Cận Ngữ Ca để mặc cô ôm, cũng không hề nhàm chán, vươn tay lấy lại quyển tập. 

Trước đây 2 người đã gặp nhau??? 

Nhìn ba dấu chấm hỏi hiển hiện trên giấy, Kiều Hiểu Kiều cúi đầu nở nụ cười, cằm cọ cọ trên vai Ngữ Ca, hừ một tiếng,

"Um." 

Khi nào? 

"Lúc… em không cần tôi." 

Khi Kiều Hiểu Kiều nói lời này, nheo nheo mắt, chóp mũi cọ tới cọ luôn trên mặt Ngữ Ca. Ngữ Ca nghe đến đó, nhớ lại hoàn cảnh lúc ấy, nỗi chua xót dâng trào trong lòng, vẻ mặt ảm đạm. Hiểu Kiều thấy cô trầm lặng, hôn lên vành tai, 

"Mẹ nói... Cuối tuần, em... đến nhà tôi ăn cơm..." 

Ngữ Ca quay đầu lại nhìn cô, đôi mắt đầy vẻ nghi vấn và khẩn trương. Hiểu Kiều hiểu rõ mỉm cười, 

"Không có việc gì, mẹ... Có thể nhìn ra gì đó, nhưng mà... Không có việc gì. Nếu mẹ hỏi... Chúng ta sẽ nói, không hỏi... Cũng chỉ ăn cơm, mẹ của tôi làm cá chua ngọt... Ăn ngon lắm." 

Nói xong, đưa tay vuốt ve mặt Ngữ Ca, dưới cái nắng gay gắt, làn da mềm mại trắng nõn bị phơi đến ửng đỏ. Cận Ngữ Ca cau mày, 

"Nhìn gì?" 

Hiểu Kiều sắc mặt như thường, "Chuyện của chúng ta... Đừng lo, tôi nói..." 

Ngữ Ca gật đầu, chuyện này sớm muộn gì cũng phải nói, mà kết quả chỉ có thể đến lúc đó mới biết. Lo lắng bất an cũng tạm thời lắng xuống, ngược lại cảm thấy thật thoải mái. 

"Em ~ đi tắm ~ trước ~ " 

Kiều Hiểu Kiều không buông tay, ôm chặt cô cười, "Tôi đi... Nhìn lén." 

Kiều rất ít khi trêu chọc như vậy. Ngữ Ca rất nghiêm túc, Hiểu Kiều lại luôn vội vàng, cho nên, Cận Ngữ Ca sửng sốt, lập tức liền nở nụ cười. 

"Nhìn ~ cái gì ~?" 

"Nhìn mỹ nhân ra dục..." 

Đưa tay nắm chặt cái mũi Hiểu Kiều lắc lắc, 

"Hư hỏng!" 

Ngữ Ca nói xong, đứng dậy đi lấy quần áo, tiến vào phòng tắm. 

Kiều Hiểu Kiều thở dài, ngã người trên ghế, vui tươi cười hớn hở. Nghiêng nghiêng đầu, ánh mắt bị hấp dẫn bởi 1 vật gì đó trên giường Ngữ Ca. 

Giường của cô hai họ Cận vô cùng mềm mại, màu kem trơn nhẵn, vật dụng trên giường cũng chỉ dùng một màu, sạch sẽ thanh nhã không xa hoa. Ở đầu giường có 1 khoảng tường trống để ánh đèn chiếu xuống, bên dưới có các vật trang trí. 

Chính vật trang trí này hấp dẫn Hiểu Kiều. Bên trái là hộp thủy tinh dài, nằm ở cạnh giường, ánh đèn phản chiếu rất lóa mắt. Bên trong là một đóa hoa hồng tím thẫm, hẳn là đã trải qua quá trình xử lý, màu sắc vẫn tươi đẹp, vô cùng quyến rũ, tuyệt đẹp. 

Hiểu Kiều nhìn thấy rất quen, nhoẻn miệng cười. Lúc mua đóa hoa này, bà chủ mỉm cười nói với cô, có thể nhận đóa hoa này, người đó nhất định không tầm thường. Ngữ Ca của cô hoàn toàn xứng đáng, nhưng không xác định cô có thể hiểu được tâm ý này không. Bây giờ, ở ngay đây, nhìn lại một lần nữa, Hiểu Kiều cúi đầu thở dài, trong lòng nhẹ nhõm. 

