Đêm khuya, bệnh viện rất tĩnh lặng.
Thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng dây tóc bóng đèn hơi nháy nháy ở trong phòng.

Vì thế khi Bạch Tô nói xong câu đó, bầu không khí dường như ngưng đọng lại.
Phó Cảnh Hoài không nói gì.

Bạch Tô đã nói xong những lời cần nói.
Cô đang chờ đợi hắn trả lời, qua một hồi lâu mới có thể nghe thấy Phó Cảnh Hoài ho nhẹ một tiếng.

Hắn xoay người lại, nhìn Bạch Tô chằm chằm không chớp mắt.
Lúc này Bạch Tô mới để ý tới đôi mắt hằn đầy tơ máu hắn, ngay cả quầng mắt cũng rất thâm.
Chắc hẳn Phó Cảnh Hoài rất mệt mỏi.
“Chuyện tôi thích em là do tự tôi quyết định, tôi muốn làm gì cũng là do tự tôi lựa chọn.

Chuyện em xứng hay không xứng không phải do em nói là xong, mà là do tôi nói.”
Phó Cảnh Hoài nghiêm túc nhìn Bạch Tô.
Thế nhưng sau khi nói xong những lời đó, hắn lại ho khan vài tiếng.

Lúc này Bạch Tô mới nhận ra có khả năng Phó Cảnh Hoài đã bệnh rồi vì thế côi vội vàng đưa cốc nước trên bàn cho hắn.
Bạch Tô không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Cô do dự một lát sau đó mới nói với Phó Cảnh Hoài: “Anh không cần phải ở đây nữa đâu, có lẽ sẽ không có ai tới nữa.


Tôi mệt rồi, muốn ngủ một giấc.”
Nói xong câu đó, Bạch Tô muốn xuống giường.
Phó Cảnh Hoài tiến lên giữ tay cô lại, ánh mắt nhìn cô vô cùng kiên định.
Hắn nghiêm túc nhìn Bạch Tô, hỏi cô một câu: “Sao em có thể nhẫn tâm như thế này chứ? Đẩy anh ra hết lần này đến lần khác.”
Những lời nói mà Bạch Tô đã chuẩn bị sẵn bỗng dưng không thốt được nên lời.
Cô không xuống giường nữa mà lại chậm rãi nằm xuống như trước.

Thế nhưng lúc cô lên tiếng, giọng nói lại vô cùng lạnh lùng: “Vậy tôi đi ngủ trước đây.”
Cô không quan tâm Phó Cảnh Hoài muốn đi đâu làm gì nữa.

Cô yên lặng nằm trên giường nhắm mắt lại, vẫn có thể cảm nhận được sự tồn tại của Phó Cảnh Hoài luôn ở bên cạnh mình.

Thế nhưng Bạch Tô lại có cảm giác vô cùng an tâm, một lát sau đã từ từ đi vào giấc ngủ.

Phó Cảnh Hoài rất mệt.

Chuyện hắn tiếp nhận bệnh viện cần phải có rất nhiều mối quan hệ.

Hơn nữa đối với hắn đây là một lình vực hoàn toàn mới, cho dù hắn thật sự có tài năng trời cho thế nhưng vẫn phải bỏ thời gian ra tìm hiểu.
Đã nhiều ngày nay hắn luôn thức trắng đêm để tìm tòi học hỏi, bản thân bị cảm lúc nào cũng không biết.
Vì thế, nhờ có Bạch Tô ở bên mà có thể nói đây là giấc ngủ dài nhất của hắn trong mấy ngày gần đây.
Thế nên lúc Phó Cảnh Hoài tỉnh dậy đã không thấy Bạch Tô đâu.
Phó Cảnh Hoài đứng dậy dáo dác nhìn quanh.

Sau khi tìm rất lâu thì phát hiện ra Bạch Tô đã mang hết đồ của cô đi rồi.
Nói cách khác, Bạch Tô xuất viện mà không nói một tiếng nào.
Đúng là Bạch Tô đã xuất viện.

Đầu tiên cô đi tìm hiểu về tình hình chuyển viện, bởi vì vốn dĩ chuyện đi Mỹ chữa trị là Phó Vân Tiêu giúp cô ký tên, bây giờ cũng coi như đã có chút tiến triển.

Số tiền đó có thể cô không thể trả lại trong một thời gian ngắn được thế nhưng cô cảm thấy vẫn cần phải nói với Phó Vân Tiêu một tiếng.
Để tránh những hiểu lầm không cần thiết, sau khi Bạch Tô xuất viện mới gọi điện thoại cho Phó Vân Tiêu, hẹn gặp hắn ở phòng làm việc.
Lúc Bạch Tô tới công ty, Phó Vân Tiêu đã ở phòng làm việc đợi cô.
Lâm Đạt vừa quan tâm nhìn Bạch Tô vừa nói giỡn: “Tự dưng cảm thấy lấy được tổng giám đốc Phó đúng là quá tốt mà.”
Bạch Tô bất lực nhìn Lâm Đạt, cô không muốn tiếp tục đùa giỡn với Lâm Đạt nữa nên chỉ thở dài một tiếng sau đó di vào phòng làm việc của Phó Vân Tiêu.
Phó Vân Tiêu đang ngồi trên ghế.

