"Quốc vương bệ hạ?" Lâm Lôi nhìn lại.
Trung niên nhân mặc chiến giáp vàng chói, thân thể cường tráng, đầu giống như sư tử kia lại chính là quốc vương của Phân Lai đế quốc. Có điều chuyện ông ta là một cửu cấp cao thủ cường đại, điều đó quả thực không thể tư nghị.
Là thần dân của Phân Lai vương quốc, Lâm Lôi từ lâu đã nghe nói đến niềm kiêu hãnh của vương quốc này - truyền thuyết về Hoàng kim sư tử 'Khắc Lai Đức', quốc vương của cả một đất nước đồng thời cũng là một vị siêu cấp cường giả, điều này khiến cho thần dân trong toàn vương quốc vô cùng hãnh diện, chẳng còn gì phải nghi ngờ gì nữa.
Phía trước khoảng sân rộng của Quang Minh thần điện, hơn mười vạn người đang đứng đó. Trước pho tượng thiên sứ, Quang Minh giáo hoàng, Hồng y đại giáo chủ, Bạch y tế tự, Thần điện kỵ sĩ một đám người đứng lẳng lặng đứng nghiêm, trong số đó Quang Minh giáo hoàng vốn đang bị vây quanh ở giữa chính là nhân vật sáng chói nhất.
Ngoài lục đại vương tộc thuộc Thần Thánh đồng minh còn có rất nhiều những người đến từ các đại công quốc cũng đều lặng lẽ đứng trang nghiêm tại đó. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đột nhiên ...
Lấy Quang Minh giáo hoàng làm trung tâm, có thể thấy rõ được một làn sóng màu trắng đang dần lan tỏa, hơn mười vạn người tụ tâp tại quảng trường nhất thời tĩnh lặng, cơ hồ trên mặt mọi người đều khẽ nở nụ cười, trong tâm linh cũng có một sự bình lặng mà trước nay vốn chưa hề có.
"Dễ dàng phát ra Thánh quang bao trùm hơn 10 vạn người như thế, thực sự là kinh khủng." Lâm Lôi là một ma pháp sư, đương nhiên có thể thấy được sự lợi hại của Quang Minh giáo hòang.
Cả quảng trường yên lặng chỉ còn nghe thấy âm thanh của tiếng gió nhẹ thổi qua.
"Thượng Đế ban ơn!" Quang Minh giáo hoàng chỉ bình tĩnh nói, song thanh âm lại vang vọng trong thiên địa, rung động tâm linh.
Tại hiện trường mọi người đều cảm thấy từ trên người Quang Minh giáo hoàng phát ra một cỗ áp lực uy nghiêm, kể cả Lâm Lôi cũng ko thể chống cự được áp lực này, cung kính khom người, cỗ áp lực này so 2 vị Thánh vực cường giả mà Lâm Lôi từng gặp tại Ô Sơn trấn cùng với ma thú 'Hắc Long' thậm chí uy lực còn khủng khiếp hơn.
Loại áp lực này không cần phải áp bức mà cũng khiến cho người ta phải phát ra sự sùng bái từ tâm linh.
Áp lực của thần!
Cả khoảng sân rộng ngoại trừ Quang Minh giáo hoàng ra thì hơn 10 vạn người, từ Hồng y đại giáo chủ, lục đại vương quốc quốc vương cho tới bình dân bá tánh đều cung kính khom người lắng nghe lời giáo huấn.
"Cầu xin Thượng đế yêu thương, ban Thánh sủng cho các con cùng tồn tại."
Giọng Giáo hoàng mặc dù không lớn nhưng vang vọng khắp đất trời, làm rung động tới tận tâm hồn.
Từng đạo sóng ánh sáng thánh khiết từ đỉnh Quang Minh thần điện truyền ra, bao trùm lên mỗi người, cơ hồ trên mặt đất tất cả mọi người đều cảm thấy tâm linh mình thanh thản, thân thể cũng đạt tới trạng thái tốt nhất mà trước đó chưa từng có. Mọi người đều cung kính phi thường.
"Cầu xin Thượng ban cho các con ân sủng cùng bình an."
Đồng thời trên người Quang Minh giáo hoàng cũng tản ra thứ ánh sáng của sự tốt lành và vinh quang, "Thượng Đế ban ân, để cho chúng ta nhận ra tội lỗi, thành kính tỉnh ngộ nhìn ra tư tưởng, hành vi, ngôn ngữ sai trái của bản thân, cầu xin Thượng Đế rủ lòng thương xót cho chúng con, xá miễn tội lỗi của chúng con, để cho chúng con được sống vĩnh hằng."
