Đêm khuya , tòa nhà phương Tây phá lệ yên tĩnh , táng lá cây theo gió mà lắc lư . Không gian tĩnh mịch đến thế nhưng lại bị phá vỡ bởi tiếng hét đau thương của Từ Tử Hàn. Dược Thiếu Phàm đang yên giấc trong phòng thì bị tiếng hét của cô làm tỉnh giấc , rất nhanh chóng tỉnh ngủ anh vội chạy sang phòng của cô ngay cả áo cũng chưa kịp mặc. Anh đẩy cửa đi , Từ Tử Hàn đang nằm trên giừơng la hét , hai cánh tay cứ quơ giữa không trung một cách vô thức. Vầng trán trắng mịn thấm đầy mô hôi , trên khóe mắt còn vương vài giọt nước mặn. Cô thống khổ kêu la "Mẹ ơi...đừng mà , thả tôi ra...THẢ TÔI RA...."

"Tử Hàn...Tử Hàn , mau tỉnh dậy." - Anh bước tới bắt lấy tay cô .

"ĐỪNG...THẢ TÔI RA..hic..a...làm ơn...ưhuhh" - Cô vẫn không ngừng la hét và vùng vẫy . Nhưng đôi mắt vẫn nhắm chặt.

"Tử Hàn...là anh....đừng sợ. Có anh ở đây !!" - Dược Thiếu Phàm ôm chặt lấy cô , thì thào nói , nghe được giọng nói cùng hơi ấm rất quen thuộc , Từ Tử Hàn mới bình tĩnh lại, vòng tay ôm chặt thắt lưng của anh. Dược Thiếu Phàm đưa mắt nhìn khuôn mặt của cô nhưng không có dấu hiệu tỉnh lại. Bàn tay to khỏe vén mái tóc của cô , anh mới phát hiện , người cô thấm đầy mồ hôi "Chết tiệt ! Người em ướt hết rồi , sẽ bị cảm mất."

Anh đưa tay nâng người cô dậy "Từ Hàn ,anh tắm cho em nhé."

Cô vẫn không cử động , vòng tay vẫn chung thủy ôm chặt lấy anh. Dược Thiếu Phàm bế cô lên đi vào phòng tắm , đặt cô nằm bồn tắm nước ấm , để đầu cô nằm trên đùi , ghé sát xuống tai cô anh khẽ nói "Em không trả lời là đồng ý đấy nhé." Anh mở vòi sen , cẩn thận làm ướt tóc cô , mái tóc màu đen dài óng mượt , anh đưa tay rửa sạch tóc của cô , hơi nước nóng khiến cho khuôn mặt cô ửng hồng , vài giọt nước tinh nghịch chảy xuống len qua lớp áo. Hồi lâu sau , Dược Thiếu Phàm lấy khăn lông bên cạnh bọc đầu cô lại , nhìn khuôn mặt cô ửng hồng trong lòng nhất thời nhảy thật nhanh , tầm mắt anh vô tình nhìn vào trong lớp áo đúng lúc thấy cô trỗ mã tròn đẹp đẽ . Dược Thiếu Phàm nhất thời miệng đắng lưỡi khô , trong lồng ngực tim đập liên hồi , người con gái này ngay cả lúc ngủ lại có thể quyến rũ đến như vậy . Cái tư vị chỉ có thể nhìn chứ không thể ăn thật khiến anh khó chịu. Nhưng rất nhanh chóng , anh gạt bỏ ý nghĩ đó trong đầu , đưa tay mở cúc áo của cô ra ,một nút , hai nút , rồi cứ thế chiếc áo liền tách khỏi cơ thể cô. , làn da trắng nõn vì ở trong nước ấm có chút ửng đỏ , đẹp đến mê người. Anh nghiêm túc tắm rửa cho cô , bắt đầu từ tấm lưng trắng mịn mượt mà , sau đó là cái cổ ngọc , Ánh mắt anh lãnh mị , đưa tay vuốt bộ ngực trỗ mã của Từ Tử Hàn . Dù sao cô cũng là vợ anh , trêu đùa cô một chút cũng không sao. Bàn tay rắn chắc bóp nắn một bên tròn trịa của Từ Tử Hàn , bên kia thì liếm mút , những ngón tay xinh đẹp như nghệ sĩ nắm nhẹ nụ hoa anh đào mà giày xéo , Từ Tử Hàn mê man "ưm" nhẹ một tiếng , đôi môi đỏ mọng thở hồng hộc , Dược Thiếu Phàm ngước mặt lên đặt môi anh lên môi cô , tham lam liếm hút hết mật ngọt , Dược Thiếu Phàm từ từ liếm lám môi cô , uyển chuyển , triền miên , Từ Tử Hàn trong vô thức chỉ biết có cái gì đó đang đặt lên môi cô , đầu lưỡi như đang bị quấn lấy , càng lúc càng sâu , càng mãnh liệt. Đôi mắt anh đục dần , dục hỏa trong lòng cũng đang dâng . Bàn tay phía dưới cũng không ngừng hoạt động mà trêu đùa quả nho trên bầu ngực sữa đến khi nó đỏ thấm và bành trướng anh mới chịu buông tha. Dược Thiếu Phàm buông lỏng cô ra , khóe môi cong lên , bàn tay lại từ từ tiến xuống dưới , nơi nhạy cảm nhận của cô mà vuốt ve. Những ngón tay anh tiến vào nơi u cốc ấy , nhẹ nhàng ra vào , Từ Tử Hàn khó chịu uốn éo thân hình , vô thức rên rỉ.Bàn tay có chút thô vỗ về chơi đùa trên nhụy hoa mềm mại cực kỳ kích thích cảm giác của cô . Anh cảm nhận được nơi đó của cô đã ướt mới chịu rút tay ra . Khuôn mặt Từ Tử Hàn đã hóa đỏ từ lâu nhưng cô cũng thể biết được chuyện gì đang xảy ra , chỉ là trong mơ hồ thấy rất đau.

