41: Giấc Mơ Của Bé Dâu


Kỳ tích cuối cùng cũng hiện ra bé Dâu tỉnh lại trong niềm vui sướng của cả nhà.

Cô bé nhìn quanh mọi người một lượt
" Ba con không đến thăm con sao...? " giọng non nớt của cô bé cất lên
Bà Trâm mắng yêu
" Con bé này vừa tỉnh dậy là đã tìm ba nó rồi, uổng công bà ngoại thương con như vậy "
Ái vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ không rời, giây phút nhìn thấy cô công chúa nhỏ nằm trên giường bệnh với một mớ dây dợ trên người cô đã sợ lắm rồi.

Cô sẽ không để con bé xa cô thêm một lần nào nữa
Giọt nước mắt vui mừng vẫn lăn dài trên má cô
" Mẹ ah con tỉnh lại rồi mà, mẹ đừng khóc nữa " giọng nói bé con yếu ớt
Khánh từ bên ngoài đi vào thấy cả nhà quây quần bên thiên thần nhỏ anh hắng giọng
" Ba mẹ ah con bé vừa tỉnh dậy vẫn còn rất yếu, mọi người hãy để con bé nghỉ ngơi một chút được không ạ "
" Đúng là cha con với nhau có khác.

Con vừa tỉnh dậy đã tìm ba.

Giờ anh vào đây thấy cả nhà hỏi chuyện con bé một chút mà đã sót sợ con bé mệt rồi " Ông than trách
" Ba mẹ con lo con bé nó mệt mà thôi " anh nghiêm giọng
Bà Trâm nhìn ông Long rồi ra về nhường lại không gian riêng cho gia đình nhỏ.

Anh đi đến bên giường ngồi cạnh con gái
" Con gái ah, có cảm thấy thế nào rồi, có biết ba mẹ lo cho con lắm không "
Ái vội lên tiếng
" Con bé vừa tỉnh anh làm gì mà hỏi con một tràng như vậy, con sẽ mệt đó "
Anh nhìn cô dịu dàng rồi im lặng ngôi bên cạnh cô và cô con gái nhỏ.

Đối với anh cô chính là nóc nhà, mọi điều cô muốn anh đều sẽ cố gắng đáp ứng.
Ngày trước vì gia cảnh nhà anh ở quê không mấy khá giả nên thời gian đầu anh chỉ dám đứng nhìn cô từ xa.

Anh tự nói với lòng mình rằng sẽ cố gắng để sau này cô đứng cạnh anh không phải tự tin.

Anh đã cùng bạn mình mở công ty về công nghệ thông tin mong sao thay đổi cuộc sống khó khăn.

Không phụ công sức giờ đây công ty của anh cũng đã có những thành tựu đáng nể.

Giờ anh dư sức lo cho cô và con gái cuộc sống không phải suy nghĩ.
Bé Dâu nắm lấy tay Khánh và mẹ của mình
" Mấy ngày vừa rồi con nằm mơ, một giấc mơ rất đẹp mẹ ơi "
Cô nhìn con gái nhỏ dịu dàng
" Con mơ thấy gì mà vui vẻ vậy "

Bé Dâu tươi cười
" Con mơ thấy cả nhà ta sống chung trong một ngôi nhà rất đẹp mẹ ah.

Mẹ con sinh thêm một em bé trai đáng yêu nữa nhưng em bé hay ăn vạ con lắm "
Ái cười dịu dàng nhìn con gái nhỏ
Khánh đứng bên cười không ngậm được miệng.

Anh không ngờ cô con gái nhỏ lại giúp anh tới vậy.
Ái quay sang giận dỗi
" Cục bông nhỏ mơ, anh vui vậy cơ ah "
" Anh...!" Khánh liền im lặng không dám lên tiếng nữa.

Anh mà làm cô giận lại mang thiên thần nhỏ rời xa anh thì nguy
Tại văn phòng chủ tịch xa hoa Khánh ngồi trên chiếc ghế xoay êm ái mà cười một mình khi nghĩ đến giấc mơ của cô công chúa nhỏ.
Hoàng từ ngoài cửa bước vào đã thấy Khánh vui vẻ ra mặt
" Cậu thì vui vẻ bên vợ con để tôi một mình lo liệu giúp cậu.

Giờ thì hay rồi cả tháng vắng mặt trên công ty, nay tới cái là mặt tươi như hoa kìa " Hoàng vờ trách mắng
" Không lẽ cậu muốn tôi sống cô đơn cả đời " Khánh bình thản đáp
" Cậu sắp có được gia đình nhỏ còn tôi thì sao đây.

Cậu quên là tôi cũng chưa lập gia đình hay sao...? " Hoàng trách móc
" Tuần tới tôi sẽ cho cậu nghỉ phép một tuần về quê thăm ba mẹ ok chứ.

Về đi ba mẹ cậu đã tìm được đối tượng cho cậu rồi " Khánh ung dung vừa uống trà
" Cậu...thông đồng với ba mẹ tôi ép tôi về quê xem mắt phải không " mặt Hoàng đã đỏ lên.

42: Anh muốn ở bên chăm sóc hai mẹ con


Ngày bé Dâu xuất viện, Khánh có mặt từ sớm để đón công chúa nhỏ

" A ba Khánh tới đón Dâu rồi "

Bé Dâu hớn hở cười rồi ôm trầm lấy Khánh.

