*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Muộn thế này rồi, quấy rầy ai cũng không ổn, Mộc Đại đầy một bụng tâm sự đi ngủ, tự nhắc nhở sáng mai phải làm hai chuyện.

Thứ nhất là, nhất định phải nói với đám La Nhận về cảnh mình vừa trông thấy, quả đúng là nhìn ra từ gỗ, nhưng hàng người tí hon đó thể hiện gì đây?

Không sao, có thể bảo Một Vạn Ba mở topic hỏi, giống như “Đạn ca” lần trước vậy, không phải hỏi cái được ngay sao?

Thứ hai là, cô phải nói chuyện với La Nhận một chút, không tự ti không cao ngạo, lễ độ phải phép, hỏi anh rằng, rốt cuộc anh có ý gì? Phải tỏ rõ lập trường, cô cảm thấy chuyện tình cảm này phải đen ra đen, trắng ra trắng, không được hàm hồ mập mờ.

Nếu La Nhận ấp úng, muốn một chân đạp hai thuyền, cô sẽ kiêu ngạo hất mặt, nói với anh, chuyện sờ tay trước đó, người tập võ không ngại chuyện này. Nhưng về sau anh mà còn dám đụng vào cô lần nữa, cô nhất định sẽ chặt cái vuốt chó của anh đi!

Đúng vậy, phải như vậy, sư phụ đã dạy, thua người chứ không thể thua trận.

Thế là lại chìm vào giấc ngủ lần nữa, mơ thấy rất nhiều giấc mơ hỗn loạn rối rắm, giấc mơ cuối cùng lại càng kỳ quặc, một giây trước La Nhận còn đang dịu dàng hôn má cô, một giây sau, La Nhận lại đứng bên bàn mạt chược hưng phấn ầm ĩ xây Trường Thành (*), cô quần áo rách nát, ôm đứa bé đứng cạnh đó khóc: “Đã ba ngày rồi không có cơm ăn, anh còn đổ được nữa à!”

(*) Thuật ngữ trong mạt chược, chỉ việc xếp các quân bài thành một nhóm hai tầng, giống như xây tường.

Rồi ai oán cúi đầu: “Con à, hai mẹ con ta đúng là số khổ…”

Khuôn mặt béo ị của thằng bé đập vào mắt, hử! Sao lại là Tào Nghiêm Hoa thế này?

Bọc tã tuột khỏi tay, Mộc Đại choàng tỉnh lại.

Ngoài cửa sổ ánh ban mai mới chớm, Mộc Đại đỡ lấy cái đầu nặng trình trịch, ngồi dậy, hồi lâu sau, thở dài một hơi: Cô thực sự là suy nghĩ quá nhiều rồi.

***

Qua loa vài ba miếng đã xong bữa sáng, Mộc Đại báo cáo với chú Trương: “Cháu đi tìm La Nhận, hôm qua anh ấy vừa mới đến, chú gặp rồi đó, cháu đi xem xem có gì có thể giúp một tay không?”

Một Vạn Ba đuổi sát theo cô: “Tối qua sang, bác Trịnh ngủ mất rồi, cháu muốn qua đó chào hỏi một tiếng, lúc ở Tiểu Thương Hà, bác Trịnh rất hiếu khách, còn mời cháu ăn đùi dê nữa.”

Tào Nghiêm Hoa nói: “Cháu muốn theo tiểu sư phụ…”

Nói được nửa chừng, thấy mặt chú Trương trầm xuống, bèn nhanh chóng đổi lý do: “Em Sính Đình vừa mổ, cháu phải sang thăm một chuyến.”

Sau khi Hoắc Tử Hồng bỏ đi, quán rượu thiếu người, chú Trương biết thời biết thế giữ Tào Nghiêm Hoa lại, mồm mép gã lưu loát, mồi chài khách khứa mua rượu gọi thức ăn vô cùng có đẳng cấp, nhưng bởi vì không có “thâm niên” nên công phu xin nghỉ luôn không đủ mạnh, không giống Một Vạn Ba, chỉ cần một cái đùi dê là đã có thể bày ra cả một màn chẳng khác gì công ơn tái tạo.

Chú Trương nổi nóng: “Đi đi, đi hết đi, tôi thà thuê thêm người nuôi cái đám tiểu thư đại gia các cô các cậu còn hơn…”

Lời còn chưa dứt, cái bàn bên cạnh đã trống không.

Chú Trương gào với theo bóng lưng ba người: “Chưa nói xong đâu, trong vòng một tiếng phải quay lại hết cho tôi!”

***

Lúc đến nơi, bác Trịnh đang dẫn Sính Đình “rèn luyện” trong sân, bác sĩ nói, phải vận động đầy đủ thích hợp để giải phóng tinh thần cho hoạt bát hơn, sợ nhất là ngồi nhiều nằm lâu, qua thời gian dài mắt sẽ chẳng khác nào cá chết, không động đậy nữa.

