Nghe Hân Nghiên nói thế, Vĩnh Khiêm không khỏi nhíu mày.
Cho dù mình với Tích Vy có phản bội Nghiên Nghiên đi chăng nữa, nhưng sau đó Nghiên Nghiên đã làm Tích Vy phải nhập viện, cho dù có hận thù thì cũng đã bù trừ cho nhau rồi, chẳng phải hay sao?
Nhưng nữa, nhà họ Cơ cũng đã nói ban đầu Nghiên Nghiên đột ngột bỏ đi là vì cảm thấy mình có lỗi với cô và Tích Vy, nể tình chị em thân thiết, Tích Vy còn kêu nhà họ Cơ bồi thường cho cô ấy, bỏ tiền cho Nghiên Nghiên ra nước ngoài du học giải sầu.
cô tìm Nghiên Nghiên rất lâu vẫn không tìm thấy, mới biết được rằng cô ấy đã đi rồi, sau đó mới muốn đền bù thay cho Nghiên Nghiên, vừa khéo lúc ấy vì bị mắc bệnh nặng, sau đó cô luôn chăm sóc Tích Vy cho đến bây giờ, hai gia đình làm mai cho bọn họ, cô đính hôn với cô ta xem như vì chịu trách nhiệm với lời nói dối của mình.
Cho dù có thế nào đi chăng nữa Nghiên Nghiên cũng không nên hận nhà họ Cơ đến nỗi, muốn giết tất cả người nhà bọn họ, trừ phi còn có ẩn tình gì khác mà cô không biết.
Vĩnh Khiêm không khỏi nhíu mày, nhìn Hân Nghiên rồi hỏi: "Nghiên, rốt cuộc năm ấy đã xảy ra chuyện gì?"
"Xảy ra chuyện gì đấy à, người nhà họ Vĩnh có năng lực đến thế sao không tự mình điều tra đi, tôi tin rằng chắc chắn diễn biến của mọi việc sẽ khiến cô kích động lắm, còn kích động muốn giết người hay muốn tự sát thì tôi không biết!"
Hân Nghiên cười lạnh, nhìn Vĩnh Khiêm với ánh mắt lạnh lùng và trào phúng.
Vĩnh Khiêm sa sầm mặt mày, hơi rũ mắt xuống, nàng không nhìn rõ vẻ mặt của cô ta, nhưng vẫn có thể cảm nhận được Vĩnh Khiêm đang đấu tranh tâm lý.
Một hồi lâu sau, cô ngẩng đầu lên mới thấy Nghiên Nghiên đang nhìn mình chăm chú, gương mặt không còn chút cảm xúc nào, cô nhìn Hân Nghiên chằm chằm với vẻ kiên định, rồi nghiêm túc gật đầu.
"Em yên tâm đi, chắc chắn tôi sẽ điều tra rõ ràng mọi chuyện!" "cô có điều tra hay không thì cũng chẳng có quan hệ gì với tôi, sau này mình đừng gặp nhau nữa!"
Hân Nghiên không muốn dính líu gì với Vĩnh Khiêm nữa, nguyên nhân chủ yếu là vì nàng cứ hay ngửi thấy mùi giấm nồng nặc tỏa ra từ người phụ nữ bên cạnh, khiến cho mũi cô gay gay, trong lòng mềm nhũn.
Sự từ chối dứt khoát và vẻ lạnh lùng của Hân Nghiên vô hình trung làm tổn thương Vĩnh Khiêm, nhưng bây giờ, Vĩnh Khiêm cảm thấy không dám đối mặt với nàng.
cô sợ nhìn thấy gương mặt lạnh lùng như thể nhìn người ngoài của cô ấy mỗi khi gặp mình, nét mặt đó khiến cô ta hoảng hốt, cô càng sợ phải nghe thấy lời lẽ lạnh băng băng từ trong miệng nàng, gần như muốn cướp đi tính mạng của cô.
Vĩnh Khiêm gần như chạy lẩn đi mất.
"Ôi, rốt cuộc cái tên cặn bã ấy cũng đã đi rồi, nếu mà cô ta còn đi, thì chắc tớ sẽ bỏ đi vì kinh tởm mất."
Vĩnh Khiêm vừa đi, bầu không khí giữa mấy người bọn họ lập tức vui vẻ hẳn lên, Dạ Sở Hân nhìn dáng vẻ bỏ chạy một cách hoảng hốt của Vĩnh Khiêm, gương mặt cô toát ra vẻ chán ghét, rồi kéo ghế ngồi xuống.
"Không đáng chút nào!"
