Chỉ chốc lát sau, binh lính của Thiên Ảnh vệ đã khiêng Dạ Sát đi tới.

Nhìn thấy Dạ Sát hôn mê bất tỉnh, Hân Nghiên khẽ cau mày, đôi mắt lạnh nhạt bắn ra sát khí sắc bén, nhìn Diệu Hàm chất vấn: "Đây là có chuyện gì, mong Ảnh chủ của Thiên Ảnh nói rõ với tôi!"
"Chỉ là tiêm cậu ta một mũi thôi, yên tâm đi, đoán chừng sáng mai sẽ tỉnh!"
Diệu Hàm nhìn thoáng qua Dạ Sát hôm mê bất tỉnh trên mặt đất, hơi nhăn mày, không biết vì sao mà đáy lòng vẫn không thích giọng điệu chất vấn cô của "công tử" đế quốc Ám Dạ trước mặt.

Đặc biệt là vì tên phụ nữ khác, cô thầm cười khổ, đoán chừng vì ánh mắt của người này rất giống với Hân Hân nhà cô, mới khiến cô có ảo giác như thế.

Nghe thấy Diệu Hàm nói thế, cuối cùng Hân Nghiên cũng thở phào một hơi, yên lòng, nhìn về phía Đông Phương Thế Kiêu ở một bên.

"Cậu tới cõng em ấy!"
Nếu bình thường chắc chắn Đông Phương Thế Kiêu phải đùa giỡn một chút, nhưng bây giờ không phải lúc đùa giỡn, đưa tay khiêng Dạ Sát dưới đất lên trên vai.

"Người tôi sẽ mang đi, chuyện súng ống đạn dược, đến lúc đó Lôi Quỷ sẽ liên hệ với cô!"
Hân Nghiên lạnh nhạt nhìn Diệu Hàm nói xong, sau đó mang theo Đông Phương Thế Kiêu và Dạ Sát xoay người rời khỏi nhà xưởng đổ nát.

!
Nhìn mấy bóng người đi ra khỏi nhà xưởng đổ nát phía trước, Vũ Đàm đeo mặt nạ da người đi đến sau lưng Diệu Hàm, ánh mắt lạnh như băng nhìn mấy người Hân Nghiên đã đi xa, nói.

"Số 1, có cần tôi đi! "

Vũ Đàm còn chưa nói xong, nhưng Diệu Hàm lại hiểu ý trong câu nói này.

Cô lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo như không hề bận tâm, lại khiến người ta không nhìn thấu, nhìn chằm chằm về phía xa đã không nhìn thấy bóng người từ lâu.

"Không cần, cậu không phải đối thủ của đối phương, người này tàn nhẫn vô tình, vừa ra tay đã là sát chiêu ép người vào chỗ chết, khi nãy người này chiến đấu cũng không dùng hết sức giống như tôi, vẫn giữ lại gì đó, sâu không lường được, huống chi bên cạnh cậu ta còn có một Lôi Quỷ!"
Sắc mặt Diệu Hàm đóng băng, nhíu mày nhìn bóng tối ở xa, đáy mắt cũng không khỏi hiện ra mấy phần phức tạp và tối tăm.

"Không ngờ tướng tài của đế quốc Ám Dạ – Lôi Quỷ lại giống như một tên trai bao!" Trên khuôn mặt lạnh lùng của Vũ Đàm mang theo vài phần khinh bỉ.

"Đừng bị hình tượng mê hoặc, Lôi Quỷ, tướng tài đứng đầu đế quốc Ám Dạ, quản lý tình báo, nhưng cái cậu ta thật sự lợi hại lại là đánh cận chiến và ngắm bắn đường xa.

Nếu cậu vì cậu ta có dáng vẻ trắng trẻo đã khinh bị cậu ta, vậy người chết chắc chắn là cậu, nhớ kỹ, khi đối đầu với kẻ thù tuyệt đối không thể khinh địch, nếu không người hối hận sẽ là cậu!"
"Huống chi bọn họ là sát thủ, khi đối đầu với kẻ thù sẽ có sát chiêu một chiêu toi mạng!"
Diệu Hàm nói xong thì đi ra khỏi nhà xưởng đổ nát, vừa đi vừa cởi dây lưng để súng lục và băng đạn trên eo, dáng người thon dài cao thẳng như một con sư tử đang ngủ say, tao nhã đi từng bước ra bên ngoài.

Cô nhớ Hân Hân của cô!
Ngẩng đầu đưa mắt nhìn bầu trời trên đỉnh đầu, đã trễ thế này rồi, không biết Hân Hân đã ngủ hay chưa.

Trong đầu hiện lên khuôn mặt đáng yêu của Hân Hân nhà cô khi ngủ, đáy lòng không nhịn được tràn đầy dịu dàng, đôi mắt sâu thẳm u ám nhuốm lên màu sắc dịu dàng, không khỏi bước nhanh hơn.

Hân Nghiên và Đông Phương Thế Kiêu ở bên này đi ô tô rời khỏi nhà xưởng đổ nát, thẳng đến đường có ngã rẽ mới dừng lại.

"Chăm sóc tốt cho em ấy!" Hân Nghiên nhìn Đông Phương Thế Kiêu ở trên xe, kéo mặt nạ da người trên mặt xuống, dặn dò Đông Phương Thế Kiêu.

"Cậu không đi với mình sao?" Đông Phương Thế Kiêu nhíu mày, nhìn về phía Hân Nghiên.