Dược Thiếu Phàm hôn lên trán của cô , ghé sát tai cô , nỉ non nói "Bảo bối , em thật non nớt." sau đó mới bế cô dậy , lấy cái khăn tắm quấn quanh người cô , khi cô chạm vào người anh từng tấc da thịt nhạy cảm của cô cọ sát với da thịt của anh , ngay cả phần dưới đang kiên đĩnh cũng tiếp xúc với cơ thể cô . Nhưng anh cũng không phải người thừa nước đục thả câu , ngay lúc cô hôn mê mà chiếm đoạt , nên có thể kìm nén lửa dục dù rất gian nan . Anh chỉ muốn cô trở thành người của anh khi cô thật sự tin tưởng anh . Nên bây giờ anh chỉ có thể tặng cô một màn hành hạ ngọt ngào.

Anh bước ra khỏi phòng tắm , đem cô đặt trên giừơng , đi tới tủ đồ lấy máy sấy cùng một chiếc áo ngủ bằng lụa trắng . Dược Thiếu Phàm để cô dựa vào người anh gỡ chiếc khăn trên đầu cô ra , mái tóc buông xõa xuống vai , anh bật máy sấy rất cẩn thận và dịu dàng sấy tóc cho cô.

Hơi nóng phà vào gương mặt vừa mới bớt đỏ của Từ Tử Hàn khiến cho hai gò má ửng đỏ lên , đôi môi đỏ mọng khẽ đóng khẽ mở. Sấy tóc xong , anh giúp cô mặc bộ pijama màu hồng phấn do anh chọn , sau đó còn cẩn thận mặc thêm một lớp áo len . Sau đó anh vòng tay ôm cô vào lòng rồi chìm vào mộng đẹp.

------

Một buổi sáng ngày đông , tiếng chim ríu rít phát ra từ rừng cây u tĩnh nghe rất êm tai . những tia nắng ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ sát đất , chiếu rọi lên người đang nằm ôm nhau ngủ .Từ Tử Hàn nằm trên chiếc giường êm ái, đôi mắt mờ mịch hơi nước mơ hổ tỉnh dậy, khi nhìn thấy mình đang nằm trong lồng ngực của Dược Thiếu Phàm , cô mơ hồ nói "Là mơ sao ?" . Sau đó cô đưa tay sờ lồng ngực của anh , sau đó leo lên cổ anh rồi tới khuôn mặt để xác định đây là thật hay mơ "Hơ...không phải mơ ? Sao anh ấy lại ở đây." - Từ Tử Hàn mở căng mắt nói , nhưng cô không hét lớn , cô không muốn phá giấc ngủ của anh .