Hân Nghiên nhìn Dạ Sở Hân rồi mỉm cười.
Dạ Sở Hân gật đầu, tán thành với nàng: "Cũng đúng, tức giận vì loại người cặn bã đó thật không đáng chút nào, nhưng khi nãy cô cả Diệu ngầu ghê."

Dạ Sở Hân nhìn Diệu Hàm với vẻ hài lòng, trong lòng cũng xem như đã yên tâm, thấy Diệu Hàm bảo vệ Hân Nghiên là biết ngay chắc chắn người phụ nữ này đã yêu nữ thần Nghiên Nghiên nhà cô rồi.
Nghe Dạ Sở Hân nói với Diệu Hàm như vậy, sắc mặt Hân Nghiên không khỏi trở nên dịu dàng, nàng quay đầu nhìn người phụ nữ ở bên cạnh mình, giọng nói lạnh lẽo trở nên ôn hòa.
"Phải đấy, sao chị lại đến đây?"
"chị vừa mới đi đàm phán với khách hàng, nhìn thấy em bèn qua đây!"
Diệu Hàm nói dối một cách tao nhã, gương mặt bình tĩnh và lạnh lùng ấy của cô không để lộ ra một chút kẽ hở nào cả, dường như những gì cô nói đều là sự thật vậy.
Nếu như Vũ Đàm ở mặt ở đây vào thời khắc này, chắc chắn trong lòng cô ta sẽ hết sức khinh người cô chủ nhà mình.
Đúng là cô chủ càng lúc càng kiêu ngạo thật, mới đàm phán với khách hàng xong cái gì chứ, rõ ràng sốt ruột muốn gặp mợ chủ, biết mợ chủ không có nhà nên mới cố tình đến đây tìm cô ấy.
Có điều lòng kiêu ngạo của Diệu Hàm sẽ không để Hân Nghiên phát hiện ra chuyện này, nhưng Dạ Sở Hân ngồi bên cạnh lại nhíu mày nghi ngờ.

Vậy à, nhưng vì sao lúc cô còn đứng rõ ràng đã nhìn thấy Diệu Hàm đi từ ngoài cửa nhà hàng vào mà, lẽ nào cô nhìn nhầm rồi ư!
Diệu Hàm thấy Dạ Sở Hân nhíu mày, bèn lạnh lùng liếc mắt nhìn cô, làm Dạ Sở Hân kinh ngạc đến nỗi lập tức rùng mình, lạnh buốt cả người, trong lòng không khỏi lớn tiếng kêu gào.
Đệch, Nghiên Nghiên ơi là Nghiên Nghiên, rốt cuộc cậu kiếm kiểu phụ nữ gì mà kinh khủng thế này, ánh mắt cô ta đáng sợ đến mức muốn giết người luôn vậy, cũng chỉ có đồ biến thái như cậu mới có thể chịu nổi Đệ Nhất Đế Thiếu, người khiến cho cả Kinh Đô đều thấy sợ hãi này thôi.
Diệu Hàm lạnh lùng liếc nhìn Dạ Sở Hân, rồi quay đầu nhìn Hân Nghiên, ánh mắt lạnh lùng pha lẫn với vẻ nguy hiểm tối tăm, rồi nở nụ cười gian xảo quỷ dị.
"Nhưng mà Nghiên Nghiên này, có phải em còn chuyện gì nên nói với chị không?"
Nghe thấy giọng nói đượm vẻ nguy hiểm của cô, Hân Nghiên giật thót tim, nhất là âm cuối của cô khiến lòng nàng dao động, làm cơ thể nàng không khỏi cứng đờ.
Không biết vì sao mà vừa nghĩ đến chuyện bị đánh mông, nàng đã lúng túng nuốt nước miếng, đôi mắt trong trẻo chớp chớp, nhìn Diệu Hàm với vẻ nghịch ngợm và đáng yêu.
"Nói gì chứ, có chuyện gì đã xảy ra ư?"
Hân Nghiên còn chưa ý thức được chuyện gì đã xảy ra, vẻ nghịch ngợm và đáng yêu chưa từng có trước đó khiến cho Diệu Hàm kinh ngạc, đến Dạ Sở Hân cũng không khỏi đổ mồ hôi.
Đệch, cái kẻ biến thái không có tính người, trọng sắc khinh bạn như cậu mà còn biết lấy sắc đẹp ra quyến rũ người khác à, sao không thấy cô ấy nghịch ngợm chớp mắt, nở nụ cười đáng yêu với cô lần nào chứ.
