Nhìn biểu hiện của mấy người, trong lòng Tư An cười lạnh, vẻ mặt ngạo mạn, đang muốn nói thì đột nhiên tay bị kéo một cái.

“Cậu, chơi cùng cháu.”

Liếc nhìn Hữu Hữu, Tư An chán ghét hắt ra.

“Cút sang một bên, một đứa con hoang cũng dám gọi tôi là cậu?”

Lời này vừa dứt, Đồng Ý Yên đang vui mừng bệnh đau đầu gối của mẹ mình bị dày vò nhiều năm nay được chữa khỏi thì biết tiêu rồi, tuy cô cũng vô cùng tức giận, nhưng cô càng biết, con gái chính là vảy ngược trong vảy ngược của Sở Vĩnh Du.

“Yên Yên! Bế Hữu Hữu đi lên lầu.”

Vừa nói xong, Sở Vĩnh Du đã đi về phía Tư An, đồng thời Hữu Hữu cũng nước mắt lưng tròng nói.

“Cậu, Hữu Hữu không phải đồ con hoang, ba cháu đã trở về rồi.”

Dáng vẻ nhịn khóc của Hữu Hữu khiến người ta đau lòng, nhưng vốn dĩ Tư An cực kỳ ghét trẻ con lại không có cảm giác gì cả.


“Ha ha! Ba cháu là ai, ngay cả mẹ cháu đoán chắc cũng không biết, cháu không phải là đồ con hoang thì là gì?’

“Thằng An! Cháu sao có thể đối với trẻ con như thế!”

Lúc này, Tư Phu và Đồng Thế Tân đang chìm đắm trong sự vui mừng cũng tỉnh táo lại, sắc mặt cũng có hơi khó coi.

Mà Sở Vĩnh Du, nhìn thấy Đồng Ý Yên vậy mà cản trước mặt anh, trong mắt vụt qua hàn mang.

“Bế Hữu Hữu lên lầu! Đừng để anh nói lần thứ ba!”

Ánh mắt này, ngay cả Đồng Ý Yên cũng sợ hãi mà run rẩy cơ thể, vội vàng bế Hữu Hữu đi lên lầu, Tư An nhận được sự trừng phạt như thế nào, đều là đáng, cô cũng không quản.

Căn bản không có cảm nhận được sự bất thường của Sở Vĩnh Du, Tư An vẫn nhìn sang Tư Phu cười nói.

“Cô, cháu như nào chứ? Lần trước khi đến, cháu đã cảnh cáo rồi, không cho phép Hữu Hữu đứa con hoang này gọi cháu là cậu, cô biết mà, công ty vận tải của nhà cháu bây giờ đã lên sàn chứng khoán, trong mấy năm nữa, tất sẽ trở thành hào môn, đến lúc đó, nếu như bị giới truyền thông biết cháu có một đứa cháu gái là con hoang, há không phải sẽ ảnh hưởng đến danh dự của gia tộc chúng ta hay sao.”

Lời vừa dứt, cổ áo của Tư An đã bị Sở Vĩnh Du túm lấy.

Nhìn thấy một màn này, Tư Phu và Đồng Thế Tân cuối cùng cũng nhớ tới gen bạo lực của ai đó, hoàn toàn có cảm giác Đồng Tử Họa tái hiện.

Tư Phu bao che vội vàng xông tới, khuyên ngăn.

“Vĩnh Du! Cậu đừng động thủ, Thằng An cũng là nhất thời nói sai thôi, cậu tuyệt đối không thể đánh nó.”

Sở Vĩnh Du từ từ quay đầu, mẹ vợ nhìn cháu ngoại của mình bị mắng là đồ con hoang vậy mà còn bênh vực Tư An, giọng nói lạnh lùng từ từ phát ra.

“Sở Vĩnh Du con muốn đánh? Ai có thể ngăn cản.”

Tư An vậy mà một chút cũng không sợ hãi, còn cười nói.

“Sở Vĩnh Du! Anh dám đánh tôi? Tôi thật là con mẹ anh không tin đó, địa vị của anh và tôi hiện nay, cách biệt chỉ có thể dùng sự khác biệt giữa trời và đất để hình dung, hôm nay anh nếu dám động đến một cọng lông của tôi, đừng trách tôi sau này không nể mặt cô, phế anh!”

Một thằng con rể ở rể, bây giờ xuất ngũ trở về có thể như nào, đoán chắc cũng chỉ là có chút lực lượng, nhưng xã hội bây giờ, cái gì quan trọng nhất, đương nhiên là tiền, không có tiền bạn ở trước mặt lão tử, tỏ ra đại gia gì đó, cuối cùng chỉ có thể dập đầu nhận sai.


“Sở Vĩnh Du!”

Tư Phu nổi giận rồi, cái gọi là gà yêu chuồng, bà ta là người trọng nam khinh nữ, cưng chiều với em trai, đương nhiên tình yêu hợp lý chuyển sang con trai của em trai.

“Cậu hôm nay nếu như đánh Thằng An, tôi đuổi cậu ra ngoài, sau này đừng mơ tiếp tục gặp Hữu Hữu lần nào nữa.”

“Vợ, quá đáng rồi.”

Đồng Thế Tân tối sầm mặt, vừa mở miệng thì bị Tư Phu lườm nên đành thôi.

“Im miệng!”

