“Không cần cảm ơn tôi, chính bản thân
cậu đã phá vỡ giới hạn của mình”.

Trần Đức nói:
“Mặc dù nhẫn nhịn một chút thì sẽ
sóng yên biển lặng, nhưởng một bước
cũng có thể vươn ra biển lớn”.

“Nhưng nhiều khi nhẫn nhịn sẽ khiến
con người biến chất, nhượng bộ càng khiến con người được nước lấn tới”.

“Cậu nhìn đám người này, có thấy thứ
gì trong mắt họ không? Là sợ hãi, chính là
vì sự phần kháng ngày hôm nay của cậu,
họ mới sợ hãi”.

“Âm thẩm nhẫn nhịn chỉ khiến họ xem
sự sỉ nhục, việc bắt nạt người khác thành
thú vui của mình”.

Giọng Trần Đức không cao nhưng lại
ẩn chứa “thế” uy nghiêm, người khác nghe
chi là một câu đơn giản nhưng với Đàm
Thu lại giống như sấm sét nổ ẩm ẩm bên
tai cậu ấy.

Một lúc sau, ánh mắt cậu ấy thay đổi.

Sự tự ti trong đáy mắt biến mất, thay
vào đó là sự tự tin.

Tấm lưng hơi gù trở nên thẳng tắp.

Đàm Thù đã vượt qua cánh cửa này,
tinh thần cả người cậu ấy đều thay đổi

đáng kinh ngạc chỉ trong thoáng chốc.

“Anh Bát Hoang, tôi hiểu rồi”.

Những lời Trần Đức nói còn hơn cả
mười năm đọc sách, Đàm Thu chỉ cảm
thấy đính tai.

Sự nhẫn nhịn thẩm lặng trước đây của
cậu ấy đã khiến đám người xem chuyện
hôm nay là điều đương nhiên, từ nay về
sau cậu ấy phải làm một Đàm Thu khác
hẳn lúc trước.

Phải tạm biệt Đàm Thu trong quá khứ.

Cậu ấy không cần người khác công
nhận, càng không cần người khác chấp
nhận, nếu ngay cả bằn thân cũng xem
thường chính mình thì sao người khác có
thể xem trọng mình được?
Cuối cùng Đàm Thu dừng tay, mọi
người kéo Hồ Hài Sinh về, xem xét vết
thương cho cậu ta.

“Báo thù, báo thù cho tôi đi Long!”, Hồ
Hải Sinh thểu thào nói, dù bây giờ trong
mắt cậu ta vẫn hiện lên vẻ không tin được:
“Cái thằng, thằng vô dụng đó lại dám
đánh tôi, shhh.


“Yên tâm, tôi sẽ báo thừ”, thấy anh em
của mình bị đánh thành như vậy, Lôi Long
cũng cảm thấy đau gan.


Cơn đau này không phải vì Hồ Hải Sinh
bị đánh, mà là thể diện của Lôi Long này.

Hôm nay cậu ta là chủ nhân, là sinh nhật của cậu ta, cũng là tiệc do cậu ta tổ
chức, Đàm Thu ra tay đánh Hồ Hải Sinh
chính là đang đánh vào mặt cậu ta.

Vừa rồi không đánh lại là vì lo tên nông
dân chân đất Đàm Thu này sẽ đánh chết
Hồ Hải Sinh, bây giờ cậu ta nhất định phải
trà thù này.

Nếu không ngộ nhỡ truyền ra ngoài,
sau này bảo cậu ta phải tung hoành làm
sao?
Lôi Long trấn an Hồ Hài Sinh xong thì
đứng dậy, lạnh nhạt nhìn Đàm Thu: “Đàm
Thu, cậu dám đánh anh em của Lôi Long
tôi, phá hỏng bữa tiệc của tôi, rất có khí
phách đấy.

Thế nhưng cậu nên biết rõ Lôi
Long tôi không phải là người dễ chọc”.

“Bây giờ tôi cho cậu một cơ hội quỳ
xuống xin lỗi anh em của tôi, may ra tôi sẽ
xem như chuyện hôm nay chưa từng xày
ra”.

“Không quỳ thì thế nào?”, Đàm Thu
hung hăng nói: “Vua cũng thua thẳng liều,
có tin ông đây kéo cậu chết cùng luôn
không?”
“Kéo tôi chết cùng, cậu nghĩ cậu có tư cách à?”
Lôi Long sầm mặt: “Không phải tôi nói
chứ, cậu không thể đụng vào một cọng
lông của tôi khi ở nơi này đâu”.

Nói rồi cậu ta định lấy điện thoại ra gọi
cho giám đốc điều hành của Hoạt Sắc
Sinh Hương.

Nhưng đúng lúc này, cửa phòng riêng
mở ra.