**Bạn chung trường đừng lạnh lùng như thế 23
Edit: Nguyệt Phong**
Còn chưa dứt lời đã bị chị đại kia tát cho một cái rõ to.

Tả Hàm bị tát xay xẩm mặt mày.

Hình như Tả Hàm nói câu đó đã dẫm phải cái đuôi chị đại cố giấu, thế cho nên chị đại lập tức nổi nóng.

- Hôm nay tao phải cho mày một trận để mày biết mình là ai!
Tiểu Hắc Long nhìn nơi xa kia:
【 ký chủ, làm việc tốt, làm việc tốt! 】
Nam Nhiễm thờ ơ.

- Gì?
Bộ dáng khó hiểu, nhắm lại mắt mơ màng sắp ngủ.

Tiểu Hắc Long thật cẩn thận:
【 ký chủ, chẳng lẽ ngài không muốn ngăn cản cuộc bạo lực học đường này sao? 】
Nam Nhiễm khó chịu vì Tiểu Hắc Long ồn ào:
- Mình không bảo vệ được mình thì sống có ích lợi gì?
Tiểu Hắc Long nghe xong bỗng cảm thấy ký chủ nói rất có lý nhỉ?
Khi Tiểu Hắc Long cẩn thận nghiền ngẫm lời nói của ký chủ thì thấy cô đột nhiên mở mắt nhìn phía đám người lôi lôi kéo kéo kia.

Tả Hàm bị bắt nạt trông rất chật vật.

Bỗng nhiên Nam Nhiễm đứng dậy, đi tới chỗ đám người kia.

Tả Hàm cắn răng, thiếu nữ nhu nhược nhưng không chịu khuất phục, không chịu cúi đầu.

Vị chị đại nọ cười lạnh:

- Tao thay ba mẹ mày dạy dỗ cho mày hết lẳng lơ.

Giơ tay định tát qua thì tay bị nắm lấy.

Chị đại không thể động đậy.

Một khuôn mặt phẫn nộ quay đầu lại, sau đó biểu cảm trên mặt cứng đơ.

Nhìn thấy Nam Nhiễm như là nhìn thấy quái vật vậy.

Biểu cảm nhanh chóng từ phẫn nộ chuyển sang run rẩy, bật ra một chữ:
- Không …
Bởi vì quay mặt ra sau nên Nam Nhiễm nhìn cô ta ba giây: tóc đen thẳng dài, khuôn mặt xinh xắn.

Nếu vị chị đại này đứng một chỗ thì người ta sẽ tưởng là học sinh ngoan hiền.

Trông quen quen nhỉ?
Tiểu Hắc Long lập tức nhắc nhở:
【 ký chủ, buổi sáng hôm nay ngài mới dẫm đầu người ta xuống đất đó.


Nam Nhiễm có chút ấn tượng, mở miệng:
- Sơn móng tay?
Chị đại gật đầu.

Chuyện buổi sáng vẫn còn rõ ràng trong kí ức.

Cô thật sự không muốn lại bị Nam Nhiễm dẫm lên đất.

Nam Nhiễm chú ý tới bộ móng đỏ tươi của cô ta.


Cô duỗi tay chạm vào.

Sau đó định dùng sức bẻ.

Chị đại thét chói tai:
- Không! Đừng mà!!
Nam Nhiễm dừng tay lại, nghi hoặc:
- Đau lắm hả?
Tiểu Hắc Long nhìn động tác tàn bạo của ký chủ cũng sợ tới mức run rẩy:
【 ký chủ, cô...!cô làm gì thế? 】
Nam Nhiễm bị cô ta thét đau lỗ tai nên buông lỏng tay ra.

Nam Nhiễm cảm thấy có một tầm mắt sáng quắc nhìn mình bèn quay đầu ngó qua.

Tả Hàm ngã trên mặt đất, nhìn Nam Nhiễm như anh hùng cứu thế.

Đôi tay Nam Nhiễm đút trong túi:
- Biết tô sơn móng tay không?
Tả Hàm sửng sốt, lập tức gật đầu như gà mổ thóc:
- Biết!
Đây là lần thứ ba ân nhân cứu cô.

Nam Nhiễm lại nắm lấy tay chị đại nọ, ý bảo Tả Hàm nhìn:
- Như dạng này ok không?
Tả Hàm nỗ lực gật đầu:
- OK OK!
Nam Nhiễm lộ ra một nụ cười lười nhác.

Cô quay đầu nhìn về phía chị đại:
- Không được bạo lực học đường, bắt bạt bạn học nhỏ yếu.

Tiểu Hắc Long nhỏ giọng lầm bầm:
【 biết người ta biết tô móng tay, ký chủ liền đổi sắc mặt phản chiến, tốc độ có quá nhanh không nhỉ? 】
Chị đại ôm tay mình, sợ hãi gật đầu.

- Vâng, vâng, ngài nói rất đúng.

Tầm mắt Nam Nhiễm vẫn luôn nhìn móng tay chị đại hồi lâu mới chậm rãi mở miệng:
- Bạn học nhỏ yếu cũng bắt nạt thì sống có ích lợi gì?
Thân thể chị đại run lập cập..