Giang Đường không biết có thể lý giải câu "Không muốn" của Khương Nghi Dạng là làm nũng hay không.

Nhưng bất kể có phải làm nũng hay không, Giang Đường đều không chống cự nổi.

Cô thu lại chìa khóa xe, nắm chặt, thẳng đến khi có cảm giác chìa khóa hằn trong lòng bàn tay ra dấu mới thả lỏng ra.

Mà xe Khương Nghi Dạng ở đâu?
Ah ở bên kia.

"Đi thôi," Giang Đường quay đầu bước đi không nhìn Khương Nghi Dạng: "Đưa cậu về.

"
Ban đêm mùa đông, những đợt gió lạnh không đoán trước ập đến, Giang Đường còn chưa bước xuống bậc thang, đột nhiên có một trận gió thổi tới.

"Cậu lạnh không?" Giang Đường quay đầu hỏi Khương Nghi Dạng.

Khương Nghi Dạng lắc đầu: "Không lạnh.

"
Vừa nãy bị câu "Không muốn" kia ảnh hưởng sâu sắc, Giang Đường lúc này đặc biệt ôn nhu, cô nhìn áo khoác bao bên ngoài Khương Nghi Dạng, trong lòng thầm nghĩ, nếu bây giờ Khương Nghi Dạng đưa tay ra, cô nhất định sẽ không chút do dự nắm lấy.

Đương nhiên, đó không phải việc Khương Nghi Dạng sẽ làm.

Từ cửa tiệm lẩu đến nơi đỗ xe cách một khoảng, hai người trước sau vẫn duy trì khoảng cách một mét, Giang Đường ở phía trước, Khương Nghi Dạng ở phía sau.

Lúc này, Giang Đường nổ lực muốn cùng Khương Nghi Dạng sóng vai, cố ý thả chậm bước chân, nhưng khi cô chậm thì Khương Nghi Dạng liền chậm, cô dừng Khương Nghi Dạng cũng dừng.

Hai người không nói lời nào, trạng thái cực kì giống một đôi! BẠN! đang cáu kỉnh.

Giang Đường thầm nghĩ, hôm nay là sinh nhật Khương Nghi Dạng, cô có phải nên nhiệt tình một chút không?
Nhưng nghĩ lại, cô và Khương Nghi Dạng vẫn luôn như vậy ở chung, đột nhiên nhiệt tình có dọa đến nàng không.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cũng cái gì cũng không làm.

Lên xe, Giang Đường dường như quen thuộc nơi này hơn chút, cái này ở đâu, cái kia ở đâu, khởi động như thế nào.

Không lâu sau, cô đặt tay lên cần số, còn chưa kịp gạt cần, tay Khương Nghi Dạng liền nhích lại gần, mu bàn tay nhẹ nhàng chạm lên tay cô.

Giang Đường thiếu chút nữa kêu lên một tiếng.

"Tay có chút lạnh.

" Khương Nghi Dạng rất nhanh thu tay lại.

Giang Đường nói: "Do gió thổi.

"
Khương Nghi Dạng: "Cậu mặc quá ít.

"
Giang Đường cuối cùng đem cần số gạt lên: "Còn tốt," cô mất tự nhiên sờ sờ mũi: "Tôi không sợ lạnh.

"
Khương Nghi Dạng thực nhẹ ừ hử, liền dựa lên ghế ngồi.

Giang Đường: "Mệt sao?"
Khương Nghi Dạng: "Một chút.

"
Giang Đường: "Chóng mặt sao?"
Khương Nghi Dạng: "Không có.

"
Giang Đường: "Tôi thấy tửu lượng cậu khá tốt đấy.

"

Khương Nghi Dạng: "Tốt hơn cậu.

"
Giang Đường: "! ! "
Giang Đường: "Tửu lượng của tôi cũng không có tệ đâu.

"
Khương Nghi Dạng khẽ cười: "Phải không?"
Giang Đường: "Không phải sao?"
Khương Nghi Dạng: "Người thiếu chút nữa bị tôi lừa đi xem mặt trời lặn là ai vậy?"
Giang Đường nghẹn một chút, sau đó bật cười: "Cậu lừa tôi mà còn lý luận à?"
Khương Nghi Dạng: "Vậy sao cậu lừa tôi nói đã có bạn trai?"
Giang Đường cứng họng.

Cô nhíu nhíu mi, cảm thấy có chỗ nào không đúng, cuộc trò chuyện như thế nào lại vòng về chuyện này rồi.

Giang Đường không biết giải thích thế nào, bất chấp nói: "Tôi lừa cậu thì làm sao?"
Vừa nói xong Giang Đường nghe thấy tiếng cười khẽ của Khương Nghi Dạng, nếu không chăm chú lắng nghe sẽ không nghe thấy được, như có như không.