Nghiêng mắt nhìn thấy một thứ thú vị khác ở bên cạnh. 1 búp bê cao khoảng 1 mét, thần khí hiện ra như người thật. Đầu tiên, Hiểu Kiều cảm thấy tức cười, lớn như vậy còn chơi búp bê a? Sau đó nháy mắt mấy cái, cảm thấy có cái gì đó không đúng lắm. Cẩn thận xem xem xét xét, quả nhiên không đúng. 

Mặt búp bê tròn tròn, tóc quăn màu rám nắng, miệng cười vô cùng sung sướng. Đây không phải rõ ràng là Kiểu Hiểu Kiều thu nhỏ sao! Hơn nữa, trên người mặc quần jean và áo khoác cũng rất quen thuộc, bản thân Kiều Hiểu Kiều cũng có bộ quần áo này. Đằng sau nó là một cái móc nhỏ, treo trên đó một hàng quần áo nhỏ, Hiểu Kiều lướt ngón tay qua từng cái, toàn bộ đều là những bộ quần áo cô mặc hàng ngày mặc chỉ có đều được thu nhỏ lại thôi, cái cuối cùng chính là một bộ cảnh phục. Mới nhìn, những thứ này là trang trí cho búp bê, những bộ quần áo này có thể thay qua thay lại. 

Kiều Hiểu Kiều bởi vì vậy mà kinh ngạc há to miệng, điều này cũng... quá... vậy là..., bình thường Cận Ngữ Ca không có việc gì làm, chơi trò thay quần áo cho tiểu búp bê của cô?? 

Đưa tay cầm lấy búp bê, nắm ở trong tay thật nhẹ nhàng mà mềm mại, xoay xoay búp bê, trong túi quần sau, quả nhiên có 1 món đồ chơi được mô phỏng theo tỉ lệ súng thu nhỏ. Kiều Hiểu Kiều khóe miệng run rẩy, thật sự là... Rất có tình thú... 

Cửa phòng tắm mở ra, Cận Ngữ Ca vừa tắm xong đi ra, mái tóc vẫn còn ướt sũng. Ngẩng đầu nhìn thấy Kiều Hiểu Kiều đang cầm búp bê của cô xem xét, mặt đỏ như bị thiêu đốt. Nhanh chân bước đến, đưa tay muốn giật lại búp bê trên tay Hiểu Kiều. 

Áo choàng tắm ngắn làm lộ ra cánh tay và bắp chân, làn da trắng trẻo mịn màng toát ra mùi bạc hà, tóc đen tán loạn ở lưng, vô cùng quyến rũ. Kiều Hiểu Kiều bất chấp sắc đẹp trước mặt, giơ búp bê cao khỏi đầu, không cho Ngữ Ca cướp được. Vui cười trốn tránh, nhưng đứng không vững ngửa mặt cười hớn hở mà té nhào trên giường, Ngữ Ca mặt đỏ gay cũng không dừng tay, quỳ xuống phủ cả người Hiểu Kiều, một tay ngăn lại, tay khác vẫn tiếp tục giành giật búp bê. 

Đang lúc sôi nổi, cửa phòng ngủ bị mở toang, Cận Hoan Nhan nắm tay vịn, vẻ mặt kinh ngạc. 

Trên giường hai người ngừng động tác, cùng nhau quay đầu lại nhìn cô. Cận Hoan Nhan lấy lại tinh thần, ngoài cười nhưng trong không cười, 

"Ông nội gọi hai chị xuống ăn cơm." 

Cận Ngữ Ca hơi xấu hổ, vẻ mặt cứng ngắc, "Đã biết." 

Trước khi rời đi Hoan Nhan quay đầu để lại một câu, "Kiều Hiểu Kiều, em còn tưởng rằng chị nằm trên..." 

Nói xong, mang theo vẻ mặt khinh thường đóng cửa lại. Hiểu Kiều ngẩn ngơ nhìn cô rời đi, ngửa đầu hỏi Ngữ Ca, 

"Nó nói cái gì?" 

