Mặc dù đã rời khỏi phòng làm việc của Phó Vân Tiêu, nhưng tại sao chuyện cô đang làm bây giờ, vẫn giống như thư kí của Phó Vân Tiêu vậy?!
Thẳng đến khi chạng vạng tối, Bạch Tô mới từ trên ghế đứng lên, cảm thấy cả người đau mỏi, so với lúc làm thư kí của Phó Vân Tiêu còn mệt mỏi hơn.
Đã tám giờ, nhưng vẫn chưa được ăn gì, chuyện đồng ý giúp người đầu tiên hỏi Phó Vân Tiêu một chút cũng chưa kịp hỏi.
Nhưng, hôm nay cô cần trực đêm, cô chỉ có thể đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài xem có thứ gì để ăn không.
Kết quả, lúc cô vừa đi ra cửa liền nhìn thấy Phó Vân Tiêu ở phía xa xa, đi về phía cô.
Bạch Tô mặt đầy kinh ngạc nhìn Phó Vân Tiêu, "Sao anh lại tới đây?"
Phó Vân Tiêu giơ lên văn kiện trong tay, "Có chuyện muốn cô giúp tôi xem một chút."
Hắn vừa nói, vừa đi tới gần Bạch Tô, Bạch Tô nhìn chữ trên đó, không khỏi cau mày.
Cho nên, Phó Vân Tiêu thật sự muốn đầu tư vào ngành y dược, thứ trong tay hắn đều là phân tích thị trường.
Nhưng cô cũng không nhận lấy văn kiện trong tay Phó Vân Tiêu, trực tiếp lắc đầu một cái, bất đắc dĩ cười một chút, "Tổng giám đốc Phó, anh tha cho tôi đi, từ khi anh quyết định đầu tư vào phương diện này, cả chiều nay tôi đã phải tiếp đãi bao nhiêu bệnh nhân rồi, tất cả đều dùng lý do xem bệnh tới hy vọng tôi sẽ thay bọn họ nói chuyện đấy."
Những lời này làm cho Phó Vân Tiêu cũng có chút nhíu mày, "Thật không?"
Bạch Tô bất đắc dĩ gật đầu một cái, "Tôi đói quá."
Câu nói này, cô không tự chủ được dùng giọng điệu trước kia nói chuyện với Phó Vân Tiêu, là giọng điệu mang một chút nũng nịu.
Lại làm cho Phó Vân Tiêu phá lệ hưởng thụ.
Phó Vân Tiêu lập tức nói một câu, "Đi, tôi đưa cô đi ăn."

"Không được, phải trực đêm."
Bạch Tô từ chối.
Phó Vân Tiêu nghe những lời này cũng không do dự, hắn trực tiếp cầm điện thoại di động lên, liền hướng về phía đầu điện thoại bên kia nói một câu, "Lâm Đạt, đặt vài món đưa đến bệnh viện Quân Tâm."
Nói xong liền trực tiếp cúp điện thoại.
Bạch Tô kinh ngạc nhìn Phó Vân Tiêu, sửng sốt hồi lâu.
"Đi, đến phòng ban của cô chờ, lần này có thể giúp tôi xem văn kiện rồi chứ."
Phó Vân Tiêu nói xong câu này, liền dẫn đầu bước về phía trước.
Bạch Tô lúc này mới theo bản năng đuổi theo, chẳng qua cứ đi như vậy, cô bỗng nhiên kịp phản ứng lại, cô cùng Phó Vân Tiêu đã ly dị rồi, tại sao bọn họ còn cùng nhau ăn cơm?
Hơn nữa, vừa rồi cô còn theo bản năng làm nũng nói mình rất đói?
Không được, tuyệt đối không thể như vậy, cũng đã ly dị rồi, ly dị rồi còn nũng nịu với chồng trước chính là chuyện của bạch liên hoa* hay làm, mình không thể như vậy được.

(*bạch liên hoa: chỉ những cô gái đạo đức giả luôn thể hiện bản thân mình là người vô tội, mềm mại, yếu đuối.

Bề ngoài những cô gái này thường tỏ ra dịu dàng, ngây thơ, trong sáng nhưng bên trong lòng dạ của họ thì ác độc.)
Thời điểm Bạch Tô trở lại phòng làm việc đã khôi phục lại vẻ mặt nghiêm túc, nhận lấy báo cáo số liệu của Phó Vân Tiêu giúp hắn phân tích một vài thông tin bên trong đó, có vài thứ không đúng lắm, có thể cần phải tiến hành một cuộc khảo sát lớn.
Không chỉ có như vậy, cô còn đem những hướng mà cô hiểu rằng có thể sẽ tốt trong tương lai gần nói cho Phó Vân Tiêu.
Phó Vân Tiêu học rất nhanh, Bạch Tô vốn dĩ thấy đầu óc của mình cũng khá tốt, huống chi những gì bọn họ đang nói là những lĩnh vực cô khá giỏi.
Nhưng cô không nghĩ tới đầu óc Phó Vân Tiêu lại nhay nhạnh như vậy, những nội dung không hiểu, cô nói một lần liền hiểu ra, không chỉ có như vậy, hắn còn có thể đưa ra những kết luận nhanh chóng.
Trong lúc Bạch Tô nói, có một vài vấn đề bởi vì lỡ lời nên nói sai, liền bị Phó Vân Tiêu nhanh chóng chỉ ra!
Lúc này, phòng làm việc của Bạch Tô bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
Thời điểm Bạch Tô muốn đứng dậy đi mở cửa, Phó Vân Tiêu liền nói thẳng một tiếng mời vào, người ngoài cửa liền tiến vào.
Là Lâm Đạt, tay cô xách đồ ăn của Từ Ký, trực tiếp đi tới dựa theo lời của Phó Vân Tiêu đặt ở trên bàn, vì sợ Phó Vân Tiêu, Lâm Đạt chỉ giương mắt nhìn biểu cảm của Bạch Tô và Phó Vân Tiêu một cái, sau đó liền trực tiếp đi ra ngoài.
Ngày trước, mọi người ở trước mặt Phó Vân Tiêu, bởi vì mối quan hệ của Bạch Tô, nên không cần phải nghiêm túc đứng đắn như vậy.
Lần này, cũng đã thay đổi phần nào rồi.
Bạch Tô ban đầu muốn hỏi Phó Vân Tiêu, sau khi mình đi liền bóc lột cấp dưới phải không, nhưng lời vừa đến mép liền dừng lại.
Vẫn nên tránh nhắc đến cuộc sống riêng tư ít thôi, quan hệ bây giờ không thích hợp cho lắm.

