Trần Kiết Nhiên mơ mơ hồ hồ thành công kết giao một người bạn, có điều nàng vẫn sợ Cố Quỳnh như cũ.
Thực sự ấn tượng lần đầu gặp gỡ quá mức sâu sắc, mà ngày hôm sau Cố Quỳnh quay ngoắt 180 độ như biến thành người khác, chỉ một đêm, tất cả châm chọc coi thường đều mất dạng, lúc này bày ra vẻ mặt ôn hoà, Trần Kiết Nhiên làm sao có thể không đề phòng cảnh giác, nghi ngờ nàng có ý đồ khác.
Trần Kiết Nhiên vắt óc nghĩ mấy ngày cũng không thể thông suốt, rốt cuộc vì sao Cố Quỳnh lại như vậy, trong lòng vẫn luôn bất an.
Đối với người lạ, Cố Quỳnh chỉ lãnh mạc kiêu ngạo, nhưng một khi đường đường chính chính trở thành bạn bè, lập tức nhận được hậu đãi vô cùng tốt, mỗi sáng gặp ở cửa lớp đã nhiệt liệt chào hỏi, vết thương trên tay Trần Kiết Nhiên không có tiến triển, ngay cả Trần Tử Oánh cũng không chú ý, thế mà ngày hôm sau Cố Quỳnh đã chủ tâm chuẩn bị một ống thuốc đặt lên bàn, Trần Kiết Nhiên giật mình, chần chờ hỏi: "Đây là...?"
"Vết thương có vẻ rất nghiêm trọng." Cố Quỳnh cười hì hì, nói: "Tối hôm qua mình cố ý hỏi bác sĩ, vết thương như vậy dùng thuốc gì mới nhanh khỏi, bác sĩ liền đưa cho mình ống thuốc này, nói là rất hiệu nghiệm, cậu cầm lấy, nếu không tiến triển, mình sẽ giúp cậu tìm thuốc khác."
Trần Kiết Nhiên không muốn nhận ân huệ của người khác, đẩy thuốc về phía Cố Quỳnh, trước tiên không quên cảm ơn, sau đó nói: "Mình không cần, cậu giữ lấy mà dùng."
"Mình không bị thương, giữ lại làm gì?" Cố Quỳnh đẩy thuốc ngược về bên kia: "Không phải tay đau sao? Thuốc này rất tốt, xoa vào sẽ không đau nữa, bác sĩ nói như vậy, thật đấy, cậu dùng thử thì biết ngay thôi."
Trần Kiết Nhiên vừa nghe, sắc mặt có chút thay đổi.

"Sao cậu biết tay mình đau?"
"Mình quan sát một ngày, cậu đau đến nỗi bút không nắm vững, lúc làm bài ngón tay phát run, nếu không phải quá đau, không lẽ cậu cố tình viết chữ xiêu vẹo để lão sư mắng sao?"
Nội tâm Trần Kiết Nhiên vung lên cảm giác ấm áp lạ thường, viền mắt phát nhiệt, nhất thời không biết nên nói gì.
Tay nàng chạm vào nước lau nhà sau đó liền nhiễm khuẩn, Trần Kiết Nhiên không mấy bận tâm, cho rằng hai ngày nữa kết vảy rồi sẽ không sao, không ngờ vết thương có một cái lỗ rất sâu, bắt đầu phát mủ, khẽ chạm một cái cũng đau đến chảy nước mắt, đêm xuống nhức nhối dằn vặt tỉnh giấc hai, ba lần.

