Dùng xong cơm trưa, nghỉ ngơi 1 chút, Cận Ngữ Ca liền cùng Hiểu Kiều trở về công ty. Từ khi xuống xe, Ngữ Ca liền nắm chặt tay cô, bây giờ việc nắm tay của 2 người cứ như chuyện tự nhiên. Hiểu Kiều không có gì khác thường, vẫn là thói quen im lặng, không lên tiếng. Ra thang máy, quẹo cua, đã bắt gặp không ít ánh mắt đột ngột dừng trên người họ. 

Còn chưa đến thời gian làm việc, vài thư ký của Cận Ngữ Ca đang uống trà nói chuyện phiếm, đột nhiên thấy tổng giám đốc tay trong tay đi vào với một người, bọn họ đều lắp bắp kinh hãi. Ngoại trừ cô gái trẻ mới thay thế Tiểu Quan, những người khác đều đã gặp qua Hiểu Kiều, trước đây chỉ nghĩ là bạn bè của tổng giám đốc, chưa thấy bất kỳ cử chỉ thân thiết như vậy giữa họ bao giờ. Trên thực tế, bọn họ cũng chưa từng thấy Cận Ngữ Ca tỏ vẻ thân thiết với bất cứ ai, cho dù rất nhiều người đều nghĩ cô sẽ kết hôn với Khương Quỳ, hoặc là trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng là có quan hệ tình cảm với Tùy Hân.

Tuy kinh ngạc, nhưng không ai dám lộ ra bất kỳ ánh mắt gì, người thông minh vừa thấy liền biết: đây là chân mệnh thiên tử. 

Hiểu Kiều áo ngắn không tay màu lam nhạt, quần dài màu trắng, sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái. Không kiêu ngạo không nịnh nọt cùng Ngữ Ca sóng vai đi ngang tầm mắt mọi người, vừa bình tĩnh lại tự nhiên. Thật giống như đã đi qua vô số lần. Ngữ Ca nghiêng đầu nhìn cô, khóe miệng hài lòng, an tâm cong lên cười nhẹ. 

Dặn dò mang nước uống vào, Cận Ngữ Ca đóng cửa phòng làm việc. Kéo rèm che nắng xuống, điều chỉnh nhiệt độ ở mức thoải mái, Hiểu Kiều nhìn xung quanh một chút, vẫn y chang như cũ. Ngữ Ca buông đồ trong tay xuống, hỏi cô. 

"Nóng ~ không?" 

Hiểu Kiều lắc đầu, chỉ chỉ giá sách, "Tôi... đọc sách, em làm việc." 

Cận Ngữ Ca cười cười, "Không ~ vội." 

Trong chốc lát thư ký mang ly nước ép dưa hấu mát lạnh vào, Hiểu Kiều cắn ống hút hút liền 2 ngụm, đi tới giá sách tìm sách đọc. Ngữ Ca thấy cô tự tìm việc làm, cũng yên tâm bắt đầu làm việc. 

Vào một chiều hè, hai người ở trong cùng một phòng, mạnh ai nấy làm việc mình. Cận Ngữ Ca bận rộn rất nhiều, ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn Hiểu Kiều, mỗi lần đều vô tình đúng lúc chạm mắt cùng cô, tuy rằng Hiểu Kiều sẽ rất nhanh nhắm mắt, nhưng không khỏi có chút kỳ lạ. 

Cô ấy luôn luôn nhìn mình? 

Cận Ngữ Ca hơi hơi cau mày, bắt đầu để ý hành động của Hiểu Kiều. Cô rất nhanh chóng phát hiện, Hiểu Kiều hoàn toàn không chú ý đến quyển sách ở trong tay, phần lớn là ở trên người cô. Mà ánh mắt của Kiều Hiểu Kiều cũng không phải cái vẻ liếc mắt đưa tình, điểm này cô hiểu rõ nhất. Vậy, Kiều đang nhìn cái gì? 

Cận Ngữ Ca cúi đầu cẩn thận suy nghĩ nguyên do. 

Kiều Hiểu Kiều sợ cô nói gì đó mà bản thân không nghe được, cho nên vẫn nhìn cô, chỉ cần cô nhấp nháy môi, là biết cô nói chuyện, mới có thể phản ứng kịp thời.. 

Nghĩ vậy, lại thấy ánh mắt bất an của Hiểu Kiều, Cận Ngữ Ca buông việc, đứng dậy đi tới. 

Hiểu Kiều bắt đầu trở nên co quắp, giống như bí mật của cô bị vạch trần, có chút bối rối nhìn Ngữ Ca đến gần, miễn cưỡng cười cười, 

"Sao... Làm sao vậy?" 

