trường đạo tặc cướp cướp giết giết mà lại có thể nói ra được những lời này, có chút giống như trò đùa.
Bất quá ở đây không ai cười ngoại trừ Lạc Dương.


Hắn cười lạnh nhìn qua Lam Cơ khinh thường nói, “Hừ! Hay có câu chưa từng làm chuyện gì trái với lương tâm.

Lam Cơ, sao ngươi không hỏi những sinh mạng đã chết trong tay mình, để xem họ nói gì.

Ha ha”
“Bốp!” Một âm thanh giòn rã vang lên, chỉ thấy trên khuôn mặt của Lạc Dương xuất hiện dấu vết một bàn tay để lại, máu mũi từ miệng còn đang không ngừng chảy ra.

Người ra tay không phải ai khác chính là một đệ tử ở phía sau lưng Bích Nguyệt, xem chừng giống như là đệ tử của nàng.
“Sư tôn còn chưa cho ngươi mở miệng nói chuyện, đáng đánh.” Âm thanh thiếu nữ không chút cảm xúc truyền tới.
Bích Nguyệt hơi vẫy tay một cái, thiếu nữ này mới hơi lùi lại phía sau không nhiều lời nữa.

Về phần Lạc Dương không ai ở trong đây nguyện ý đứng ra nói chuyện thay y cả, dù ở đây ai từng có giao tình với y thì đều không dám ho he gì chứ nghĩ sao mà bảo đứng ra.
Lạc Dương cúi gầm mặt xuống không tiếp tục làm ra chuyện ngu xuẩn nào nữa.
“Nếu các ngươi đã nói xong vậy thì đến lượt ta nói.” Bích Nguyệt duỗi một cánh tay ra chống cằm của mình, ánh mắt lười biếng hỏi, “Lạc Dương, ngươi biết tội của mình chưa?”
“Bẩm tiền bối, vãn bối thì có tội gì được cơ chứ!” Lạc Dương dứt khoát chối bỏ.
“Ồ, như vậy sao.

Thế mà ta từ trong ký ức của một tên đạo tặc trong nhóm các ngươi biết được mọi chuyện đấy, ngươi cảm thấy giết người của Thái Cực Tông chúng ta rất dễ dàng đến thế sao?” Bích Nguyệt nói tới đây âm thanh lạnh lẽo vô cùng.
Không để Lạc Dương đáp, Bích Nguyệt tiếp tục nói: “Ngươi biết tại sao ta không trực tiếp giết ngươi không? Bởi vì ta muốn biết chân tướng, lý do gì lại khiến đầu óc một tên sáng suốt như ngươi chỉ trong vòng mấy năm đã nắm giữ một thế lực, lại có thể làm ra hành động ngu xuẩn như vậy.

Đừng nói những lời dư thừa, ta đã nói tới mức này không phải để hỏi ý kiến ngươi.

Mà đang chất vấn người, điều ngươi cần làm đó là nói ra sự thật, ngươi biết đó, dư vị tra xét hồn phách ký ức thật sự rất đau đớn.

Việc này ngươi nên hiểu.”
“Bích tiền bối, người hà tất phải nói nhiều với tên này, cứ giao cho ta đi.

Người của Nguyên gia chúng ta không thể chết oan như vậy được!” Lão giả kia thấy cách làm của Bích Nguyệt quá mức lề mề, không nhịn được mà nói ra lời này.

Bích Nguyệt liếc mắt nhìn qua lão, giọng nói lành lạnh: “Ngươi đang dạy ta cách làm việc?”
“Ha ha, tại hạ không dám.

Bất quá, Bích Nguyệt trưởng lão nên nhớ một chuyện, Nguyên gia chúng ta không phải mặc người nắn bóp.” Lão giả vừa nói ánh mắt còn hiện lên một chút ý vị thoáng qua chỗ Bích Nguyệt.
Lạc Dương lúc này chậm rãi lên tiếng, “Chuyện này chính là do Trần gia sai khiến chúng ta làm việc, chính là Trần Lâm, lão tổ của Trần gia.