Dạ Sở Hân ghen tị hết sức, bọn họ đã quen nhau nhiều năm như thế, trước giờ Hân Nghiên chưa từng tỏ vẻ nghịch ngợm đáng yêu như vậy với cô!

Trong lòng Diệu Hàm lại vui như nở hoa, ngoại trừ lần đầu tiên gặp Nghiên Nghiên, lúc ấy rượu của nàng uống bị bỏ thuốc, nàng cũng tỏ ra lém lỉnh và đáng yêu như thế này, còn pha lẫn với sự quyến rũ, khiến cho cô không khỏi bị nàng hấp dẫn.
Nhưng sau đó, Hân Nghiên đều ra dáng lạnh lùng, kiêu ngạo, sang trọng, điên cuồng, nhưng chưa từng tỏ vẻ đáng yêu như thế này.

Bây giờ cô chỉ muốn ôm nàng vào trong lòng mình, rồi hôn nàng đắm đuối, muốn yêu nàng một cách điên cuồng, để làm nàng hòa vào trong xương máu của mình.
Đột nhiên Diệu Hàm lại cảm thấy đáp án không còn quan trọng nữa!
Diệu Hàm không khỏi cười khổ, Hân Nghiên ơi là Hân Nghiên, rốt cuộc nàng cũng đã trúng một loại độc mang tên Hân Nghiên mất rồi, ngấm vào tận xương cốt, không thể giải nổi nữa.
Nhưng cô lại thấy vui mừng, vui mừng vì người đó là nàng, may mà là người phụ nữ trước mặt mình!
"Ê ê ê, hai người đừng ngược đãi con độc thân này được không, đệch, có chồng thì ghê gớm lắm rồi, có vợ thì ghê gớm lắm rồi, bà đây còn độc thân đấy nhé!"
Thấy ánh mắt Diệu Hàm nhìn Hân Nghiên chan chứa tình cảm, Dạ Sở Hân không khỏi rống lớn.
Hai người bọn họ thật là, cô vẫn còn sống sờ sờ ở đây đây này.
Trong lòng càng thấy kinh ngạc, hóa ra Đệ Nhất Đế Thiếu mà mọi người trong Kinh Đô đều sợ hãi, lúc ở bên cạnh Hân Nghiên lại có vẻ như vậy, đúng là khiến người khác kinh ngạc thật, đồng thời cô cũng âm thầm vui thay bạn mình!
Nghe thấy tiếng kêu gào của Dạ Sở Hân vang lên bên cạnh mình, tâm trạng của Diệu Hàm rất tươi tỉnh, nhưng bị người khác quấy rầy lúc đang nhìn Nghiên Nghiên với ánh mắt chứa chan tình cảm, cô vẫn cảm thấy hơi khác chịu, đôi môi quyến rũ nhếch lên, nụ cười lành lạnh nở trên gương mặt.
"Cô Dạ hâm mộ thì tìm một người đi, nếu không thì để tôi giới Vĩnh cho cô một người, đế quốc Diệu thị của chúng tôi còn rất nhiều quý tộc đang độc thân lắm!
"Hay là cô cả Diệu nhường cơ hội làm ông mai cho người khác đi, bà đây không thèm đâu!"
Dạ Sở Hân lắc lắc đầu, để Diệu Hàm giới Vĩnh thì chắc chắn người đó cũng giống y hệt cô ấy, cô không thích những người lạnh lùng, luôn tỏ ra nguy hiểm như vậy đâu!
"Tôi còn nghĩ cô Dạ sốt ruột lắm chứ, dù gì cô đơn lâu quá thì dễ bị già lắm!"
Diệu Hàm nhướn mày nhìn Dạ Sở Hân, rồi lạnh lùng đáp.
Nghe thấy thế, Dạ Sở Hân không khỏi thầm mắng Diệu Hàm trong lòng, nhưng không làm phiền cô ta và Nghiên Nghiên nhìn nhau nữa.
Rồi không nhịn nổi mà hét lớn với Hân Nghiên đứng ở bên cạnh: "Đệch, Hân Nghiên, cậu lo mà trông nom người phụ nữ của mình cho tử tế đi."

"Thực ra cậu cũng nên tìm bạn trai rồi đấy!"
Hân Nghiên nhìn Dạ Sở Hân, gương mặt hết sức chân thành, từ lúc người đó bỏ đi, Sở Hân luôn đóng kín lòng mình, đừng thấy cô ấy cứ hay xuề xào mà lầm, thực chất tâm hồn của cô ấy rất yếu ớt, chẳng qua là đã quen với việc che giấu, để người khác nghĩ rằng mình rất mạnh mẽ mà thôi.