" Khổ cho tôi quá mà, mang nặng đẻ đau chín tháng vậy mà giờ công chúa nhỏ chỉ cần ba Khánh mà không thương tôi nữa rồi " Ái vờ hờn dỗi

Bé Dâu lũn cũn chạy qua ôm lấy chân Ái

" Dâu yêu mẹ Ái nhất trên đời mà "

Khánh đứng bên nhìn hai mẹ con âu yếm mà lòng thấy ấm áp biết bao.

Bà Trâm và ông Long từ ngoài bước vào thấy bé Dâu lon ton chạy qua chạy lại thì vui mừng

" Cháu yêu của bà đã khỏe thật rồi. Ông bà tới đón hai mẹ con về nhà "

Bé Dâu cười tươi nhìn ông bà ngoại rồi ngoan ngoãn ngồi trong lòng bà ngoại ăn hoa quả.

Hành lý của hai mẹ con đã sắp xếp song xuôi, bé Dâu lon ton chạy khắp nơi chào các bác sỹ và y tá của khoa. Đi tới đâu cũng bị mọi người giữ lại thơm lấy thơm để thiên thần nhỏ này.

Gia thế không tầm thường nhưng bé Dâu lại rất ngoan ngoãn và thân thiện với tất cả mọi người. Cô bé vừa xinh đẹp lại đáng yêu thế này ai cũng yêu quý. Bé Dâu xuất viện các cô y tá đều không nỡ xa mà ôm Dâu thật chặt.

Hai chiếc xế hộp phiên bản giới hạn lăn bánh trên đường phố sầm uất của Hà Nội. Bên ngoài đường phố đông đúc nhộn nhịp mà bên trong xe lại yên tĩnh vô cùng.

Hôm nay Khánh muốn chăm sóc cho bé Dâu nên để tài xế lái xe, anh ngồi cạnh bé Dâu và Ái. Chứ bình thường có Ái đi cùng anh không muốn có người lạ trên xe nên sẽ tự tay lái xe.

Gia thế không tầm thường nhưng bé Dâu lại rất ngoan ngoãn và thân thiện với tất cả mọi người. Cô bé vừa xinh đẹp lại đáng yêu thế này ai cũng yêu quý. Bé Dâu xuất viện các cô y tá đều không nỡ xa mà ôm Dâu thật chặt.

Hai chiếc xế hộp phiên bản giới hạn lăn bánh trên đường phố sầm uất của Hà Nội. Bên ngoài đường phố đông đúc nhộn nhịp mà bên trong xe lại yên tĩnh vô cùng.

Hôm nay Khánh muốn chăm sóc cho bé Dâu nên để tài xế lái xe, anh ngồi cạnh bé Dâu và Ái. Chứ bình thường có Ái đi cùng anh không muốn có người lạ trên xe nên sẽ tự tay lái xe.

Hai chiếc xe nhanh chóng dừng trong sân lớn của ngôi biệt thự rộng lớn. Người hầu đã chờ sẵn trước cửa nhà để đón thiên sứ đáng yêu của họ.

Một bác quản gia lớn tuổi đi lại ôm lấy bé Dâu

" Chào mừng công chúa nhỏ về nhà. Bà làm rất nhiều món ăn mà con thích "

Bé Dâu cười tươi thơm lấy má bà

Cả nhà cùng nhau vui vẻ dùng bữa. Khánh luôn tục gắp thức ăn cho cô và thiên thần nhỏ, thi thoảng anh lại quay sang nhìn cô với ánh mắt trìu mến. Bé Dâu lâu lâu lại đòi Khánh bóc tôm cho ăn. Không khí trên bàn ăn thật ấm áp.

Bà Trâm và ông Long nhìn cách Khánh chăm sóc cho cô và bé Dâu thì cũng yên tâm hơn ít nhiều để giao con gái cho anh.

Kết thúc bữa ăn tối cả nhà lại vui vẻ ngồi ăn hoa quả ngoài phòng khách rộng lớn.

Anh cất giọng trầm khàn

" Ba mẹ con có chuyện muốn thưa với ba mẹ "

Bà Trâm ngạc nhiên nhìn Khánh

" Có chuyện gì mà nhìn con nghiêm túc vậy...? "

Khánh tiếp lời

" Thưa ba mẹ, giờ Ái đã quyết định về Việt Nam lập nghiệp, bé Dâu cũng đã lớn hơn cần người chăm sóc. Con xin phép ba mẹ đón Ái và bé Dâu qua sống với con, để con có thể chăm sóc cho hai mẹ con một cách tốt nhất. Con đã mua lại căn biệt thự ngay bên cạnh nhà mình, như vậy ba mẹ nhớ bé Dâu qua thăm cũng tiện hơn "

Ái ngạc nhiên nhìn Khánh. Cô nhanh tay kéo anh ra ngoài

" Sao anh lại tự quyết định như vậy được chứ "

Khánh dịu dàng nhìn cô

" Anh chỉ muốn chăm sóc cho em và con thôi mà "


" Anh....anh..." giọng cô ngắt quãng, hai mắt trừng lên nhìn anh


Khánh dịu dàng ôm lấy cô từ phía sau


" Anh biết chúng ta chưa kết hôn với nhau mà em về sống với anh như vậy là thiệt thòi cho em nhưng dù sao bé Dâu cũng là con của anh và em. Anh muốn được ở bên chăm sóc cho hai mẹ con. Khi nào em sẵn sàng anh hứa sẽ dành cho em một đám cưới cổ tích "