Giang Đường rốt cuộc cũng cảm nhận được cái"nghiện" trong miệng Khương Nghi Dạng là tư vị gì.

Này cũng quá nghiện rồi.

Như thế nào một người lúc nào cũng ngự tỷ cũng hoàn hảo, bị cô áp dưới thân dày vò, liền trở nên mềm nhũn như vậy, ha ha ha ha, thực sự quá đáng yêu.

Đương nhiên, Giang Đường chỉ dám nghĩ ở trong lòng, cho tiền cũng không dám nói ra ngoài.

1

Một lúc sau, Khương Nghi Dạng nằm ườn trên người cô không muốn động, cũng ôm chặt lấy Giang Đường không cho cô động.

TV để lâu không sử dụng đã tự động tắt từ lúc nào, Giang Đường lấy chăn trên ghế đắp cho cả hai, rồi vuốt ve mái tóc Khương Nghi Dạng.

Đại khái trôi qua hơn mười phút, Khương Nghi Dạng rốt cuộc động đậy.

Tay Giang Đường dừng lại, cô cúi đầu, thấy Khương Nghi Dạng chậm rãi vặn vẹo đầu, đẩy Giang Đường ra một chút, nâng đầu lên.

Một trận hô hấp ấm nóng thật nhẹ rơi xuống cằm Giang Đường, Giang Đường còn chưa kịp nói gì, Khương Nghi Dạng liền trực tiếp lại gần cắn lấy cằm Giang Đường.

Giang Đường hít sâu một hơi, lại vẫn chưa kịp nói chuyện, Khương Nghi Dạng liền ngậm lấy môi cô.

Giang Đường vừa lúc vẫn chưa đã cơn nghiện, đem Khương Nghi Dạng làm thêm một lần.

4

Hiệp thứ hai kết thúc, Giang Đường ôm Khương Nghi Dạng trở về giường, cùng vừa rồi giống nhau, Khương Nghi Dạng như cũ gắt gao dán lên người Giang Đường, không cho động đậy.

Giang Đường một tay ở ngoài chăn, một tay đỡ dưới đầu Khương Nghi Dạng, không biết như vậy có khiến Khương Nghi Dạng khó chịu không, hô hấp có chút không thông thuận.

Một lát sau, Giang Đường được tiếng cười khe khẽ của Khương Nghi Dạng.

Giang Đường không vân vê mái tóc Khương Nghi Dạng nữa, cúi đầu nhìn nàng: "Cười gì thế?"

Khương Nghi Dạng trong miệng nói "Không có gì," nhưng càng cười càng vui vẻ.

Giang Đường đành phải lại cúi đầu, nâng cằm Khương Nghi Dạng lên, nhìn vào mắt nàng: "Cười gì thế ~"

Khương Nghi Dạng như cũ không trả lời, cọ cọ đầu lên tay Giang Đường, lần thứ hai vùi vào lòng Giang Đường.

"Bỏ tay vào đây." Khương Nghi Dạng vén chăn lên, đem tay Giang Đường kéo vào trong chăn: "Không lạnh hả?"

Giang Đường nói một câu không lạnh, nhìn xuống một chút liền có thể nhìn thấy ánh mắt của Khương Nghi Dạng.

Thời khắc bốn mắt nhìn nhau, Khương Nghi Dạng lại mỉm cười.

"Ah~," Giang Đường cũng bị lây bệnh cười: "Làm sao thế?"

Khương Nghi Dạng không muốn Giang Đường nhìn thấy vẻ mặt của mình lúc này, liền nhúc nhích hai cái lại chui vào lòng cô, nhỏ giọng thầm thì: "Có thoải mái một chút xíu."

Dây thần kinh của Giang Đường bị mấy chữ này làm cho căng cứng, cả người tê rần, cô không nhịn được cười lớn, hỏi Khương Nghi Dạng: "Giờ cậu hối hận rồi hả?"

Khương Nghi Dạng: "Mới không có á."

Giang Đường lại hỏi: "Cho nên cậu là đang thẹn thùng đúng không?"

Khương Nghi Dạng: "Hông có."

2

Với cái âm thanh nũng nịu này của Khương Nghi Dạng làm sao Giang Đường tin cho được, Khương Nghi Dạng hiếm khi thẹn thùng, Giang Đường đương nhiên phải cẩn thận tỉ mỉ quan sát thêm chút.

Nhưng Khương Nghi Dạng lại không cho phép, mỗi lần Giang Đường muốn cúi đầu xuống, hoặc là muốn Khương Nghi Dạng ngẩng đầu lên, nàng càng dùng sức vùi vào ngực cô, không cho cô thực hiện ý nguyện của mình.

