Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi

Editor: Hedy

- --0o0---

"Còn nhắc cô ta một lần nữa thì tao đập chết mày."

***

Thư Lan bước chân uyển chuyển đi vào trường trung học Lợi Tài. Vì phải học tập nên Mạnh Thính sớm đã gỡ băng gạc ra thay vào bằng một chiếc kính đặc chế.

Mỗi thứ Hai ở trường Thất Trung sẽ tổ chức lễ chào cờ, học sinh các lớp phải tập trung đầy đủ bên dưới ngọn cờ.

Các học sinh tiếp nối nhau xếp thành từng dãy hàng, sau đó sẽ có giám thị đến kiểm tra.

Đầu tiên là kiểm tra cách ăn mặc đồng phục, ở Thất Trung chỉ có hai bộ đồng phục để thay đổi qua lại. Một bộ màu trắng, một bộ màu xanh. Mặc sai màu sắc sẽ không được chấp nhận.

Ngoài kiểm tra đồng phục còn kiểm tra luôn thẻ học sinh.

Nếu học sinh nào không mang theo thì sẽ bị trừ vào điểm hạnh kiểm của lớp. Vậy nên chủ nhiệm lớp Phan Huệ Nhân cực kỳ nghiêm khắc, nếu lớp nào bị trừ hạnh kiểm, cá nhân nào liên quan cũng sẽ bị trừng phạt.

Triệu Noãn Chanh và Mạnh Thính đứng chung một hàng, cô ấy đứng phía trước Mạnh Thính.

Lúc thầy chủ nhiệm lớp cầm micro nói chuyện, giám thị đã bắt đầu kiểm tra lớp mười một.

Lớp đầu tiên bị kiểm chính là lớp 11-1.

Hai nam sinh đứng đằng sau lớp 11-1 mặc nhầm đồng phục nên lập tức bị xách ra. Sắc mặt Phan Huệ Nhân vô cùng khó coi, đã nhắc nhở đám học sinh này rất nhiều lần rồi nhưng vẫn luôn có vài đứa không khiến người khác bớt lo được.

Triệu Noãn Chanh không chịu ngồi yên, định bụng lén lút tán gẫu với Mạnh Thính nhưng mới vừa quay đầu thì phát hiện ra trên cổ Mạnh Thính không có đeo thẻ học sinh. Triệu Noãn Chanh giật nảy mình: "Thính Thính, thẻ học sinh của cậu đâu rồi? Thầy sắp đến rồi đó."

Mạnh Thính cụp mắt: "Tớ làm mất rồi."

"Vậy phải làm sao bây giờ, không mang theo thẻ học sinh sẽ bị trừ 0.2 điểm, thầy Phan chắc chắn sẽ tức giận."

Mạnh Thính khẽ mím môi, cũng không biết phải làm sao. Cô tình nguyện bị phạt cũng không muốn đi tìm Giang Nhẫn lấy lại thẻ học sinh.

Nhưng có gấp thì cũng vô dụng mà thôi, thầy giám thị đã đi đến: "Bạn học, thẻ học sinh của em đâu?"

Lúc này tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía này.

Trên mặt ai nấy đều tỏ ra kinh ngạc, người này là Mạnh Thính ư? Từ trước đến giờ Mạnh Thính rất ít khi phạm phải lỗi lầm, cô là người đứng đầu của lớp 11-1, chính vì trầm lặng hiền lành, không có nhiều tiếng tăm ở trường lắm nhưng rất được các thầy cô giáo yêu thích và tin tưởng.

Hôm nay người không mang theo thẻ học sinh là cô ấy sao?

Phan Huệ Nhân sửng sốt một hồi, sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng chỉ thở dài.

Mạnh Thính luôn rất phấn đấu, từ lúc nhập học đến giờ, mặc dù đôi mắt bất tiện nhưng vẫn luôn giành thứ hạng đầu, luôn là tấm gương tiêu biểu trong lớp. Thầy Phan vô cùng yêu thích cô, nhưng quy củ thì không thể không tuân theo, cô ở trước mặt các bạn học đem tất cả kỷ luật phá tan tành.

