“A! Sao lại thế này?” Thấy Vạn Tuế ôm Đạm Dung như gặp phải lửa cháy đi vào nhà, vốn dĩ đang ở trong phòng ăn chuẩn bị dọn cơm ăn, Xa Thục Mai cùng với Trương Huệ Nghi vội vàng ngừng tay mọi công việc nhanh nhạy chạy qua, ngay cả Vạn ba ba ở trong phòng khách cũng buông tờ báo đứng lên. “Nàng chảy máu! Nàng chảy máu! Nàng có phải hay không… sanh non ?” Vạn Tuế kích động nói bậy, đứng ở đầu thang lầu gấp đến độ xoay vòng quanh. Đạm Dung bị hoảng loạn, đầu óc choáng váng, tuy rất muốn mở miệng nhưng nói không ra lời.

Xa Thục Mai cầm lấy cổ tay nàng bắt mạch, nhìn nhìn lại vị trí xuất huyết kia, lập tức kết luận: “Bình tĩnh! Nàng chính là được dì cả đến thăm!”

“A?” Vạn Tuế tức thời thần sắc như tượng gỗ, ngây người. Cúi đầu thấy nàng che mặt lại kín không kẻ hở, ngây ngốc lầm bầm lầu bầu: “Chỉ… là dì cả ?” [TNN: Mỗi khi mỹ nam lọt lưới tình đều mất hết hình tượng! ^^~.]

Những người khác nhất thời đỡ trán, uổng công hắn là bác sĩ. Xa Thục Mai đảo mắt trợn trắng: “Phỏng chừng là đối với dược vật nổi lên phản ứng, đây là chuyện thường.”

“Ách?”

Trương Huệ Nghi vỗ vỗ vai con, ngón tay chỉ trên lầu một: ” Đưa nàng đến phòng ngươi đi, giường ta vừa mới làm vệ sinh qua. Ta đi hầm nước đường đỏ, đi lấy bộ quần áo thay đi.”

Mới vừa nói xong, Vạn Tuế đã bay nhanh chạy lên trên lầu.

Xa Thục Mai lắc đầu: “Đứa nhỏ này một khi có chuyện liên quan đến tiểu Dung sẽ không còn năng lực phán đoán.”

Lời này hắn không có nghe đến, nóng vội vọt lên lầu 3, đi ngang qua phòng tắm, Đạm Dung giật nhẹ ống tay áo của hắn, nhẹ giọng nói: ” Thả tôi xuống dưới, tôi nghĩ đi toilet.”

Hắn lập tức vòng trở lại, đi đến phòng tắm đem nàng buông xuống .” Đầu choáng váng sao? Muốn hay không anh giúp em?”

Đạm Dung ninh mi lắc đầu, hoa cả mắt, suy nghĩ hỗn độn.” Anh đi ra ngoài đi, tôi nghĩ tắm một chút.” Đồng thời nàng còn muốn yên lặng một chút, để suy nghĩ mọi chuyện rõ ràng.

“Được không?” Hắn vẫn là lo lắng. Vừa rồi nàng thân mình loạng choạng, cơ hồ suýt té xỉu, hắn cảm giác được .

Đạm Dung khẽ cắn môi, đầu tiên là đánh nhau, lại đến nắm kéo áo, hình tượng của hắn tấ cả bị hủy trong chớp mắt. Cảm thấy phiền chán, đột nhiên cảm thấy kích thích, giọng nói nửa khóc nức nở nửa trách mắng: ” Anh đi ra ngoài !”

Vạn Tuế ngạc nhiên, đành phải nghe lời rời khỏi phòng tắm, đóng cửa lại.

Trương Huệ Nghi cầm bộ quần áo đến, Đạm Dung tắm qua một hồi, cảm thấy nhìn chung đã trở nên sạch sẽ. Khi mở cửa phòng tắm ra, hắn liền đứng ở bên ngoài chờ.

Thấy nàng đi ra, hắn lập tức hỏi han.

” Khỏe không?” Sắc mặt tái nhợt không có chút huyết sắc, tâm của hắn một lần lại một lần đau nhức.

