Phía bên Sở Vĩnh Du vô cùng vui vẻ, hòa thuận, ngược lại, không khí trong nhà Đồng Kiến Văn lại vô cùng ảm đạm, bi thảm.

“Ba! Việc này… không liên quan đến con! Con không biết gì cả, con còn chưa kịp đến thăm nhà máy gạch nốt, bây giờ lại xảy ra chuyện như vậy, thật sự không liên quan đến con!”

Nghe thấy lời khóc lóc, kể lể của con trai mình – Đồng Hiểu Kiệt, Đồng Kiến Văn lập tức đạp cho anh ta một phát.

“Tên ăn hại vô dụng! Cả ngày chỉ biết rượu chè be bét! Bây giờ mới có bảy giờ, mày thử ngửi mùi rượu trên người mày, xem nó đã nồng đến mức nào rồi? Tao đã gọi điện thoại qua đó rồi, có người đứng đằng sau, ngấm ngầm muốn “chấn chỉnh” nhà máy gạch Tinh Huy. Tao đã đến nhà ông nội mày một chuyến rồi, toàn bộ trách nhiệm không thể đổ hết lên nhà chúng ta được!”

Có người muốn “chấn chỉnh” nhà máy ư? Đồng Hiểu Kiệt sửng sốt.

“Ba, ai mà to gan như thế? Ngay đến cả nhà chúng ta mà hắn cũng dám động tay động chân vào? Có cần con tìm vài người đến xử lý hắn không?”

Bốp!

Đồng Kiến Văn lập tức tát một cái vào ót Đồng Hiểu Kiệt, nghe thấy lời này của con trai mình, ông ta vô cùng tức giận.

“Đúng là cái đồ thành công thì ít mà thất bại thì nhiều! Mày cho rằng nhà họ Đồng chúng ta ở Thành phố Ninh này ghê gớm lắm chắc? Khối người có thể giết chết chúng ta chỉ bằng một ngón tay thôi đấy! Mày cứ ngoan ngoãn ở nhà đợi cho tao. Hai ngày nữa chị gái mày sẽ trở về, để nó chỉnh đốn lại mày, còn tao thì mặc xác mày.”


Ngô Ngọc Ngọc đi đến, ôm lấy Đồng Hiểu Kiệt, nhìn thấy bộ dạng tức giận của Đồng Kiến Văn, bà ta nói.

“Được rồi, cũng đã trút hết cục tức lên người con trai rồi, ông vẫn có bản lĩnh kiếm được nhiều tiền hơn cơ mà! Ông nhìn đám con em giàu có kia xem, cả đời tiêu không hết tiền. Nói khó nghe một chút thì là, ông cho con trai mình hai nghìn bốn trăm tỷ, nó có thể dựa vào số tiền đó, kiếm về cho ông càng nhiều hơn!”

Nghe vậy, Đồng Kiến Văn chỉ “hừ” lạnh một tiếng, không nói gì cả. Ông ta đi thẳng ra ngoài, trong lòng vẫn cảm thấy rất khó chịu, bực bội. Ông ta hoàn toàn không hiểu, vì sao Liên Sâm lại ra tay với nhà máy gạch của mình? Từ trước đến nay, ông ta chưa từng quen biết Liên Sâm, cũng chưa từng xảy ra xô xát hay mâu thuẫn gì với anh ta, thế thì làm sao có thể xảy ra chuyện như vậy được cơ chứ?

Hiện giờ, nhà máy gạch Tinh Huy vì vấn đề chất lượng nên đã bị dừng hoạt động. Hơn nữa, bên đối tác cũng bắt đầu làm ầm làm ĩ, đòi phía nhà máy bồi thường tiền. Một mình ông ta chống đỡ không nổi, góp trong góp ngoài cũng chỉ được mười lăm, mười sáu tỷ. Làm sao ông ta có thể chịu tội thay kẻ gây chuyện được, ông ta bắt buộc phải đi tìm ông cụ nhà mình để nói rõ ràng mọi chuyện mới được.

Cùng lúc đó, trong một Club ở thành phố Ninh, Liên Sâm đang ngồi trên ghế sofa trong phòng bao và cầm một điếu xì gà trong tay.

Lúc này, cửa phòng bao mở ra, có hai người đi vào.

“Tổng Giám đốc Liên, Điêu Gia đến rồi.”

