Cũng may chỉ là cảm vặt, ngày hôm sau Thời Vũ đã khôi phục lại sức lực, hơn nữa mấy ngày nay cô cũng không có thông báo tham gia chương trình, dứt khoát đợi ở nhà nghỉ ngơi.
Thời Vũ chơi xếp hình trong phòng một lúc, cô muốn thay đổi không khi nên bật máy tính và đăng nhập vào một trang web mà cô thường xuyên truy cập.
Cô dạo ở diễn đàn một hồi, thì người bạn Nguyễn Sơ Kinh của cô đột nhiên gửi cho cô một tin nhắn: 【Sinh nhật của Từ Chu Diễn ngày mốt cậu có đi không?
Thời Vũ di chuyển chuột trên màn hình rồi thoát khỏi diễn đàn, cô gõ một dòng vào ô trống: 【Tớ vừa bị cảm nên thực sự không muốn ra ngoài.


Trước khi tin nhắn của Thời Vũ được gửi đi, Nguyễn Sơ Kinh lại gửi đến một tin nhắn khác:【Cũng được, dù sao chúng ta đều quen biết, không đi thì chỉ cần nói một tiếng là được.

Tớ sẽ giúp cậu theo dõi Giang Khắc, tránh để cho cái người phụ nữ Thời Gia Du kia làm cho mất hồn.


Cô cúi đầu, nhanh chóng xóa dòng chữ trong hộp thoại, gửi một tin nhắn mới: 【Đi, phải đi.


【...? Cậu không sợ ba cậu đánh gãy chân cậu sao? Bị cảm vừa khỏi thì lại lén chạy ra ngoài.】 Nguyễn Sơ Kinh hỏi.
Giọng điệu Thời Vũ vô tội, đem nồi úp lên đầu Nguyễn Sơ Kinh: 【Cho nên cậu phải đưa tớ đi.】
- -
Chủ nhật, tại biệt thự Oanh Sơn, nằm ở lưng chừng núi, bao quát cả một vùng đất rộng lớn, tiền sảnh cao sát trần vô cùng hoành tráng.

Bên trong khu biệt thự vô cùng náo nhiệt.
Khách khứa lần lượt đến nơi, đèn lồng tráng men treo ở chính giữa bị bắn xuống theo đường gân, một gian phòng toàn là y hương tấn ảnh*.
*y hương tấn ảnh là một thành ngữ tiếng Hán, chỉ người đẹp.
Cách đó không xa có vài người đàn ông đang tán gẫu, cười đùa trên chiếc ghế sô pha hình vòng cung, hai người trong số họ đặc biệt bắt mắt.

Từ lúc bước vào, các cô gái bất giác liếc mắt nhìn không thể rời mắt, cẩn thận bàn luận về hai người này.
Hai người này khí chất một trời một vực, một chính một tà.

Người bên phải lười biếng ngồi trên ghế sô pha, vừa hút thuốc, người đàn ông có đôi mắt đào hoa không quên phóng điện với cô gái chính là nhân vật chính của bữa tiệc ngày hôm này - Từ Chu Diễn, còn một vị khác, mi mắt anh tuấn, môi mỏng lại sắc bén.
Chiếc áo sơ mi màu xám được cài cúc gọn gàng lộ ra yết hầu, lại thêm chút kiêng kị bất khả xâm phạm, khiến người ta cảm thấy không thể tiếp cận được.
"Anh Khắc, cuối cùng anh cũng chịu trở về nước, anh không biết là em nhớ anh nhiều như thế nào đâu."

Người vừa nói tên là Tiền Đông Lâm, khoa trương đến mức muốn chạy tới ôm anh một cái, không ngờ Giang Khắc lại nghiêng người sang một bên, vẻ mặt chán ghét, anh ta nhào hụt: "Anh...!Anh chê em!"
"Nếu không thì sao." Giang Khắc nghiêng người phủi một tàn thuốc lá, hỏi ngược lại.
Ngay sau đó đám người phụt ra một tràng cười, Từ Chu Diễn cúi thấp vai cười nghiêm túc: "Anh Khắc của chúng ta, đi đến chỗ nào đều là một cành hoa, lại đứng đắn, tôi chưa từng thấy anh ấy liếc mắt nhìn một người phụ nữ nào, không phải lỗi của cậu đâu."
Vừa nhắc tới phụ nữ, có người chen vào nói: "Cái đuôi nhỏ của anh đâu, không theo anh tới sao?"
Ở Bắc Kinh, người nào mà không biết Thời Vũ, cô gái này xinh đẹp nhưng tính cách lại quá mạnh mẽ, mười năm như một ngày thích Giang Khắc, luôn chạy theo anh, ngay cả khi Giang Khắc muốn đi du học, cô cũng đòi muốn đi theo, còn về lý do tại sao không đi nữa thì không ai rõ.
Đám công tử này đều lớn lên trong một hoàn cảnh thuận buồm xuôi gió, có ý thức giai cấp sâu sắc, tinh thần vượt trội, trừ Từ Chu Diễn và Tiền Đông Lâm ra, bọn họ luôn luôn khinh thường Thời Vũ, cô lớn lên ở nông thôn, lức trở về Thời Gia, cũng không đi theo con đường đúng đắn, không học hành đàng hoàng, ngược lại lại đến giới giải trí làm một tiểu minh tinh, trọng điểm là cô cũng không có gì thành tích gì nổi bật.
Cộng thêm thái độ của Giang Khắc đối với Thời Vũ, lạnh nhạt không rõ ràng.

