Nhức đầu, chóng mặt, buồn nôn, bủn rủn tay chân, tim đập nhanh.

Giản Tĩnh tỉnh dậy từ trong cơn hôn mê, phát hiện bản thân đang ở trong trạng thái tồi tệ nhất. Trong tai cô như đang có rất nhiều nước, buồn bực, đầu óc choáng váng, không minh mẫn. Giản Tĩnh theo bản năng muốn ngọ nguậy ngồi dậy nhưng tay chân lại chẳng có tí sức nào.

‘Mình bị sao vậy? Không… Không phải mình đã chết rồi sao?’

Cô nhớ rõ khoảnh khắc mũi dao xé rách da thịt mình, cơ thể không còn cảm giác được đau đớn, chỉ cảm thấy nỗi sợ to lớn như Thái Sơn đè lên lồng ngực, cả người chìm trong sự sợ hãi và tuyệt vọng.

‘Xảy ra chuyện gì thế? Mình chết rồi… Và được cứu sống ư?’

[Cảnh báo, cảnh báo, hàm lượng cacbon monoxit trong phòng đã vượt ngưỡng bình thường, ký chủ trúng độc nhẹ, dự đoán hai phút sau sẽ hôn mê. Sau khi kiểm tra, tình trạng thích hợp để bắt đầu khởi động, bây giờ sẽ phân phát nhiệm vụ khẩn cấp.]

Một âm thanh kỳ lạ vang lên trong đầu Giản Tĩnh, dưới nhu cầu muốn sống bức thiết, cô không có thời gian rỗi để kinh ngạc mà hoàn toàn bị nội dung đó hấp dẫn.

Một bảng điều khiển chợt hiện lên trong đầu Giản Tĩnh.

[Tên nhiệm vụ: Trốn khỏi mật thất tự sát.]

[Miêu tả nhiệm vụ: Rời khỏi căn phòng kín có hàm lượng cacbon monoxit cao.]

[Thưởng phạt nhiệm vụ: Thành công thưởng 10 điểm can đảm, thất bại thì toi đời.]

Chỉ trong chốc lát trong đầu Giản Tĩnh đã có rất nhiều chữ, nếu là bình thường cô phải cần mấy giây mới tiêu hoá được, nhưng hệ thống cho chữ xuất hiện thẳng trong đầu, chẳng cần đọc hay phân tích, đầu Giản Tĩnh lập tức tiếp thu được toàn bộ nội dung.

Giản Tĩnh nhanh chóng hiểu được, đây là trúng độc cacbon monoxit!

Tính mạng bị uy hiếp khiến hormone Adrenaline tiết ra nhiều và nhanh, hai chân bủn rủn không thể đứng thẳng, cũng không đủ sức chống đỡ cơ thể.

Giản Tĩnh vừa bò vừa nhích đầu gối, lảo đảo nhào về phía cửa.

Giản Tĩnh dùng sức nhấn tay nắm cửa kéo vào trong, nhưng cửa chẳng hề mở ra. Cô lại cẩn thận thử sờ vào mới phát hiện, chỗ khe cửa và đế cửa đã bị dán đầy các lớp băng keo trong.

Đây là một căn phòng bị bịt kín.

Mắt Giản Tĩnh đảo quanh căn phòng, đầu choáng mắt hoa như bất cứ lúc nào cũng có thể chìm vào bóng tối.

Cô nín thở, cắn chặt răng, dồn lực vào tay kéo băng lớp băng keo.

Động tác của Giản Tĩnh vô cùng thô bạo, móng tay bị nứt ra, dây thần kinh cảm nhận được cơn đau đớn vô cùng, nhưng Giản Tĩnh chẳng hề có ý muốn dừng lại, trái lại cơn đau càng khiến cô thêm tỉnh táo.

Giản Tĩnh biết mình phải xé bỏ lớp băng keo này bằng bất cứ giá nào, nếu không, không chỉ mỗi tay mà cả mạng cũng phải bỏ tại đây.

Cô liều mình xé, cuối cùng cũng xé được lớp băng keo dưới cửa.

Nhưng chút không khí mới mẻ lại cực kỳ ít. Thêm nữa, động tác vừa rồi của Giản Tĩnh quá mức dữ dội, khiến cô hít càng nhiều cacbon monoxide, tay chân càng cảm thấy bủn rủn.

Ngón tay không nghe theo sự sai khiến, cứ như là tay chân đang ở một nơi mơ hồ nào đó.

Từ bỏ thôi, không kịp rồi.

Không.