Trần Kiết Nhiên sợ mẹ biết được sẽ lại bị mắng, nên không dám lên tiếng, nàng nhẫn nhịn chịu đau, người trong nhà không một ai phát hiện, Trần Tử Oánh cũng không biết vết thương của nàng chuyển nặng, mà người bạn hai ngày tuổi này lại nhận ra, còn cố ý hỏi bác sĩ thay nàng.
Nội tâm Trần Kiết Nhiên dâng lên một luồng cảm động, nắm ống thuốc nhỏ trên tay mà lòng nặng trĩu, nước mắt đảo quanh viền mắt, nàng hít hít mũi thu hồi bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn Cố Quỳnh, nghiêm túc cảm tạ: "Cố Quỳnh, cảm ơn cậu, thật sự, cảm ơn...
Vốn từ Trần Kiết Nhiên không nhiều, đối mặt với thiện ý không thể nói gì ngoài tiếng cảm ơn, nàng vừa cảm động vừa xấu hổ, cảm thấy mấy ngày trước mình lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, lo lắng Cố Quỳnh đột ngột thay đổi thái độ là có ý đồ.
Nghĩ kỹ lại, Cố Quỳnh vừa ra đời đã ngậm thìa vàng, không âu không lo, mà bản thân Trần Kiết Nhiên có cái gì đáng giá? Trái lại, Cố Quỳnh lương thiện như vậy, âm thầm ghi nhớ vết thương của nàng.
Trần Kiết Nhiên quay qua hỏi Cố Quỳnh: "Cái này bao nhiêu tiền?"
Cố Quỳnh nhìn nàng nước mắt lưng tròng, cảm thấy buồn cười, chỉ một ống thuốc đã cảm động thành như vậy? Đúng là ngây ngốc không hiểu sự đời.

Khoé môi suýt không nhịn được câu lên, nghe câu hỏi của Trần Kiết Nhiên, mau chóng đè ép, khôi phục dáng vẻ quan tâm săn sóc: "Không biết, mình mua cùng thuốc khác, không chú ý."
Nói xong, cô cười cười hỏi Trần Kiết Nhiên: "Thế nào, cậu muốn trả tiền cho mình a?"
Trần Kiết Nhiên siết chặt ống thuốc, cắn cắn môi, ấp a ấp úng nhỏ giọng nói: "Hiện giờ mình...Không có tiền..."
Cố Quỳnh ngẩn người, lập tức cười lớn, ôm lấy bả vai của nàng vừa cười vừa nói: "Không phải chứ Trần Kiết Nhiên, mình chỉ thuận miệng nói đùa, cậu đã tin rồi? Ha ha ha...Cậu đừng nghiêm túc như vậy có được hay không a, thật khiến mình xấu hổ..."
Chưa từng thấy người nào như vậy, ai nói gì đều coi lời đó là thật, Cố Quỳnh từng gặp nhiều người quỷ kế đa đoan, bây giờ tình cờ đụng phải một nữ sinh đơn thuần như thế, cảm thấy có chút mới mẻ và thú vị, Cố Quỳnh khoác tay lên vai nàng, cười không ngừng lại được, sắc mặt Trần Kiết Nhiên lúc đỏ lúc trắng, cũng cảm thấy thật xấu hổ, nói: "Cậu dùng tiền mua thuốc cho mình, đương nhiên mình phải trả lại."
"Nhưng không phải cậu không có tiền sao?" Cố Quỳnh hắng giọng, vẫn tựa bên vai Trần Kiết Nhiên, nhìn nàng trêu chọc: "Cậu muốn trả thế nào? Chẳng lẽ lấy thân đáp trả?"

