Mà loại vật như linh tửu này chỉ có thể phụ trợ linh thực, thỉnh thoảng uống một chút.

Nếu không một khi nghiện, cả ngày say khướt cũng không phải là chuyện tốt.Lúc này, tiểu nha đầu Vương Lạc Tĩnh đang yên tĩnh ăn cơm thi thoảng đưa ánh mắt liếc bầu rượu một chút, ngậm miệng như có chút thèm thuồng."Lạc Đồng có thể uống nửa chén, tuổi tác của Lạc Tĩnh quá nhỏ, chỉ có thể uống phần đáy chén." Vương Thủ Triết cầm bầu rượu lên rót cho hai muội muội một chút."Cảm ơn tứ ca ca." Hai nữ hài đều vui vẻ nói lời cảm ơn, hiển nhiên là bọn họ thèm nhỏ dãi linh tửu đã lâu.Lúc này, da mặt Vương Tiêu Chí run lên, dường như cảm thấy có chút đau lòng, thấp giọng nói: "Thủ Triết, cho hai nữ oa oa uống linh tửu không phải là rất lãng phí sao?"Mí mắt của Vương Thủ Triết cũng giật giật, tứ lão thái gia này thật đúng là không hề che giấu tư tưởng trọng nam khinh nữ chút nào."Tứ gia gia, hài tử của gia tộc mình đều giống nhau." Vương Thủ Triết cười nói."Không giống không giống, nữ hài tử sớm muộn cũng phải lập gia đình." Vương Tiêu Chí vẫn đau lòng nói liên miên lải nhải: "Thủ Triết, con đang trong giai đoạn xung kích giới hạn Luyện Khí cảnh tầng 7, con mới nên uống nhiều một chút, Thủ Nặc cũng nên uống ít lại, để lại cho Thủ Triết nhiều một chút."Vương Thủ Nặc vội vàng lúng túng đặt chén rượu xuống, cười ngây ngô.Trong mắt của tộc lão Vương Tiêu Chí này thì Vương Thủ Triết là dòng dõi chính của tộc trưởng, càng là hy vọng và trụ cột tương lai của gia tộc, dù là so với cháu trai ruột Vương Thủ Nặc còn cao hơn nhiều, chứ đừng nói đến hai cháu gái "Bồi thường tiền".Cũng may cháu gái và cháu trai của hắn đều đã quen thuộc, một bữa cơm này cũng coi như vui vẻ hòa thuận.


Nhưng mà dưới sự “chủ đạo” của Vương Tiêu Chí, cuối cùng linh tửu vẫn còn dư lại hơn phân nửa, tiếp theo định đưa gần hết số thịt lợn đã được làm sạch đến viện của Vương Thủ Triết, quay về để một mình hắn độc hưởng.Đối với sự “Bất công” trắng trợn của Vương Tiêu Chí, Vương Thủ Triết cũng có chút bất đắc dĩ, đành phải tạm thời tùy theo hắn.Sau khi cơm nước no nê, Vương Thủ Triết mới đề nghị: "Tứ gia gia, lần này ta đến Phong Cốc nông trang chủ yếu là muốn học tập một chút nông học với tứ gia gia.""Nông học?" Vương Tiêu Chí nhíu chặt mày: "Thủ Triết, con là tộc trưởng, chuyện quan trọng trước mắt là cố gắng tu luyện, sớm ngày tiến lên Linh Đài cảnh.

Ngàn vạn lần đừng có bởi vì nông học mà phân tâm, tứ gia gia và tam ca của con sẽ xử lý tốt."Mục đích mà Vương Thủ Triết tới đây đương nhiên là muốn tìm hiểu Phong Cốc nông trang nhiều hơn một chút.

Nếu như có thể thì hắn cũng muốn dùng tư duy hiện đại đi khai thác một chút, nhìn xem có khả năng khai thác thêm hiệu năng sản nghiệp hay không.Nhưng mà vừa mới nói với Vương Tiêu Chí, lại phát hiện lão nhân Vương Tiêu Chí này trung thành tuyệt đối với gia tộc không thể chê, cuối cùng lại bởi vì lớn tuổi mà dẫn đến tư duy cổ hũ.Hắn không giống như lục thúc Triệu Định Hải nói gì nghe nấy, nếu như mình thuận miệng đưa ra mấy ý tưởng, sợ là sẽ chọc giận hắn.

Lúc này, chuyển phương hướng nói: "Tứ gia gia, người hiểu lầm rồi, ta thân là gia chủ chỉ muốn hiểu từng chút về sản nghiệp trong tộc mà thôi.


Hay là thế này đi, làm phiền tam ca đưa ta đi dạo khắp nơi, lĩnh hội một chút phong cảnh ruộng vườn.""Con đấy nha, thôi thôi, vậy để Thủ Nặc đi với con nửa ngày vậy.

Gần đây đã đến thời gian lúa mạch làm đòng, đồng ruộng có rất nhiều việc vặt, tứ gia gia không thể đi cùng con." Nói xong, Vương Tiêu Chí liền lấy nông cụ vội vàng đi xuống ruộng.Ha ha, mặc dù hắn thân là tộc trưởng, nhưng những tộc lão trong gia tộc vẫn đối đãi với hắn như tiểu hài, càng nhiều hơn chính là kỳ vọng hắn có thể phát huy thiên phú tu luyện tới Linh Đài cảnh.Dường như có cảm giác xem tộc trưởng hắn là linh vật mà đối đãi?Thật ra, nếu như có thể sống qua ngày một cách an nhàn thì Vương Thủ Triết còn ước có thể làm linh vật.

Chỉ tiếc năng lực của tộc nhân Vương thị không đủ, ngắn ngủi vài chục năm nay thế lực gia tộc ngày càng tàn lụi.


Cứ theo đà này, không bao lâu nữa gia tộc Bình An Vương thị sẽ bị người ta ăn đến không còn cả cặn, hoàn toàn biến mất trong dòng sông lịch sử.Nhất định phải thừa dịp Vương thị còn có một số căn cơ, nhất định phải cấp tốc để Vương thị quật khởi, cho dù là có được năng lực tự vệ cơ bản nhất."Tứ đệ, ta đưa ngươi đi dạo khắp nơi, ngươi có chuyện gì không hiểu thì cứ tùy thời hỏi ta." Vương Thủ Nặc đứng dậy chắp tay, hắn hết sức khách khí đối với Vương Thủ Triết, thậm chí có chút kính sợ.Thứ nhất, Vương Thủ Triết là dõng dõi chính của tộc trưởng, thứ hai là thực lực cá nhân cũng mạnh hơn hắn rất nhiều lần."Làm phiền tam ca." Vương Thủ Triết khách khí hoàn lễ."Bọn ta cũng đi." Vương Lạc Đồng và Vương Lạc Tĩnh cũng hấp tấp đuổi theo.

Đằng sau còn có gã sai vặt Vương Quý đi theo giúp Vương Thủ Triết cầm kiếm và cung tiễn, đằng sau nữa là bốn gia tướng được trang bị đầy đủ..