” Vào trong phòng nghỉ ngơi một chút đi, nước đường đỏ cũng sắp hầm tốt lắm.”

Đạm Dung kỳ thật rất muốn rời đi, nhưng thân thể thật sự mệt mỏi cực độ, nàng đành phải theo hắn đi vào.

Phòng của hắn không lớn, đơn giản một chiếc giường, bên giường có mấy cuốn sách, trên mặt có ảnh chụp mới gần đây. Trước bàn học có phiến cửa sổ lớn, nhìn ra ngoài là cây lan trắng cành lá xum xuê.

Ở một bên tường là tủ quần áo giản dị, một chỗ khác là giá sách, sách thuốc cùng cúp chiếm toàn bộ không gian.

Nơi này là chỗ hắn trưởng thành, tràn ngập kí ức khi hắn còn trẻ tuổi. Bình tĩnh lưu luyến nhìn qua vài lần, trong nháy mắt đã bị dìu đến trên giường. Hắn cầm lấy chén nước đường đỏ trên bàn học thử thử độ ấm, đưa đến bên miệng nàng.

“Có thể uống rồi.”

Trong mắt cảm giác lại nóng lên, nàng miễn cưỡng uống hai ngụm, đẩy tay hắn ra, rốt cuộc cũng uống hết. Trong bụng hung hăng cuồn cuộn vài cái, trong thân thể một dòng nước ấm không ngừng mà chảy ra.

Thời gian hành kinh vừa mới ngừng không lâu, lần này thế nhưng tới rào rạt, nàng không khỏi bi thương, chính mình có phải hay không sắp chết?

Vạn Tuế buông bát ra, ôn nhu nói: “Trước nghỉ ngơi một chút đi, anh đi ra ngoài nói mẹ hầm chút cháo.”

Mới xoay người, một cái tay nhỏ bé giữ chặt góc áo của hắn, thanh âm nói chuyện mang theo ãnh liệt thống khổ: “Đừng với tôi tốt như vậy, không đáng.”

Hắn cứng đờ, không thể không cầm tay nàng, ngồi xuống ở bên giường. Người trước mặt bộ dáng thực tiều tụy, say rượu chưa tỉnh, hai mắt đều hãm sâu vào. Vạn Tuế nâng khuôn mặt của nàng lên, gần như cầu xin nói: “Cái gì cũng đều đừng nghĩ, hảo hảo ngủ một giấc?”

Nàng nhắm mắt lại, nước mắt không hề báo động trước liền chảy ra.”Chúng ta chia tay được không?” Nàng không nghĩ liên lụy hắn, để cho nàng tự sinh tự diệt tốt lắm.

“Không tốt!” Hắn nghiêm chỉnh trả lời, bàn tay đang cầm hai má của nàng sử dụng chút lực, ép nàng nhìn thẳng vào hắn.

“Mở mắt ra nhìn anh!”

Đạm Dung chậm rãi mở hai mắt, khi nhìn đến biểu tình lạnh lùng, cứng rắn của hắn, cái mũi lại đau xót.

Thất bại, vốn định làm cho hắn chán ghét chính mình, lại nhất đao lưỡng đoạn ( một lần cắt đứt triệt để ), nhưng là nàng vẫn là làm hỏng. Là nàng ý chí không đủ kiên định, đâu có muốn rời khỏi, lại tham ấm áp của hắn, nàng thật sự dường như hỏng rồi.

Vạn Tuế lấy ngón cái lau đi chất lỏng chướng mắt kia, cả vệt nước ướt bị dính ẩm trên mái tóc, lời nói nhẹ nhàng mềm mại, nhưng có thể nghe ra bên trong ẩn chứa sự kiên trì.

“Trước kia anh cảm thấy nói yêu thực sự là trống rỗng, cái gì cũng đều thay đổi, ai có thể cam đoan hai con người có thể yêu nhau đến già?

Một khi hứa hẹn liền nhất định phải tuân thủ, nhưng là vạn nhất về sau có người thay đổi, kia lúc trước lời thề son sót vững bền như núi chẳng phải là rất đáng chê cười?