Hân Nghiên là người bạn thân duy nhất của Dạ Sở Hân, nàng không hy vọng Dạ Sở Hân đắm chìm trong mối tình ấy tiếp nữa, có những thứ, bỏ lỡ rồi thì cứ cho nó qua đi, giống như cô và Vĩnh Khiêm vậy, dù có thế nào cũng là quá khứ của nhau mà thôi.
"Má, Hân Nghiên, không phải chứ, cậu cũng thế à, hai người đúng là vợ chồng!" Dạ Sở Hân không khỏi nhe nanh múa vuốt, rống lớn.

Diệu Hàm nhếch môi, gương mặt cô trông vẫn hết sức tao nhã, nhướn nhướn mày, rất thích bộ dạng mượn cớ thoái thác của Dạ Sở Hân, cô đắc ý bảo: "Chúng tôi vốn là vợ chồng thật cơ mà!"
"..."
Đột nhiên Dạ Sở Hân không biết phải nói gì nữa, ai nói cô cả nhà Đệ Nhất Đế Thiếu ở Kinh Đô phũ phàng vô tình, lạnh lùng sang trọng cơ chứ, đứng ra đây, Dạ Sở Hân cô đảm bảo sẽ không đánh chết người này đâu!
"Sở Hân, bắt đầu tìm cuộc sống mới của mình đi."
Hân Nghiên thấy vẻ buồn bã, mất mát thoáng hiện lên trong ánh mắt Dạ Sở Hân, cô không hy vọng người bạn thân nhất của mình cứ trốn tránh mãi, bèn không khỏi cất tiếng.
Nếu như xé rách miệng vết thương cũ, có thể khiến cô ấy học được cách buông bỏ thì chưa hẳn không phải là chuyện tốt.
Nghe giọng nói nghiêm túc của Hân Nghiên, nụ cười của Dạ Sở Hân nhạt dần, gương mặt cô hơi nhợt nhạt, nét mặt hào sảng, luôn tràn đầy sức sống của cô ấy nhuốm vẻ buồn bã, đến ánh mắt cũng trở nên hiu quạnh.
"Nghiên Nghiên, cậu biết đấy, tớ đã thử rồi, nhưng mình không quên nổi, tớ cũng muốn có người đi vào trái tim của tớ, khiến tớ quên hết quá khứ đi, có thể cho tớ bắt đầu cuộc sống mới, nhưng mà có cách gì đâu, tớ vẫn không quên nổi người ấy!"
Giọng nói của Dạ Sở Hân não nề, âm thanh trong trẻo ấy pha lẫn vớt đôi chút bất lực.
"Nhưng cô ta không còn cần cậu nữa!" Hân Nghiên lạnh lùng nói.
"Phải đấy, cô ấy không cần tớ nữa, nhưng tớ vẫn đứng lặng ở đây và chờ đợi, có thể một ngày nào đó cô ta sẽ xuất hiện rồi về với tớ!"
Giọng nói tràn đầy vẻ mất mát nhẹ nhàng như mây khói, Hân Nghiên nhe thấy thế, lòng nàng đau nhói, Sở Hân ngốc quá đi mất.
Một người phụ nữ vứt bỏ người yêu của mình vì sự nghiệp, người phụ nữ ấy không xứng có được tình tình yêu của cô, bởi vì cô ta không xứng đáng.
...
Sau khi ra khỏi khách sạn Hoàng Triều, tâm trạng của Hân Nghiên hơi sa sụt, đôi mắt trong trẻo của cô luôn nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, gương mặt đau thương khiến cho cô thấy đau lòng của Dạ Sở Hân hiện lên trong đầu, không lòng không khỏi thấy xót xa.
Diệu Hàm vẫn luôn nhìn Hân Nghiên, thấy cảm giác lạnh lùng, buồn bã trên gương mặt nàng, cô âm thầm thở dài.
Pằng!
Đột nhiên có tiếng súng vang lên, viên đạn bắn vào kính chắn gió của chiếc Maybach, nhưng may mà cái xe này đã được lắp lại rồi, thân xe và các cửa kính đều chống đạn, chứ bằng không Vũ Đàm, người ngồi ở ghế lái, đã gặp nguy hiểm rồi.


Két...
Nguy hiểm xảy ra đột ngột, khiến cho Vũ Đàm thắng lại ngay lập tức, chiếc Maybach dừng phắt giữa đường, làm vang lên tiếng rít chói tai.