Sau đó, một người đàn ông khoảng hơn năm mươi tuổi, dáng người chất phác, thật thà, đeo một cặp kính mắt đi vào. Nhưng đừng coi thường người này, ông ta chính là Điêu Gia – người đứng đầu tổ chức ngầm lớn nhất Thành phố Ninh với hơn trăm thành viên. Đồng thời ông ta còn là người nắm giữ nhiều quán Bar, KTV lớn.

Điêu Gia chậm rãi, ngồi xuống phía đối diện với Liên Sâm, rồi mỉm cười, nói.

“Tổng Giám đốc Liên, ngọn gió nào đưa anh đến đây thế?”

Liên Sâm lạnh lùng, nói.

“Chuyện tên đàn em Trùng Tử của ông đến đây thôi, ông có ý kiến gì không?”

Điêu Gia hơi nheo mắt lại, ý cười càng thêm sâu.

“Ha ha, hóa ra Tổng Giám đốc Liên đến đây là vì chuyện này, sao thế? Cái người tên Sở Vĩnh Du đó là bạn tri kỷ của Tổng Giám đốc Liên ư? Hay anh ta là họ hàng thân thích của anh?”

“Đừng phí lời nữa! Ông Điêu, ông cũng không phải là người hay càm ràm, hãy nói một câu vui vẻ nghe xem nào.”

Buổi chiều, Sở Vĩnh Du đã dặn dò anh ta một vài chuyện, trong đó có một chuyện chính là phải cảnh cáo Điêu Gia. Sở Vĩnh Du cũng không có thời gian chơi trò cũ rích như kiểu đi đường vòng.

“Được! Tổng Giám đốc Liên đã có lời như vậy rồi, nói không chừng sau này, chúng ta vẫn còn cơ hội hợp tác. Tôi đương nhiên phải nể mặt anh rồi. Chỉ là, đàn em của tôi có rất nhiều, mà Trùng Tử cũng là một người khá gần gũi, thân cận với tôi. Bây giờ, nó đang nằm trong bệnh viện, hai chân đã bị cắt cụt. Mặc dù, nó đã ly hôn, nhưng trong nhà vẫn còn người già cần phải chăm sóc, anh xem, có phải nên …”

Thấy hành động xoa xoa ngón tay của Điêu Gia, Liên Sâm làm sao không hiểu ý của ông ta cơ chứ!

“Cho tôi một con số.”


“Nói hay lắm! Tổng Giám đốc Liên thật là một người hào phóng. Vậy thì ba tỷ được không.”

Sau khi im lặng một lúc, Liên Sâm lập tức mỉm cười.

“Ông Điêu, ông thật biết nể mặt tôi đó! Ba tỷ, được lắm! Ngay bây giờ, tôi sẽ sai người mang Trùng Tử đi chôn, cũng chính là tên đàn em của ông, nếu không, lấy đâu ra mạng sống để có thể bồi thường ba tỷ cơ chứ.”

Hai người đều ẩn ý trong lời nói của mình, Điêu Gia cũng dần dần thu lại nụ cười.

“Tổng Giám đốc Liên, anh định cứ như vậy chấm dứt mọi chuyện ư? Anh em của Điêu Gia tôi xảy ra chuyện, làm gì có người nào không được bồi thường sáu, bảy tỷ cơ chứ! Tôi đã nể mặt anh như vậy rồi, anh còn không muốn ư?”

Liên Sâm đứng thẳng người dậy, búng nhẹ điếu xì gà trong tay. Sau đó, anh ta quay sang nhìn Điêu Gia, trầm giọng, nói.

“Chuyện của Trùng Tử đến đây thôi, nếu không Tòa thành dưới lòng đất của ông chắc chắn sẽ bị sụp đổ.”

Điêu Gia khẽ xoa bộ râu quai nón của mình, sau đó chậm rãi đứng lên.

“Ha ha, vậy chúng ta cùng chống mắt lên nhìn xem. Đợi sau khi tôi đánh gãy chân tên Sở Vĩnh Du, hy vọng khi đó, tôi cũng có thể xử lý mọi chuyện bằng ba tỷ.”

Sau khi Điêu Gia rời đi, Liên Sâm lập tức nhíu mày.