Cố Quỳnh nối tiếp chuyện cười, lời nói ra không mấy lưu ý, mà Trần Kiết Nhiên lần đầu tiên nghe vào tai những câu như vậy, mặt lập tức toả nhiệt, từ đỉnh đầu đến sau tai đỏ như táo chín, vội vã giải thích: "Cậu...Cậu hiểu lầm rồi! Mình không có ý này!"
"Không phải chứ? Cậu lại cho rằng lời vừa rồi là thật?" Cố Quỳnh cười càng lợi hại, cô ôm bụng gục xuống bàn nói thẳng: "Ái chà chà Trần Kiết Nhiên quả thật rất thú vị...Mình không xong rồi...Ha ha ha ha..."
Trần Kiết Nhiên nghe tràng cười càng thêm căng thẳng, không nói được lời nào, cho đến khi chuông báo vào lớp vang lên, lão sư đứng trên bục giảng bắt đầu thao thao bất tuyệt, Cố Quỳnh mới dần dần ngừng cười, ngồi thẳng lưng, quay qua nhìn Trân Kiết Nhiên mặt mày vẫn đỏ rực.
Trần Kiết Nhiên thấy không thể nói chuyện nghiêm túc với Cố Quỳnh, cuối cùng nghĩ ra một biện pháp, nàng viết một đoạn lên sổ tay, ra hiệu cho Cố Quỳnh xem.
Cố Quỳnh vừa nhìn, chỉ thấy trên cuốn sổ cũ kỹ xếp mấy dòng chữ ngay ngắn:
Bất kể thế nào, cảm ơn thuốc của cậu, lúc trước mình luôn xem cậu là người xấu, bây giờ rõ ràng là mình sai rồi, Cố Quỳnh, cậu thật sự không xấu một chút nào, tâm địa rất tốt, thuốc này mình sẽ nhận, có điều bây giờ mình không có tiền, tạm thời sẽ viết cho cậu một tờ giấy nợ, đợi thi đại học xong, mình tìm được việc làm, nhất định kiếm tiền trả lại.
Trần Kiết Nhiên viết vội mấy chữ nhưng mỗi chữ đều rất ngay ngắn chỉnh tề, đều tăm tắp đẹp đẽ, có thể nhìn ra tính cách của nàng hết sức tỉ mỉ.
Cố Quỳnh cười thầm, một ống thuốc cũng tính toán chi li như vậy, thực rất kỹ lưỡng, kế hoạch lấy lòng Trần Kiết nhiên coi như bước đầu thành công, không thể ngay lúc này doạ nàng chạy mất, Diêu Dao đã thay Cố Quỳnh hỏi thăm, ngày thường Trần Tử Oánh coi trọng người chị song sinh này nhất, mà Cố Quỳnh chiếm thế thượng phong ở ngay bên cạnh, sau này thành công lấy lòng Trần Kiết Nhiên rồi, chẳng phải việc thu hảo cảm của Trần Tử Oánh chỉ là chuyện nhỏ thôi sao?
Cố Quỳnh nhấc bút, viết thêm mấy dòng hồi đáp.
Chúng ta là bạn, không cần khách khí, hơn nữa tay cậu bị thương là lỗi của mình, thuốc này coi như mình đền cho cậu.
Từ nhỏ Cố Quỳnh đã được mẹ luyện chữ, cho nên nét bút vô cùng xinh đẹp, kết cấu cô đọng, phiêu mà không tục, chữ của Trần Kiết Nhiên ở một bên nhỏ nhắn ngay ngắn, mà một câu nói của nàng liền chiếm hết bốn ô vuông.
Trần Kiết Nhiên nhìn không khỏi đau lòng, lại cảm thán chữ Cố Quỳnh thật đẹp, nàng có chút xấu hổ, không tiếp tục trả lời, nhìn lên bục giảng chuyên tâm nghe giáo sư giải đề.

Trần Kiết Nhiên âm thầm ghi món nợ này vào trong lòng.
Không phải thứ của mình, không thể muốn.