Nhất thời ...
Khắp cả trời đất đều vang lên tiếng ngâm xướng thánh khiết, toàn bộ tín đồ của Quang Minh thần điện cũng đều thành kính đứng lên ngâm xướng, tiếng ngâm xướng của tín đồ ngân vang hòa lẫn cùng với tiếng ngâm xướng trong trời đất, tất cả mọi người đều thành tâm cung kính.
oOo
Quá trình Rửa tội vô cùng phức tạp, từ sám hối cho đến rủ lòng thương xót, ca ngợi, sau đó là tạ ơn, cuối cùng còn phải tiến hành vịnh xướng.
Tại quảng trường tuyệt đại đa số đều là tin đồ của Quang Minh giáo đình, đại đa số người đều chìm đắm trong ánh sáng soi rọi từ Quang Minh thần điện. Ngay cả người không thờ phụng Quang Minh thần điện cũng bị hào khí tại hiện trường này lôi kéo, sau khi xướng vịnh chấm dứt, khi mọi người hoàn toàn được thanh tỉnh thì đã là giữa trưa.
Buổi lễ kết thúc, đám người cũng tự động rời khỏi hiện trường.
Lâm Lôi cùng Ngải Lệ Tư sóng vai nắm tay nhau cùng nhau bước đi: "Lâm Lôi đại ca, huynh cảm thấy thế nào? Có phải là rất thoải mái không?"
Lâm Lôi thì lại lắc đầu: "Cảm thấy bị hào khí ảnh hưởng, toàn thân không thể duy trì được trạng thái tuyệt đối thanh tỉnh, tuyệt đối tự chủ. Có thể tâm hồn không chấp nhận song lại cũng rất thích loại cảm giác này, có điều ta không thích, ta ko thích bị nó làm ảnh hưởng."
Không thể không thừa nhận rằng trong quá trình tiến hành Rửa tội, Lâm Lôi đích thực là đã bị ảnh hưởng bởi cảm giác an lành này, thậm chí nó còn làm cho hắn trầm mê.
Nhưng Lâm Lôi dù sao cũng đã từng trải qua chiến đấu sinh tử từ Ma Thú sơn mạch trở về, khi buổi lễ kết thúc cũng là lúc thanh tỉnh trở lại. Ngẫm lại, năng lực hấp dẫn tín đồ của Quang Minh giáo đình thực là khủng khiếp.
"Ảnh hưởng, không, Thượng đế giống như cha mẹ chúng ta, chúng ta đều là con của người, chúng ta được người chiếu cố, ân sủng, Lâm Lôi đại ca, huynh sao lại suy nghĩ như vậy?" Ngải Lệ Tư có chút mất hứng.
Ngải Lệ Tư từ nhỏ đã sinh sống ở Phân Lai thành, hàng năm cứ vào lễ Ngọc Lan là tại đây đều cử hành buổi lễ Rửa tội tập thể này, cư dân đại đa số đều là tín đồ của Quang Minh thần điện, Ngải Lệ Tư từ nhỏ đã tín ngưỡng Quang Minh giáo đình, loại tín ngưỡng tinh thần này không thể nào dễ dàng thay đổi như vậy.
"Ngải Lệ Tư, muội không thể nghĩ như vậy, thực lực của muội hiện tại không phải do muội cố gắng khổ tu mà có hay sao? Đâu phải là ân sủng Thượng đế ban cho? Nếu Thượng đế ân sủng muội, vì sao lại để muội có một người cha, người mẹ như vậy!" Lâm Lôi rất hiểu chuyện gia đình Ngải Lệ Tư.
Ngải Lệ Tư không khỏi trầm mặc nhìn chằm chằm vào Lâm Lôi.
"Lâm Lôi đại ca, ta về đây, huynh không cần phải tiễn ta." Ngải lệ tư xoay người quay về hướng nhà mình bỏ đi. Lâm Lôi nhìn nàng đi xa, trong lòng có chút phiền muộn, ngoái đầu nhìn lại Quang Minh thần điện cao vút tựa mây: "Quang minh giáo đình, thực là hại người không ít."