Cho nên anh vẫn không tin vào tình yêu, không tin hai con người có thể thiên trường địa cửu ( lâu dài như trời đất ). Hơn nữa ở khoa nhi công tác đã lâu, mỗi ngày thời điểm nhìn đến những tiểu hài tử này bởi vì sinh bệnh mà khóc rất thống khổ, có vài cặp vợ chồng còn bởi vậy mà cãi nhau, thầm oán vì sinh ra đứa nhỏ, hay là đối đứa nhỏ làm ra hành vi thô bạo.

Anh thực sự rất sợ hãi, sợ hãi chính mình có ngày cũng sẽ trở thành như vậy. Phải biết rằng sinh đứa nhỏ không chỉ là vì nối dõi tông đường ( có người nối dõi về sau ), còn phải có trách nhiệm đối với tiểu sinh mệnh này.

Nếu kết cục sẽ là như thế này, anh thà rằng cái gì đều không cần, không cần kết hôn, không cần tiểu hài tử.”

“Nhưng là từ khi gặp được em, ntự mình từ từ cảm nhận được, thời điểm khi ngươi thực để ý một người, ngươi sẽ muốn càng nhiều.

Ngươi sẽ muốn cùng nàng đi hết đoạn đường còn lại sau này, sẽ bắt đầu khát vọng có được đứa nhỏ kết tinh tình yêu của hai người.

Dung, anh chưa từng để ý một người như vậy, anh thậm chí còn không dám tưởng tượng, nếu tương lai của anh không có em bên cạnh không biết sẽ trở nên như thế nào.”

Nghe đến mấy lời này, Đạm Dung nước mắt như trân châu, tả lả rơi xuống.

Hắn đem đầu nàng ôm đến trước ngực, cái ôm này thật quá ấm áp, tâm mới có thể trở nên nhe nhàng.

Khi vừa mới nghe được hai chữ chia tay kia, hắn cơ hồ muốn nổi điên. Đời này, người có thể làm cho hắn mất đi bình tĩnh, duy nàng chỉ có một.

Hắn cúi đầu dán mặt lên đỉnh đầu của nàng, thanh âm trầm thấp mang theo khẩn cầu: ” Anh không dám cam đoan chính mình tâm ngàn lần không thay đổi, nhưng khi còn sống trên đời này, anh sẽ cố gắng cho em cảm nhận được hạnh phúc đến.

Cho nên… xin em đừng lần nữa nói phải rời khỏi anh. Bởi vì…” Hắn nắm lấy tay nàng, đem đặt đến trước ngực chính mình, chậm rãi nói: ” Anh yêu em! Trước kia, anh không hiểu rõ ràng, nhưng nơi này, sẽ vì tươi cười của em mà sung sướng, sẽ vì nước mắt của em mà thắt chặt đau đớn không thôi.”

Đạm Dung gắt gao nắm lấy quần áo của hắn, thân thể vì khóc mà run rẩy cùng đau đớn, nhưng mà đây là những lời rung động lòng người nhất mà nàng từ khi chào đời cho tới nay nghe được. Thổ lộ như vậy, nàng khát vọng đã bao lâu? Nay hắn ở đây dưới tình huống này nói ra, thật làm cho nàng kinh ngạc.

Lau nước mắt, nàng nức nở thấp giọng nói: ” Mới trước đây, em cảm thấy trời cao đối với em thực tàn nhẫn.

Ba mẹ ly hôn, ai cũng không muốn em, em giống như quả bóng cao su bị đá tới đẩy lui. Người ta khi thời điểm ở trong lòng cha mẹ làm nũng, em đã học cách độc lập. Không ai cho em một gia đình ấm áp, em bị bắt trưởng thành trước tuổi.

Em đã khóc, đã thầm oán qua, toàn bộ điều vô dụng. Sau đó lại từ từ học được cuộc sống tự do, không có người thích sẽ không cần ai thích, kỳ thật em một người cũng có thể sống tốt lắm.”

“Thẳng đến khi… Em gặp được anh. Anh làm cho em cảm thấy, chính mình được nâng niu, quý trọng, cảm giác được người ta cần mình. Em bắt đầu đối với tương lai có hy vọng, em cũng muốn làm mẹ, muốn cho đứa trẻ ấy toàn bộ yêu thương, muốn cùng với anh xây dựng một tổ ấm hạnh phúc.

