Phó Vân Tiêu bỗng nhiên cúi đầu nhìn Mộ Vãn Vãn một cái, đôi mắt đẹp nhẹ nhàng nhíu lại.

"Tại sao lại nói về vấn đề này?"
Mộ Vãn Vãn có chút ngại ngùng nhìn Phó Vân Tiêu, nói, "Không có gì, chỉ là tò mò, anh nghĩ gì về trẻ con thôi.

"
Phó Vân Tiêu nhìn chằm chằm Mộ Vãn Vãn một hồi lâu, lúc này Mộ Vãn Vãn dưới ánh đèn nhẹ nhàng trong phòng làm việc trông càng thêm dịu dàng.

Thật ra thì, Mộ Vãn Vãn cũng rất thích hợp làm một người vợ.

Bởi vì cô là một người phụ nữ nhỏ bé.

Nhưng, Phó Vân Tiêu cũng không biết tại sao, hắn cũng không muốn trả lời vấn đề này của Mộ Vãn Vãn, hắn cầm tay Mộ Vãn Vãn, nói với Mộ Vãn Vãn, "Muộn rồi, tôi còn chưa ăn gì, em cùng tôi đi ăn một chút đi.

"
Tay Mộ Vãn Vãn được Phó Vân Tiêu giữ lại, cô cảm nhận được nhiệt độ trong lòng bàn tay Phó Vân Tiêu, nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Sau đó cùng Phó Vân Tiêu ra cửa.

Sau đó bước vào một cửa tiệm gần đó, Mộ Vãn Vãn ngồi đối diện Phó Vân Tiêu, yên lặng nhìn Phó Vân Tiêu, Phó Vân Tiêu biết Mộ Vãn Vãn đang nhìn mình, nhưng hắn cũng không ngẩng đầu lên.

Lúc này Mộ Vãn Vãn chợt mở miệng, "Trước kia, em thường xuyên cùng anh đi ăn ở cửa tiệm này, khi đó, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc, bây giờ vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.

"
"Vân Tiêu, anh biết không? Từ trước đến giờ em là một người rất có lý tưởng hoài bão, em luôn muốn thành công trong giới giải trí, nhưng, từ sau khi gặp anh, em chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi.

"
Phó Vân Tiêu lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn Mộ Vãn Vãn một cái, nhẹ nhàng nói, "Tôi hy vọng em có cơ hội được làm chính mình, không nên hy sinh vì tôi.

"

Sao lại là hy sinh chứ?
Thật ra Mộ Vãn Vãn muốn nói câu này, nhưng lời vừa đến môi, cô do dự một chút, nhưng vẫn là không nói ra.

Thật ra Mộ Vãn Vãn là người rất nhạy cảm.

Cô có thể hiểu được ý của Phó Vân Tiêu.

Ý của Phó Vân Tiêu chính là hy vọng cô có thể là chính mình, đồng thời cũng không chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm với cô.

Mộ Vãn Vãn không vui, nhưng cô biết mình cũng không thể thể hiện ra ngoài.

Tuy nhiên, sau khi ăn tối với Phó Vân Tiêu xong, Phó Vân Tiêu lại phải trở về công ty làm thêm giờ, còn cô thì trở về nhà của mình.

Sau khi Mộ Vãn Vãn về đến nhà, cô mới có chút bực bội gọi điện cho người quản lí, nói với người quản lí ở đầu điện thoại bên kia, "Trong tuần này sắp xếp cho tôi một số buổi quay phim hoặc quảng cáo gì đó, tốt nhất là loại quảng cáo mờ ám gợi cảm ấy.

"
Người quản lí đã đi theo Mộ Vãn Vãn rất nhiều năm, là thân tín của Mộ Vãn Vãn.

Lúc đầu cũng không biết những lời này của Mộ Vãn Vãn là có ý gì, vội vàng khuyên Mộ Vãn Vãn, "Honey, chúng ta không cần phải làm cái loại quảng cáo này, em là ngôi sao ở nước ngoài, mặc dù phát triển không tốt, nhưng nếu em không nói thì ai biết chứ, em còn có thể bắt được mấy bộ phim cao cấp ấy chứ.

"
"Không, tôi phải tiếp đóng loại phim mờ ám đó, nhà sản xuất tốt nhất phải có sở thích đặc biệt, cái loại thích làm nhục người khác ấy.

"
Mộ Vãn Vãn suy nghĩ một chút, tức giận trong lòng vẫn chưa nguôi, còn nói, "Hoặc là, Donnie, anh có ghét nhà sản xuất phim nào không, nhận lời hắn ngay đi!"
" Cái này! "
"Tôi muốn Phó Vân Tiêu cứu tôi! Tôi phải bắt Phó Vân Tiêu.

"
Vốn dĩ, Donnie còn muốn cùng Mộ Vãn Vãn thảo luận một chút, nhưng Mộ Vãn Vãn vừa nói xong câu này hắn lập tức hiểu ra, lập tức cùng Mộ Vãn Vãn nói, " Được, tôi hiểu rồi, cô chuẩn bị trước đi.

"
Nói xong câu này, hắn liền kích động cúp máy.

Còn có gì vui vẻ hơn việc kích thích sự bảo vệ của một người đàn ông chứ.

Tình cảm của Phó Vân Tiêu đối với mình có lẽ là bị hắn giấu đi rồi, chính hắn cũng không biết.

Mà cô, cần thức tỉnh hắn.

