Trong đêm tối, một cổ xe ngựa chạy tới Hoa Quả trang với bước chạy gấp rút.

Bởi vì là trang viên có ma nên chẳng ai dám lại gần vào ban đêm cả, thế nên trang viên vắng vẻ càng thêm u ám.

Cỗ xe ngựa vừa đến cổng, Hải lập tức quay xe chuẩn bị tư thế để chạy khi cần.

Lâm Chấn Anh từ trên cỗ xe lập tức nhảy xuống chạy tới trước cổng mà rút cây mộc kiếm dự bị của mình chuẩn bị hành sự ( cây kiếm chính bị hộ vệ Kiên Bào phá hủy rồi).

Hải phu xe cũng nhảy xuống đứng bên cạnh, định nói với đạo sĩ mình sẽ chờ bên ngoài, nhưng chưa kịp nói thì đạo sĩ đã đưa cho hắn một lá bùa mà nói.- " ngươi dán lá bùa này lên trán là có thể nhìn thấy những thứ u ám kia.

Chuẩn bị đi, cùng vào trong đó cùng ta cứu người"Hải méo mặt, nhưng không thể từ chối được nên cũng thuận theo mà dán bùa.

Cả hai chạy sát lại cửa cổng, nhìn thấy ổ khóa thường ngày đã không còn nữa, tức đã có người mở cổng, liền lập tức đẩy mạnh.

Cổng không nhúc nhích, Hải quay sang nói.- " tiên sinh, cửa khóa trong rồi"Lâm Chấn Anh nheo mắt nhìn, khẽ lắc đầu.- " không phải, là có tà ma phong ấn "" ẦM..." Vừa nói xong liền tung chưởng, cánh cửa bị kình lực đánh thì mở ra.

Cả hai người bước lên một bước, chưa kịp vào thì cánh cửa đóng lại cái ầm khiến hai người họ giật lùi ba bước.

Bọn họ nhìn thấy trên cánh cổng như có thứ gì ẩn trong đang di chuyển.

Lâm Chấn Anh trừng mắt.- " là quỷ ma canh cổng, muốn ngăn cản chúng ta? Đừng hòng "Lập tức vận khí thi triển khinh công nhảy tót qua cửa cổng cao cả trượng.


Hải thấy thế thì cũng lập tức thi triển khinh công nhảy vào theo." Huỵch...!huỵch..." Hai người vừa đáp vào bên trong đã quay ngoắt lại nhìn cánh cổng.

Hai cỗ ám khí từ cổng lập tức rời đi bay thẳng xuống vùng đất trống bên cạnh.

Từ vùng đất trống đó bắt đầu có dị tượng, hai bộ xương trắng mặc áo giáp binh sĩ trồi lên với khiên và đao đầy đủ.

Đạo sĩ nheo mắt tặc lưỡi.- " là quỷ thi, bạch cốt quỷ thi"Hải phu xe đang trong lúc sung mãn, thấy hai bộ xương đang trồi lên chưa xong thì cảm thấy cơ hội, liền lao vút tới vung đoản đao của mình chém tới." Phập...phập..." Nhát chém sắc ngọt, hai cái đầu lâu rớt ra.

Hải quay về nhìn đạo sĩ mà cười.- " tiên sinh, ông thấy thế nào?"Lâm Chấn Anh khẽ bĩu môi, chẳng thèm nói, ánh mắt vẫn hướng về quỷ thi.

Hai bộ xương ấy vẫn trồi lên mặt đất, tự đi tới lượm lấy đầu lâu của mình mà gắn lại như chưa có chuyện gì.

Mặt Hải nhăn nhó trông khó coi , méo miệng than thở.- " này này, đừng đùa như vậy chứ? Chơi vậy ai chơi lại?"Lâm Chấn Anh thở dài một cái, nhìn vào lưỡi đao ấy mà nói.- " đao của ngươi tuy tốt, nhưng không có tác dụng trừ tà.

Ta dẫn ngươi vào đây để lát nữa đánh vào trong kia nếu thấy tên bạch y đó thì mau đưa hắn chạy trốn , ta sẽ mở đường máu cho "Hải nghe vậy thì khẽ gật đầu.

Lâm Chấn Anh nhìn hai quỷ xương mà nâng mộc kiếm lên, thủ thế.- " chỉ là hai quỷ binh thôi, cũng đơn giản.

Cái ta lo lắng là bên trong kia có gì? Ngươi phải hết sức cẩn thận "Hải cũng nâng đoản đao thủ thế, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Lúc này hai bộ xương kia lại không tấn công mà lẳng lặng đi ra cổng canh gác, xem ra không muốn cho bọn họ rời đi.


Cả hai nheo mắt đăm chiêu, chợt có tiếng nói âm u khiến cả hai giật mình.- " hai vị khách quý, đã lâu không có người ghé thăm trang viên, thật hân hạnh "Hải phu xe và đạo sĩ giật mình quay lại.

Từ phía trong trang bước ra một bộ xương trắng với chiến giáp của võ tướng, thắt lưng đeo một thanh kiếm còn nguyên trong vỏ, xem chừng lúc còn sống là một tướng quân.

Hắn bước tới họ, tà khí cuồn cuộn quanh người.

Hải phu xe giật mình lùi lại mà nói.- " này...!này...!không phải chứ? Cái thứ sức mạnh này là..."Lâm Chấn Anh méo mặt gật đầu.- "phải, ta biết.

Là võ sư "Một quỷ cốt võ sư ư? Quỷ cốt khác với rối thi.

Rối thi là con rối do đạo sĩ điều khiển, còn quỷ cốt này chính nó tự có ý thức của nó.