Nam nữ tuổi còn trẻ lúc này xuất hiện tranh chấp nông nổi cũng là điều tương đối bình thường, lần thứ hai Lâm Lôi và Ngải Lệ Tư gặp mặt cảm tình hòa hợp nhưng trong đó lại lờ mờ xuất hiện dấu hiệu của sự tan vỡ. Bọn họ hai người đều có ý tránh né chuyện tín ngưỡng, vẫn mỗi tháng gặp nhau 2 lần, trong lúc tình yêu cuồng nhiệt, hai người thậm chí một tháng còn gặp nhau tới 4 lần, cả hai người hòa hợp thậm chí còn ngủ cùng một chỗ, có điều bọn họ vẫn y nguyên không hề đột phá qua phòng tuyết cuối cùng.
Theo như Ngải Lệ Tư nói thì: "Khi chúng ta kết hôn thì đó phải là lần đầu tiên."
Năm kế tiếp là năm 9998, trong vòng nửa năm, tình cảm giữa Lâm Lôi với Ngải Lệ Tư ngày càng thắm thiết, có điều ở chung với nhau một thời gian dài, tự nhiên giữa họ cũng nảy sinh một chút vấn đề.
Ngọc Lan lịch ngày 29 tháng 9 năm 9998.
"Ài, Ngải Lệ Tư trong lòng có chuyện mà cũng không nói với ta." Lâm Lôi cùng 3 vị huynh đệ đi trên con đường ở Phân Lai thành, nhơ lại một chuyện không vui của 2 người mà tâm sự, trong lòng hắn tràn đầy bất đắc dĩ.
Hoàn cảnh của Ngải Lệ Tư khác với Lâm Lôi, rất nhiều suy nghĩ cũng không giống nhau, nguyên nhân chủ yếu là ... Ngải Lệ Tư là cô gái vô cùng mạnh mẽ, thích độc lập và tuyệt đối không phải là người dễ dàng thỏa hiệp, điều khiến Lâm Lôi cảm thấy bất đắc dĩ chính là - Ngải Lệ Tư đúng là hơi bí ẩn.
"Lão tam, ngươi với Ngải Lệ Tư lại có mâu thuẫn phải không?" Da Lỗ bên cạnh châm chọc nói.
Lôi Nặc, Kiều Trì cũng bật cười, Lôi Nặc vỗ vai Lâm Lôi nói: "Lâm Lôi, ta cảm thấy ngươi coi trọng Ngải Lệ Tư thái quá, cẩn thận kẻo lại thất tình rất thảm đó nha, ngươi xem ta đây đã thay đổi đến mười mấy bạn gái rồi này, như thế có phải là tiêu diêu tự tại không."
Lâm Lôi liếc mắt nhìn Lôi Nặc một cái, rồi không nói gì.
"Lão tứ, người đừng có nói mò, xem ra lão tam chuẩn bị cùng Ngải Lệ Tư trở thành vợ chồng rồi". Da Lỗ cười nói, hắn vỗ vai Lâm Lôi: "Có điều lão tam, ta cũng cần phải nói với ngươi một chút, nam nhân mà, đàn bà vẫn còn nhiều lắm, đừng có quá làm khổ chính mình."
Lâm Lôi chỉ cười, không muốn nhiều lời.
Tại Phân Lai thành, Lâm Lôi tách ra khỏi 4 huynh đệ, trực tiếp đi tới nhà Ngải Lệ Tư.
"Cáp Đức thúc thúc." Hắn nhiệt tình chào hỏi đối với môn nhân nhà Ngải Lệ Tư, mấy ngày này, quan hệ giữa Lâm Lôi cùng Ngải Lệ Tư vô cùng thân cận, ngay đến cả người giữ nhà như Cáp Đức mà cũng biết.
Cáp Đức cười nhìn Lâm Lôi: "Lâm Lôi tới đấy à, tìm Ngải Lệ Tư tiểu thư phải không? Ài, Ngải Lệ Tư tiểu thư còn chưa có về, cứ theo quy củ thì hẳn là phải về rồi mới đúng chứ. Lần này không biết có chuyện gì xảy ra không."
"Chưa về?" Lâm Lôi ngẩn ra.
Hắn mỉm cười nhìn Cáp Đức nói: "Ta tạm thời ra ngoài chờ trong chốc lát đã, đoán chừng một lát nữa nàng sẽ về." Lâm Lôi sau đó đi tới tửu quán cạnh nhà Ngải Lệ Tư, gọi rượu Phỉ Thúy Lục quen thuộc rồi vừa uống rượu vừa lặng lẽ chờ đợi.