Ngữ Ca ngồi xuống bên cạnh, đưa tay vuốt vuốt tóc cô. Sau đó, dịu dàng trượt đến vành tai cô. Vô ý, Kiều Hiểu Kiều hơi nảy người 1 chút, khi tay Ngữ Ca vuốt ve vành tai cô, cực nhanh nghiêng đầu. 

Ngữ Ca sửng sốt, tay vẫn còn để ở chỗ đó, Hiểu Kiều né tránh động tác này làm cho cô đau lòng. Lúc trước, khi thân mật, hành động này rất bình thương, chỉ có cô keo kiệt biểu hiện, Hiểu Kiều có bao giờ tránh né đâu. Nhưng mà, kể từ khi cô bị thương, mới có phản ứng mẫn cảm như vậy. Cho nên chỉ có thể giấu điều không thoải mái trong lòng, cũng không mảy may thể hiện ra. 

Hiểu Kiều chẳng qua là hành động theo bản năng, sau đó, cô cũng hiểu được như vậy không tốt. Có chút lo lắng nhìn Ngữ Ca, gục đầu như đuối lý, trực tiếp vùi đầu vào trong lòng Ngữ Ca. 

Cận Ngữ Ca đưa tay ôm cô, cười dịu dàng. Trong chốc lát Hiểu Kiều mệt mỏi, giãn thân thể ra, gối đầu trên đùi Ngữ Ca, nhắm hai mắt lại ngủ. Cận Ngữ Ca để cô nằm yên, vuốt tóc cô, lẳng lặng nhìn cô. 

Cô vô cùng may mắn, trong lòng vẫn là người kia. Qua rất nhiều năm, rất nhiều việc, vẫn là người trước đây, chưa từng làm cô thất vọng, mà vẫn tiếp tục duy trì hạnh phúc. Tuy rằng con đường phía trước không bằng phẳng, ít nhất có mục tiêu để cô cố gắng. Tình yêu của cô trong sáng, sạch sẽ, thuần khiết như tuyết đầu mùa, đây chính là điều cô mong muốn. 

Thư ký gõ cửa đi vào, vừa muốn mở miệng nói, Cận Ngữ Ca cuống quít dựng thẳng ngón trỏ lên đặt ở môi, 

"Suỵt ~!" 

Cô cũng không nhận ra Kiều Hiểu Kiều nghe không được, chỉ là đơn thuần không muốn làm kinh ngạc giấc mộng đẹp của người trong lòng. 

Tiểu thư ký thấy Kiều Hiểu Kiều ngủ trên đùi Ngữ Ca, đầu tiên là cả kinh, lập tức cũng rất hiểu ý nhẹ giọng báo cáo. Chu đáo, mang những tài liệu Cận Ngữ Ca đang xem, di động cùng thức uống đều mang tới đây, đặt ở vị trí cô có thể vươn tay lấy, lúc này mới mang theo ý cười ra ngoài, hơn nữa, cả buổi chiều cũng không có quấy rầy Cận Ngữ Ca. 

Nhưng mà thật không ngờ Hiểu Kiều ngủ rất ngon trong nhiều giờ. Cho đến khi bầu trời bên ngoài nhuộm một màu vàng, cổ Cận Ngữ Ca cứng ngắc, duy trì tư thế trong 1 thời dài hơi mệt mỏi nhưng trong lòng lại vô cùng ngọt ngào. Cô cúi người,, hôn bên cạnh lỗ tai của Hiểu Kiều 1 cái, nhẹ kêu, 

"Cục cưng dậy, nha?" 

Hơi thở ấm áp chạm vào lỗ tai, ngứa ngáy, Hiểu Kiều từ từ nhúc nhích, kéo căng cái lưng làm biếng, mở mắt nhìn nhìn. Ngữ Ca cười tươi nhìn cô tỉnh ngủ, đợi cô ngồi dậy, cầm ly nước trên bàn đưa cô, bản thân cũng hoạt động cái chân tê rần một chút. 

Hiểu Kiều uống liền một hơi, phát hiện động tác cứng ngắc của Ngữ Ca, mới ý thức được mình kê đầu trên đùi cô ngủ quá lâu. Trong lòng chán nản, há miệng định nói lại thôi, càng thêm xấu hổ. Ngữ Ca nhanh ý nói chính mình không sao, kéo cô vào lòng vỗ về, xem như an ủi. 

Loại chán nản này vẫn tiếp tục đến buổi tối. Ngữ Ca bận chuyện công ty, tắm rửa sạch sẽ đi ra, thấy Hiểu Kiều lệch đầu trên gối vẫn nắm chặt quyển sách trong tay, giống như đang ngủ gục. Trong phòng độ ấm hơi cao tạo cảm giác khô nóng. 