Tào Nghiêm Hoa xách túi hoa quả chuối táo mua bên đường, tư thái rất ra dáng đến thăm hỏi bệnh nhân, nhưng vẫn có vẻ khách khí xa lạ. Một Vạn Ba thì lại rất thoải mái, bắt chuyện với bác Trịnh xong thì quay sang nhìn Sính Đình, bác Trịnh nói: “Trạng thái so với trước đây thì tốt hơn nhiều, cũng không biết…”

Nói đến đây, nhịn không được thở dài, phát điên cũng là bệnh sao? Bệnh điên là ở đầu mà? Có khi nào cứ điên như vậy cả đời không?

Một Vạn Ba nhìn Sính Đình, trong sân khoanh một chỗ nhỏ làm thành ao cá hình cái bình, một cái trụ chạm thành hình hoa sen xây từ đáy lên, lộ ra những cánh sen nhọn hoắt trên mặt nước, vài con cá chép nho nhỏ màu đỏ lượn lờ bơi quanh đóa sen.

Sính Đình duyên dáng cầm trong tay một cành trúc, kiên nhẫn chờ đợi, đợi đến giữa lúc đám cá nhỏ đang yên bình thoải mái thì cầm cành trúc chọc vào nước xua đuổi, lâu lâu lại cười một tiếng, đối với cô, thế này cũng tính là “vận động” rồi.

Yên bình tốt đẹp hệt như một bức họa, khiến Một Vạn Ba không muốn nhắc đến chữ “điên” này một chút nào, sao cô ấy lại điên cho được, chỉ là linh hồn của cô lầm lỡ lạc đường, nhất thời chưa tìm được phương hướng quay về thể xác mà thôi.

Hắn ngồi xổm xuống đối diện với cô bên ao cá, tay gảy gảy làm nổi lên bọt nước, xua cá nhỏ về phía Sính Đình, cá nhỏ thất kinh tán loạn bơi tản ra bốn phía.

Sính Đình cười khanh khách.

Một ý nghĩ lóe lên trong lòng Bác Trịnh, thăm dò nói một câu: “Các cậu ở cũng gần đây, nếu rảnh rỗi, có thể tới nhiều một chút, bác sĩ nói, có người chơi cùng sẽ tốt hơn cho con bé…”

Nửa câu sau bác không nói ra, La Nhận đối với Sính Đình tốt thì tốt thật, nhưng sẽ chẳng bao giờ chơi đùa kiểu trẻ con với cô.

Một Vạn Ba thuận miệng đáp: “Được ạ.”

Mộc Đại ngó trái ngó phải, không thấy La Nhận đâu, do dự một hồi bèn hỏi bác Trịnh: “La Nhận không có ở đây ạ?”

Bác Trịnh chép miệng: “Đằng kia.”

Theo hướng nhìn sang, La Nhận ở trên tầng hai, không biết đi ra từ lúc nào, tựa vào lan can, nhìn xuống từ trên cao, đầy hứng thú nhìn họ, trong tay còn cầm di động…

Di động!

***

La Nhận thực ra định nhắn lại WeChat cho cô, bảy chữ.

Chính là ý mà cô nghĩ đó.

Có điều, thấy Mộc Đại ngẩng đầu lên, anh chợt đổi ý, nhấn vào nút xóa bỏ, từng chữ từng chữ xóa mất.

Chuyện tỏ tình này, vẫn là nên nói trực tiếp thì hơn, không nên giao cho điện thoại di động, dùng món đồ điện tử lạnh lẽo, bàn phím chín ô mà đánh ra chữ, ngang phẩy sổ mác bốn nét băng giá, nhìn thế nào cũng thấy không có thành ý, ngày sau nhớ lại, lấy đâu ra hàm ý lãng mạn nữa chứ.

Anh cất điện thoại đi, dáng vẻ rất chi là hết chuyện bãi triều, nhìn xem Mộc Đại sẽ tiếp chiêu kiểu gì.

Mộc Đại oán hận nhìn anh chòng chọc, chợt quát to một tiếng: “Họp!”

***

Căn phòng đặt cái thùng kia tạm thời được lấy làm phòng họp.

Mộc Đại tỉ mỉ kể lại một lượt những gì thấy được trong mộng đêm qua.

Tào Nghiêm Hoa nghe mà há hốc, chuyện này cũng quá xa rời thực tế rồi, Lão Tử cưỡi trâu, tốt xấu gì cũng là truyền thuyết có thật trong lịch sử, không phải là bịa đặt, nhưng cái tiên nhân cưỡi phượng, rồng, phượng và cả con khỉ mọc cánh này, không phải là quá mức không thể tưởng tượng nổi rồi sao?