"Ah ah tớ không nhìn không nhìn nữa." Giang Đường dỗ dành xoa xoa đầu Khương Nghi Dạng.

Tiếp theo giống như trả lại thù cũ, đem câu lúc trước Khương Nghi Dạng nói trả lại cho nàng: "Cậu hôm nay rất đáng yêu đó nha."

Khương Nghi Dạng nghe xong bật cười, nàng càng cọ cọ vào ngực Giang Đường hơn: "Đúng vậy, tớ cũng cảm thấy vậy nữa."

1

Thừa nhận rất nhanh.

Nói nằm một chút liền trôi qua hơn nửa giờ, nằm đến khi Khương Nghi Dạng cuối cùng phục hồi lại tinh thần, nàng lại mời gọi Giang Đường cùng nhau tắm rửa.

Giang Đường đương nhiêu vui vẻ đồng ý, thuận tiện ôm Khương Nghi Dạng cùng tắm trong bồn tắm lớn.

Bất quá chỉ nghiêm túc được hồi đầu, Giang Đường lại có chút không khống chế được, ở trong bồn tắm lại làm Khương Nghi Dạng một lần.

1

......

2

Chỉ là người chịu khổ vẫn là Giang Đường, nói coi có buồn cười không, sáng ngày mai Khương Nghi Dạng không có lớp cũng không cần làm việc, chỉ có nữ nhân Giang Đường không biết tiết chế, lúc lâm trận thì nào có nhớ tới chuyện gì, giờ đây mắt đen như gấu trúc, đã hơn 7 giờ vẫn chưa muốn bò dậy đi làm.

Khương Nghi Dạng thư thái, ở trên giường phóng khoáng nói một câu "Lái xe của tớ đi, về sớm một chút nhá" liền đuổi Giang Đường đi.

Hứ, cứ như vậy tuyệt tình đuổi người ta, bữa sáng không có, "tài xế riêng" cũng không có luôn.

Vừa nghĩ tới đây, Giang Đường ngửi thấy mùi thơm từ phòng bếp, cô đi tới, thấy Khương Nghi Dạng không biết lúc nào đã nấu sẵn cháo cho mình.

Giang Đường nháy mắt phấn chấn lên, liền tha thứ cho vị đại tiểu thư đang nằm nướng trên giường kia.

Hôm nay cũng là một ngày có khởi đầu vui vẻ, vội vàng ăn bữa sáng rồi xuống lầu, Giang Đường chui vào trong xe Khương Nghi Dạng, chuyện thứ nhất chính là gửi tin nhắn cho Trương Hân.

Giang Đường: Cười chết tớ

Giang Đường: Cho cậu đi thông báo, ta đây là 1 nhá

Trương Hân bên kia mới cười bò: Ha ha ha ha ha ha ha

Trương Hân: Yo yo yo lợi hại nha

Giang Đường: Xíiiiii!

Giang Đường: Chết cười, dám cười tớ nữa không đám cẩu độc thân mấy cậu

Trương Hân:?

Trương Hân: [mèo con tức chết]

Giang Đường: Ha ha ha

Trương Hân: Cơ mà tớ thấy, Khương lão sư ở trước mặt cậu thật sự khác biệt đó, tớ nói rồi mà

Giang Đường vừa định lùi xe đi, nhưng Trương Hân lại gửi câu này, cô lại dừng tay.

Giang Đường: Nhanh nói cho ta nghe xem

Trương Hân: Ha ha ha

Trương Hân: Nói thế nào nhỉ, khi tớ ở với Khương lão sư, cô ấy luôn mạnh mẽ và rất kiên quyết, nhưng cô ấy hôm qua ở bên cạnh cậu, cứ giống như mèo con á

Trương Hân: Tớ cảm thấy có chút dính người

Giang Đường: A a a a a a chính nó!

Giang Đường: Cười chết mất, tớ là ai? "Nhất công thành phố A", chẳng lẽ không thu phục được một Khương Nghi Dạng ư?

5

Giang Đường: Cậu ấy chính xác yêu nghiệt dính người

Giang Đường: Yêu nghiệt làm nũng

Giang Đường: Yêu nghiệt ngàn năm đóoooooo

Trương Hân:? Chụp màn hình, tớ gửi cho Khương lão sư nhé

2

Giang Đường khụ khụ ho khan, nhanh tay thu hồi mấy tin nhắn trên.

Trương Hân: Ha ha ha ha ha nhanh tay thế sao?

Trương Hân: Không muốn làm "Nhất công thành phố A" nữa à

Trương Hân: Sợ không phải là "Nhất cô vợ nhỏ thành phố A" đi

Giang Đường: Đồ không có người yêu

Bởi vì tham tám chuyện, nên hôm nay Giang Đường thành công đi làm muộn.