Ở hàng ghế sau, Diệu Hàm vội vàng ôm chặt Hân Nghiên vào lòng mình để bảo vệ cho nàng, tay còn lại cầm chặt tay nắm cửa ở bên cửa sổ.
Gương mặt lạnh lùng của cô sa sầm xuống, đôi mắt sâu thăm thẳm toát ra vẻ nguy hiểm, cô lập tức kiểm tra xem Hân Nghiên có bị thươg ở đâu không, sau khi xác định nàng bình an vô sự, mới lạnh mặt nói với Vũ Đàm: "Xảy ra chuyện gì đấy?"
"Hình như chúng ta đã bị sát thủ bao vây rồi!" Giọng nói điềm tĩnh của Vũ Đàm pha lẫn sự lạnh lẽo, cô ta lạnh lùng liếc mình những người mặc đồ đen bao vây bốn bề.
Mấy người đột ngột xuất hiện ở đây đều mặc đồ đen, gương mặt được bịt kín bởi một lớp vải đen, chỉ còn hai con mắt, mũi và miệng lộ ra ngoài, không nhìn rõ mặt mũi của bọn họ, nhưng có thể nhận thấy được sát ý hằn trong ánh mắt, súng trong tay bọn họ đều là loại xịn nhất.
Diệu Hàm nhìn khắp bốn phía bên ngoài xe, đôi mắt lạnh lùng âm u của cô nhuốm vẻ hung ác, toát ra cơn giận lôi đình như dã thú.
"Gọi người đến đây, bây giờ chúng ta phải đột phá vòng vây trước."
Diệu Hàm lạnh lùng nói.
"Nhưng bọn họ có mặt ở khắp bốn phương tám hướng, chúng ta không dễ đột phá vòng vây được đâu!" Vũ Đàm đảo mắt nhìn quanh, gần như đường lui đều bị chặn kín, xe của bọn họ không chạy qua nổi.
Nghe Vũ Đàm nói thế, Diệu Hàm sa sầm mặt, hơi thở giết chóc lan tỏa khắp không khí, trong lòng cảm thấy hết sức kinh ngạc, cô nhíu mày, rốt cuộc đám người này là ai, không phải thân phận đặc biệt của mình bị phát hiện rồi đó chứ?
"Có hai tên ở hướng hai giờ ở phía bên phải trước mặt, một tên ở hướng chín giờ bên trái, hướng bảy giờ phía sau cũng có hai người, lùi về hướng bốn giờ."
Giọng nói lạnh lẽo của Hân Nghiên chợt vang lên, nàng nhìn những tên mặc áo đen với ánh mắt lạnh lùng, toát ra vẻ giết chóc, đôi mắt đậm vẻ khát máu.
Nghe thấy giọng nói điềm tĩnh và lạnh lùng của Hân Nghiên, Vũ Đàm bất ngờ, cô nhìn vào chiếc gương chiếu hậu, thấy gương mặt mợ chủ nhà mình hết sức lạnh lùng, toát ra sát khí, hoàn toàn không thua kém cô chủ đầy khí phách ấy một chút nào, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
"Nhưng mà ở phía bốn giờ chỉ có một con đường thôi, còn có một khe vực nữa, xe không chạy qua đó được, mà cho dù có chạy qua thì cũng chỉ còn một đường chết mà thôi!"
Vũ Đàm nhìn về hướng bốn giờ, đúng là ở nơi đó không có người, cũng bởi vì không có đường để thoát, nên mới không có sát thủ nào đứng chặn mà thôi.
"Tránh ra, để tôi lái!"
Hân Nghiên lạnh lùng nói, ánh mắt trong trẻo của nàng có vẻ điềm tĩnh vô cùng.
"Hả?" Mặc dù Vũ Đàm biết khả năng đua xe của mợ chủ khá tốt, nhưng cho dù là thế cũng không thể lái xe vượt qua khe vực ấy được, dù gì khoảng cách phải hơn 10m lận!
"Tôi không hy vọng mình phải lặp lại một lần nữa, tránh ra!"
Thấy Vũ Đàm ngơ ngẩn, Hân Nghiên lại lạnh giọng lặp lại lần nữa, khí phách mạnh mẽ như nữ vương có địa vị cao quý của nàng đã được thể hiện rõ, toát ra vẻ mạnh mẽ và kiêu ngạo, nàng lạnh lùng nhìn Vũ Đàm chằm chằm, khiến cho Vũ Đàm giật mình, cứ nghĩ người trước mắt mình là cô chủ phiên bản nhỏ cơ đấy..