Một Vạn Ba cụp mắt, không để lộ chút tâm tư phức tạp lướt qua đáy mắt ra ngoài, vẻ mặt chỉ làm như đang sốt ruột, dường như muốn nói: Nghe không hiểu, không biết.

La Nhận lại như có điều suy nghĩ: “Cái này, hình như tôi có chút ấn tượng.”

“Có ấn tượng?” Mộc Đại mở to hai mắt nhìn anh, chuyện này nhan nhản bình thường đến vậy cơ à?

La Nhận nói: “Thực ra trước đây cũng không để ý lắm, nhưng sau khi thuê căn nhà này, bởi vì nhà có niên kỷ khá lâu đời nên có rất nhiều đồ trang trí xưa cũ, đã để ý đến một thứ. Cô có từng chú ý không, trên rất nhiều mái hiên ở Lệ Giang đều có đặt tượng mèo ngói đuổi quỷ trấn tà.”

Mộc Đại gật đầu, những căn nhà cũ đều có mèo ngói, đối với cô mà nói, chuyện này tự nhiên như lá mọc trên cây vậy.

“Nhưng những nơi khác thì không giống như vậy, kiến trúc Trung Hoa cổ đại phân loại thành rất nhiều kiểu nóc nhà khác nhau, những kiểu lớn như ở chùa miếu hay những công trình kiến trúc quan trọng thì xây theo vũ điện đỉnh hoặc hiết sơn đỉnh (*)…”

(*) Vũ điện đỉnh và hiết sơn đỉnh là hai kiểu nóc nhà cao cấp trong kiến trúc Trung Hoa cổ, điển hình của vũ điện đỉnh là điện Thái Hòa ở Cố cung, còn hiết sơn đỉnh thì có thể thấy ở Thiên An Môn.

Đưa mắt nhìn những người nghe xung quanh, chỉ thấy tràn ngập vẻ mù mịt.

Được rồi, La Nhận đổi sang một cách nói đơn giản hơn: “Chính là cái kiểu mà góc mái nhà vểnh lên ấy, thường gọi là giác tích. Tùy theo mục đích làm đẹp hay để thể hiện uy nghiêm, thông thường trên giác tích sẽ có một món đồ trang trí điêu khắc lập thể.”

Anh vừa nói vừa lấy điện thoại ra, sau khi tìm kiếm một hồi thì chọn lấy một hình ảnh, phóng to lên, đưa cho đám Mộc Đại truyền tay nhau xem.

Là tượng thú bằng ngói lưu ly trên giác tích của điện Thái Hòa ở Cố cung, Bắc Kinh.

Trên hình có giới thiệu, đi đầu là tiên nhân cưỡi phượng, gọi là “Tiên nhân chỉ lối”, theo sau là một đoàn thú dài, dựa theo thứ tự cố định, lần lượt là: rồng, phượng, sư tử, thiên mã, hải mã, nghê, áp ngư, hải trãi, đẩu ngưu, hành thập.

Mà con thứ mười đi sau cùng, dáng dấp nghiêm trang, đúng là dáng hình của một con khỉ có hai cánh.

Kéo xuống chút nữa, có chú giải: Căn cứ theo cấp bậc kiến trúc và độ lớn bé của sườn dốc mái nhà mà số lượng đoàn thú không giống nhau, bình thường đều theo cấp số lẻ ba, năm, bảy, cùng lắm chỉ đến chín. Chỉ duy trên giác tích của điện Thái Hòa ở Cố cung là có đầy đủ cả mười con thú bằng ngói lưu ly, biểu trưng cho đẳng cấp tối cao.

Tào Nghiêm Hoa hưng phấn vỗ bàn: “Quả nhiên tri thức là sức mạnh! Lập tức xua tan mây mù để lộ trời xanh, chỉ thẳng vào điện Thái Hòa của Cố cung! Tính chất lần này nghiêm trọng đấy, đây chính là hành vi bán trộm quốc bảo!”

Một Vạn Ba nãy giờ vẫn dựa người bên cửa sổ tỏ vẻ cực kỳ khinh thường.

Trên mặt của La Nhận và Mộc Đại thì là vẻ “xin chỉ giáo cho”.

Tào Nghiêm Hoa chậc chậc lên tiếng: “Em Mộc Đại không phải là nhìn thấy có một bàn tay vèo một cái bắt mất con khỉ đi sao? Tất nhiên là biểu trưng cho việc có phần tử ngoài vòng pháp luật muốn lấy trộm quốc bảo của chúng ta rồi, Cố cung đó!”

Nhìn không ra gã vậy mà lại rất lo cho nước sầu vì dân: “Tôi kiến nghị, nhanh chóng gọi điện cho viện bảo tàng của Cố cung, phải cảnh báo họ mới được.”