"Quần...quần áo...." - Từ Tử hàn hốt hoảng nhìn xung quanh rồi nhìn vào chăn , cô không muốn lặp lại chuyện lần trước . Sau khi đã kiểm tra cô mới thở phào nhẹ nhòm "Phù...vẫn còn quần áo..." Từ Tử Hàn đưa đôi mắt nhìn anh , lúc này cô mới phát hiện ra anh lúc ngủ rất đẹp trai nha. Bộ dạng lúc ngủ của anh thật sự rất mê người , đây là lần đầu tiên cô quan sát anh lúc ngủ , cô đưa bàn tay mảnh khảnh vuốt mặt anh , từ lông mày đến mắt , mũi cuối cùng là đôi môi mỏng khiêu gợi . Khi chạm vào môi anh , đột nhiên có một cảm xúc gì đó kì lạ khiến cô muốn hôn anh một cái , hai bên gò má cô bỗng ửng đỏ lên. Từ Tử Hàn cắn cắn ngón tay , ngước mắt nhìn anh , cô nhướn người lên , chạm nhẹ môi anh . "Hơ...sao mình lại có thể biến thái như thế . Làm sao đây....hic..." - Từ Tử Hàn rúc đầu vào lồng ngực của anh , khuôn mặt càng đỏ hơn , cô đưa tay che mặt , lí nhí nói . "Ưm...nhưng mà anh ấy cũng đâu có biết....." - với cái suy nghĩ ngây ngô ấy cô lại muốn hôn anh thêm một cái nữa , Từ Tử Hàn nhắm mắt , chu cái môi nhỏ xinh ra , 1 giây 2 giây... Hửm ? sao lại không hôn được ? Cô khó hiểu mở mắt ra , môi cô đang bị tay Dược Thiếu Phàm che lại , còn anh thì che miệng mà cười , cười đến độ khuôn mặt gần như sắp biến dạng . Từ Tử Hàn xấu hổ không nói lên lời , ý định chạy đi , nhưng anh nhanh hơn kéo cô lại "Bảo bối....thật không ngờ....em lại tấn công anh sao ? hah....haaa"

"Làm...làm gì có...em không có làm gì hết." - Tư Tử Hàn lắp bắp trả lời .

"Vậy sao ? Vậy...vừa nãy ai đã hôn lén anh ?" - Dược Thiếu Phàm nhếch miệng cười tà .

"Không phải em"

"Hửm...vậy người này không phải em sao ?" - Dược Thiếu Phàm đưa điện thoại ra trước mặt cô . Từ Tử Hàn lúc này miệng thì chữ A mắt thì chữ O , khuôn mặt đỏ đến mức có thể rỉ máu . Người con gái trong hình là cô , hic...cô đang nhắm mắt chu môi định hôn anh kìa....Phải làm sao đây....làm sao đây ??? - Trong lòng cô không ngừng kêu la , mếu máo và vô cùng hối hận. Cô cúi mặt xuống , không dám cãi thêm lời nào. Dược Thiếu Phàm lật người cô lại , mặt sát mặt , khuôn mặt lạnh như tiền nói "Từ Tử Hàn...em thật to gan...lại muốn cưỡng bức anh lần hai sao ?"

"S....sao ?? Không...không phải...."

"Sáng sớm lại đi sờ mó anh như vậy sao ?" - Dược Thiếu Phàm khuôn mặt vẫn lạnh lùng nhưng trong lòng lại đang rộn ràng . Anh thật ra đã thức dậy lâu rồi , chỉ là lúc đang say sưa ngắm nhìn cô thì cô đột nhiên tỉnh dậy nên anh muốn thử xem phản ứng cô như thế nào .Quả nhiên là rất thú vị.

"Không...không phải vậy đầu...em...em..." - Từ Tử Hàn cười gượng , cô lắc tay , cố gắng biện hộ.

"Từ Tử Hàn...em muốn gì ?" - Anh nắm chặt lấy cô tay cô , cúi xuống , chỉ một chút nữa là chạm môi , Từ Tử Hàn mở to mắt nhìn anh , sợ hãi nói "H...hả ? Anh...anh không được làm càn ?"

"Làm càn ??? là do em làm càn trước mà ! Bây giờ anh phải trả lại cho em chứ ?"

"A...aa...Áá......Em xin lỗi mà...." - Từ Tử Hàn quay mặt sang chổ khác , sau đó dùng hết sức tách khỏi người anh , vội vã chạy ra khỏi phòng. DƯợc Thiếu Phàm giữ nguyên tư thế nhìn hành động của cô liền bật cười. "Hừm..." - Anh đắc thắng thở dài , ngồi dựa vào đầu giường , nghĩ lại lúc nãy , anh lại cười tươi , cô gái của anh càng ngày càng thú vị....hahhaa......

Từ Tử Hàn sau khi chạy ra khỏi phòng liền đi vào toilet , cô đứng trước gương , hối hận nói "Từ Tử Hàn mày điên thật rồi...huoaa..." Cô lúc này vô cùng xấu hổ . Cô xin thề sẽ không bao giờ làm như vậy nữa . Đối với một màn nháo kịch như vậy thật khiến cô xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ thật sâu để chui xuống...Trời ơiii , lát nữa phải tính sao đây ???? - Trong lòng cô không ngừng gào thét và....lo lắng....Cô lúc này như thế nhưng trong phòng , Dược Thiếu Phàm thì lại vô cùng vui sướng , cầm điện thoại mà gắm nghía , lâu lâu lại bật cười.....