Trong phút chốc, chiếc xe hạng nặng phóng vọt kên "vèo" một tiếng, phi nước đại về hướng chiếc xe màu đen phía trước.
May mà chiếc cầu này là con đường dẫn tới ngoại ô.

Trên cầu không có nhiều phương tiện qua lại, chỉ vài ba chiếc xe rải rác.

Hân Nghiên gia tăng tốc độ, đuổi theo chiếc xe kia.
Cảnh tượng lúc này giống như một thước phim hay khiến các phương tiện xung quanh ngay lập tức dừng lại quan sát, những ánh mắt kinh ngạc nhìn vào chiếc xe hạng nặng kia.
"Trời ạ, đang quay phim sao? Có cần phải phong cách thế không?"
"Ngầu quá, lại còn là phụ nữ nữa chứ, trời đất!"
...
Những người xem bên dưới không nhịn được kêu lên thành tiếng, thỉnh thoảng còn nghe thấy vài tiếng huýt sáo vang lên.
Chủ nhân chiếc xe màu đen không ngừng quan sát về gương chiếu hậu ở hai bên.

Nhìn thấy chiếc xe theo sát đã không thấy bóng dáng, hắn ta lập tức liền thở dài nhẹ nhõm, cho rằng bản thân đã cắt đuôi được chiếc xe đó.
Còn chưa hoàn toàn thả lỏng, hắn ta liền nghe thấy tứ phía truyền đến tiếng kinh hô và huýt sáo, ngay lập tức nghi ngờ thuận theo tầm mắt của mọi người nhìn lên phía đỉnh đầu.
Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn xong thiếu chút nữa khiến cả chiếc xe đâm vào lan can bên phải, sợ hãi lập tức đạp phanh xe, cả người sợ hãi, toàn thân đều là mồ hôi lạnh.
"Bịch..."
Cùng lúc này, chiếc xe hạng nặng vững vàng dừng ở trước mặt con xe màu đen, âm thanh động cơ vẫn đang nổ.

Mạnh mẽ lượn một cái rồi quay đầu, Hân Nghiên và Dạ Sát lạnh thùng nhìn chủ nhân chiếc xe màu đen dường như bị dọa tới mức hồn bay phách lạc, cười khẩy.
Hai người đậu xe ở một bên rồi bước xuống xe.

Hai thân ảnh lạnh lùng bước từng bước lại gần con xe đen, đáy mắt lạnh lùng mang theo sự nguy hiểm.
Người đàn ông trên chiếc xe màu đen lau mồ hôi trên trán, bàn tay run rẩy rút thẻ nhớ trong chiếc máy ảnh giấu vào ống tay áo, mở cửa xe muốn chạy trốn.
"Dám chạy trốn trước mặt bà đây sao, có dũng khí đấy!"
Trên khuôn mặt búp bê xinh đẹp của Dạ Sát mang theo sự tà mị, lạnh lùng cười.
Trên đường lớn, chiếc xe Maybach mà Diệu Hàm đang ngồi đột nhiên dừng lại, cô không khỏi nhíu mày.
"Có chuyện gì vậy?"
"Hình như phía trước kẹt xe, xem chừng đã xảy ra chuyện gì đó!" Vũ Đàm nhìn thoáng qua con đường chật như nêm cối nói.
Diệu Hàm liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay.

Đã là giữa trưa rồi, cũng không biết Hân Hân đã ăn cơm chưa, có đói không.
Nghĩ đến đây, cô không khỏi lấy điện thoại ra ấn phím tắt số "1" gọi cho Hân Nghiên.
Điện thoại rất nhanh được kết nối, nhưng một lúc lâu sau cũng không có người nghe.

Lông mày cô càng nhíu chặt hơn, trong lòng không khỏi nghĩ chẳng lẽ Hân Hân vẫn chưa thức dậy?
Cô vừa tắt điện thoại xong định gọi lại thì bên ngoài liền truyền đến tiếng kinh hô.

Diệu Hàm ngẩng đầu nhìn ra.
Vừa hay nhìn thấy được một chiếc xe hạng nặng ở bên đầu này bay lên không trung.

Kỹ thuật đua xe có thể nói thuộc hạng nhất, e rằng ở nước Z tuyệt đối chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Diệu Hàm cũng không chú ý nhiều.

Ánh mắt thâm thúy lãnh khốc tùy ý quét qua, vừa định thu hồi thì đột nhiên dừng lại ở một chỗ.
Dung nhan tinh tế nhất thời âm trầm đến dọa người.

Con ngươi đen đầy lạnh lẽo, lộ ra sự tức giận hung ác nham hiểm, khiến người khác không dám đối diện.
Ngay cả toàn thân cũng lộ ra hơi thở lạnh như băng, nguy hiểm cực kì.
Vũ Đàm đang lái xe trước mặt cũng cảm nhận được lửa giận phóng ra từ trên người cô chủ.