Một Vạn Ba ngước lên trời ngáp một cái.

Theo trực giác của La Nhận thì không phải là Cố cung, cấp bậc này quá cao, hơn nữa nếu chuyện thật sự dính dáng đến tận Cố cung thì cũng chẳng đến phiên họ quản, tự sẽ có người chuyên nghiệp lo nghĩ.

Anh trầm ngâm rồi lắc đầu: “Chắc không phải Cố cung đâu.”

“Xã hội cổ đại hoàng quyền sâm nghiêm, lễ chế có quy định nghiêm ngặt, tỷ như chỉ thiên tử mới có thể mặc long bào vàng chói, bao nhiêu vảy bao nhiêu móng bao nhiêu con đều rất chú trọng, nhưng sau khi vào thời hiện đại thì…”

Không sai, hiện đại chú ý việc không cản trở đến cá tính, nếu thích thì trên giấy vệ sinh có dấu triện của hoàng đế cũng chẳng có vấn đề gì, thậm chí còn bị người ghét bỏ vì không quá vệ sinh.

“Nếu như là công trình kiến trúc chính quy tầm cỡ, tham khảo ý kiến của không biết bao nhiêu chuyên gia, thì cũng phải hợp quy củ, sợ là có nhiều chỗ xây tư nhân, hoàn toàn thuận theo mong muốn mà làm hết cả mười con, trừ phi có thêm thông tin cụ thể hơn, bằng không cũng không thể biết là cái giác tích này, đến cùng là ở đâu.”

Tào Nghiêm Hoa vùng vẫy giãy chết: “Thật sự không phải điện Thái Hòa ở Cố cung sao?”

Một Vạn Ba giọng đầy ung dung cổ vũ gã: “Anh gọi điện hỏi một chút xem, có khi quốc gia lại muốn trao thưởng cho anh không chừng.”

***

Cục diện lại rơi vào bế tắc.

Một Vạn Ba nhún nhún vai, là người đầu tiên mở cửa ra ngoài, Tào Nghiêm Hoa tức giận đuổi theo. La Nhận nhìn bóng lưng Một Vạn Ba, trong lòng bỗng nhiên xẹt qua một tia nghi ngờ.

Thái độ của Một Vạn Ba hiện tại cũng quá bàng quan rồi, so với dáng vẻ đằng đằng sát khí đổ dầu châm lửa ở Tiểu Thương Hà, quả thực là cứ như hai người khác nhau vậy.

“La Nhận!”

Tiếng gọi của Mộc Đại kéo La Nhận trở về với hiện thực, hử, cô còn chưa đi à?

Suy nghĩ một chút lại cảm thấy đương nhiên: Cô tất nhiên là chưa đi rồi.

Trong lòng La Nhận thầm buồn cười, ngoài mặt lại tỉnh rụi như không, ho nhẹ hai tiếng: “Có việc gì sao?”

Anh càng tỏ ra không để ý, Mộc Đại lại càng thêm khẩn trương, rõ ràng là nên thẳng thắn hùng hồn, nhưng đến lúc mở miệng thì một miếng uy lực cũng không có: “Anh…tối qua, tại sao lại sờ… cầm tay tôi?”

Chữ “sờ” nghe có hơi lỗ mãng, Mộc Đại thực sự đã suy xét cho mặt mũi của anh mà đổi thành chữ “cầm”.

“Cầm…tay?” La Nhận nhíu mày, tựa hồ nghĩ không ra, chỉ chốc lát đã thoải mái lại, “À, cô nói là chuyện cầm tay cô ấy hả.”

Anh chừng như hơi do dự: “Chuyện này phải nói thế nào đây…”

Mộc Đại nói: “Nên nói thế nào…thì nói thế đó…thôi.”

Tim cô đập thình thịch, càng nói giọng càng nhỏ xuống.

La Nhận “chân thành” giải thích: “Chủ yếu là tại tôi nhát gan, tôi cũng không rõ lắm bài bố như vậy có vây khốn được Hung Giản hay không, lúc ghé sát vào xem, thực sự quá căng thẳng, không biết bên cạnh là tay ai nhưng cứ nắm chặt lấy đã, tăng dũng khí ấy mà.”

Cái… Cái gì?

Mộc Đại trợn mắt chết lặng, có cho cô thêm ba cái đầu, cô cũng nghĩ không ra câu trả lời lại là như vậy.

Giọng nói La Nhận vẫn còn vang lên bên tai: “Chẳng trách tôi xem mãi mà vẫn không hiểu tin nhắn cô gửi, hóa ra là hỏi về cái này… Mộc Đại, không phải là cô nghĩ nhiều rồi đấy chứ?”


Chuỗi tượng Tiên nhân chỉ lối trên mái điện Thái Hòa:

20140305185021_97443