Bên dưới xì xào bàn tán: "Lưu Duẫn và Lý Dật Long phạm quy như cơm bữa không đáng nói, nhưng sao Mạnh Thính cũng làm lớp mình bị trừ điểm vậy?"

"Chắc là quên mang theo."

"Cô ấy muốn chạy bộ sau giờ học với mấy người kia sao?"

"1500 mét lận đó, mắt của cô ấy sẽ không sao chứ?"

"Không biết nữa."

Quả nhiên thầy Phan lên tiếng: "Sau khi tan học, ba học sinh này chạy 1500 mét xung quanh trường học, lớp trưởng phụ trách giám sát."

Lớp trưởng tên là Tiểu Diệp, bình thường thành tích không tệ, có tiếng chăm chỉ, cậu ta vội vàng đáp ứng.

Tan học Mạnh Thính cùng với hai nam sinh bị phạt và Tiểu Diệp cùng nhau đi đến cổng trường.

Tiểu Diệp đeo cặp nói: "Được rồi, các cậu chạy đi."

Lý Dật Long cười hì hì: "Lớp trưởng, hay là đừng cho Mạnh Thính chạy cùng, mắt cậu ấy không tốt, nếu ngã xuống thì không ổn lắm. Mấy người chúng ta không nói thì sẽ không ai biết đâu."

Tiểu Diệp xụ mặt xuống: "Không được, tất cả đều phải chạy, ai bảo cậu ấy không đem thẻ học sinh theo."

Lưu Duẫn và Lý Dật Long "chậc" một tiếng.

Mạnh Thính để gậy mù xuống: "Không sao đâu, tớ chạy được mà. Cảm ơn cậu, Lý Dật Long."

Lý Dật Long ngượng ngùng, cậu ta vốn dĩ xếp hạng gần chót trong lớp, những học sinh có thành tích tốt phân chia ranh giới rõ ràng với những người giống cậu ta, tuy ngoài miệng không nói ra nhưng trong lòng cực kỳ khinh thường.

Mạnh Thính tuy là đứng nhất lớp nhưng cô tạo cho người ta cảm giác thoải mái vô cùng.

Ba người bắt đầu chạy.

Mạnh Thính nhớ rõ con đường này. Vì mỗi khi tan học sân thể dục lúc nào cũng có những trận bóng rổ, vậy nên bọn họ được sắp xếp chạy quanh đây. Trường Thất Trung có một khoảng trống rộng rãi, vừa hay có thể dùng để chạy bộ. 1500 mét không được coi là ngắn, đối với những người có thể lực không tốt thì thực sự quá sức.

Mạnh Thính chạy được 800 mét, hô hấp bắt đầu cảm thấy dồn dập khó thở.

Cô điều chỉnh nhịp thở, sau đó tiếp tục chạy.

Mắt của cô không được tốt, cho nên mỗi bước chạy đều không nhanh không chậm. Lúc này bọn Lý Dật Long sớm đã chạy xong và rời khỏi.

Lúc Giang Nhẫn cùng đám người Hạ Tuấn Minh chạy xe mô tô lại đây, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Mạnh Thính ở phía trước.

Nói đến chuyện này cũng thật kỳ lạ, Mạnh Thính mặc đồng phục trường Thất Trung, vốn dĩ trong đám học sinh tìm sẽ không thấy, nhưng anh chỉ cần liếc mắt một cái liền thấy được cô ngay.

Cô đang chạy vô cùng khó nhọc, tóc buộc thành một cái đuôi ngựa, đung đưa tạo thành một đường cung nhỏ xíu.

Cần cổ mảnh khảnh trắng nõn liền lộ ra.

Hạ Tuấn Minh thấy Giang Nhẫn ngừng xe, cũng nhìn theo anh. Quan sát Mạnh Thính đang chạy bộ một cách chậm chạp, quả thực cười không ngừng được: "Cô ấy đang chạy hay là đang lết đi vậy? Em đi bộ còn nhanh hơn cô ấy chạy nữa."

Giang Nhẫn cũng không nhịn được cong cong môi.

Phương Đàm nghĩ nghĩ: "Bên Thất Trung bọn họ thường xuyên có người chạy bộ ở đây, nghe nói là vì vi phạm nội quy."