Nàng nói: "Được, có thể lừa.

"
Chỉ ba chữ đơn giản, thế nhưng làm sao Giang Đường lại nghe ra câu "Cậu vui là được" đầy cưng chiều vậy.

Giang Đường cắn cắn môi, vì chính mình trong lòng có suy nghĩ kỳ quái liền thấy rất khó chịu.

Vừa nãy không dám nói tiếp chủ đề kia liền phải đổi sang cái khác, giờ đổi sang cái khác thì lại để thua đến cứng họng.

Giang Đường càng nghĩ càng thấy sai, cô lớn như vậy hình như đây là lần đầu đấu miệng phải chịu thua.

Vừa lúc dừng ở đèn đỏ phía trước, cô không cam lòng quay đầu liếc Khương Nghi Dạng một cái.

Khương Nghi Dạng vẫn ngồi như cũ, tay chống lên cửa kính bên cạnh, đầu nghiêng sang một bên, mái tóc rũ xuống, đèn bên ngoài chiếu vào xe, vươn trên khuôn mặt Khương Nghi Dạng từng chùm sáng ấm áp.

"Ưm?" Đại khái cảm nhận được ánh mắt của Giang Đường, Khương Nghi Dạng nghi hoặc xoay đầu qua.

Giang Đường tích tắc dời mắt làm như không có gì.

"Không có gì.

"
Thôi xong, quá đẹp rồi.

Khương Nghi Dạng nghỉ ngơi chốc lát, lại ngồi dậy, có lẽ túi xách cấn khó chịu, nàng nhúc nhích người, đem túi xách cởi ra.

Thấy nàng có ý định ném túi xách ra ghế sau, Giang Đường chầm chậm hỏi một câu: "Không mở quà của Lâm lão sư sao?"
Khương Nghi Dạng cầm túi xách về: "Cậu muốn xem sao?"
Giang Đường ấp úng không trả lời.

Tuy rằng cô xác thật rất muốn xem, nhưng làm sao nói ra được, sợ nàng nghĩ rằng cô để ý.

Khương Nghi Dạng luôn như vậy, nếu Giang Đường không trả lời, nàng sẽ không hỏi tới.

Bất quá có lẽ nàng đã trả lời giúp tiếng lòng Giang Đường.

Nên nàng cầm túi xách trở về, lấy hộp quà của Lâm lão sư ra.

Trên đường xe không nhiều lắm, Giang Đường có đủ thời gian để lén lút nhìn Khương Nghi Dạng mở quà.

Không phải kiểu gói quà phức tạp, chỉ đơn giản là một dải lụa buộc lại, chỉ cần tháo nút thắc là có thể mở ra.

"Nước hoa.

"
Khương Nghi Dạng ngữ khí nhàn nhạt.

Nói xong nàng cầm lọ nước hoa lên, giữa không trung phun lên một chút, đưa tay vẫy vẫy về hướng Giang Đường.


Mùi quế nhè nhẹ thoảng qua.

Khương Nghi Dạng hỏi: "Ngửi được không.

"
Giang Đường: "Được.

"
Khương Nghi Dạng: "Thích không?"
Giang Đường mỉm cười: "Là quà của cậu, cậu lại hỏi tôi.

"
Khương Nghi Dạng gật đầu: "Cũng đúng.

"
Giang Đường liếm liếm môi: "Cậu thích sao?"
Khương Nghi Dạng đem đồ cất lại, không muốn đánh giá quà người ta tặng nhưng lại nói thẳng: "Tôi thấy mùi quế thật sự rất đáng sợ.

"
Giang Đường không nhịn được bật cười: "Vì sao?"
Khương Nghi Dạng: "Tôi không thích nhà ông nội tôi vì nhà ông trồng rất nhiều hoa quế, quá nồng.

"
Lần này, Giang Đường đột nhiên nhớ tới lời mẹ cô nói, ba mẹ Khương Nghi Dạng không có tình cảm với nhau.

Giang Đường đối với ba mẹ Khương Nghi Dạng không có mấy ấn tượng, cô chỉ nhớ lần thứ hai thấy Khương Nghi Dạng là mẹ nàng đưa tới, lần thứ ba là tài xế trong nhà.

Còn có, mẹ Tiểu Nhã và ba Khương Nghi Dạng là anh em.

Cô chỉ biết nhiêu đó.

Kết hợp với lời mẹ nói, Giang Đường mở miệng hỏi một vấn đề tương đối an toàn: "Mẹ cậu ở thành phố A sao?"
Khương Nghi Dạng lắc đầu: "Không có, bà ấy ở nhà mẹ.