Đây cũng là lý do tại sao bọn họ dám công khai nhạo báng Thời Vũ.
Nhưng chỉ có vài người biết, Thời gia có ơn cứu mạng ba Giang, lúc hôn ước được đặt ra, đối với hoàn cảnh của Giang Khắc lúc đó thì không thể nào cự tuyệt.
Năm ngoái khi trở về nước, anh đã từng đề cập đến việc giải trừ hôn ước, lão gia tử tức giận đến mức lên cơn đau tim, tính mạng gần như chỉ treo lơ lửng, phải nằm viện một tháng.
Đối với chuyện này, Giang Khắc không dám nhắc đến nữa.
Từ Chu Diễn cắn một điếu thuốc, thanh âm lười biếng lại có chút mơ hồ: "Nghe Sơ Kinh nói hình như hai ngày trước em ấy bị cảm, nên đoán chừng sẽ không đến."
Giang Khắc tầm mắt ngưng trệ ở giữa không trung, tàn thuốc giữa đầu ngón tay rũ xuống, cúi người bỏ tàn thuốc vào trong gạt tàn, không nói lời nào.
- -
Thời Vũ hôm nay kỳ kèo mãi mới ra khỏi cửa, thay quần áo hết lần này đến lần khác, cho đến khi hàng loạt cuộc gọi đoạt mệnh của Nguyễn Sơ Kinh liên tục reo lên, cô mới xuất hiện.
Vốn là đến muộn rồi, lúc Nguyễn Sơ Kinh chuẩn bị lái xe đến chân núi, cô đột nhiên nhận một cuộc điện thoại, vẻ mặt như gặp phải kẻ thù, điên cuồng gật đầu với điện thoại: "Tổng biên tập, ngài yên tâm."
Cúp điện thoại xong sau, Nguyễn Sơ Kinh lập tức kéo cô xuống xe, một bên giải thích: "Chị em tốt, thật xin lỗi, bữa tiệc này tớ không đi được nữa, cậu giúp tớ nói với Từ Chu Diễn một tiếng.

Tớ bây giờ có một phỏng vấn, vốn là không hy vọng, đối phương lại bỗng nhiên đổi ý, nhưng anh ta một giờ nữa phải lên máy bay, phỏng vấn này mà không xong, tổng biên tập sẽ đem đầu tớ vặn xuống làm chậu cây mất."
Thời Vũ bị đẩy xuống xe, vẻ mặt đầy kinh hoàng: "Vậy tớ thì sao, cậu đem tớ ném ở dưới chân núi thì sao? Tớ lên đến đó bằng cách nào?"
Nguyễn Sơ Kinh khởi động xe, quay người nháy mắt với cô: "Cơ hội đến rồi, cậu để cho Giang Khắc đến đón cậu."
Không đợi Thời Vũ trả lời, Nguyễn Sơ Kinh đã đạp ga và bỏ đi.

Thời Vũ đứng ở chỗ cũ không nói nên lời, Nguyễn Sơ Kinh sợ là không biết đến cảnh tượng ngày hôm đó, bây giờ cô mà gọi điện thoại cho Giang Khắc, chỉ sợ anh sẽ chán ghét mà nói ra từ "Cút".
Nhưng mà, ở vùng ngoại ô núi non hẻo lánh, màn đêm chìm xuống, Thời Vũ có chút sợ hãi, do dự một lần nữa, vẫn là gọi điện thoại cho Giang Khắc.