Vẻ mặt cô hốt hoảng, là một nỗi hoảng sợ khóc có thể giải thích được.
Thuận theo ánh mắt của Diệu Hàm, cô ngay lập tức bị dọa tới toàn thân run lên.


Người phụ nữ đang lái chiếc xe hạng nặng đầy khí thế đang vững vàng tiếp đất ở đằng xa kia không phải là mợ chủ nhà cô thì còn là ai.
Chẳng trách cả người cô chủ tức giận u ám và đầy nộ khí.

Thì ra mợ lại đến đua xe rồi, hơn nữa đằng sau còn mang theo một cô gái xinh đẹp có khuôn mặt búp bê nhìn vô cùng yêu nghiệt.
Rõ ràng là một tiểu thịt tươi da thịt nềm mại, chẳng trách nộ khí trên người càng ngày càng lớn, thì ra vấn đề nằm ở đây.
Đến đây Vũ Đàm cũng cảm thấy đau thương, tại sao mợ chủ lớn mỗi lần ra ngoài hẹn phụ nữ đều bị cô chủ tóm được chứ.
Xem ra về sau mợ chủ vẫn không nên làm chuyện xấu thì hơn, bởi vì không chừng lại bị cô chủ bắt gặp.
Tầm mắt Diệu Hàm gắt gao nhìn Hân Nghiên từ trong chiếc xe hạng nặng ở đằng xa kia bước xuống, con ngươi đen tối nheo lại đầy nguy hiểm, trong đáy mắt hiện lên sự ớn lạnh, lửa giận và sát khí toàn thân càng trở nên đậm hơn.
Đặc biệt là lúc nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi đi ngay đằng sau nàng, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương, vô cùng nguy hiểm.
Cả cơ thể cô hơi run lên, mãi cho đến khi con ngươi đen hóa đi tất cả lửa giận, lại trở nên càng âm trầm lạnh lẽo, bị che phủ bởi sương đen dày đặc.
Diệu Hàm lúc này khiến Vũ Đàm nhìn thấy cũng phải kinh hồn bạt vía!
Diệu Hàm lạnh lẽo nhìn nơi đó, nhìn người có khuôn mặt búp bê đứng sau Hân Nghiên đang ngăn người chủ chiếc xe màu đen lại.
"cô chủ, chúng ta có nên giúp đỡ không? Mợ chủ hình như gặp rắc rối rồi."
Nhìn mấy người đang đôi co ở đằng xa, Vũ Đàm không nhịn được mà hỏi.
"Đi tắt tất cả các camera giám sát trong phạm vi trăm dặm.

Còn nữa, kêu bộ phận tình báo chú ý động thái trên mạng.

Hình ảnh không nên xuất hiện này tuyệt đối không được xuất hiện."
Diệu Hàm lạnh lùng mở miệng ra lệnh, khuôn mặt băng lãnh không chút biểu cảm càng sâu hiểm khó dò, đến Vũ Đàm cũng không thể nhìn ra.
Nhưng mà cô biết cô chủ đang tức giận, hơn nữa sự tức giận lần này không giống với lúc trước!
Nhưng cho dù là vậy, điều đầu tiên cô chủ nghĩ tới vĩnh viễn vẫn là sự an toàn của mợ chủ.

Ánh mắt Vũ Đàm liếc về phía trước, không nhịn được mà khẽ nhíu mày.

Cũng không biết mợ chủ như vậy đối với cô chủ mà nói là tốt hay xấu.

Dù sao thân phận của cô chủ cũng không bình thường.
"Rõ!"
Vũ Đàm nhận mệnh lệnh, ngay lập tức liền truyền mệnh lệnh ra, trong nháy mắt liền có thành viên của Ảnh Vệ quân đi thực thi.
Ở đằng xa, Dạ Sát xách tên lái chiếc xe màu đen đến, hung hăng đẩy ngã trước mặt Hân Nghiên, lạnh lùng uy hiếp nói.
"Mau đưa đồ ra đây.

Nếu không chờ lát nữa chịsẽ được nếm mùi đau khổ!"
"Các người muốn làm gì? Tôi nói với các người, các người như vậy là bắt cóc con tin, là phạm pháp đấy!" Chủ chiếc xe màu đen run rẩy thân mình, khuôn mặt hoảng sợ nhìn Hân Nghiên và Dạ Sát.
"Vậy sao? Vậy thử nói xem anh xâm hại quyền riêng tư của người khác như vậy, tình huống tồi tệ không biết chừng còn ngồi tù đó!"
Hân Nghiên ngồi xổm xuống, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

Nhìn khuôn mặt người đàn ông mồ hôi chảy không ngừng, nàng không khỏi cười lạnh, nụ cười tà mị và quỷ dị.
"Cô...cô nói bậy gì vậy? Tôi xâm phạm sự riêng tư của người khác lúc nào chứ?"
Bị Hân Nghiên nói như vậy, người chủ chiếc xe màu đen ngay lập tức có chút khẩn trương mà nói lắp bắp, đôi mắt giả vờ điềm tĩnh có chút lay động bất định..