Hân Nghiên lắc đầu: "Không được, ngày mai mình sẽ đến tìm các cậu!"
Nói xong, Hân Nghiên bèn khởi động xe, nhanh chóng chạy vào trong bóng đêm, biến mất không thấy đâu nữa.

Nhìn bóng xe gấp gáp đi xa, đáy mắt Đông Phương Thế Kiêu không nhịn được hiện lên mấy phần phức tạp mất mát, hơi tự giễu cười khổ.

Trước giờ, cô đều hiểu tình cảm trong lòng mình với Hân Hân, bắt đầu từ lúc nhỏ khi bị người của nhà Đông Phương đuổi giết rồi Hân Hân cứu cô, cô đã không thể khống chế yêu người phụ nữ này.

Kiêu ngạo như nàng, ngạo mạn như nàng, đường hoàng như nàng, tà khí như nàng, bất kham như nàng, trong sáng như nàng, bướng bỉnh mà kiên cường, mạnh mẽ lạnh nhạt mà lại khiến người ta đau lòng!
Chính là một người phụ nữ cả người đều tràn đầy sức quyến rũ như thế khiến cô không thể khống chế yêu nàng, nhưng cô mãi mãi đều biết người phụ nữ này sẽ không yêu mình, cho nên cô sẵn lòng ở phía sau im lặng bảo vệ nàng.


Vì cô, dưới sự giúp đỡ của nàng, cô dần dần trưởng thành, trở thành người thừa kế tiếp theo của nhà Đông Phương.

Vì nàng, cô sẵn sàng luyện tập võ thuật và kỹ năng bắn súng vất vả, chỉ vì có thể xuất hiện lúc nàng cần, sẵn lòng sóng vai chiến đấu cùng nàng.

Vì nàng, cô cam tâm trạng nguyện chôn giấu tình yêu xuống dưới đáy lòng, chỉ hi vọng có thể đứng sau lưng nàng với vai trò bạn bè nhìn nàng hạnh phúc vui vẻ.

Điều cô mong muốn thật sự không nhiều, chỉ muốn có một vị trí nhỏ bé trong lòng nàng là được rồi.

Cho dù nàng biến mất bốn năm, cô cũng chưa từng dừng tìm nàng, tìm kiếm điên cuồng.

Có một người phụ nữ xuất hiện bên cạnh nàng, cô làm người thu thập tình báo đã nhận được tin tức từ lâu, chỉ là cô không muốn nghĩ nhiều thôi.

Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Hân Hân nôn nóng rời đi, trái tim của Đông Phương Thế Kiêu vẫn sẽ cảm thấy đau đớn và khó thở.

Hân Nghiên vội về nhà hoàn toàn không biết lúc này Đông Phương Thế Kiêu đang có nghĩ gì, trong đầu nàng bây giờ chỉ có một suy nghĩ đó là buổi tối trở về nên giải thích chuyện mình về trễ với Diệu Hàm thế nào.

Nàng cũng từng muốn nói chi tiết thân phận thật sự của mình cho Diệu Hàm, nhưng nghĩ đến thân phận đặc biệt của mình, một khi nhiều thêm một người biết sẽ nguy hiểm hơn một phần, trên thế giới này không biết có bao nhiêu người mong nàng chết.

Mà nhiều hơn chính là Hân Nghiên sợ Diệu Hàm sẽ không chấp nhận được thân phận sau lưng mình.

Hân Nghiên ôm tâm trạng bất an chạy như bay trở về Long Hiên Hào Đình, đỗ xe xong đi vào biệt thử, một mảnh tối đen, không nhịn được nhíu mày, chẳng lẽ Diệu Hàm ngủ rồi.

Nhịp bước không khỏi nhẹ hơn, đi về phía phòng ngủ lầu hai, bên trong vẫn tối đen, nàng mở đèn phòng ngủ lên, cái ly trên giường vẫn nằm yên như lúc nàng ra ngoài, không có chút dấu vết từng bị chạm vào.


Hân Nghiên lại đến phòng làm việc, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Diệu Hàm, mới xem như thở phào nhẹ nhõm.

Ít nhất Diệu Hàm vẫn chưa về, như vậy mình không cần giải thích chuyện về muốn rồi, trái tim cũng thả lỏng hơn, cởi quần áo dính hơi sương trên người, tìm áo ngủ định tắm rửa rồi ngủ một giấc.

"Cạch! "
Cửa phòng bị mở ra, một bóng dáng thon dài cao ngất đi vào từ ngoài cửa.

Vừa liếc mắt đã nhìn thấy Hân Nghiên cầm áo ngủ đứng trước tủ quần áo để lộ cảnh xuân, đáy mắt Diệu Hàm lập tức xẹt qua tia sáng tối tăm, vô cùng nóng bỏng, khuôn mặt lạnh lùng tinh tế côtuấn cũng dịu dàng hơn.

"A! "
Nghe thấy tiếng động, Hân Nghiên vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Diệu Hàm đi vào từ ngoài cửa.

Âu phục màu đen làm tôn lên khí chất ung dung lạnh lẽo trên người, cao quý phi phàm, giờ phút này, trên khuôn mặt cô chứa nụ cười nhạt dịu dàng và tràn đầy cưng chiều.

Đáy mắt sâu thẳm bùng cháy ánh lửa, nhìn chằm chằm thân thể Hân Nghiên, giống như muốn nuốt nàng vào bụng.

Hân Nghiên vội vàng để áo ngủ trước ngực che đi cảnh xuân trên người.

.