"
Giang Đường suy nghĩ, lại hỏi: "Vậy ba cậu?"
Khương Nghi Dạng nói: "Ở cùng với tiểu tam.

"
Giang Đường trong lòng dừng một chút.

Câu này, đột nhiên lượng thông tin thật lớn.

Giang Đường cười khan ngượng ngùng: "Xin lỗi a.

"
Khương Nghi Dạng: "Không sao, không ai để ý.

"
Giang Đường ha một tiếng, nhanh nói sang chuyện khác: "Mẹ cậu tặng cậu cái gì vậy?"
Cô nghĩ rồi nói thêm: "Có thể nói không?"
"Có thể," Khương Nghi Dạng nói: "Là một chiếc túi xách, chắc vậy.

"
Giang Đường: "Chắc vậy?"
"Còn chưa mở ra, bộ dáng có lẽ là túi xách," Khương Nghi Dạng không quan tâm nói: "Chỉ mong bà đừng đưa trùng.

"
Giang Đường: "A? Là sao?"
Khương Nghi Dạng tựa vào cửa sổ: "Mỗi ngày lễ đều tặng tôi một món, gắn bó chút tình thân, kết quả thường xuyên đưa những món giống nhau.

"

Giang Đường chậc lưỡi: "Này cũng thật quá đáng mà!"
Âm thanh có vẻ hơi lớn, Khương Nghi Dạng quay đầu nhìn cô.

Giang Đường nói tiếp: "Trong nhà có con gái đẹp như vậy, lại còn ưu tú, như thế nào lại làm cho có lệ, haizzzz!"
Khương Nghi Dạng bật cười, bắt chuẩn lời cô nói mà hỏi: "Tôi đẹp sao?"
Giang Đường bất mãn với Khương Nghi Dạng, mỹ nữ bây giờ là đang muốn được khen sao: "Cậu xấu sao?"
Khương Nghi Dạng gật gật đầu: "Đẹp.

"
Giang Đường lại nói: "Quà của tôi cũng có thể mở, không sao đâu.

"
Khương Nghi Dạng: "Đã mở rồi.

"
Giang Đường nghi ngờ hỏi: "Vậy thấy bên trong là cái gì?"
Khương Nghi Dạng đột nhiên hướng mắt như muốn nhìn thấu Giang Đường, vén tóc ra sau tai nói: "Đang đeo rồi.

"
Giang Đường không nhận thức giờ mình đang cười tươi vui vẻ: "Đeo khi nào vậy?"
Khương Nghi Dạng nói: "Nếu cậu không không để ý đến tôi, liền có thể biết tôi đeo lên lúc nào rồi.

"
Giang Đường: "! ! "
Cái, cái gì, hồi nào chứ, sao lại nói vậy chứ.

Nàng lại nói: "Tôi đeo lúc cậu đang vội vàng xuống xe.

"
Giang Đường oh một tiếng, lại nói thêm: "Tôi nào có không để ý tới cậu.

"
Khương Nghi Dạng: "Cậu tự hỏi chính mình đi.

"
Giang Đường không dám nói tiếp nữa.

Loại tâm tình mấy ngày không thấy, nay vì những lời này của Khương Nghi Dạng đột kích thần kinh của cô, toàn thân tê liệt.

Dần dần, Giang Đường mới phát hiện khóe miệng của mình cong lên mỉm cười đầy quỷ dị, cô lập tứng hắng giọng, cố không mỉm cười.

"Là con cá nhỏ.

"
Qua vài giây, Khương Nghi Dạng đột nhiên nói câu này.

Giang Đường biết nàng đang nói đến đôi khuyên tai cô tặng: "Đúng vậy.

"
Khương Nghi Dạng tiến lại gần cô, lên tiếng: "Giang Đường," nàng nói: "Chúng ta đã từng nuôi hai con cá.

"
Bên tai Giang Đường có chút nóng: "Tôi nghĩ cậu đã quên rồi.

"
Khương Nghi Dạng: "Làm sao quên được, tôi còn đem chúng về nhà nuôi.

"
"A?" Giang Đường nghi ngờ hỏi: "Sau đó thì sao.

"
Khương Nghi Dạng lắc lắc đầu: "Nuôi hơn mười ngày, đều chết hết.

"
Giang Đường cười rộ lên.

Nguyên nhân của chuyện này Giang Đường không nhớ rõ, nói chung là trong nhà Tiểu Nhã có một bể cá nhỏ, Giang Đường cũng quên mình đã tiện tay bắt một con cá bỏ vào nuôi.