Nhưng có quan trọng gì, hôm nay cô đặc biệt vui vẻ.

Khoảng hơn mười giờ, Giang Đường nhận được tin nhắn Khương Nghi Dạng rời giường, nàng cũng khen Giang Đường thật thông minh, còn biết ăn cháo trong nồi.

Giang Đường nói, dĩ nhiên.

Hôm nay công việc của Khương Nghi Dạng rất đơn giản, buổi sáng ở nhà viết luận văn, buổi chiều lên lớp hai tiết, thời gian còn lại vẫn dành cho Giang Đường.

Hôm nay nhiệm vụ đưa đón được trao cho Giang Đường, vì để có thể đón Khương Nghi Dạng sớm hơn, Giang Đường liền chuồn tan làm trước, sợ tan tâm đúng giờ thì phải gặp kẹt xe.

Lúc đến trường trời đã hơi tối, mùa đông chập choạng có điểm lạnh, xuống xe một trận gió lạnh thổi qua, cô vội vã đi đến khu dạy học, không nghĩ tới vừa đi vào, lại đụng phải Trương Hân.

Trương Hân túi đeo bên vai tay ôm theo một chồng sách, nhìn thấy Giang Đường thì âm dương quái kí trêu ghẹo nói: "A không phải "Nhất @#$%%# thành phố A" đây sao, đến đón vợ à."

1

Giọng cô ấy rất nhỏ, những từ hàm hồ kia cũng chỉ dám thì thào nói, sợ người khác nghe được.

Giang Đường nhớ tới những chuyện lúc sáng Trương Hân chế nhạo cô, cô lập tức bật lại: "Có vợ tất nhiên mỗi ngày phải tới đón vợ rồi."

Trương Hân bị một cái tán vô hình: "Mau đi đi, vợ cậu ở trên và hình như đang cùng nam sinh thích cô ấy nói chuyện kia kìa."

Giang Đường nghe xong cũng lười đáp lại Trương Hân, liền đi vào thang máy nhấn lên tầng 5.

Khương Nghi Dạng không ở một mình trong văn phòng, còn có một nữ lão sư ngồi cách đó không xa, lúc Giang Đường đi vào, quả nhiên bên cạnh Khương Nghi Dạng còn có một nam nhân, thoạt nhìn còn rất trẻ, chắc là sinh viên.

Hắn có chuyện muốn hỏi Khương Nghi Dạng, lúc này Khương Nghi Dạng đang cầm bút giải thích nội dung lên giấy cho cậu sinh viên này.

Giang Đường đơn giản tựa vào tường đứng đợi một lát, thuận tiện đưa mắt nhìn ngón tay thon dài của Khương Nghi Dạng đặt trên bàn, đợi đến khi bọn họ nói xong, Giang Đường mới đi tới.

Theo lý mà nói, cậu sinh viên này đáng lẽ phải nên rời đi, nhưng hắn vẫn đứng bất động, nhìn như rất quen thuộc với Khương Nghi Dạng mà mỉm cười, nói: "Sợi dây chuyền mới của Khương lão sư rất đẹp ạ."

Giang Đường hơi sững lại.

Người bạn học này không phải là muốn bày tỏ tình cảm của mình với Khương lão sư bằng cách để ý mấy vấn đề nhỏ nhặt như việc thay dây chuyền mới chứ.

Ngay sau đó, Khương lão sư nói: "Người yêu tôi tặng."

Cậu sinh viên sửng sờ ngay tại chỗ, nụ cười dần mất tự nhiên: "Khương lão sư có người yêu rồi ạ."

Khương Nghi Dạng vẫn giữ phong thái của một nhà giáo mỉm cười: "Ừ."

Cậu sinh viên: "Chúc mừng lão sư."

Khương Nghi Dạng: "Cảm ơn," nàng còn nói: "Hết tiết nói Lâm Minh đem kết quả thực nghiệm hôm nay sửa lại rồi gửi cho tôi, em còn có việc gì không?"

Cậu sinh viên: "Không có ạ."

Sau khi cậu sinh viên rời đi, Giang Đường chậm rãi bước tới, Khương Nghi Dạng đã sớm nhìn thấy cô, cũng không ngẩng đầu lên, thoạt nhìn đang bận rộn vẽ những hình tròn lên giấy, cũng không nhìn lấy cô một cái.

"Tới rồi."

Giang Đường đứng một bên, Giang Đường mở miệng trước.

Giang Đường bĩu môi nhìn về phía cửa: "Ai thế."