Theo suy nghĩ của Liên Sâm, thật ra ba tỷ hoàn toàn có thể giải quyết được vấn đề này. Nhưng Mã Trạch đã từng nhắc nhở anh ta, nếu Sở Vĩnh Du biết chuyện đưa tiền, anh ta chắc chắn sẽ gặp phiền phức lớn hơn.

Nhưng tên Điêu Gia này quả thực cũng không dễ chọc vào, dù sao, ông ta có thể nắm trong tay một tổ chức lớn mạnh như vậy, thì làm sao có thể kém cỏi được cơ chứ!

Không còn cách nào khác, Liên Sâm chỉ có thể trở về báo lại với Sở Vĩnh Du một tiếng.

Sáng sớm ngày hôm sau, Đồng Thế Tân đang định đi đến nhà máy gạch, thì videophone bên cạnh đột nhiên vang lên. Sau khi nhìn thấy hai người mặc Âu phục màu đen đứng trước cửa, ông ta không khỏi nghi ngờ.

“Xin hỏi, hai người tìm ai?”

“Chúng tôi tìm Sở Vĩnh Du.”

Tìm Sở Vĩnh Du ư? Không cần Đồng Thế Tân trả lời, Sở Vĩnh Du và Đồng Ý Yên đã đi từ trong nhà ăn đến. Sở Vĩnh Du liếc mắt nhìn hai người áo đen, anh cũng cảm thấy nghi ngờ, rồi dứt khoát mở cửa ra, để hai người họ đi vào.

“Chúng ta quen biết nhau sao?”


Cánh cửa được mở ra, hai người áo đen lập tức đi đến trước mặt anh. Sau khi nghe thấy lời này của Sở Vĩnh Du, họ lập tức rút một tờ giấy chứng nhận từ trong ngực ra.

“Tổ điều tra đặc biệt? Ha ha, không ngờ, Sở Vĩnh Du tôi cũng có ngày qua lại với những người như các anh.”

Tổ điều tra đặc biệt được coi là một sự tồn tại vô cùng đặc thù. Những người đã nhập ngũ hoặc giải ngũ ở Bắc Vực, Nam Cảnh, Đông Mạc và Tây Lân, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng đều do người của tổ điều tra đặc biệt xử lý.

“Mời anh đi cùng chúng tôi một chuyến.”

Sở Vĩnh Du gật đầu, rồi quay sang nhìn Đồng Ý Yên đang lo lắng, anh mỉm cười nói.

“Không sao đâu, anh đi uống trà một lúc rồi sẽ về ngay thôi. Nói với Hữu Hữu, sau khi về, anh sẽ mang đồ chơi về cho con bé.”

Thấy Sở Vĩnh Du đã tính trước mọi việc như vậy, Đồng Ý Yên cũng không dám hỏi nhiều nữa.

Nhưng hai người áo đen lại không khỏi cười khinh bỉ trong lòng. Từ trước đến nay chưa có người nào bị tổ điều tra của họ gọi đi mà có thể trở về cả. Đặc biệt là tên Sở Vĩnh Du này! Tổ trưởng của bọn họ đã chỉ đích danh, muốn đích thân thẩm vấn Sở Vĩnh Du, anh ta còn muốn trở về ư? Quả đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

Một chiếc Jeep Grand Cherokee màu đen đỗ trước cổng, Sở Vĩnh Du vừa lấy điện thoại ra, một trong hai người áo đen đột nhiên quát lớn.

“Làm gì đó! Bắt đầu từ bây giờ trở đi, anh phải nộp lại hết các thiết bị thông tin liên lạc, mau đưa qua đây!”

Sở Vĩnh Du không hài lòng, nói.

“Đồng chí này, anh hung dữ như vậy làm gì? Tôi biết rõ quy tắc ở đây, tôi không có ý định gây phiền phức cho anh. Nhưng mà, tôi hi vọng anh hãy bảo quản nó thật tốt, bởi lát nữa thôi, anh còn phải đưa tôi về nhà.”

Nghe vậy, hai người áo đen lập tức cười lạnh, nghịch chiếc điện thoại trong tay, nói.

“Đã từng nghe thấy nhà tù Tung Thâm ở Đông Mạc chưa? Nơi đó chính là điểm dừng chân cuối cùng của anh đấy! Trả lại điện thoại ư? Giữ lại cho anh cái quần lót đã là tốt lắm rồi!”