Giản Tĩnh cắn đầu lưỡi, ra sức nói với bản thân rằng không được từ bỏ. Cô đã chết một lần rồi, không muốn nếm trải nỗi tuyệt vọng của cái chết thêm một lần nữa.

Giản Tĩnh được ý chí muốn sống mạnh mẽ chống đỡ, cô thoáng khôi phục lại một ít khả năng suy nghĩ. Giản Tĩnh nằm sấp dưới mép cửa, cố hít thật nhiều khí sạch bên ngoài, sau đó nín thở.

Hai tay cô ôm lấy chốt cửa cố gắng bò dậy, chân tựa lên khung cửa, ra sức kéo cửa vào trong.

Độ dính của lớp băng keo có hạn, còn bị Giản Tĩnh tác động điên cuồng nên đã tróc ra không ít.

Giản Tĩnh không thể nhìn rõ lớp băng keo kia trông như thế nào, chỉ biết ra sức xé nó ra, vết thương trên móng tay càng lớn hơn, đầu ngón tay rướm máu. Nhưng kết quả lại khiến người khác vui mừng, đã có mấy đoạn băng keo bị cô xé xuống.

Cô đến gần khe cửa tìm kiếm luồng không khí sạch ít ỏi. Hít thở, nín thở, rồi lặp lại quá trình.

[Hệ thống cảnh báo: Cách lúc hôn mê 30 giây, thời gian đếm ngược 29, 28, 27...]

Giản Tĩnh bộc phát sức mạnh chưa từng thấy, năm ngón tay ấn chặt xuống, bắp chân ra sức, dùng hết sức bình sinh đạp quyết liệt lên cánh cửa.

"Két két."

Lớp băng keo tróc ra.

Chỗ cửa lộ ra một khe hở, cô té ngã xuống đất.

[15, 14, 13...]

Giản Tĩnh không thấy được gì nữa, không thể cảm nhận được sự tồn tại của tay và chân, cũng không còn biết phải dùng sức thế nào. Có điều cô vẫn có thể dựa vào bản năng, kết hợp tay và chân, xiêu xiêu vẹo vẹo đi ra ngoài.

Giản Tĩnh nghĩ mình cần phải đi thêm ít nhất là mười mét, nhưng chắc bản thân chẳng thể trốn khỏi nơi u ám này vì cô gần như không hề chuyển động, nhiều nhất cũng chỉ đi được nửa mét.

[10, 9, 8…]

Còn một chút nữa thôi… Xin người… Cầu xin trời phật trên cao!

Giản Tĩnh của hiện tại như một con cá bị mắc cạn, vùng vẫy trong vô vọng, cố gắng trở về nơi chốn của mình.

[5, 4, 3...]

Giản Tĩnh cảm thấy trên mặt như có cơn gió lạnh thổi qua, ánh dương gần ngay trước mắt.

[2, 1...]

Bên trong khe cửa chật hẹp xuất hiện một khuôn mặt tái nhợt.

Nửa người cô vẫn còn ở trong phòng, nhưng toàn bộ phần đầu quan trọng đã vươn được ra bên ngoài.

[Nhiệm vụ hoàn thành, đợi quyết định từ hệ thống.]

Cùng lúc đó, trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân dồn dập, có người gấp gáp chạy lên lầu, vọt đến bên cạnh cô, vỗ vào người cô: “Giản Tĩnh? Giản Tĩnh?”

Người kia không nghe thấy tiếng phản hồi, đưa tay kiểm tra hô hấp của Giản Tĩnh, sau đó thở phào nhẹ nhõm, lập tức gọi điện thoại: “120 phải không? Nơi này có người bị trúng độc khí ga, xin hãy lập tức cho xe cứu thương tới.”

Năm phút sau, xe cứu thương phát chuông báo động dừng dưới lầu.

“Theo lời của người trong cuộc, mới gần đây tiểu thuyết gia thiên tài gần hai mươi tuổi - Giản Tĩnh đã lợi dụng hơi ga tự sát trong nhà. Nghi ngờ là do cô đã chịu áp lực quá lớn nên đã lựa chọn cách này để trốn thoát hiện thực…

Năm mười lăm tuổi, Giản Tĩnh đã viết ra bộ [Thám tử mèo trắng] nhận được sự đón nhận của rất nhiều người, giúp cô đạt giải ‘Nhà văn mới’. Thế nhưng mấy năm gần đây cô lại không có tác phẩm nào nổi bật, có phải đã cạn kiệt ý tưởng rồi chăng?”

Giản Tĩnh đặt di động xuống, bất lực ôm trán.