Khương Nghi Dạng: "Học sinh."

Giang Đường nhỏ giọng nói: "Nhưng tớ nghe nói hắn thích cậu."

"Thì sao chứ?" Khương Nghi Dạng khẽ cười: "Tớ xử lý không tốt sao?"

Giang Đường khịt mũi, len lén dính lại người nàng: "Rất tốt."

Khương Nghi Dạng cũng không nhiều việc lắm, Giang Đường ngồi không đến 5 phút thì nàng tắt máy tính.

"Đi trước nha, Diệp lão sư." Khương Nghi Dạng chào vị lão sư cùng văn phòng một cái.

Diệp lão sư ai một tiếng, ngẩng đầu: "Được, tôi cũng sắp xong rồi."

Với vai trò là người nhà Khương Nghi Dạng, Giang Đường cũng cười cười với vị Diệp lão sư.

Sau khi ra ngoài, Giang Đường đi phía trước, Khương Nghi Dạng bước theo sau, Giang Đường thoáng thả chậm bước chân đợi nàng, nàng hiểu ý liền đưa tay câu lấy tay cô.

Nhưng Giang Đường cảm thấy kì quái, nguyên đoạn hành lang vừa đi qua này, đi ngang qua năm học sinh thì đã có ba người ngoái đầu lại nhìn các cô.

Giang Đường hiếu kì: "Sao bọn họ lại nhìn chúng ta vậy nhỉ?"

Khương Nghi Dạng một chút không thèm để ý: "Chắc do cậu đẹp á."

Giang Đường bật cười: "Tớ hỏi nghiêm túc mà."

Giang Đường ai một tiếng, quên đi, nhìn thì nhìn.

Chờ khi lên xe, Giang Đường cuối cùng cũng biết vì sao lại có nhiều người ngoái đầu lại nhìn các cô như vậy.

Bên này dây an toàn còn chưa thắt, Khương Nghi Dạng bỗng nhích người lại gần, tiếp theo đem vật vẫn luôn giấu sau lưng lấy ra, là một bó hoa nhỏ tặng cho Giang Đường.

Giang Đường sửng sốt, sau đó thấp giọng cười rộ lên, nhận lấy bó hoa: "Gì thế, tự nhiên lại tặng hoa."

Khương Nghi Dạng nâng tay nàng lên, đưa đến trước mặt Giang Đường: "Tớ mới phải hỏi cậu đó, đây là cái gì?"

Giang Đường nhịn không được cười: "Nhẫn đó, bằng không thì là gì."

Khương Nghi Dạng nghiêng nghiêng đầu: "Mang cho tớ khi nào thế?"

Giang Đường vẫn mỉm cười: "Lúc cậu đang ngủ say."

1

Trên tay Giang Đường cũng có, là một đôi, ngày hôm qua vừa giao đến, cô liền gấp không chờ nổi muốn mang lên cho Khương Nghi Dạng.

Nhưng lại muốn cho Khương Nghi Dạng một kinh hỉ, cho nên mới trộm mang lên.

Ai mà biết, cô cả một ngày nay ngồi ngóng chờ tin tức từ Khương Nghi Dạng, chờ nàng hỏi chuyện chiếc nhẫn, nhưng chờ chờ đợi đợi, Khương Nghi Dạng vẫn chẳng nhắc gì.

Giang Đường thiếu chút nữa nghi ngờ là nhẫn rớt mất rồi, nhưng vẫn không dám đi hỏi nàng.

"Lén mang sao," Khương Nghi Dạng vươn tay qua nắm lấy cằm Giang Đường, kéo về phía nàng: "Giỏi lắm bạn học Giang Đường."

Giang Đường hắc hắc cười: "Nào có gì ạ," cô hỏi: "Thích không? Vừa vặn ha."

Khương Nghi Dạng ngắm nghía chiếc nhẫn trên tay: "Đương nhiên là rất vừa vặn."

Nàng lại nói: "Tớ sẽ luôn mang nó, nào có cái mới mới đổi."

Vẫn là câu nói đó, Giang Đường mỉm cười: "Chị đã nói vậy, phận làm em như em chỉ có thể nghe theo thôi," cô lại nói: "Nhẫn nhiều cũng không có ý nghĩ gì ha."

Nghe vậy Khương Nghi Dạng liền hỏi: "Vậy là không còn chiếc nhẫn nào có ý nghĩa lớn hơn chiếc này sao?"

Giang Đường: "Ah đương nhiên là có chứ."

Giang Đường nói xong thì nở nụ cười.

Cũng hiểu rõ.

Đương nhiên ý nghĩa đó vẫn thuộc về Khương Nghi Dạng.