Nhìn thấy Bạch Tô vào hắn cũng không có ý định đứng dậy mà kêu Bạch Tô ngồi ở phía đối diện.

Ngón tay thon dài của hắn gõ nhẹ xuống mặt bàn, ngước đôi mắt lên nhìn cô, hỏi: “Tìm tôi có chuyện gì?”
Bạch Tô lấy hai tờ giấy đã chuẩn bị từ trước ra nhẹ nhàng đưa cho Phó Vân Tiêu.

“Anh xem đi.”
Phó Vân Tiêu kinh ngạc nhìn hai tờ giấy.

Khi mở ra liền thấy đây là giấy ghi nợ.
Nội dung bên trong là Bạch Tô nợ Phó Vân Tiêu bao nhiên tiền.

Số tiền này là Phó Vân Tiêu giúp Bạch Tô trả viện phí và thuốc thang cho mẹ của cô.
Mà tờ giấy còn lại giống như giấy chứng minh tài chính để bảo đảm vay nợ.
Bạch Tô nhìn Phó Vân Tiêu.

Thực ra cô cũng biết Phó Vân Tiêu cũng không muốn lấy lại số tiền này.
Thế nhưng cô muốn rạch ròi.
Quả nhiên, sau khi Phó Vân Tiêu xem xong tất cả những điều khoản, hắn cau mày nhìn Bạch Tô: “Cô nghĩ Phó Vân Tiêu tôi quan tâm tới chút tiền này sao?”
Giọng nói của Phó Vân Tiêu lạnh như băng.

Bạch Tô nghe xong liền cảm thấy rất không thoải mái.
Lông mi của cô run rẩy, nhưng vẫn nói: “Tôi biết anh không quan tâm tới số tiền này nhưng mà tôi không nên nhận chúng.

Vì thế… tôi không thể nhận!”
“Nhất định phải phân chia rạch ròi như thế sao?”
Quả nhiên Phó Vân Tiêu đã tức giận rồi.

Khi nói những lời này, âm lượng đã lớn hơn trước một chút.
“Đúng!”
Bạch Tô vừa mới trả lời xong thì sắc mặt của Phó Vân Tiêu lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Nhưng mà Phó Vân Tiêu còn chưa kịp chất vấn Bạch Tô thì di động của cô lại đổ chuông.

Là điện thoại từ trường mẫu giáo của Bạch Tiểu Bạch thế nên cô vội vàng bắt máy.
Bên kia truyền đến giọng nói của cô giáo Bạch Tiểu Bạch: “Cô Bạch, sau khi Tiểu Bạch làm xong thủ tục thôi học thì tôi mới phát hiện ra chiếc cúp giải thưởng múa của con bé hôm nay mới được gửi tới.


Hay là cô qua đây lấy đi.”
Bạch Tô nghe xong liền nhíu mày, cô vội vàng hỏi cô giáo: “Cái gì? Bạch Tô làm gì cơ? Thủ tục thôi học nào?”
“Đúng rồi, vừa rồi bà nội của Tiểu Bạch đã quay đây làm thủ tục thôi học cho con bé rồi.

Cô không biết sao?”
“Bà nội gì chứ!”
Ngay cả ba của Tiểu Bạch cô còn không biết là ai thì lấy đâu ra bà nội chứ!
Bạch Tô nói những lời này, cô không thể đứng yên một chỗ nữa.

Cô kích động nói với cô giáo: “Bây giờ Tiểu Bạch đang ở đâu, có phải đã bị cái người mà cô nghĩ là bà nội dắt đi rồi không? Tiểu Bạch không có bà nội!”
Bạch Tô rất sốt ruột, thậm chí cô còn không kịp nói với Phó Vân Tiêu lời nào mà đã hoảng hốt ra khỏi phòng làm việc của hắn.
Phó Vân Tiêu lập tức đi theo.
Bạch Tô đi xuống thang máy sau đó đứng ở trước cửa công ty để gọi xe taxi.

Thế nhưng cô còn chưa kịp gọi xe thì xe của Phó Vân Tiêu đã đỗ ở trước mặt cô, hắn nỏi: “Mau lên xe đi, tôi đưa cô qua đó.”
Bạch Tô chỉ đành làm theo, cô cũng không thể chậm trễ hơn được nữa thế nên cô vội vàng mở cửa rồi leo lên xe của Phó Vân Tiêu.
Phó Vân Tiêu nhanh chóng lái xe đi về hướng trường mẫu giáo của Bạch Tiểu Bạch.
Suốt cả quãng đường Bạch Tô vô cùng lo lắng.

Phó Vân Tiêu có thể cảm nhận được sự lo lắng của cô thế nên hắn không ngừng tăng tốc, phòng như bay về phía trường mẫu giáo.
Trên đường đi Bạch Tô gọi điện thoại cho cô giáo, chất vấn bọn họ chuyện làm thủ tục thôi học là chuyện lớn như vậy nhưng tại sao lại không thông báo cho phụ huynh!.