Nhưng là… Nhưng là lại có một bức tường chắn ngăn cản em. Nếu em thật sự không sinh được đứa nhỏ, em làm sao đối mặt với anh?

Anh đối với em tốt như vậy, người nhà anh cũng đối với em tốt như vậy, em không nghĩ… Không nghĩ làm cho mọi người phải khổ sở. Em vốn chỉ có hai bàn tay trắng, cũng sẽ không biết dỗ người ta vui vẻ, cũng sẽ không biết cách chiếu cố người khác, em cái gì cũng đều không cho anh được, còn luôn gây phiền toái cho anh. Em không thể ích kỷ như vậy, em…” Nói đến đây, nàng đã khóc không thành tiếng.

“Hư…” Hắn nhẹ nhàng hôn môi nàng, ôn nhu nói: “Đứa nhỏ để cho tự nhiên, cũng không có ai là có thể điều khiển. Hơn nữa, bác sĩ Thôi chỉ nói khó mang thai, chứ không phải là hoàn toàn không thể mang thai.

Em phải tin tưởng, hiện tại y học phát triển như vậy, nhà của anh lại là bác sĩ thế gia, bà nội trên phương diện kia là nhân tài kiệt xuất, Trung y không được thì dùng Tây y, luôn luôn có biện pháp giải quyết. Cho dù tương lai thật sự không thể có đứa nhỏ, vậy thì chúng ta cùng đứa nhỏ vô duyên, anh cũng sẽ không cảm thấy tiếc nuối, bởi vì… Điều anh muốn nhất trên đời này đã có được, chính là em.”

Vạn Tuế nâng mặt của nàng lên, liếm đi nước mắt còn lưu lại trên khóe mắt nàng, khóe mắt cũng có chút ẩm ướt.

” Anh cần em, anh đối với em trả giá, kỳ thật cũng khôngmuốn hồi báo điều gì. Chỉ cần em yêu anh, yêu anh là đủ rồi.

Chuyện tương lai ai cũng vô pháp đoán trước, nhưng bất luận phát sinh chuyện gì, em còn có anh, mọi chuyện trên đời đều có anh giúp em chống đỡ. Dù khổ đau hay là hạnh phúc, chúng ta cùng nhau chia sẻ.”

” Anh đầu rất choáng váng, vì sao ngốc như vậy? Vạn nhất tương lai người nhà anh thầm oán, vậy anh làm sao bây giờ?” Nam nhân này, thật khiến cho người ta đau lòng. Nàng lấy khuôn mặt ẩm ướt nước mắt vuốt bàn tay của hắn, nụ hôn nhỏ vụn nhẹ nhàng đậu trên người hắn.

“Trong nhà không phải còn có tiểu Phi sao? Nha đầu kia muốn kế thừa phòng khám, vậy sinh một đứa nhỏ tốt lắm. Bất quá có người thích nàng hay không cũng không biết trước chính xác được.”

“Phốc.” Nàng không khỏi vui vẻ bật cười, sờ sờ khuôn mặt sưng đỏ của hắn, một trận đau lòng.

” Đau không? Thực xin lỗi… Em nhất định khiến anh rất tức giận. Thực xin lỗi…”

“Thân ái ( hôn nhẹ ) sẽ không đau .”

Nàng đem hắn kéo xuống, nụ hôn hạ xuống khuôn mặt đến tóc mai, đến mi mắt đến chóp mũi, hôn qua một lượt. Cuối cùng, hắn bị động thành chủ động, dừng lại trên cánh môi đỏ mọng của nàng.

Trong phòng lặng lẽ, bên trong hai người đang thân mật. Đứng ở bên ngoài phòng Xa Thục Mai đem khóe mắt lau đi, quay đầu đối với con dâu ánh mắt cũng ẩm ướt gật gật đầu, vươn ngón trỏ ra hiệu “Xuỵt” , sau đó lôi kéo nàng rón ra rón rén rời đi.