Lúc này, Sở Vĩnh Du nhìn sang Vương thần y luôn ở đó xem náo nhiệt, sau đó mới nói với Tư Phu.

“Mẹ, con hôm nay là cho mẹ một lý do con có thể đánh Tư An, nhưng sau ngày hôm nay, Tư Phu mẹ, cũng đừng mơ được con tiếp tục gọi một tiếng mẹ nữa, mẹ căn bản không xứng làm người thân của Hữu Hữu.”

“Bạch Ông! Còn không ra đây?”

Anh vừa dứt lời, cánh cửa phòng ngủ mở ra, Bạch Ông sớm đã tỉnh ở bên trong nghe động tĩnh, ít nhiều có hơi ngại ngùng, ông ta cũng không ngờ, Sở Vĩnh Du vậy mà thật sự tức giận rồi, thằng nhóc này một khi nổi giận rồi, ngay cả mặt mũi của lão đầu cũng sẽ không cho.

Bạch Ông?

Vương thần y sững người, ông ta không phải là đồ fake, tuy không phải là thần y, nhưng quả thật là học y, cho nên trong giới y học, nếu như ngay cả đại danh của thần y nước R Bạch Ông mà chưa từng nghe qua, bạn cũng xứng là trung y?

Sau khi nhìn thấy dáng vẻ của Bạch Ông, cả người bị dọa sợ lùi lại mấy bước, Bạch Ông lại không phải là người ẩn hình, rất nhiều trung y đều thường xuyên xem ảnh của Bạch Ông, lấy đó làm động lực để mình tiến bộ, để phát triển, Vương thần y cũng không ngoại lệ.

“Thần... thần y đại nhân.”

Không thèm để ý đến Vương thần y đang run rẩy, Bạch Ông lại liếc nhìn cặp đầu gối lộ ra bên ngoài của Tư Phu, sắc mặt tái xanh.

“Tam Hoa Châm Pháp? Ông ngược lại có một chút căn bản của y học, biết muốn dùng Tam Hoa Châm Pháp đến châm cứu chữa trị, nhưng cái ông dùng, nghiễm nhiên là Tam Tróc Châm Pháp, cố nhiên có thể trong thời gian ngắn giảm bớt các loại triệu chứng, nhưng nhiều nhất sau một tháng, đầu gối của bà ta sẽ hoàn toàn bị phế bỏ, từ giờ trở đi chỉ có thể ngồi trên xe lăn.”

“Ông, lá gan thật lớn!”


Một tiếng cuối cùng quát ra, Vương thần y quỳ bụp xuống đất, ông ta biết dùng y thuật hại người là điều đại kỵ của người học y, nhưng thật sự là không cưỡng nổi sự mê hoặc của tiền nhà họ Tư, mới đồng ý, không ngờ vậy mà gặp được thần y Bạch Ông trong truyền thuyết.

“Thần y tha mạng! Tôi... đều là do cậu ta, Tư An đó bảo tôi làm, không liên quan đến tôi!”

Từng cảnh bất ngờ này, Tư Phu và Đồng Thế Tân không phải là kẻ ngốc, Vương thần y đều quỳ xuống rồi, tuy không biết Bạch Ông này là ai, tại sao ở trong nhà mình, nhưng rõ ràng những gì ông ta nói là sự thật.

“Tư An! Cháu... cháu thật sự muốn cô nửa đời sau ngồi trên xe lăn sao?”

Tư Phu lúc này, trong mắt phủ màn sương, hoàn toàn không thể tin, bản thân yêu thương đứa cháu này như thế, không tiếc lật mặt với Sở Vĩnh Du, đem Hữu Hữu đứa cháu ngoại này cũng vứt ra sau, vậy mà sẽ đối với bà ta như thế.

Nhìn thấy sự việc bại lộ, sau khi căng thẳng mới đầu, Tư An trấn định lại, trầm giọng nói.

“Cô! Ai phải ai trái, cô lẽ nào tự mình không thể phán đoán sao? Người cháu tôn trọng nhất chính là cô, lần này mời thần y cùng trả lại tiền cho cô, đều là cháu luôn thúc giục ba cháu mới làm được, Vương thần y này, cháu không biết ông ta tại sao lại nói như thế, rõ ràng là ai đó muốn hãm hại cháu, hoặc chính là đối thủ cạnh tranh trong kinh doanh của ba cháu, biết chúng ta đang tìm danh y, cố ý gài bẫy.”

Vương thần y điên rồi.

“Tư An! Cậu... cậu dám như thế! Rõ ràng chính là cậu cho tôi 3 tỷ, bảo tôi làm như thế, cậu bây giờ vậy mà không dám thừa nhận?”

Lúc này, Bạch Ông đã cầm sáu cây châm bạc, phẩy tay liền phóng ra châm vào đầu gối của Tư Phu.

“Sở Vĩnh Du, nửa tiếng sau gỡ trâm chứng bệnh sẽ được giải trừ, lão hồ ly, tôi cảm thấy cậu vẫn là suy nghĩ một chút, làm như thế có đáng hay không, tên lang băm này, tôi dẫn đi.”

Khẽ gật đầu với Bạch Ông, Sở Vĩnh Du từ từ nhìn trong ánh mắt của Tư Phu vậy mà bởi vì mấy câu biện minh của Tư An mà xuất hiện vẻ do dự.

“Con, bây giờ có thể đánh cậu ta rồi chứ?”