Trần Kiết Nhiên tâm đắc câu nói này, cho dù bây giờ không có tiền, không có nghĩa có thể thoải mái nhận ân huệ của người khác, càng phải ghi nhớ để ngày sau hoàn trả.
Sau khi tan lớp, Trần Kiết Nhiên dùng thuốc Cố Quỳnh cho xoa lên vết thương, thật sự hữu hiệu, kết cấu thuốc hơi lạnh, mùi thuốc nhàn nhạt, không phân biệt được chính xác đó là mùi gì, chỉ biết ngửi vào cực thoải mái, một lát sau thuốc ngấm, vết thương không còn đau nhức, đợi đến lúc tan học, gần như không còn cản giác mưng mủ.
Trần Kiết Nhiên tỉ mỉ bỏ ống thuốc vào cặp sách, đêm xuống đèn đã tắt, nàng nằm trên cái giường nhỏ, dựa vào ánh trăng, lặng lẽ bôi thuốc.
Trần Kiết Nhiên rất thích mùi hương này, giấc mơ hoà lẫn mùi thuốc, còn có Cố Quỳnh, cười dịu dàng, nói với nàng, từ nay chúng ta là bạn.
Trần Kiết Nhiên xưa nay không có bạn, chưa từng có người nguyện ý làm bạn với nàng.
Hào quang toả ra từ người Trần Tử Oánh quá chói mắt, giống như mặt trời, bất luận nàng đi tới nơi nào, đều trở thành tâm điểm chú ý, làm gì có ai để mắt đến ánh nến lập loè phía sau?
Trần Kiết Nhiên chính là ngọn nến le lói bên cạnh mặt trời, ngọn lửa của nàng quá yếu ớt, gió nhẹ thổi qua liền vụt tắt.
Từ nhỏ đến lớn, Trần Kiết Nhiên được nghe nhiều nhất chính là "Chị gái của Trần Tử Oánh".

Nàng không thích cách gọi này, thật giống như ngay cả quyền tồn tại độc lập cũng không có.
Trần Kiết Nhiên không có khái niệm bạn bè, thời điểm nàng chưa thể tự giặt quần áo, trên người lúc nào cũng bẩn thỉu, không có bạn nhỏ nào muốn lại gần.


Sau này, nàng lớn rồi, cho dù có thể tự mình giặt sạch đồng phục, thì vẫn không có lấy một người bạn, lúc nào cũng thu mình vào một góc, hâm mộ các đồng học nô đùa, đôi khi có người chủ động đến tìm nàng, mục đích cũng là muốn thông qua nàng đưa thư làm quen hoặc tìm hiểu về Trần Tử Oánh.
Chưa từng có người tiếp cận nàng, vì nàng là Trần Kiết Nhiên, và đương nhiên cũng không ai để ý nàng có tổn thương hay không, kể cả ba mẹ.
Cố Quỳnh là người đầu tiên quan tâm nàng, cũng là người đầu tiên muốn làm bạn với nàng, Trần Kiết Nhiên lo đến tái mét mặt mày, dù là trong giấc mộng, cũng cảm động đến rơi lệ, nước mắt luồn qua hàng mi đóng chặt, lăn xuống gò má, thấm vào gối.
Rất hiếm khi Trần Kiết Nhiên có được một giấc mơ đẹp, khoé miệng cong lên hạnh phúc, nàng lẩm bẩm trong cơn mơ: "Cố Quỳnh, cậu không xấu, cậu là người tốt."
- ------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Xin mọi người lý trí lên tiếng, không cần luôn nói khoa chỉnh hình cái gì, ta áng văn này còn muốn tốt tốt viết, vốn là tỷ tỷ cùng muội muội trong lúc đó tình thân, muội muội đau lòng tỷ tỷ lẽ nào cũng có lỗi sao, nếu như bình luận vẫn nói khoa chỉnh hình, nói không chắc thì có nội tâm âm u người báo cáo, vậy ta cũng quá thảm.
Đáng thương đáng thương ta đi.
-----------------------
Cảm tạ tại 2020-07-11 20:43:38~2020-07-12 20:15:48 trong lúc vì ta ném ra Bá Vương phiếu hoặc tưới dịch dinh dưỡng tiểu thiên sứ nha ~
Cảm tạ ném ra lựu đạn tiểu thiên sứ: Bách Hợp tra công giới đỉnh lưu Du Khinh Hàn 1 cái;
Cảm tạ ném ra mìn tiểu thiên sứ: Xuyên quần lót Đại thúc, tháng bảy trà 1 cái;
Cảm tạ tưới dịch dinh dưỡng tiểu thiên sứ: Tử Việt 36 bình;
Phi thường cảm tạ đại gia đối với ta ủng hộ, ta sẽ tiếp tục cố gắng!.