Sau thấy Khương Nghi Dạng đi tới, nàng cũng thả thêm một con cá vào.

Hai giống cá khác nhau, Giang Đường không biết có thể cùng nhau nuôi không, dù sao cuối cùng thì hai đứa nói cũng ở cùng nhau.

Cô khi đó bởi vì một là cá của cô, một là cá của Khương Nghi Dạng nên vui vẻ rất lâu, thấy hai con cá trong bể cá quấn quýt bơi cùng nhau, liền nghĩ chúng nó là các cô.

Ah, thật buồn nôn mà.

Vậy vì sao Giang Đường còn đưa khuyên tai hình cá cho Khương Nghi Dạng, thứ nhất cô thật không biết Khương Nghi Dạng thích gì, không có khả năng đi tặng người ta tinh dầu hoa hồng được ha ha ha.


Thứ hai, tặng thứ Khương Nghi Dạng có, dù nàng không thiếu, nhưng quà tặng sẽ có ý nghĩa khác, liền có vẻ Giang Đường như có như không nhắc chuyện cũ, cũng đặc biệt an toàn.

Hmm, giải thích chi là rất hợp lý.

Lại qua vài phút, Giang Đường lái xe chạy đến tầng hầm nhà Khương Nghi Dạng.

Tắt máy, Giang Đường nhanh chóng tháo dây an toàn, nhưng quay đầu lại vẫn nhìn thấy bộ dáng Khương Nghi Dạng bất động dựa vào cửa.

Giang Đường: "Không xuống sao?"
Khương Nghi Dạng nhìn vào mắt Giang Đường: "Cậu sẽ đưa tôi lên sao?"
Giang Đường bất đắc dĩ cười: "Cậu như vậy thực sự giống như uống quá nhiều.

"
Khương Nghi Dạng: "Uống nhiều thì cậu sẽ đưa tôi lên sao?"
Giang Đường cúi người qua, đem cởi dây an toàn giúp Khương Nghi Dạng: "Đã đến đây rồi, đều sẽ đưa đến nơi.

"
Khương Nghi Dạng: "Sau đó thì sao?"
Giang Đường: "Sau đó về nhà, không đúng sao?"
"Đúng, cậu đúng là luôn như vậy.

" Khương Nghi Dạng nói xong đưa tay nắm lấy dây an toàn không buông.

Giang Đường: "?"
Khương Nghi Dạng không nói lời nào, cũng không thèm để ý cô.

Giang Đường bật cười: "Đang nghĩ gì đấy chị?"
Khương Nghi Dạng chớp chớp mắt, cũng cười: "Đang nghĩ một lý do, để có thể bắt em ở lại nhà chị.

"
Giang Đường cắn môi dưới.

Bất quá nàng không nói thêm gì, buông dây an toàn, mở cửa xuống xe.

Khoảng thời gian trong thang máy, Giang Đường trước sau thất thần.

Khương Nghi Dạng như thế nào lại không nói một lời.

Khương Nghi Dạng không phải muốn cô ở lại sao.

Sắp tới nơi rồi này.

Mãi rối rắm với vấn đề này đến tận khi thang máy đến tầng lầu của Khương Nghi Dạng, đèn hành lanh sáng lên, hai người cùng nhau đi tới cửa nhà.

"258369.

" Khương Nghi Dạng hai tay đút túi, nói xong liền đứng bên cạnh chờ Giang Đường.

Giang Đường không thể làm gì khác ngoài đứng sang nhấn mật mã, tích tích vài cái cửa liền mở.

Khương Nghi Dạng như có như không cười: "Cảm ơn.

"
Giang Đường: "Không có gì.

"
Giang Đường cứ như vậy đứng nhìn Khương Nghi Dạng mở cửa bước vào, nàng còn không thèm quay đầu lại cho Giang Đường một nụ cười, Giang Đường đột nhiên cảm thấy trong lòng vô cùng hụt hẫng.

Cô có phải đang bị đùa giỡn không.

Mới nghĩ như vậy, bên kia cửa Khương Nghi Dạng bỗng nhiên xoay người.

Nàng đưa tay.

Nàng nắm lấy cổ tay Giang Đường.

Giang Đường nhẹ hít một ngụm khí lạnh, giây tiếp theo, Khương Nghi Dạng đem Giang Đường kéo vào trong nhà.

Dựa vào lực Khương Nghi Dạng cơ thể Giang Đường theo quán tính tiến về phía Khương Nghi Dạng vài bước, đi qua cánh cửa, đi tới nơi ánh đèn hành lang không chiếu tới.

Sau đó cô nghe "cạch" một tiếng.

Cửa đóng lại.

.