Năm phút đồng hồ sau.

Chân Nam Nhiễm dẫm lên đầu chị đại, đè đầu ả lên mặt đất.

Trên tay còn cầm lọ sơn móng tay màu đỏ.

Dưới ánh nắng có thể thấy bên trong lọ sơn đỏ tươi có gì đó màu bạc sáng lấp lánh, nhìn qua đẹp cực kỳ.

Nam Nhiễm cất lọ sơn vào túi mình.

Tiểu Hắc Long lại sắp khóc.

Nó là hệ thống cải tạo.

Cứ để ký chủ như vậy thì sớm muộn gì nó cũng sẽ bị kéo về tiêu hủy mất.

Lại dẫm đầu của chị đại kia thêm lần nữa chắc sẽ bị lún vào đất luôn quá.

Nhưng cẩn thận ngẫm lại, ký chủ phòng vệ chính đáng.

Không có sai.

Hồi lâu sau, nó nói:
【 ký chủ không thể lấy đồ người khác khi mà họ chưa cho phép, như vậy là không đúng.


Tiểu Hắc Long lại thử khơi thông não cho ký chủ nhà nó.

Nam Nhiễm tỏ ra đáng tiếc, móc lọ sơn móng tay ra.

Tiểu Hắc Long vui mừng, ồ, ký chủ nghe lọt tai kìa?
Lại thấy Nam Nhiễm ngồi xổm xuống, quơ quơ trước mặt chị đại:
- Cái này tôi cầm đi, cô đồng ý không?
Một lát sau, chị đại gian nan gật đầu.

Nam Nhiễm rất vừa lòng.

Cất đồ vật vào túi, chân rời khỏi đầu chị đại nọ.


Tiếp tục đeo cặp đi vào trường học.

Tiểu Hắc Long khiếp sợ cộng thêm tam quan sụp đổ, nỗ lực không để mình lên án ký chủ.

Hơn nữa khuyên bảo chính mình.

Muốn ký chủ cải tà quy chính phải làm từ từ thôi.

Tiểu Hắc Long bỗng nhỏ giọng nói:
【 ký chủ, cô bị thương kìa.


Nam Nhiễm nhìn tay phải.

Vết thương mấy ngày hôm trước bị nứt ra rồi.

Tí tách, máu chảy theo ngón tay rơi trên mặt đất.

Cô cũng không để tâm lắm.

- Thân thể này yếu như vậy còn trách ta à?
Tiểu Hắc Long nhịn không được cà khịa:
【Tay không đánh vào côn sắt không đổ máu mới lạ đó.


Cái này thì liên quan gì đến thân thể yếu hay không đâu??
Đang đi thì một thanh âm kinh hoảng vang lên:
- Ân nhân bị thương à? Là ai bắt nạt cậu thế?
Tả Hàm xuất hiện trước người Nam Nhiễm.

Vội vàng móc ra khăn tay bọc lại miệng vết thương trên tay Nam Nhiễm.

Tả Hàm nhìn Nam Nhiễm, đau lòng không thôi, kéo Nam Nhiễm tới phòng y tế.

Nam Nhiễm đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Nhìn người trước mặt này.


A, khá quen mắt nha.

- Cậu…
Cô mới mở miệng thốt ra một chữ thì tiểu Hắc Long lập tức nói:
- Ký chủ, cô ấy là Tả Hàm, hai ngày trước cô còn ăn đồ ăn của người ta đó.

-
Hèn chi Nam Nhiễm thấy quen quen.

- À, là cậu.

Tả Hàm nắm tay Nam Nhiễm, có chút kích động:
- Ân nhân, ai bắt nạt cậu?
-
- Đã quên.

Tả Hàm nghe càng đau lòng.

Ân nhân tốt như vậy, thiện lương như vậy.

Bị người ta bắt nạt cũng nguyện ý lấy ơn trả oán.

Hai người đang lôi kéo, chợt bên cạnh vang lên giọng ai đó:
- A a a a, đàn anh Bạc Phong kìa.

-
- Gần đây học trưởng đến trường thật nhiều lần nhỉ.

Hình như cuối tuần đều tới đó.

- A, ông trời thật là bất công, vì sao đắp nặn ra con người hoàn mỹ như vậy chứ?
Tiếng bàn tán xung quanh càng lúc càng lớn.

Bạc Phong mặt lạnh bước đi, giống như bức tượng điêu khắc, cảm xúc trên mặt không hề biến đổi.

Cho đến khi đi đến trước mặt Nam Nhiễm, hắn dừng lại một chút.

Tầm mắt đảo qua liếc một cái.

Sau đó lại đi tiếp, cứ như vừa mới dừng lại chỉ là ảo giác.

Nam Nhiễm rút tay khỏi tay Tả Hàm.

Dùng khăn tay lau khô máu trên tay.

Tả Hàm sửng sốt:
- Ân nhân sao thế?
Nam Nhiễm ném trả khăn tay cho Tả Hàm, đi theo Bạc Phong.

Tiểu Hắc Long nhỏ giọng nói:
【 ký chủ, mấy ngày nay cô ăn vụng nhiều cơm hộp của hắn như vậy, lần này bị thương, có thể đánh không lại hắn, rồi bị hắn tẫn cho một trận? 】.