Cả đám đột nhiên có chút tò mò.

"Cô ấy mà vi phạm nội quy sao?"

Hạ Tuấn Minh không dám chắc nên đoán: "Yêu sớm?"

Giang Nhẫn quay đầu lại, tay đập vào đầu anh ta: "Sớm mẹ mày. Mày tưởng ai cũng giống mày à?" Hạ Tuấn Minh trưng ra vẻ mặt ngốc, sao bị đánh rồi, chỉ là suy đoán thôi cũng không được sao?

Quả đầu màu bạc của Giang Nhẫn sáng chói, anh nhai kẹo cao su, tùy tiện chỉ một nam sinh: "Mày qua đó nhìn coi."

Nam sinh được chỉ điểm vội vàng chạy qua bên kia, không lâu sau anh ta quay về cười hì hì: "Anh Nhẫn, em hỏi mấy nữ sinh bên đó, cái bọn người Thất Trung đúng là bệnh thật, không mặc đúng đồng phục bị phạt chạy, không mang thẻ học sinh cũng bị phạt chạy. Cũng may trường chúng ta thoải mái hơn nhiều, mấy cái thứ phá vỡ quy tắc kỷ cương ngu xuẩn ở đâu ra vậy chứ?"

Nụ cười trên mặt Giang Nhẫn dần dần biến mất.

Đôi mắt anh bắn ra tia lạnh lẽo, đột nhiên xuống xe đi đến bên kia.

Hạ Tuấn Minh lúc này sống chết cũng không muốn chịu trận phủ đầu, vẫn là Phương Đàm mở miệng hỏi: "Sao vậy anh Nhẫn?"

Nhìn không giống đang tức giận, nhưng cũng không hoàn toàn vui vẻ. Không phải vừa rồi vẫn ổn sao?

Lúc Mạnh Thính chạy xong xuôi đã thở không ra hơi.

Tiểu Diệp nghi ngờ nói: "Cậu bị gì vậy? Tôi chờ cậu lâu lắm rồi đó."

Mạnh Thính nhẹ nhàng thở hổn hển: "Xin lỗi, làm chậm trễ thời gian của cậu."

Lúc này Tiểu Diệp mới thu dọn cặp sách rời đi.

Mạnh Thính chạy xong 1500 mét vô cùng mệt mỏi, cô không thèm để ý tảng đá bẩn thỉu bên cạnh, ôm lấy đầu gối ngồi bệt xuống điều chỉnh hơi thở. Đã ba năm không rèn luyện, thể lực vốn dĩ rất tốt giờ đã kém đi.

Trước kia khi luyện múa, dù có chạy 2000 mét cũng không khó chịu giống như bây giờ.

Khó khăn lắm hơi thở mới đều đặn trở lại, trên đỉnh đầu bỗng xuất hiện một cái bóng, trên cổ đột nhiên một vật gì đó được đeo vào, là thẻ học sinh của cô.

Mạnh Thính ngước lên thấy ngay Giang Nhẫn.

Tay Giang Nhẫn đút trong túi, cúi đầu nhìn cô. Khuôn mặt anh không chút cảm xúc, dường như tâm trạng đang rất bực bội.

"Mạnh Thính."

Cô hốt hoảng đứng dậy, hơi nghi ngờ đáp: "Ừm?"

"Ông đây mắc nợ cô à, sao cô lại ngu xuẩn như vậy?"

Mạnh Thính không biết nói gì cho đúng, anh đúng là người không thể hiểu nổi, còn dám nói cô ngu xuẩn nữa chứ. Cô nhẫn nhịn hồi lâu, vì tâm trạng anh đang không tốt nên đành phải nhỏ giọng trả lời: "Tôi xin lỗi."

Cô biết Giang Nhẫn bá đạo không nói lý lẽ, mặc dù không biết anh đang giận cái quái gì, nhưng đừng động vào anh là được.

Anh đang bực bội không thể nào phát tiết, nghe cô vậy nói càng không thể nhịn được nữa.

"Cô chán ghét tôi đến vậy sao? Coi thường ông đây lắm à?" Anh sớm phát hiện ra Mạnh Thính không hề thích nói chuyện với anh.