Nói trọng điểm quỷ cốt trước mặt, nó là một võ tướng bị chết, do oán niệm quá lớn linh hồn không siêu thoát mà hóa thành ma rồi tiến hóa thành quỷ.

Con quỷ này suy nghĩ và kiếm kỹ không khác gì một võ tướng cả, và cái sự bất tử của quỷ càng khiến nó lợi hại hơn.

Hải run rẩy chỉ đao về phía con quỷ mà lắp bắp.- " vậy...!vậy ra ngươi chính là tên võ tướng sở hữu trang viên này mà dân chúng đồn đại đó sao?"Quỷ tướng vẫn điềm tĩnh bước tới không một chút phòng bị, khẽ lắc đầu.- " bổn tướng không phải là chủ của trang viên này, mà chỉ là một trong hai thuộc hạ phục vụ chủ tướng mà thôi"Một trong hai thuộc hạ? Vậy là vẫn còn một con quỷ tương đương thế này? Và...!và...!cái con quỷ "chủ tướng " kia là sao? Chỉ nghĩ đến đã cảm thấy ớn lạnh.

Lúc này quỷ tướng quay người đưa tay tư thế mời khách mà nói.- " hôm nay là một ngày trọng đại, vừa hay có hai vị khách ghé thăm.

Chủ tướng cảm thấy đây là ý trời nên có lời mời hai vị vào trong.


Xin mời"Hai người nhăn nhó nhìn nhau.

Đứng trước bọn họ là một con quỷ cấp võ sư.

Lâm Chấn Anh thì chỉ là võ thượng, lại đang bị thương chưa hồi phục, đánh nhau tất bại.

Lại nhìn sang Hải phu xe, dù kỹ năng có tốt thì cũng không có kỹ năng đánh với ma quỷ nên xem như không có tác dụng gì.

Vậy nên lời mời này không thể từ chối rồi, đành phải đi theo.

Tướng quỷ đi trước, hai người họ đi sau.

Bước vào trong sân viên thì càng há hốc mồm hơn khi trước mặt là hai hàng lính đứng hai bên lên tới 20 tên , mà tên nào tên nấy bốc ra quỷ khí cấp võ thượng.

Lâm Chấn Anh và Hải phu xe toác mồ hôi trán nhìn nhau.

Mỗi tên võ thượng trước mặt đều cùng cấp độ và mạnh hơn con rối thi lúc sáng mà Lâm Chấn Anh đánh.

Một con rối đã khó ăn được rồi, bây giờ một lúc 20 tên quỷ chiến binh thế này, lại cả con quỷ tướng bên cạnh nữa chứ.

Thật sự tuyệt vọng.Bọn họ bước vào trong sân, đứng giữa hai hàng lính, lúc này dưới ánh trăng tròn nhìn thấy bộ bàn ghế đá và một tên bạch y đang nằm ngủ.

Cả hai nheo mắt, " không phải là bị làm thịt rồi đó chứ?"" Két..." Một tiếng động vang lên.

Hai người họ nhìn về phía tiếng động thì lại giật mình khi thấy một tên tướng quỷ cấp võ sư nữa đang mở cửa, vậy tên này là tên thuộc hạ thứ hai mà tên thứ nhất vừa nói đến.


Tuyệt vọng càng thêm tuyệt vọng.

Cánh cửa chính điện mở ra một cỗ uy áp u ám xuất hiện, một quỷ cốt với bộ chiến giáp oai phong với thanh kiếm đeo ở thắt lưng bước ra.

Từng bước đi của hắn đều tỏa ra sức mạnh của cái chết, cỏ cây bên cạnh cũng bị thứ sức mạnh đó làm khô héo.

Cả hai người run lên vì sợ.- " a...a...a...!là võ vương, thật sự là võ vương"Ở võ giới, nếu người đi theo nghiệp binh mà đạt cấp độ võ vương thì đều là thượng tướng trong quân, quyền cao chức trọng.

Quỷ cốt này toả ra ma khí cấp võ vương chắc chắn lúc sống là thượng tướng quân.

Bước chân quỷ cốt dừng lại, một quỷ cốt khác bưng ghế ra cho hắn.

Tên chủ quỷ nhẹ nhàng đặt cái bàn tọa chỉ còn xương của hắn xuống mà rên rỉ.- " a.a..a...ta già rồi, cả ngồi cũng khó khăn nữa "Lâm Chấn Anh và Hải phu xe liếc nhìn nhau, " ngồi thì khó khăn chứ vung kiếm giết người chắc nhanh lắm ".

Hai tên tướng quỷ liền đến đứng sau lưng bảo vệ tên chủ quỷ của mình.

Tên chủ quỷ gỡ thắt lưng kiếm của mình đặt sang bên cạnh, dựa lưng vào ghế mà thở dài trong tưởng tượng ( bộ xương làm gì có phổi mà thở dài?) .- " a.a..a...! ta ở đây cũng khá cô đơn, tưởng rằng cô độc mãi mãi thì hôm nay lại có khách quý viếng thăm, trong lòng vô cùng vui sướng.

Nếu tiếp đón không chu đáo, xin hai vị thứ tội cho"Cái gì mà chu đáo với thứ tội chứ? Thức ăn của quỷ chỉ có một, đó là sinh khí của người sống.

Hai người họ bây giờ không khác gì món ăn cho lũ quỷ, vậy sao còn bày trò đón tiếp như vậy , chẳng lẽ có âm mưu gì? Cái này rõ ràng là chơi trò mèo vờn chuột.

Khốn nạn, thật sự khốn nạn..