**Bạn chung trường đừng lạnh lùng như thế 20
Edit: Nguyệt Phong**
Nam Nhiễm nằm xuống là ngủ, chẳng hề quan tâm người kế bên luôn.

Bạc Phong lạnh nhạt ngồi trên ghế, nhìn bài thi trong tay.

Mười phút sau.

Nam Nhiễm mất hình tượng dựa vào trên người Bạc Phong, vẻ mặt thoải mái.

Cô nhắm mắt lại ngủ.

Ước chừng 40 phút sau, các bạn học ăn cơm xong đã trở lại.

Vừa vào phòng học thì ai ai cũng thấy Bạc Phong ngồi ở dãy cuối.

Biểu cảm của đám người này như là photo nhau: Đôi mắt trừng lớn, không thể tin được những gì mình chứng kiến.

Sau đó hít hà một hơi.

- Bạc…Bạc… Đàn anh Bạc Phong??
Sau đấy các bạn học liền trông thấy cô gái dựa lên người Bạc Phong: tóc dài rối tung che khuất nửa khuôn mặt, đang ngủ ngon lành.

Nhưng, các bạn học vẫn liếc mắt nhận ra là ai.

Nam Nhiễm?!
Xem tư thái thân mật kia.

Hình ảnh này…
Bọn họ quen nhau à??
Có bạn học khiếp sợ đứng chôn chân tại chỗ, có nữ sinh ôm ngực, vẻ mặt đau lòng.

Tan nát cõi lòng rồi.


Càng ngày càng nhiều người về lớp, rồi nỗ lực làm bộ chưa nhìn thấy cái gì.

Nhưng ngồi xuống xong liền nhịn không được quay đầu lại xem.

Xác nhận đó không phải ảo giác.

Bạc Phong cầm bút vẽ vẽ viết viết lên bài thi 8 điểm nọ.

Ước chừng qua mười phút sau, Bạc Phong dừng bút, vươn một đầu ngón tay ấn cái trán Nam Nhiễm đẩy người rời khỏi người mình.

Xem cô tỏ vẻ lười biếng không tỉnh, ngữ điệu Bạc Phong lạnh băng nói:
- Bánh bao ai rớt kìa.

Lông mi Nam Nhiễm giật giật rồi mở mắt.

Bạc Phong thuận tay đặt bài thi của Nam Nhiễm lên bàn.

Nam Nhiễm nhìn hắn:
- Bánh bao đâu?
Bạc Phong đáp:
- Làm được bài thi này thì sẽ có bánh bao.

Nam Nhiễm liếc nhìn bài thi, lại liếc hắn:
- Giao dịch à?
Bạc Phong nghe, cười lạnh:
- Không nghe được là tôi đang uy hiếp cô sao?
Nam Nhiễm nhướng mày, dựa vào bức tường phía sau.

Uy hiếp?
Cô không sợ nhất chính là cái này.

Bạc Phong tới gần cô, khom lưng.

Hai người cách nhau rất gần.


Hắn lại đây thì Nam Nhiễm liền cảm giác được chung quanh giống như được hạ nhiệt độ nên nhịn không được duỗi tay muốn ôm hắn.

Kết quả còn chưa ôm được thì người nào đó đã lấy lọ sơn móng tay sáng lấp lánh từ trong túi cô ra.

Bạc Phong đứng thẳng người, thuận tay ném lọ sơn móng tay kia vào thùng rác.

Nam Nhiễm nhìn hắn, cánh môi đỏ thắm cong lên:
- Tuy rằng anh là viên dạ minh châu, nhưng cũng không thể không kiêng nể gì.

Theo tôi thì chỉ có đánh anh đến khi không tỏa sáng thì anh mới có thể ngoan ngoãn được.

Cô ghét người khác động vào đồ của cô.

Dù là kẻ nào cũng không được.

Cô rũ mắt, tối tăm tràn ngập ánh mắt.

Tiểu Hắc Long:
【 hệ thống nhắc nhở, giá trị hắc ám của ngài sắp lên tới 50, xin ký chủ khắc chế, bằng không sẽ chịu trừng phạt.


Thanh âm Nam Nhiễm tản mạn:
- Mi cảm thấy ta sẽ sợ thứ đồ kia ư?
Một thống một người đang giao lưu bỗng nhiên ngoài cửa vang lên tiếng nói:
- Đồ cậu chủ cần đây ạ!
Một lọ sơn móng tay được đưa tới.

Cũng là màu đỏ sáng lấp lánh.

Bạc Phong ném đồ lên bàn Nam Nhiễm rồi xoay người rời đi.

Nam Nhiễm nhìn lọ sơn móng tay này, khó chịu trong mắt dần dần giảm bớt.

Cô vặn nắp sơn móng tay ra.

Không có mùi gay mũi nọ mà có mùi hoa nhài rất thơm.

Rất dễ ngửi nữa.

Nam Nhiễm bĩu môi.

Thôi, hắn là dạ minh châu, đánh hỏng rồi thì không còn nữa.

Có vẻ lý trí của Nam Nhiễm đã trở lại rồi nhét lọ sơn móng tay vào túi mình luôn..