Cận Ngữ Ca mỉm cười, vỗ vỗ mặt cô, "Đừng ~ để ý ~ nó." 

Sau đó đứng dậy rời giường, tay kéo Hiểu Kiều đi theo mình. Đặt lại búp bên trên gối, Ngữ Ca lau khô tóc thay đổi quần áo, hai người cùng nhau đi xuống lầu. 

Trong phòng ăn, mọi người Cận gia đã đến đông đủ, Cận Hoan Nhan một tay nâng cằm, tràn ngập hứng thú nhìn 2 cô. Lộ Vi mỉm cười ôn hòa tiếp đón Hiểu Kiều, đưa khăn ăn cho cô. Hiểu Kiều cẩn thận ngồi xuống, trong lòng có vài phần lo sợ. 

Vừa mới chuẩn bị ăn cơm, ngồi ở đầu bàn Cận Ân Thái vẫn không nói gì, đột nhiên mở miệng, 

"Kiều Hiểu Kiều." 

Mọi người bất ngờ, vợ chồng Lộ Vi liếc nhau, không biết lão gia tử muốn làm gì. Cận Ngữ Ca khẩn trương, trong lòng giãy giụa không ngừng, bất an nghiêng đầu nhìn người bên cạnh. 

Kiều Hiểu Kiều tuy rằng không nghe được, nhưng cũng cảm giác có liên quan đến mình. Hoan Nhan hướng về phía Cận Ân Thái bĩu môi ngụ ý nói với cô là ông nội kêu cô. 

Nhanh chóng quay đầu nhìn Cận Ân Thái, khẩu ngữ của cô càng ngày càng tốt, nhưng phải hết sức chăm chú mới được. 

Cận Ân Thái nói rất chậm, gằn từng tiếng, đọc nhấn rõ ràng từng chữ, 

"Kiều Hiểu Kiều, hôm nay là cô lần đầu tiên chính thức tới nhà của tôi, tôi có mấy lời muốn nói." 

Hiểu Kiều do dự gật đầu, ý bảo nghe hiểu. 

"Cận Ngữ Ca là Cận gia trưởng nữ, là đứa cháu đầu tiên của tôi." 

Như trước gật đầu. Kiều Hiểu Kiều tuy rằng không phải nghe được chuẩn xác như vậy, đại khái cũng có thể hiểu được, nhưng không biết những lời này của Cận Ân Thái là có ý gì, trong mắt hiện lên một tia không yên lòng. 

"Từ khi nó sinh ra, luôn được mọi người cưng chìu. Trong ngoài Cận gia, ai cũng nâng nó như nâng trứng. Không có đánh chửi, ngay cả tôi, cũng chưa từng nói chuyện lớn tiếng với nó." 

"Dạ." Hiểu Kiều đáp ứng. 

"Cô muốn ở cùng một chỗ với nó, tôi có thể đồng ý. Nhưng mà, tôi có một điều kiện." 

Hiểu Kiều nghiêng đầu nhìn Ngữ Ca, vẻ mặt kiên định nhìn về phía Cận Ân Thái. 

"Cô phải giống với chúng tôi, phải luôn che chở, yêu thương nó. Hung hăng quát tháo như lần trước, tôi không muốn thấy lần thứ hai, cô hiểu không?" 

Vẻ mặt Kiều Hiểu Kiều hơi xấu hổ, ngượng ngùng nhìn xung quanh, cúi đầu. Cô biết Cận Ân Thái đang nói ngày phát nổ, cô nổi giận với Ngữ Ca, không nói gì chống chế, rầu rĩ gật đầu đáp trả, 

"Dạ... Đã hiểu..." 

Ánh mắt Ngữ Ca vô cùng lo lắng, lại đau lòng nhìn Hiểu Kiều, tay ở dưới bàn nắm chặt lấy bàn tay cô. Sắc mặt Cận Ân Thái từ từ bình thường lại, gật đầu, 

"Được rồi, ăn cơm đi." 

Lúc này cả nhà mới thở phào nhẹ nhõm. Lão phu nhân gắp một con tôm vào chén Hiểu Kiều, xoa đầu cô, nụ cười hiền hòa, 

"Ăn nhiều một chút." 