Buông khăn mặt trên tay xuống, tiến đến gần, Ngữ Ca vươn tay vuốt ve trán Hiểu Kiều, đụng đến làm cho cả bàn tay đầy mồ hôi, vài cọng tóc dính trên mặt. Chỉnh nhiệt độ xuống thêm 2 nấc, Ngữ Ca lấy quyển sách ra khỏi tay Hiểu Kiều, nương theo ánh đèn ngắm nhìn cô. 

Hiểu Kiều mơ mơ hồ hồ, vẻ mặt mệt mỏi, hé mở nửa mắt, ánh mắt vô hồn nhìn Cận Ngữ Ca. Chiếc áo vân xám làm lộ ra bả vai dưới ánh đèn màu vàng như được tráng men tỉ mỉ. Hoàn mỹ không tỳ vết, trên vai trái vẫn còn vết sẹo hình đồng tiền lớn, Cận Ngữ Ca nhìn chằm chằm trong chốc lát, từ từ cúi xuống, hôn nhẹ lên mặt cô. 

Khi môi Ngữ Ca tiếp xúc làn da, Kiều Hiểu Kiều nháy mắt khẽ giật mình, thân dưói bắt đầu cọ quậy, bất an nuốt nước bọt. Tay Ngữ Ca trượt xuống theo vạt áo đi vào bên trong áo, vuốt ve một đoàn mẫn cảm, mềm mại. Hiểu Kiều có chút lo lắng, nhưng cũng không phản kháng gì, kinh ngạc nhìn từng động tác của Ngữ Ca. 

Ngữ Ca bắt đầu hôn từ giữa trán. Một đường hôn xuống, chạm lên đôi môi mềm mại mới dừng lại, đầu lưỡi dọc theo vành môi mà vẽ lại, thâm nhập đi vào, thật sâu duyện hôn. Tiếp theo không còn nhẹ nhàng thân thiết, ngọn lửa dục vọng trỗi lên trong lòng Cận Ngữ Ca, không hài lòng với động tác tay, nắm áo khoác của Hiểu Kiều, toàn bộ kéo lên. 

Làn da mềm mại, trắng mịn có thể nhìn thấy tĩnh mạch màu xanh ẩn bên dưới hạt đỉnh hồng, hơi thở đứt đoạn run rẩy. Cận Ngữ Ca nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên khắp nơi, làm nổi lên từng mãnh xích triều. Trong mắt Hiểu Kiều bịt kín một tầng sương mơ hồ, bắt đầu nhìn không thấy tiêu điểm. 

Cận Ngữ Ca cởi toàn bộ áo khoác của cô, mở rộng thắt lưng áo ngủ, nhẹ nhàng tước bỏ tất cả những thứ vướng víu trên người. Cơ thể Hiểu Kiều thon dài, mảnh mai, nhưng không mất đi vẻ mềm mại, quyến rũ của phụ nữ. Dưới ánh đèn mờ ảo, nhìn phong cảnh bất tận. Ngữ Ca tự mình tháo dây lưng áo ngủ, gắt gao kề sát, một bàn tay vuốt ve khắp cơ thể Hiểu Kiểu. 

Hiểu Kiều hít thở dần dần chậm rãi và trầm trọng, hơi hơi nhíu mày, một mớ cảm xúc phức tạp rối rắm, Ngữ Ca một tay chống đỡ thân thể, tay còn lại vuốt ve mái tóc quăn trên trán của cô, nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Tay theo đường cong cơ thể tham tiến vào nơi kiều diễm, bắt đầu 1 cuộc du hành say mê. 

Theo nhịp điệu của ngón tay, đầu Kiều Hiểu Kiều kịch liệt ngẩng lên, há miệng thở dốc, hít thở như không đủ dưỡng khí. cong chân ma xát với ga giường, bàn tay hoàn toàn ôm chặt lấy lưng Ngữ Ca, toàn bộ cơ thể cứng ngắt vô cùng. Cô không ở trạng thái động tình hay chính xác hơn là bây giờ cô không có tâm tư nghĩ đến hoan ái, chỉ là phản ứng bản năng. Cận Ngữ Ca thương tiếc, cảm thấy quá khó khăn và đau lòng, việc này cô vốn không thành thục, Hiểu Kiều căng thẳng càng làm cho cô cảm thấy thất bại. Sau khi chấm dứt, từ từ điềm tĩnh, Ngữ Ca đặt mặt trên bụng Hiểu Kiều, lẩm bẩm, 

"Hiểu Kiều, đừng như vậy được không, đừng như vậy..." 

Hơi thở dừng trên người Hiểu Kiều, làm cho cô càng thêm đông cứng. Một lúc sau, bật ra trong cổ họng, những câu ngắt đau lòng, 

"Ngữ Ca... Đừng nói, tôi không nghe được... Tôi không nghe được a..." 

Những giọt nước mắt khô cạn chảy ra theo tiếng thở dài, chảy xuống khóe mắt, tích tụ trong mái tóc quăn màu nâu sẫm.

_________________