Cô tỉnh dậy từ trong cơn hôn mê đã được nửa ngày, dựa theo ký ức trong đầu và hàng loạt tin tức còn lưu lại trong điện thoại di động cũng phần nào biết được tình huống hiện tại.

Cô - Giản Tĩnh, đã trọng sinh vào bản thân ở thế giới song song.

‘Bản thân’ này lợi hại hơn cô, là một tiểu thuyết gia có chút danh tiếng trong nước, mười lăm tuổi đã xuất bản một tác phẩm trinh thám tên là [Thám tử mèo trắng], bán ra một trăm nghìn quyển, đạt được giải thưởng ‘Nhà văn mới’ được tổ chức hằng năm.

Điều đáng nhắc đến chính là, thế giới song song này khác với thế giới lúc trước cô sống. Nơi đây không có sự xuất hiện của văn học điện tử, trái lại văn học in ấn lại phát triển vô cùng phồn thịnh, mọi người xem việc đọc sách in ấn là chính. Cho dù có phiên bản điện tử, nó cũng phải chờ sau khi sách xuất bản mới tiến hành bán ra đồng bộ. Không giống với văn học điện tử vừa đăng tải vừa đọc.

Vì thế nhà xuất bản, công ty sách báo và giải thưởng văn học vô cùng hoàn thiện. Có thể nói, đối với những tác giả mới, giải thưởng ‘Nhà văn mới’ là giải thưởng thừa nhận tài năng cao nhất của họ.

Bài báo gọi Giản Tĩnh là ‘Tiểu thuyết gia thiên tài’ cũng không phải quá thổi phồng cô. Nhưng sau khi cô xuất bản [Đứa trẻ chơi trốn tìm] lại không gặt hái được thành tích sáng chói.

Phía nhà phê bình bình luận: “Tự thuật nhàm chán, quỷ kế nhàm chán, cùng lắm chỉ là một tác phẩm đạt tiêu chuẩn mà thôi. Quyển sách này chẳng hề giống với [Mèo trắng] phóng khoáng.” Nhờ những lời bình luận này đã rước sự hoài nghi của các nhà suy luận, họ cho rằng [Thám tử mèo trắng] có lẽ không phải là tác phẩm của Giản Tĩnh.

Bên cạnh đó cũng có không ít nhà phê bình tán dương [Đứa trẻ chơi trốn tìm], họ cho rằng nó đã vượt qua tài năng và tuổi tác của Giản Tĩnh, đáng được công nhận. Nhưng ý kiến này không được nhiều người tán thành cho lắm.

Nửa tháng trước, Giản Tĩnh xuất bản tác phẩm thứ ba là [Bác sĩ ác ma].

Tác phẩm này bị đánh giá vô cùng thê thảm.

Nhà phê bình nói nhẹ thì: “Ở [Mèo trắng], Giản Tĩnh cho thấy vẻ dịu dàng và sự biến hóa kỳ ảo, nhưng tác phẩm căng thẳng và nghiêm túc không phù hợp với cô gái còn trẻ tuổi ấy...”

Còn nói nặng hơn chút thì chỉ cho cô bốn chữ: “Nhà văn hết thời.”

Ác độc hơn: “Khả năng cao là cô ta đã tìm người viết dùm [Mèo trắng], khoác lác mình là nhà văn thiên tài.”

Hoặc là: “Văn phong non nớt, nội dung không thực tế, y hệt một đứa nhóc tiểu học ra vẻ già dặn.”

Phải biết là kể từ sau [Đứa trẻ chơi trốn tìm], Giản Tĩnh ở thế giới này đã phải chịu áp lực rất lớn, hy vọng có thể mượn [Bác sĩ ác ma] để chặn miệng những người đó.

Thế nhưng, thứ cô nhận được lại là những lời chê trách đầy tàn nhẫn như làn sóng thuỷ triều, thậm chí còn có cả những suy đoán ác độc vô căn cứ.

Viết thay và đạo văn là tội lỗi không cách nào tha thứ.

Giản Tĩnh đã hoàn toàn bị đánh gục.

Lúc Giản Tĩnh trọng sinh đến thế giới này, nơi đó chính là hiện trường tự sát của bản thân ở thế giới song song.

Sau khi Giản Tĩnh đọc những bài báo này thì cũng có chút nghi ngờ. Ở thế giới kia cô bình thường chẳng có tài cáng gì, cũng chẳng liên quan với việc viết văn. Thế mà ở thế giới này cô thật sự trở thành một thiên tài sao?

Giản Tĩnh mở [Thám tử mèo trắng] ra xem.