Phải đến một lúc sau cuộc gọi mới được kết nối, trong lòng Thời Vũ không khỏi thấp thỏm, cô nói với giọng hơi mũi: "Anh có đến dự tiệc sinh nhật của anh Chu Diễn không?"
" Ừ." Một giọng nói lạnh lùng phát ra từ đầu bên kia.
"Em cũng tới, vốn là Sơ Kinh đưa em tới, sau đó cô ấy bị tổng biên tập gọi điện thoại đến..." Thời Vũ giải thích rất nhiều mà không có chút manh mối nào, như thể nhắc đến một câu, "Anh có thể đến đón em không?"
Điện thoại bên kia thật lâu không có âm thanh, nhưng cũng không cúp máy, Thời Vũ nghe thấy tiếng "cạch" của bật lửa, như thể vừa châm một điếu thuốc.

Thời Vũ vừa định nói "Vậy thôi...", Giang Khắc đột nhiên lên tiếng, một giọng nói trầm thấp truyền đến: "Ở đâu?"
Đến lúc Giang Khắc đưa Thời Vũ tới bữa tiệc sinh nhật, thì bữa tiệc đã diễn ra được một nửa.

Nhìn thấy hai người cùng nhau xuất hiện, mọi người tranh nhau ầm ầm.

kế đó trong yến hội lúc, sinh nhật sẽ đã tiến hành gần một nửa.

Mọi người vừa thấy hai người cùng nhau xuất hiện, ồn ào tranh luận.
Thời Gia Du đứng ở một bên nhìn thấy một nàn này thì âm thầm cắn răng, mới vừa rồi ở bữa tiệc, cô ta mặc trang phục lộng lẫy tham dự, chỉ vì để cho Giang Khắc liếc mắt nhìn một cái, chẳng qua là người còn chưa kịp đến gần thì Giang Khắc đã nhặt chìa khóa lên rồi rời khỏi bữa tiệc.
Tiếng ồn ào của đám người bên cạnh quá rõ ràng, Giang Khắc liếc mắt nhìn sang, im lặng mà áp chế, những người khác cũng im lặng không dám ồn ào.
Cả nhóm đã ngồi vào chỗ của mình, Thời Vũ cũng ngồi xuống bên cạnh Giang Khắc.

Người cười nhạo cô lúc nãy là một người tên Vương Lâm, là bạn lúc nhỏ của Thời Gia Du, hai người có quan hệ thân thiết.

Bởi vì Thời Gia Du, Vương Lâm nhìn thấy Thời Vũ đều không thuận thuận mắt.

Anh ta ngồi đối diện xéo với bọn họ, nhìn thấy Thời Vũ ngoan ngoãn ngồi bên canh Giang Khắc, trong lòng anh ta tự giễu, cảm thấy bất bình cho Thời Gia Du tội nghiệp đang ngồi im lặng trong góc.
"Em gái, nghe nói em ở giới giải trí bận rộn quá không được đóng phim, Hay là anh đầu tư hai bộ phim cho em đóng nhé?" Vương Lâm giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng thật ra trong lòng anh ta đang chế giễu Thời Vũ vô dụng.
Thời Vũ đang cúi đầu bóc vải (bóc trái vải í), nghe vậy thì lông mày nhướn lên, giọng bình tĩnh: "Đừng, dì Thịnh và mẹ cậu mỗi ngày cùng nhau đánh bài dạo phố.

Bọn họ là chị em.

Theo vai vế, cậu nên gọi tôi là dì nhỏ.

"
Một nhóm người đều phá lên cười, thấy Thời Vũ chiếm được hời từ Vương Lâm, cũng có người chế giễu hắn - "Cậu còn không mau đến dâng trà cho dì nhỏ của cậu."
Lúc Thời Vũ nghiêng đầu nhìn sang, dường như bắt gặp nụ cười của Giang Khắc trong nháy mắt, cô sửng sốt một chút, khi nhìn lại, vẻ mặt của Giang Khắc đã khôi phục như thường.
Từ Chu Diễn lúc này chỉ chỉ Giang Khắc, mặt nghiêm túc nói: "Cậu nhỏ của cậu cũng ở đây này."
Vốn dĩ Vương Lâm chỉ muốn làm cho Thời Vũ mất mặt, nhưng không ngờ cô lại lấy danh thiếp của quản lý trong túi ra đưa cho anh ta, cô bình tĩnh nói, không hề cảm thấy xấu hổ: "Vẫn là cần cháu trai đề bạt tôi nhiều hơn."

Bất kể như thế nào đều cảm thấy xấu hổ, Vương Lâm nhất thời nhận cũng không được, không nhận cũng không xong.

Cô ta rõ ràng là một tổ tiên không thể chọc đến.