Anh nghe được cô đứng hạng nhất trong lớp, lớp 11-1 chính là lớp chuyên tồn tại những học sinh có thành tích có thể thi vào các trường đại học trọng điểm. Những học sinh giỏi giang như thế này luôn luôn xem thường mấy thể loại giống bọn anh: vô học, hút thuốc, trốn học đánh nhau, đi bar yêu sớm. Anh ở trong mắt họ bị xem là một tên nhóc lưu manh.

Ngay cả loại người như Thẩm Vũ Tình cũng vậy, luôn xem mình là học sinh ưu tú của Thất Trung.

Mạnh Thính không nói gì, cô cúi đầu, dường như tán thành với chuyện này.

Giang Nhẫn cười lạnh: "Mẹ nó cô có tư cách gì coi thường tôi, ít ra tứ chi của tôi đều hoàn hảo."

Đây rõ ràng là châm chọc đôi mắt bị mù của cô.

Mạnh Thính không tức giận, mắt của cô qua một tháng sẽ khỏi thôi.

Cô khẽ mím môi, cầm lấy gậy chống của mình, đi về nhà. Mỗi một bước đi của cô ung dung trầm ổn, nhưng làm cho lòng anh như bị đâm mấy vết dao.

Giang Nhẫn quan sát bóng lưng của cô, đá một cước vào tảng đá mà khi nãy cô vừa ngồi.

Thật mẹ nó ai mà không biết cô ta đang khoái trá ra mặt.

Chỉ là một con nhỏ ngu xuẩn còn bị mù thôi mà?

Nhưng càng nghĩ như vậy, trong lòng càng khó chịu vô cùng.

Năm đó khi mẹ anh ngoại tình, anh đã tự nói với chính mình, loại phụ nữ càng giỏi giang càng thanh cao thì càng tuyệt tình và phóng túng.

Cho nên anh nhìn bộ dạng Thẩm Vũ Tình dán chặt lấy mình như đang nhìn mấy tên hề đang nhảy nhót làm trò.

Anh sẽ không giống với người cha ngu xuẩn lại si tình của mình.

Tiền cho người ta, tâm cũng cho người ta, cuối cùng còn bị người ta đội nón xanh cho mình.

Anh vĩnh viễn không bao giờ thích kiểu phụ nữ giống như vậy.

*nói trước bước không qua nha anh =))))

Xinh đẹp, tài hoa hơn người, nỗ lực phấn đấu, cái loại nữ sinh giống vậy anh cực kỳ căm ghét đã nhiều năm nay rồi.

Huống chi nói đến xinh đẹp Mạnh Thính càng không xứng.

*Ừ, anh cứ đợi đấy!

Hạ Tuấn Minh nửa ngày không thấy anh Nhẫn quay lại nên đành đi tìm.

Giang Nhẫn đang tựa ở bên tường hút thuốc.

Mấy nữ sinh trường Thất Trung đi ngang qua đây đều lén nhìn trộm anh.

Có cô nhỏ giọng hưng phấn bình luận: "A, là Giang Nhẫn đó nha, ôi..."

"Anh ấy đẹp trai quá đi!"

"Chớ nghĩ vậy nha, nghe nói anh ta cực kỳ hung dữ..."

"Suỵt, có người tới."

Hạ Tuấn Minh liếc bọn họ: "Muốn chết hả?"

Mấy nữ sinh bị dọa vội chạy nhanh như chớp.

Hạ Tuấn Minh lúc này mới đi tới: "Anh Nhẫn, đi chơi game không?"

Giang Nhẫn không thèm để ý nói: "Đi."

"Cái con nhỏ mù kia chọc anh tức giận hả? Để em..."

Giang Nhẫn đột nhiên ngước mắt, lát sau anh dẫn đầu quay người đi: "Còn nhắc cô ta một lần nữa thì tao đập chết mày."

Người ta rõ ràng không hề ưa anh, nếu anh còn đi tìm Mạnh Thính lần nữa, vậy thì mẹ nó anh mới đúng là không biết tự trọng.

_______________

Up chương sớm cho mn nè, chúc mn ngày cuối tuần vui vẻ nha~