Thấy vẻ mặt kinh ngạc của đối phương Bắc Tiểu Mộng ngồi cách đó không xa cười, hỏi: “Sao vậy, rất ngạc nhiên sao?”
Nhất Vô Niệm chưa hiểu rõ chuyện gì, bất quá vẫn hơi gật đầu với nàng.
Bắc Tiểu Mộng ngồi trên tảng đá, không biết từ đâu cầm ra một linh quả màu đỏ, có phần giống quả táo hơi lau lau ở vạt áo rồi đưa tới miệng cắn một miếng thật to, vừa nhai vừa quan sát Nhất Vô Niệm.
Bên này, Nhất Vô Niệm ban đầu có phần kinh ngạc nhưng dần dần cũng bình tĩnh trở lại, bắt đầu suy nghĩ mọi chuyện đã diễn ra trước đó.

Không nghĩ tới mọi chuyện trước đó bản thân trải qua đều là tâm ma tạo ra, nghĩ tới bản thân ba năm bế quan, từng chút thời gian diễn ra như thật.

Đến phút giây này hắn vẫn có chút khó tin, không nghĩ tới bản thân lại dễ rơi vào cái bẫy của tâm ma đến vậy.
Vấn đề là, hắn từ lúc nào đã rơi vào tâm ma.
Dù minh bạch mọi truyện nhưng trong lòng của hắn vẫn có chút khuất mắc, mọi chuyện dường như có chút phức tạp, hình ảnh đó, tông môn, sư tôn đều giống như thật.

Nếu không phải có tấm ngọc bội chu tước mà sư tôn tặng trước khi hắn đi lịch luyện, có khi hắn đã mãi mãi trầm mê trong thế giới mà tâm ma đã tạo ra.
Tâm ma thật đáng sợ.
Hắn vốn cho rằng đạo tâm bản thân đã đủ kiên cường nhưng trải qua việc này hắn mới nhận ra, vẫn chưa đủ, hắn vẫn quá yếu.
Điều hắn thiếu nhất từ khi sinh ra chính là chưa cảm nhận được cảm giác ấm áp mà phụ mẫu thân sinh.


Đúng thế, một đứa mồ côi như hắn trải qua cuộc sống không bình thường như những đứa nhỏ khác, cái cảm giác thân cận luôn là thứ xa sỉ nhất mà hắn chưa dám mơ tới.

Từ khi bước vào Huyền Đan Tông hắn cũng chưa cảm nhận được, cái cảm giác ấm áp từ khi nào xuất hiện?
Là sư tôn, chính là khi hắn gặp được sư tôn.
Từ những cử chỉ tưởng chừng như đơn giản, bình thường mà Lăng Không đối đãi với hắn, hắn đã cảm nhận được một chút ấm áp.

Hắn đã dần dần dung nhập vào Trấn U Minh, Huyền Đan Tông muốn bản thân là một thành viên trong đó, hắn từng bước chấp nhận bản thân đã không còn cô độc, hắn đã có sư tôn, một người để cho hắn cảm thấy bản thân được sống có ý nghĩa hơn.
Hắn đã từng nghe được một câu nói, “Càng hi vọng nhiều, thất vọng càng lớn!” đây có lẽ chính là lý do hắn luôn sợ hãi, sợ được rồi lại mất.

Đối với mọi người xung quanh luôn mang một mối nghi ngờ nhất định, hắn từng nói với bản thân rằng, đến phụ mẫu thân sinh cũng có thể bỏ mặc được mình vậy còn có ai không thể buông bỏ được mình chứ.
Nỗi lo luôn là điều hắn chôn giấu bên trong đáy lòng.
Vậy mà, tâm ma cũng có thể nhìn thấu được.
Nhưng mà qua việc này, hắn đối với sư tôn thái độ càng trở lên tín nhiệm, một loại cảm giác thân thiết càng sinh sôi nảy nở, đến hắn cũng không kiềm chế được cảm xúc này.

Bất quá, đối với việc này bản thân hắn cũng không hề thấy có gì không ổn, không có sư tôn ban tặng chu tước ngọc bội lần này độ kiếp chỉ sợ đã không vượt qua được.
Hơn nữa, còn gặp được…
Thu hồi dòng suy nghĩ về vấn đề này, Nhất Vô Niệm đưa ánh mắt nhìn về phía thiếu nữ đang ở cách hắn không xa, rất muốn mở miệng nói chuyện nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Bắc Tiểu Mộng không hề quan lên tiếng làm phiền Nhất Vô Niệm, không biết có phải vì đối phương đang trong trạng thái yếu nhược hay nàng đã nhìn ra hắn đang tập trung suy tư vấn đề khác, cho nên mới không lên tiếng làm phiền.

Cứ như vậy, nàng giống như một bé mèo con tham ăn ngồi gặp từng miếng táo đỏ.
Đợi đến khi nàng ăn xong linh quả trên tay, âm thanh Nhất Vô Niệm mới truyền tới.
“Đa tạ Bắc cô nương đã cứu giúp, nếu không chỉ sợ bản thân ta lành ít dữ nhiều.”
Những lời này Nhất Vô Niệm thật lòng nói ra, mặc dù chưa hiểu chuyện gì xảy ra nhưng hắn biết bản thân lúc đó chắc chắn bị thương nặng, rơi vào hôn mê.

