Editor : Yume0000
"Cho nên cô và Lâm Văn Hàn có thể ở cùng một chỗ, ngay từ đầu là do cô tận lực thiết kế tất cả?" Tịch Anh không chút hoang mang, cho dù cô ta làm ra chuyện gì thì cũng chỉ vô cảm mà hỏi thăm.
"Nếu như cô nhất định cho rằng như vậy mà nói, thì cứ cho là như vậy đi." Tâm tình Ngải Linh Linh vô cùng tốt.
Ánh mắt cô ta liên tục để ý đến tình huống của chiếc quạt trần trên đỉnh đầu, chuẩn bị khi nó rơi xuống trong nháy mắt sẽ lập tức chạy đến bổ nhào lên người Tịch Anh.
Dù sao hôm nay Lâm Văn Hàn đã nói muốn dành thời gian tới thăm đoàn làm phim, tính toán thời gian anh ấy đến, cho nên anh ấy nhất định sẽ tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này.
Lam Thấm, đến lúc đó tôi bị thương, để xem cô còn muốn đấu với tôi thế nào!
"Tôi đã nghe được câu trả lời tôi muốn, Ngải Linh Linh, về sau tôi sẽ không tới tìm cô nữa." Nói xong, Tịch Anh đã có ý định muốn rời khỏi.
"Ấy Lam Thấm cô chờ một chút!" Ngải Linh Linh gấp gáp, quạt trần còn chưa rớt xuống, sao có thể để cô đi đây!
"Làm sao?" Tịch Anh rất phối hợp mà dừng bước, ánh mắt nhàn nhạt.
"Tôi còn một việc phải nói cho cô." Ngải Linh Linh cố làm ra vẻ thần bí.
"Chuyện gì?"
"Chuyện là ——" cô ta kéo dài âm cuối.
Đột nhiên trên đỉnh đầu truyền đến một loạt tiếng vỡ vụn, một đạo bóng đen từ sau lưng Tịch Anh nhào đến.
Tiếng rên rỉ của người đàn ông, tiếng thét chói tai của cô gái, còn có cả tiếng cánh quạt của quạt trần xoay tròn phá tan bầu không khí.
Hai giọt máu nóng hổi đặc sệt văng lên gương mặt trắng nõn của Tịch Anh.
Thính giác của cô như hoàn toàn mất tác dụng, mắt không hề nhắm lại dù chỉ một cái, nhìn xuống dưới chân cách đó không xa chỉ thấy một người đàn ông bị quạt trần đập trúng.
Từ khi sinh ra đến nay, đây là lần thứ hai cô lộ ra loại ánh mắt ngốc trệ ( ngốc nghếc trì trệ ) này.
Quân trang xanh lục, dòng máu màu đỏ tươi, hoá thành mảng lớn tiên diễm đỏ xanh dưới chân, chóp mũi Tịch Anh dần dần cay cay.
Tay cô run run chạm vào vết máu dính trên gương mặt, giơ lên trước mắt nhìn, là thứ nóng rực đỏ tươi chói mắt.
Lạch cạch —— ( why is "lạch cạch" ?? thôi kệ, để nguyên mẫu cho chất )
Một dòng nước mắt ấm nóng nhỏ xuống ngón tay, đem vệt máu đỏ tươi trôi đi sạch.
[ ... Đã đạt 100% ]
[ ... Độ thiện cảm của ngài đối với Cố Phạm Đình đã đạt 100% ]
[ báo cáo kí chủ, độ thiện cảm của ngài đối với Cố Phạm Đình đã đạt 100% ]
Thính giác của Tịch Anh theo thanh âm máy móc của Tiểu Ức Ức dần được khôi phục lại bình thường ngày càng rõ ràng.
Giờ phút này cô hoàn toàn không để ý đến độ thiện cảm của cô đã lên trước 100% mang ý cô đã thua, tâm tư cô hiện tại tràn ngập ——
Cứu Cố Phạm Đình!
Lý trí cùng tỉnh táo đã quay lại thân thể, Tịch Anh xông lên phía trước một bước, đẩy Ngải Linh Linh đang mặt mũi tràn ngập hoang mang ra, tay không đem quạt trần xốc lên.
Bởi vì nguyên chủ Lam Thấm là một đại Tiểu Thư luôn được nuông chiều, cho nên da dẻ rất kiều nộm.
Dưới tác dụng của độ cường lực này, cả bàn tay nàng bị cắt nát.
[ mẹ nó cái này không khoa học nha! Kí chủ cô từ lúc nào có khí lực lớn như vậy? ! ] Tiểu Ức Ức chấn kinh đến không ngậm miệng được.
Tịch Anh giống như không nghe thấy lời nói của nó, cũng như không cảm nhận được đau đớn truyền đến từ bàn tay, vừa xé chiếc váy trên người để che đi đầu vết thương trên đầu Cố Phạm Đình, vừa móc điện thoại ra gọi 120.
Làm việc rất bình tĩnh, diễn đạt chính xác, tựa như một người máy không có tình cảm.
Ngoại trừ hai tay cô đang không ngừng run rẩy.
Vài nhân viên công tác được dẫn đến bởi tiếng động lớn trong căn tin, sau khi họ trông thấy Cố Phạm Đình bị thương đang hôn mê thì quá sợ hãi, nhanh chóng đi cầm hòm cứu thương tới.
Ngải Linh Linh mặt đầy nước mắt, quỳ trên mặt bò tới bên người Tịch Anh, nghẹn ngào nói: "Tôi không phải cố ý, tôi không biết anh ta đột nhiên lao ra, tôi không biết ..."
Ngải Linh Linh biết rõ quạt trần sẽ rơi xuống, cho nên khi cô ta nghĩ đến kế hoạch này, cũng sẽ không tiếc dùng thân thể mình để về sau có thể giành được sự đồng tình của Lâm Văn Hàn, nên dự định bổ nhào lên người Tịch Anh đồng thời dùng thân thể mình để ngăn cản, như ban đầu.
***
Rero : mị chỉ có 1 nhận xét ... sao nam nữ chính thế giới này "ngốc" vậy nhể ??
P/s : cầu mong nam nữ 9 thế giới tiếp theo không "ngốc" vậy nữa :))