Kiều Hiểu Kiều cũng mỉm cười với lão phu nhân, gật đầu đáp lời. Cận Ngữ Ca không yên lòng nhìn bà nội, suy nghĩ một lúc, 

"Bà nội... Xế chiều hôm nay, rất xin lỗi..." 

"Um!" 

Lão phu nhân hừ một tiếng, liếc cô một cái, cũng không nhiều lời. Cận Ngữ Ca cũng hơi ngượng ngùng, cúi đầu ăn cơm, không nói gì nữa. 

Canh cá thật tươi, tay nghề đầu bếp cũng không tệ. Hiểu Kiều không câu nệ, cẩn thận, thoăn thoắt ăn xong chén cơm đầy. Những người lớn tuổi luôn thích con cháu như vậy, nhất là dì Chu, trong ngày thường hai vị tiểu thư ăn cơm giống chim ăn, vất vả nửa ngày vậy mà 2 cô chỉ ăn 2,3 muỗng không khỏi làm cho người ta thất vọng. Bây giờ, bà nhìn thấy Hiểu Kiều ăn rất ngon miệng, bà vui mừng còn hơn chính mình ăn. Không ngừng múc canh đầy chén cho Hiểu Kiều. 

Dưới ánh đèn chùm sáng lóa treo trên trần, Hiểu Kiều ngồi cạnh Ngữ Ca, vẻ đẹp ẩn hiện tinh tế, cử chỉ thong thả, hai người im lặng ăn cơm, cũng không có trao đổi gì, lại làm cho người khác cảm thấy được sự xứng đôi không thể diễn tả thành lời, Ngay cả cô ba luôn gặp nhiều điều thú vị tốt đẹp cũng hơi ghen tị, liền quyết định, ăn cơm xong sẽ gọi điện cho Âu Dương! 

Sau khi ăn xong, lão phu nhân kéo Hiểu Kiều đến ghế sofa, cùng Lộ Vi hỏi cô 1 số việc. Cận Ngữ Ca ở bên cạnh lo lắng nhưng chỉ trong chốc lát, thấy bọn họ trao đổi rất hòa hợp nên cũng an tâm phần nào. 

Lão thái thái không thể nào tiếp xúc với người bình thường, vì đa phần hoặc là phô trương thanh thế kiêu ngạo, hoặc là sợ hãi rụt rè không tự nhiên. Mà Hiểu Kiều cũng chỉ ngẫu nhiên bối rối, giới hạn do ở cùng Ngữ Ca. Lúc bình thường, cô đối nhân xử thế đều rất rộng lượng lại có lễ phép, tiếp xúc lâu không thể không thích. Tuy rằng bây giờ nghe không được, nói chuyện cũng có chút ngập ngừng, nhưng thái độ không kiêu ngạo không nịnh nọt, do tính chất công việc đã hình thành nên tính cách hiên ngang chính khí của Hiểu Kiều, Cận gia giàu có nhiều thế hệ, luôn coi trọng điểm này. Cho nên sau 1 lúc tiếp xúc, ấn tượng của lão phu nhân hoàn toàn thay đổi, cười nói liên tục còn nhiều hơn so với 2 đứa cháu gái lạnh nhạt của nhà mình. 

Trước khi đi, Ngữ Ca cùng Hiểu Kiều chào tạm biệt với Cận Ân Thái, lão gia tử gật đầu đáp lời, cũng không nói gì khác. Nhưng thật ra lão phu nhân và dì Chu, ở cửa lôi kéo Hiểu Kiều dặn cô phải thường xuyên ghé chơi, bởi vì cô đến thì Ngữ Ca cũng sẽ về theo, người già luôn hi vọng cả nhà đoàn tụ, so với người trẻ tuổi càng sâu sắc hơn. 

Trên đường trở về, Ngữ Ca vẫn nhắm mắt lại tựa vào Hiểu Kiều, một ngày kinh tâm động phách như thế làm cho cô mệt mỏi, nhưng trong lòng lại cảm thấy thật thỏa mãn và bình yên, thật lòng mà nói, có lẽ con đường này, cũng không khó đi như đã nghĩ.