Lão ghen ghét việc Lâm gia có tôn nữ trở thành đệ tử của một vị trưởng lão, đâm ra đã ra một cái giá cao để ta cùng với hắn hợp tác chém giết Nguyên Diệc công tử, với mục đích làm cho Lâm gia không còn nhận được sự ủng hộ của Nguyên gia nữa.”
“Ngươi, ngươi ngậm máu phun người.” Trần Lâm tức giận đến hộc máu, một tay chỉ vào Lạc Dương.
“Im lặng, nếu không đừng trách ta không khách sáo!” Bích Nguyệt híp mắt nhìn qua Trần Lâm, lập tức làm lão sợ hãi tốt độ không dám nói ra câu nào khác.

Sau đó nàng mới nhìn qua Lạc Dương, ý nói hắn có thể tiếp tục nói.
“Tôn nữ của Trần Lâm chính là theo hầu một vị chân truyền trong Thái Cực Tông, nghe nói vị chân truyền này có ý định thu Lâm Tuyết Ngọc vào tay, cho nên đã sai khiến Trần gia dựng lên chuyện này.

Vốn khi làm xong ta sẽ cao chạy xa bay, thay đổi danh tính hưởng thụ phú quý bất quá không lường trước được lại bị huynh đệ phản bội.

Ha ha”
Nói tới câu cuối Lạc Dương cười phá lên, bên trong tiếng cười lộ ra vài phần chua chát, bất lực.
“Hừ, Trần gia các ngươi được lắm, lại dám làm ra chuyện này.” Lão giả quyền cao chức trọng bên phía Nguyên gia lập tức hừ lạnh, ý muốn động thủ.
Trần Khương vội vàng chạy qua chỗ của hai người Nhất Vô Niệm khẩn cầu, “Hai vị đại nhân, mong ngài hãy giúp chúng ta.


Ta dám chắc việc này không thể nào do phụ thân làm ra được, kể cả Khổng Nhi cũng không thể làm ra loại chuyện này được.

Mong hai vị đại nhân minh chứng.”
Dương Cơ Nguyệt nghe xong nhíu mày, nàng không biết làm thế nào đành nhìn sang Nhất Vô Niệm.

Nhất Vô Niệm hơi gật đầu với nàng, rồi hắn mới đưa tay khoát một cái với Trần Khương.

Trần Khương rất thức thời vội vàng lui ra không dám làm phiền, y biết rằng nói tới như vậy cũng đã rõ ràng rồi.

Nếu như hai người bọn họ không muốn giúp chỉ sợ dù có quỳ cũng không giải quyết được việc gì.
Để tránh làm hai người phản cảm Trần Khương không dám nhiều lời, dù chỉ là một câu.
Cuối cùng Nhất Vô Niệm đứng dậy hơi chắp tay với Bích Nguyệt nói, “Tiền bối, ngài chắc cũng biết không thể tin từ một phía phải không? Tên này dù sao cũng là đạo tặc, trên tay nhuốm máu không biết bao nhiêu người, lời của hắn nói chưa chắc đáng tin.”
“Tiểu tử, ngươi bớt lo chuyện bao đồng đi, nếu không…” Lão giả kia chưa đợi Bích Nguyệt tiếp lời đã lên tiếng uy hiếp Nhất Vô Niệm.
Ngồi trên ghế chủ tọa Bích Nguyệt hơi nhíu mày nhưng cũng không nói gì, nàng muốn biết tên tiểu tử này sẽ làm thế nào, dùng uy vọng của Huyền Đan Tông chống lại Nguyên gia sao? Phải biết chỉ là một đệ tử bình thường lời nói sẽ không hề có trọng lượng, nhưng theo quan sát của nàng, người này chắc hẳn không phải đệ tử bình thường.
Có thể khiến cho Dương Cơ Nguyệt nghe lời như vậy, tám chín phần bản thân có bản lĩnh đặc biệt.Trang chuyển tên miền từ .me sang .vn nha mọi người..