Ngay khi Vương Lâm đang lúng túng, một trận tuyết rơi nhỏ xuống, âm thanh nhanh nhẹn vang lên, Vương Lâm thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy nhận điện thoại.
Một lúc sau, anh ta quay trở lại chỗ ngồi của mình, có người hỏi anh ta: "Cậu cũng thích the one à."
"Đúng vậy, là nữ thần của tôi, các biên khúc của cô ấy rất hợp gu của tôi." Vương Lâm vừa nói ra lời này, hai mắt sáng ngời.
"Biên khúc của the one quả thật rất đặc biệt, không chơi theo lẽ thường, nhưng lại xử lý tốt mọi chi tiết, đánh vào trái tim của mọi người, có thời gian muốn cùng cô ấy học tập biên khúc một chút." Một Thời Gia Du luôn luôn kiêu ngạo nhưng lại lộ ra mấy phần tán thưởng và cảm kích.
"Tôi cũng đã nghe các bài hát của cô ấy.

Gần đây cô ấy đã sáng tác một số bài nằm trong danh sách Bài hát vàng, nghe nói người này rất thần bí, không biết tuổi tác, tướng mạo, chỉ biết là nữ, có rất nhiều fans.

Hơn nữa nghe nói cô ấy còn rất xinh đẹp."
Người mà bọn họ đang thảo luận là một nghệ sĩ tài năng, người đã đứng đầu trong các bảng xếp hạng gần đây, đã nhiều lần giành được giải thưởng Giai điệu vàng, khúc phong linh động, lại am hiểu đại biên chế huyền nhạc, thông qua thay đổi phong phú mà hòa thanh khác nhau, đem ưu thế của mình phát huy một cách tinh tế.

Các biên khúc của The one hầu như chỉ xuất hiện trong các cuộc thi game quy mô lớn, rất hay, lại còn dễ nhớ, hơn nữa còn rất hiếm khi xuất hiện trên phim ảnh, xuất hiện rất ít trên tiết mục của nghệ sĩ.
Có tin đồn rằng một số công ty quảng cáo đã chi ra một khoản hậu hĩnh để mời the one sáng tác nhạc, nhưng bên kia thẳng thừng từ chối và trả lời tỉnh bơ: Không thiếu tiền, còn sáng tác thì tùy tâm trạng.
"Không dám lộ diện, e rằng không đẹp như lời đồn." Có người lên tiếng nói.
Thời Vũ đang ăn một miếng cam, trong mắt hiện lên một tia áy náy, sau đó vô tình bị sặc, ho dữ dội, trong lòng có chút khó chịu nó: "Tôi đi vệ sinh."
Thời Vũ ở trong nhà vệ sinh rửa mặt một chút, cô nhìn mình trong gương, đôi má xinh xắn hơi ửng đỏ, đuôi mắt nhướng lên, lộ ra một chút rạng rỡ.
Vừa rồi cô đang nghĩ đến việc Giang Khắc đến đón cô, điều này có nghĩa là có khả năng mối quan hệ giữa họ đã có tiến triển tốt, nghĩ đến đây, tâm tình của Thời Vũ vui vẻ lên hẳn.
Khi Thời Vũ quay trở lại đại sảnh, phát hiện Giang Khắc đã không còn ở đó, cô lên lầu hai tìm người, cuối cùng cũng tìm thấy anh ở trên ban công.
Giang Khắc cùng Từ Chu Diễn đứng chung một chỗ, anh hiếm khi được thả lỏng, dựa vào lan can, cùi chỏ tựa vào lan can, vẻ mặt hấp dẫn chết người, không biết đang cùng Từ Chu Diễn nói cái gì.
Thời Vũ đang muốn đi tới, bỗng nhiên nghe Từ Chu Diễn lên tiếng: "Thời Vũ, cậu định làm gì với cô gái nhỏ đó, cậu lại không thể chủ động từ hôn.

Nếu không thì từ cô ấy đi, Thời Vũ dáng dấp xinh đẹp, tính cách lại tốt, nói không chừng cậu sẽ từ từ thích cô ấy."
Thời Vũ theo bản năng dừng bước chân lại, tim cô như nghẹn lại, cô muốn nghe câu trả lời của Giang Khắc.
Giang Khắc ngậm điếu thuốc trong miệng, cúi đầu vươn tay che lửa, sau đó ngẩng đầu, đôi mắt trong veo mang ý giễu cợt: "Không có khả năng."
Giọng điệu của Giang Khắc quá kiên quyết, nói không thể chính là không thể, Từ Chu Diễn sửng sốt một chút, đôi mắt đào hoa khó hiểu: "Vậy vừa rồi cậu đi đón cô ấy."
"Xử lý phiền toái." Giang Khắc lạnh lùng nói.
Chân của Thời Vũ đột nhiên cảm thấy như bị châm đầy chì vậy, không thể đi được.