Sau khi Mộ Vãn Vãn cúp điện thoại, liền đi vào trong phòng tắm, sau khi tắm rửa kĩ càng, cô cả người trần truồng đi ra, đứng ở trước gương cẩn thận thưởng thức thân hình của mình.

Có rất ít người phụ nữ có thể có được thân hình như Mộ Vãn Vãn, thân hình cô là loại rất gầy, nhưng, chỗ cô cần lồi sẽ rất lồi, lõm sẽ rất lõm, vóc người cực đẹp.

Mộ Vãn Vãn ngắm xong thân hình của mình, cũng không nóng lòng mặc quần áo, mà đem tóc mình sấy khô, sau đó lại bắt đầu dưỡng da, đến khi dưỡng da kết thúc, cô lại trang điểm cho mình một chút, mặc dù biết đêm khuya không có người thưởng thức, nhưng cô vẫn trang điểm rất cẩn thận và tinh xảo.

Ngay tại thời điểm cô vừa to son xong, bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng chuông cửa.

Mộ Vãn Vãn sửng sốt một chút, cô vội vàng đi tới cửa, cô cho là Phó Vân Tiêu tới, cho nên đưa tay liền lấy một bộ quần áo ngủ rất mỏng khoác lên người che lại chỗ cần che.

Sau đó mở cửa.

Nhưng, người đứng ngoài cửa lại là Thẩm Mạc Bá.


Thẩm Mạc Bá thấy ánh sáng trong mắt Mộ Vãn Vãn trong nháy mắt biến mất hầu như không còn.

Nhưng hắn vẫn mở miệng giải thích một chút, "Tôi vừa tra ra được một số tin tức, vừa vặn đi ngang qua liền không gọi điện thoại nữa, muốn thông báo trực tiếp cho em.

"
"Anh nói đi.

"
Mộ Vãn Vãn xoay người, nhường ra một con đường để cho Thẩm Mạc Bá đi vào, sau đó ngồi ở giữa ghế sofa, Thẩm Mạc Bá ngồi ở một bên, đưa cho Mộ Vãn Vãn một tập tài liệu, tỏ ý muốn cô mở ra.

Mộ Vãn Vãn nhanh chóng mở ra.

Nhìn kết quả phía trên, có chút không thể tin.

"Tại sao không phải là con của Bạch Tô?"
"Em hy vọng nó là con của Bạch Tô sao?"
Thẩm Mạc Bá nhìn Mộ Vãn Vãn, đưa tay an ủi, "Nếu như em hy vọng đó là con của cô ấy, nó có thể thực sự là con của cô ấy! Rất đơn giản.

"
Mộ Vãn Vãn ngẩng đầu nhìn nụ cười tự tin trên mặt Thẩm Mạc Bá, không khỏi cũng nâng lên nụ cười.

!
Đêm khuya, Bạch Tô vừa ngủ một giấc nhỏ, mơ mơ màng màng đi vào phòng vệ sinh, lần nữa đi ra.

Phát hiện Vương Tiểu Đồng vừa vào cửa, thời điểm nhìn thấy Bạch Tô, thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Tô phớt lờ Vương Tiểu Đồng và đi vào phòng ngủ đi ngủ.

Kết quả lại bị Vương Tiểu Đồng lập tức kéo lại!
"Cậu đợi chút nữa hãy ngủ tiếp, tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu.

"
“Tin tức cậu nói ra có ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi không? Nếu như có, thì để cho tôi đi ngủ trước đi.

"
Hai mí mắt Bạch Tô dính vào nhau.


Vương Tiểu Đồng mạnh mẽ ấn Bạch Tô xuống ghế sofa, sau đó đưa cho Bạch Tô một tập tài liệu.

Bạch Tô ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng lên tùy tiện nhìn lướt qua, "Cậu đem tài liệu ra đời của Bạch Tiểu Bạch cho tôi xem làm gì?"
"Cậu nhìn đi, mẹ đẻ Bạch Tiểu Bạch là ai?"
"Là tôi chứ còn ai!".

ngôn tình hay
Bạch Tô bĩu môi, "Ngươi là thức đêm nấu ngu sao?"
"Hôm nay có người đi điều tra tài liệu ra đời của Bạch Tiểu Bạch, may mà trước khi y tá đưa cho người kia, bị thực tập sinh của tôi phát hiện, Âm thầm đổi thành một tập tài liệu khác.

Đổi thành Bạch Tiểu Bạch là con ruột của tôi.

"
"Nhưng, tài liệu trong bệnh viện tôi không có cách để đổi.

"
"Điều tra tài liệu ra đời của Bạch Tiểu Bạch?!"
Bạch Tô lập tức trợn to hai mắt nhìn Vương Tiểu Đồng, quả nhiên! Tin tức cô mang về vô cùng ảnh hưởng đến giấc ngủ!
Vương Tiểu Đồng trịnh trọng gật đầu một cái, "Tôi cũng không biết là ai, cậu cẩn thận đi.

"
Nói xong câu này, Vương Tiểu Đồng liền đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, rồi sau đó, đi vào phòng của mình đi ngủ.

Còn Bạch Tô thì ở trong phòng khách nhìn chằm chằm những tài liệu kia hơn nửa giờ, hoàn toàn không buồn ngủ.

Sáng sớm hôm sau, thời điểm Bạch Tô đến bệnh viện liền nghe được mọi người đang truyền nhau chuyện của cô và Phó Cảnh Hoài.

.