Ăn cơm trưa xong , Từ Tử Hàn vốn định là sẽ đi về nhưng Dược Thiếu Phàm lại giữ cô ở lại , không cho cô về nhà. Anh thì làm việc với một đống giấy tờ còn cô thì ngồi ở trên sofa đọc sách. Từ Tử Hàn buồn chán nằm xuống ghế , cô nằm nghiêng người , đôi mắt hướng đến chỗ của anh . Cô thật sự không hiểu anh bắt cô ở lại làm gì chứ ??? Hồi lâu sâu Từ Tử Hàn từ từ thiếp đi . Nếu ngồi yên một chỗ mà không làm gì thì cách tốt nhất đối với cô là đi ngủ . Khi việc xem xét những giấy tờ kia đã xong, Dược Thiếu Phàm mới ngước mặt lên. Anh nhìn về phía của cô , chỉ thấy cô đang say ngủ , Dược Thiếu Phàm đứng dậy. Anh cầm lấy cái áo khoác , đắp lên người cô , vì chiếc áo của anh khá to nên có thể che qua đầu gối. Dược Thiếu Phàm đưa tay vén những sợi tóc vương trên mặt Từ Tử Hàn , khóe miệng vô thức cong lên. "Bây giờ vẫn còn sớm , ngủ thêm chút nữa."

"Thinh Thinh , nói đầu bếp chuển bị hai ly trà xanh đem vào đây." - Anh bấm nút call trên điện thoại bàn. Sau đó lại xem tiếp những bản kế hoạch .

Ít phút sau , thư ký Vương bước vào "Chủ tịch đây là những thứ mà ngài yêu cầu."

"Đặt trên bàn đi."

Thư ký Vương đặt khay đựng trà lên chiếc bàn nhựa cao cấp hình chữ nhật , rồi quay đi , tình cờ cô phát hiện ra nữ nhân đang nằm ngủ trên sofa , dung nhan lúc ngủ của cô còn đẹp hơn lúc thức nữa . Thật là một mỹ nhân nhỏ.

"Có chuyện gì sao ?" - Thấy thư ký cứ nhìn cô chằm chằm anh cau mày lên tiếng.

"À...không có ạ." - Câu nói của anh khiến thư ký Vương bừng tỉnh , vội vã đi ra ngoài.

Dược Thiếu Phàm lại tiếp tục công việc , lâu lâu lại đưa mắt nhìn Từ Tử Hàn.

Một lúc sau , anh nhìn đồng hồ đã hơn 4h , mới bước lại chỗ cô , đưa tay đặt lên bên má ửng hồng ccủa Từ Tử Hàn , cưng chiều nói "Tử Hàn..."

"Ưm...m..." - Từ Tử Hàn lười biếng mở mắt "Thiếu Phàm...?" Cô cầm lấy tay anh , ngồi dậy , mơ màng nói "Em ngủ quên."

"Đi về nhà thôi." - Dược Thiếu Phàm đưa tay vuốt tóc cô . Nỉ non nói.

"Ừm..."

"Uống đi ." - Anh đưa ly trà xanh cho cô. Từ Tử Hàn cầm lấy ly trà uống một ngụm, tươi tắn trả lời "Cảm ơn anh."

"Đi thôi."

"Áo của anh." - Cô lấy chiếc áo trên người đưa cho anh , Dược Thiếu Phàm mỉm cười , vuốt má cô "Giữ lấy đi . Ngoài trời lạnh lắm ."

"Vậy còn anh ? Anh không lạnh sao ?"

"Không sao , đi thôi." - Anh đưa tay mở cửa bước ra.

Từ Tử Hàn đi theo sau , cô thích thú khoác chiếc áo của anh , chiếc áo dài qua đầu gối . Cô vừa mặc vừa tủm tỉm cười. Dược Thiếu Phàm nắm tay cô đi ra khỏi phòng , bước vào thang máy dành riêng cho chủ tịch. Từ Tử Hàn ngáp một cái ,hai hàng lông mi như sắp chạm nhau , cô lại giật mình mở to mắt . Thấy bộ dạng mệt mỏi của cô , tuy thanh âm vẫn lạnh lùng nhưng trong lời nói có chút dịu dàng . Anh vuốt tóc cô "Em mệt sao ?"

"Ưm...không có chỉ buồn ngủ thôi."

"Đợi chút nữa lên xe. Rồi ngủ."

"Vâng !"

*Đinh...- Cửa thang máy mở ra , anh nắm tay cô , khuôn mặt lạnh như tiền đi ra ngoài , mọi người trong công ty đều quay sang nhìn . Vừa nãy có người đồn là có phu nhân chủ tịch đến , cứ tưởng là tin đồn nhảm ai ngờ lại là thật. Nhưng tiếc là họ không thể thấy được dung nhan của nữ nhân kia. Cứ tò mò mà nhìn theo bóng lưng của hai người cho đến khi ra đến cửa .

Anh bước đến mở cửa xe cho cô , sau đó đi vòng lại bước vào xe. "Cứ dựa vào anh , khi nào đến nhà anh sẽ gọi em dậy."