Dù sao đàn ông và phụ nữ một khi đã nói với nhau về cuộc sống, sẽ dần dần gần nhau hơn, rất dễ dàng từ từ phát triển thành mập mờ.
Vì vậy, Bạch Tô không nói gì, âm thần ăn một miếng đậu rán.
Phó Vân Tiêu thấy Bạch Tô không nói chuyện, trực tiếp mở miệng nói một câu, "Một mực ở bên cạnh tôi giả vờ ngu ngốc có khổ không?"
Bạch Tô bị những lời này của Phó Vân Tiêu làm sửng sốt.
"Cô rất thông minh."
Phó Vân Tiêu ngẩng đầu, thấy sự bối rối của Bạch Tô, trực tiếp giải thích một câu.
Những lời này, làm cho Bạch Tô sửng sốt một chút.
"Cảm ơn chồn...!Tổng giám đốc Phó."
May thay, câu gọi chồng thiếu chút nữa đã thốt lên, liền trực tiếp sửa lại.
Phó Vân Tiêu nghe được sự khác biệt trong lời này, nhưng hắn chỉ kéo khóe miệng lên cười một chút, "Cô muốn gọi là chồng vẫn được đấy."
"Bỏ đi, tôi muốn quen với việc gọi anh là tổng giám đốc Phó, hoặc là anh Phó."
Sau khi Bạch Tô nói xong câu này, lại tiếp tục ăn cơm.
Nhưng, Phó Vân Tiêu nghe những lời này, nụ cười trên mặt không giữ được nữa.
Lần đầu tiên, hắn ghét cách gọi tổng giám đốc Phó hoặc là anh Phó này.
Rất ghét, rất chói tai.
...
Sau khi Lâm Đạt đưa cơm xong, liền trở lại tập đoàn Thượng Tắc, bởi vì hôm nay họp Phó Vân Tiêu quyết định thay đổi phương hướng đầu tư, nên toàn bộ Thượng Tắc đều ở đây làm thêm giờ.
Lâm Đạt đại diện đội ngũ thư kí đóng trụ sở ở chỗ này, để phòng ngừa các giám đốc điều hành không tìm được Phó Vân Tiêu, các cô phải giải quyết vấn đề càng sớm càng tốt.
Đêm khuya, đội ngũ thư kí đang tăng ca rất nhàm chán.

May mà...!Có tin đồn.
Thời điểm Phó Vân Tiêu bảo Lâm Đạt đem thức ăn đưa đến bệnh viện Quân Tâm, toàn bộ đội ngũ thư kí cũng đã chú ý đến.
Lâm Đạt trở lại một cái, mọi người trực tiếp bao lấy Lâm Đạt, mở miệng tò mò hỏi, "Như thế nào? Có phải tổng giám đốc Phó nuôi niềm vui mới rồi không?"
"Là tình yêu cũ."
Lâm Đạt mặt đầy thần bí cười một cái, nói, "Là thư kí Bạch."
"Ai ya."
Ban thư kí cười một tiếng, trước đó, Bạch Tô ở chỗ này cũng không tệ, mọi người đều thật sự rất yêu quý Bạch Tô.
"Các cô không biết, tôi chứng kiến qua nhiều người bạn gái của tổng giám đốc Phó, nhưng bây giờ lại cảm thấy, tổng giám đốc Phó thật ra vẫn xứng nhất với thư kí Bạch của chúng ta."
Lâm Đạt uống một hớp nước, bình tĩnh bắt đầu tám chuyện, "Dáng vẻ thư kí Bạch mặc áo blouse, vừa chuyên nghiệp vừa xinh đẹp!"
"Mà tổng giám đốc Phó của chúng ta...!Chậc chậc, thật là hợp!"
Đúng lúc đó, bỗng nhiên có một bí thư nhỏ kéo kéo ống tay áo của Lâm Đạt, trong nháy mắt, Lâm Đạt nhìn thấy Mộ Vãn Vãn không biết đã đứng ở cửa từ lúc nào!
Ban thư kí vội vàng trở về chỗ ngồi của mình, coi như những lời vừa nãy chưa từng nói qua.
Mộ Vãn Vãn chỉ đứng tại chỗ suy nghĩ mấy giây.
Mặc dù các cô giả vờ không nói gì, nhưng thứ cô nên nghe đều đã nghe được rồi..