Đây là một câu chuyện hư ảo, nhân vật chính cứu được một con mèo trắng ngoài hành tinh, rồi bất ngờ nhận được năng lực của nó khiến tay chân trở nên vô cùng nhanh nhẹn, khả năng leo trèo thì khỏi phải nói. Ngay cả khứu giác cũng trở nên hết sức nhạy bén, có thể ngửi được mùi hương mà người thường không thể ngửi thấy.

Với bản lĩnh này, cô nàng ấy trở thành một trinh sát vô cùng lợi hại, phá được rất nhiều vụ án hóc búa.

Văn phong quen thuộc, kiến thức quen thuộc, không ai hiểu rõ mình hơn chính bản thân mình. Giản Tĩnh chắc chắn [Mèo trắng] là tác phẩm của chính cô, thậm chí ở thế giới kia cô cũng từng viết câu chuyện này.

Lúc đó Giản Tĩnh đang học cấp hai, ba mẹ cô không hy vọng cô hao tâm tổn trí vào việc viết mấy thứ này, vì thế cô đã từ bỏ.

Vận mệnh đã rẽ nhánh tại đây, cô ở thế giới này không từ bỏ mà viết hết câu chuyện, viết chỉnh chu rồi còn nộp lên nhà xuất bản.

Dưới con mắt tinh tường của mình, phía nhà xuất bản đã tiếp nhận bản thảo này.

Lúc này, một ngôi sao mới của thời đại dần ngoi lên.

Đương nhiên, thành công này không chỉ nhờ mỗi Giản Tĩnh của thế giới hiện tại, sự phát triển mạch lạc của cả hai ở hai thế giới khác nhau cũng có mối liên quan mật thiết.

Nhưng bất kể ra sao, Giản Tĩnh vẫn có thể khẳng định, [Mèo trắng] là tác phẩm của chính cô, việc nhờ người viết dùm là chuyện bịa đặt.

Đây là một bi kịch.

Đáng tiếc chuyện đã xảy ra rồi, có nói gì cũng vô ích.

Giản Tĩnh kìm nén nỗi suy sụp trong lòng, bắt đầu suy tính một chuyện quan trọng khác.

Có chuyện gì xảy ra với hệ thống vang lên trong đầu cô?

[Chào ký chủ, hoan nghênh cô sử dụng hệ thống. Hệ thống được đặt mặc định ở chế độ thông minh, tập trung tinh thần là mở được ngay.]

[Đã hoàn thành nhiệm vụ khẩn cấp, xin hãy sớm nhận thưởng.]

Hệ thống thông minh quả là thông minh, nói đến liền đến, không đáng yêu cũng chẳng cao ngạo, độ thân thiện với lính mới là vô cực.

Giản Tĩnh trầm tư giây lát, thử truyền tin: ‘Mi từ đâu tới đây? Sao lại chọn ta? Cái giá phải trả khi bị ràng buộc với mi là gì? Có thể giải trừ không?’

[Kết quả kiểm tra cho thấy năng lực sinh tồn của ký chủ ở thế giới ban đầu quá yếu. Hệ thống sẽ hướng dẫn cho ký chủ, giúp ký chủ có cuộc đời khỏe mạnh.]

[Không cần trả bất cứ giá nào khi ràng buộc với hệ thống. Đến lúc hệ thống kiểm tra được ký chủ có năng lực tự chủ trong cuộc sống sẽ tự động giải trừ.]

Giản Tĩnh buồn bực: ‘Ta có đủ tay đủ chân, đầu óc bình thường, sao lại không có năng lực tự chủ?’

[Hệ thống đang kiểm tra lại, hệ thống không kiểm tra sai.]

[Đã hoàn thành nhiệm vụ khẩn cấp, xin hãy sớm nhận thưởng.]

Giản Tĩnh ngẫm nghĩ, quyết định làm theo ý nó: ‘Nhận thưởng.’

Trong đầu Giản Tĩnh hiện ra bảng kết toán.

[Nhiệm vụ khẩn cấp: Thoát khỏi mật thất tự sát (đã hoàn thành).]

[Thưởng nhiệm vụ: 10 điểm can đảm, thưởng thêm nhiệm vụ tân thủ 50%, 10*1.5 = 15 điểm.]

[Chú thích: Điểm can đảm có thể dùng để rút thẻ (phổ thông), mỗi lần rút sẽ tốn 5 điểm.]

[Có muốn bắt đầu rút thẻ không?]

Hệ thống rút thẻ... Không lẽ sau này cần phải nạp tiền ư? Giản Tĩnh theo bản năng muốn đi rửa tay, nhưng ráng nín nhịn.

Cô còn đang truyền nước, không muốn dài dòng: ‘Ừ.’

[Thẻ đang được rút.]