"Ừm." - Từ Tử Hàn nhắm mắt , nghiêng đầu dựa vào vai anh . Dược Thiếu Phàm hôn lên tóc cô , ánh mắt vô cùng dịu dàng say đắm nhìn người con gái bên cạnh . Anh rồ ga , chiếc xe dần dần rời khỏi cửa chính của công ty "Dược Thiên."

Sau khi về đến nhà , anh cẩn thận bế cô ra khỏi xe , quản gia cùng tất cả người hầu trong nhà đứng thành hai hàng ở trước cửa chuẩn bị chào đón anh . Anh bế Từ Tử Hàn từ từ đi vào nhà , biết trước là sẽ được nghênh đón khá ồn ào nên anh đã dặn vệ sĩ tới nói cho quản gia là không cần chào , kẻo làm cô tỉnh giấc.

Đi vào phòng cô , anh đặt Từ Tử Hàn lên giừơng , sau đó đắp kín chăn cho cô . Rồi mới đi ra khỏi phòng , anh sải bước tới thư phòng . Trong không gian mờ mịch có một người thanh niên cỡ 27 , 28 tuổi mặc áo sơ mi trắng , bên ngoài khoác chiếc vest đen đang đứng chờ anh . Dược Thiếu Phàm đứng gần cửa sổ sát đất nhìn xuống dưới , thanh âm lạnh lẽo vang lên. "Nói đi."

"Chủ tử , bang Quyết Lang vừa mới đến phá địa bàn của chúng ta . Hiện tại đã bắt được gần hết nhưng Quyết Lang đã bỏ trốn rồi ạ. Thuộc hạ làm việc thất trách , xin chủ tử cho thuộc hạ thêm một cơ hội !" - Hắn tên là Tường Quan , là Tả hộ pháp ở Hắc Nguyệt . Là người đã đi theo Dược Thiếu Phàm hơn 10 năm . Được anh trọng dụng và rất tin tưởng.

"Không cần , chính ta sẽ tự tay bắt hắn . Ngươi hãy mau triệu tập anh em , không cần quá đông . Ta sẽ mở cuộc truy sát."

"Vâng ! Thuộc hạ vâng lệnh." - Nói xong , Tường Quan cúi đầu lui ra . Dược Thiếu Phàm vẫn đăm chiêu nhìn qua cánh cửa sổ. Một hồi lâu sau , anh tháo cà vạt quăng qua một bên , cầm lấy chìa khóa xe đi ra khỏi phòng. Trước khi đi anh cũng không quên dặn dò quản gia "Khi nào Tử Hàn tỉnh dậy. Cứ nói cô ấy ăn cơm trước . Tôi có việc bận không cần phải chờ."

"Vâng , thuộc hạ biết rồi ạ." - Quản gia cung kính đáp .

-------------

Từ Tử Hàn tỉnh dậy cũng đã gần tối , cô nhìn xung quanh phòng , không thấy bóng dánhg của anh đâu, cô bước xuống giừơng , chán chường nói"Đã nói là phải gọi em dậy rồi mà !"

Cô đi vào phòng tắm , tắm rửa một hồi rồi mới đi ra , bây giờ cũng đã bảy vgìơ . Sao không thấy anh gọi cô ? Từ Tử Hàn mặc chiếc áo len màu hồng cùng quần short ngắn đi ra khỏi phòng . Cô dáo dác tìm kiếm anh. Thấy cô cứ đi qua đi lại khắp tầng một , quản gia mới bèn lại gần nói "Phu nhân , ông đi ra ngoài rồi ạ."

"Anh ấy đi rồi sao ?"

"Vâng , ngài ấy có việc bận nên đi từ chiều , ngài dặn cô không cần chờ cơm cứ ăn sớm rồi ngủ sớm."

"Vậy sao ?" - Từ Tử Hàn thất vọng nhìn cánh cửa phòng anh đang đóng chặt , lững thững bước xuống phòng ăn.

Cô ngồi ăn một mình . Có lẽ là do cô đã quen với cuộc sống lúc nào cũng có anh bên cạnh nên bây giờ chợt cảm thấy rất cô đơn. Cô ăn chỉ đợc một chén rồi không ăn nữa . Từ Tử Hàn thở dài ngồi trên ghế sofa ở sảnh . Cô hết đọc sách lại xem ti vi đôi mắt to tròn xinh đẹp lâu lâu laại nhìn ra cửa . Cô thật không biết anh đi đâu mà lâu như vậy . Từ Tử Hàn đi vào phòng cô , ngồi trước chậu hoa lavender ở trên bàn gần cửa sổ sát đất buồn bã nói "Ngươi nói thử xem...anh ấy..bây giờ đang làm gì ?"

"Haizz...ta lo cho anh ấy quá." - Từ Tử Hàn thở dài gục mặt trên bàn . Trong lòng cô độtt nhiên lo lắng bồn chồn đến kì lạ ? Cô lo sợ anh xảy ra chuyện gì . Nhưng đó chỉ là cảm giác mà thôi . Nhưng không hiểu sao cô cứ thấp thỏm lo sợ. Từ Tử Hàn chạy vội xuống dưới sảnh . Cô ra cửa ngóng anh rồi lại thất vọng đi vào....