Trái tim mới vừa rồi đang hưng phấn vừa rồi đã nguội lạnh, giống như bị một mũi dao cứa lại, đau âm ỉ kéo dài.
Cô chậm rãi xoay người đi xuống lầu, trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ về lời Giang Khắc vừa nói, giọng điệu của anh trùng khớp với lời Giang Khắc nói khi cô tìm thấy anh trong khu vườn bỏ hoang năm cô mười hai tuổi.
Thời Vũ khẩn trương hỏi anh nghĩ gì.


Khi đó, Giang Khắc ánh mắt lộ ra vẻ thờ ơ, anh nói: "Tôi không có ý kiến."
Đúng vậy, không phải cô luôn biết thái độ của Giang Khắc sao? Anh xem cô như một phiền phức, luôn có thái độ một là một, hai là hai với cô.

Nếu không có chuyện cô là vị hôn thê của anh, Giang Khắc có lẽ sẽ không thèm nhìn cô một cái.
Một lúc sau, đến lúc cắt bánh, một nhóm người lắc sâm panh trong không khí, cùng tiếng hò reo.

Từ thiếu gia đứng ở trung tâm cười mắng: "Ai con mẹ nó mà ụp bánh kem lên đầu tôi thì chính là cháu tôi."
Một đám người cười ha hả, vẫn xông lên.

Một lúc lâu sau, Thời Vũ bước tới, cầm một ly Bloody Mary, uống không chớp mắt, cười thích thú: "Anh Chu Diễn, sinh nhật vui vẻ, đây là quà của em và Sơ Kinh, em có chút việc phải đi trước."
Trong toàn bộ quá trình, Thời Vũ chỉ nhìn Từ Chu Diễn, không thèm để ý đến người đàn ông cao lớn đang đứng bên cạnh mình với khí chất mạnh mẽ.
Từ Chu Diễn tiện tay xé chiếc khăn Burberry ở cổ, thản nhiên lau bánh trên người, giả vờ thản nhiên liếc nhìn Giang Khắc, vẻ mặt lãnh đạm, cười nói: "Được rồi, trên đường chú ý an toàn."
Thời Vũ gật đầu một cái, cầm túi xách bước ra ngoài, ngay lúc Vương Lâm đang ngồi trên ghế cạnh bể bơi, vừa nhìn thấy Thời Vũ, anh ta lơ đãng bước ra ngoài hỏi: "Yo, mới đó đã đi rồi sao.

"
Thời Vũ lúc này tâm trạng không tốt, một câu cô cũng không muốn nói.

Sắc mặt Vương Lâm có chút không nén giận được, vừa vặn Thời Gia Du đang ở bên cạnh, hắn cảm thấy không còn cái lỗ nào để chui xuống.
Khi Thời Vũ đi ngang qua hai người họ, cô cúi đầu xuống không nhìn họ một cái.

Cô thất thần, không chú ý tới có người đưa chân ra làm cô vấp ngã.
"Rầm" một tiếng, cả người Thời Vũ rơi xuống bể bơi, phát ra tiếng động không nhỏ.

Nhất thời những người trong đại sảnh nghe thấy tiếng động đều chạy ra ngoài..
Mới vừa vào đông, mặc dù nước ở hồ bơi rất cạn, nhưng lại lạnh thấu xương, Thời Vũ đứng ở trong bể bơi lạnh đến phát run, giọt nước theo tóc chảy xuống, sắc mặt tái nhợt, trông hết sức chật vật.
Mọi người rối rít vây quay, người thì đưa khăn tắm, người thì quan tâm nói: "Cô không sao chứ?"
Thời Gia Du đứng ở cách đó không xa, trong lòng đang đắc ý tự mãn, nhưng khi nhìn thấy Giang Khắc bước ra ngoài, tia xúc động trong mắt cô ta đã bị anh bắt gặp.

Giang Khắc ánh mắt trở nên lạnh lẽo, anh nhận lấy khăn lông đi về phía Thời Vũ.
Thời Gia Du lúc này cười không nổi nữa, không phải Giang Khắc luôn chán ghét cô ta sao? Làm sao có thể?
Anh bước đến hồ bơi, ngồi xổm xuống, anh đưa tay về phía Thời Vũ, cố gắng kéo cô lên.

Thời Vũ vươn tay lau nước trên lông mi, đôi mắt đen láy trong veo, nhìn bàn tay đang dang ra của Giang Khắc lắc đầu: "Không cần.".