Mà Tuyệt Mạc Hoang Nguyên là nơi nào cơ chứ, đúng là khi hắn độ kiếp yêu thú xung quang phạm vi rộng lớn gần đó đã bỏ chạy tán loạn, thế nhưng chỉ cần một thời gian ngắn trôi qua bọn chúng không cảm nhận được uy hiếp chắc chắn sẽ quay trở lại, đến lúc đó bản thân hắn như cá trên thớt mặc chúng nó mài chết.
“Hả? Chuyện này cũng chỉ là trùng hợp mà thôi, thực ra người ngươi cần cảm tạ chính là nó!” Đột ngột bị Nhất Vô Niệm cảm tạ, nàng khoát tay từ chối, một tay còn lại chỉ vào thứ đang nằm trong lòng của nàng.
Nhất Vô Niệm theo ánh mắt của nàng nhìn xuống, hai mắt ngạc nhiên nhìn vật đang nằm trong lòng nàng, đây là một con mèo rất bự, bộ lông của nó có chút đẹp mắt.


Hắn chưa từng nhìn thấy một con mèo có màu xanh da trời nhàn nhạt, hơn nữa trên trán của nó có một ấn ký mặt trăng hình lưỡi liềm màu trắng.

Nhưng chưa hết, bộ lông của nó còn pha trộn một chút màu trắng, nhưng không phải đốm trắng mà nó làm một đám mây nhỏ.
Quả thật nhìn hết sức đẹp mắt.
Ngay khi Nhất Vô Niệm nhìn nó, con mèo cũng lười biếng mở một bên mắt quan sát hắn, cả hai đều trừng trừng nhìn nhau.

Một lúc sau, Nhất Vô Niệm thu hồi ánh mắt nhìn nó mà đưa ánh mắt về phía chủ nhân của nó – Bắc Tiểu Mộng.
Dường như hiểu được sự nghi hoặc trong ánh mắt của hắn, Bắc Tiểu Mộng giơ một ngón tay ra điểm điểm vào một bên má của con mèo đang nằm trong lòng mình, khẽ nói: “Ngươi không thấy nó rất quen thuộc sao?”
Bị Bắc Tiểu Mộng hỏi, Nhất Vô Niệm nhíu mày nhất thời không biết đáp thế nào.

Hắn nghiêm túc quan sát con mèo này một lần nữa, trong lòng cũng cảm thấy có chút quen thuộc nhưng không rõ ràng lắm, hắn dường như đã từng thấy nó ở đâu rồi.

Vắt hết óc suy tư vấn đề này, cả mặt mày đều có chút nhăn cả lên, nhưng hắn vẫn không nhớ ra được.
Lắc đầu một cái, Bắc Tiểu Mộng xách con mèo mập trong lòng để lên tảng đá chỉ vào nó mà nói: “Ngươi cũng có một con như vậy.”
Nói đến đây nàng không nói thêm gì nữa.
Nghe được lời của Bắc Tiểu Mộng nói, hắn nhíu mày thật sâu, trong đầu đang lý giải câu vừa rồi mà đối phương vừa nói.

Hừm, mình cũng có một con sao? Ngoài bản thân ra hình như hắn chưa từng nuôi sủng vật nào cả, à không phải không có… nhưng mà nó còn chưa nở ra mà.

Nhất thời hắn trừng mắt nhìn về phía con mèo kia, trong đầu toát lên một suy nghĩ.

Nhấ Vô Niệm đưa tay chỉ vào con mèo, quay sang hỏi Bắc Tiểu Mộng: “Nó chính là viên trứng kia?”
Bắc Tiểu Mộng khẽ gật gật đầu với hắn, coi như thừa nhận lời hắn nói.

Suy nghĩ chút nàng nói tiếp: “Nó cảm nhận được khí của viên trứng kia trên người ngươi, chính vì như vậy ta mới tìm được ngươi.

Cũng phải nói vận may ngươi rất không tồi, ta cũng là tiện đường qua đây cho nên khoảng cách cũng không xa, nếu không cho dù Tiểu Lam cũng không phát hiện ra được.”
“Lần này đa tạ ngươi rồi, Tiểu Lam” Nhất Vô Niệm quay qua phía con mèo lên tiếng cảm tạ, bất quá con mèo cũng không có cho hắn bao nhiêu sắc mặt, không những thế còn ngẩng đầu ra chỗ khác một cách kiêu ngạo.

Trong lòng Nhất Vô Niệm oán thầm vài câu, nói đùa, hắn chẳng lẽ lại đi so đo với một con mèo.
Chút điều này hắn còn cảm thấy bình thường, nó có bản lĩnh hơn nữa còn gián tiếp cứu được hắn, tính cách có chút tính tình cũng không vấn đề.

Trò chuyện qua một thời gian, hắn mới để ý trạng thái cơ thể đang một mực tốt lên, đã có thể đứng dậy được.

Từng chút chống tay ngồi dậy, cảm thụ từng dòng chân nguyên đang tràn trề bên trong cơ thể.
“Ồ, đây là…” Cảm nhận được trạng thái bên trong cơ thể, Nhất Vô Niệm không nhịn được mà ngạc nhiên lên tiếng..