Tiếng của cô cũng không thay đổi bao nhiêu.
Chín năm nay, anh chỉ nghe thấy cô gọi anh như vậy trong mơ, mỗi một tiếng đều mơ hồ không rõ.
Quá mức rõ ràng ngay lập tức, sẽ làm người có cảm giác là ảo giác.
Đêm đó...!Không chỉ là mơ.
Chờ gió thổi vào mặt anh đến có chút căng chặt, thần trí thanh tỉnh, anh mới đóng cửa sổ xe lại: "Trở về khi nào?"
"Mấy ngày hôm trước."
"Làm sao không nói cho anh?"
"Đang bận." Tống Lê cười: "Đúng rồi, nghe nói anh làm kiểm sát trưởng.

Hứa Từ, chúc mừng anh nhé, làm kiểm sát trưởng có phải rất bận hay không? Chờ có thời gian rảnh em mời anh ăn cơm."
"Bây giờ anh rảnh."
Anh dừng xe bên ngoài hiệu sách, trời đêm nay không mưa, bóng đêm như nước.
Hứa Từ ngước mắt, phảng phất như muốn nhìn xuyên qua bức tường tầng 3: "Em xuống đi."
Trước kia đều là Tống Lê chạy đuổi theo phía sau anh, chưa từng có thói quen để Hứa Từ chờ, nhưng lần này cô kéo dài mười phút.
Trần Vũ Phồn nhìn cô đi giày ra ngoài, bất ngờ nói: "Không phải nói muốn lạnh nhạt với anh ấy một thời gian sao?"
Cô ấy còn tưởng rằng cô có thể kiên nhẫn bao nhiêu, kết quả còn không đến một ngày.
Tống Lê đi giày vào, quay đầu lại dựa vào cạnh cửa cười: "Mười phút không tính sao?"
Trần Vũ Phồn không tỏ ý kiến, dùng sự im lặng để cô tự mình cân nhắc.
Cô kéo dài mười phút, quần áo cũng không đổi, đêm thu se lạnh, Tống Lê chỉ khoác một chiếc áo sơ mi bên ngoài váy ngủ, phía dưới trơn bóng.

Nếu có thể nói, thậm chí Hứa Từ còn nghi ngờ đến giày cô cũng không muốn đi.
Một đôi dép lào dưới chân, ngón chân sáng bóng lộ ra, Hứa Từ nhíu mày trong nháy mắt.
"Lại đây." Anh nói.
Tống Lê bất động: "Sao anh không qua đây."
Anh cứng đờ không nói lời nào, đứng ở đó giống cây, cao gầy, ngay ngắn, chịu gió thu ban đêm, cứng cỏi lại im lặng.
Hứa Từ từ trước đến nay đều không phải loại hình chủ động, ngoại trừ tỏ tình chính thức ở bên nhau, dắt tay, hôn môi thậm chí là làm tình, đều là cô chủ động đề ra.

Tống Lê không tin người kiêu ngạo thanh cao như anh sẽ chủ động đi một bước này.
Nhưng mà cô đã đoán sai.
Hứa Từ cởi áo khoác trên người, cánh tay dài duỗi ra khoá cô lại trong lồng ngực, không chờ cô phản ứng, người đã bị bế lên trên không, nhét vào bên trong xe.
Anh chỉnh nhiệt độ điều hoà lên cao, Tống Lê hỏi anh đi đâu.
Vấn đề này dường như là ở anh, bởi vì anh chỉ là không muốn thấy cô đứng trong gió.
"Sao anh biết em ở chỗ này?"
"Hôm trước chúng ta từng gặp."
Cô có chút kinh ngạc: "Anh nhìn thấy?"
Không có ác ý gì, chính là kỳ lạ sao bệnh quáng gà của anh được trị hết, cô nhớ rõ tính bẩm sinh không dễ dàng trị được như vậy.
"Không." Anh nhàn nhạt giải thích: "Anh nhớ rõ mùi hương của em."
Cô đột nhiên ngơ ngẩn, ngẩng đầu nhìn anh.
Người đàn ông rất chăm chú lái xe, mắt nhìn thẳng, cảm xúc trong đáy mắt lại nồng liệt đến đuôi mắt cũng không giấu được.

Đúng vậy, mùi hương của cô.
Việc mềm mại nhất trước kia Hứa Từ đã làm chính là trên đường tan học về nhà ôm cô một cái.
Làm bài mệt mỏi muốn ôm, không ngủ ngon muốn ôm, ghen tị muốn ôm, đến lúc ôm còn muốn cọ cọ da cổ giống như mắc bệnh khát làn da.
Sau đó Hứa Từ mới nói: "Trên người của em rất thơm."
Mùi hương thật kỳ lạ, cô không xịt nước hoa cũng rất ít khi dùng sữa tắm hoặc xà phòng có mùi hương nùng liệt, những người khác đều không ngửi được chỉ có Hứa Từ biết mùi hương này mê người bao nhiêu.
"Chỉ là mùi hương sao..." Cô lẩm bẩm.
Dưới tình huống không nhìn thấy, nhiều năm trôi qua, diện mạo âm thanh trong trí nhớ đều dễ dàng bị mơ hồ, chỉ dựa vào sờ bằng tay, chưa chắc anh có thể đoán được người kia chính là cô.
Huống chi là mùi hương càng dễ dàng bị mơ hồ.
Trước kia cô ở Mát-xcơ-va, ngửi được mùi hương tùng mộc lạnh lẽo trong đám người giống như cũng quay đầu lại nhìn xung quanh theo thói quen.
"Còn có cách trang trí."
Giây đầu tiên khi đi vào phòng khách còn chưa cúp điện, Trần Vũ Phồn rất văn nghệ, phong cách trang trí hiệu sách cũng rất chú ý tình thú cẩn thận, sẽ không tua nhỏ trang trí phòng khách thành phong cách nhiệt đới thoải mái, còn đặt bồn tắm ở phòng khách.
"Hơn nữa," anh bổ sung: "Em hy vọng anh biết em đã trở lại."
Khi chờ đèn đỏ, Hứa Từ quay đầu nhìn cô, ánh mắt sáng ngời, cô có chút không ngăn cản được.
Dãy số của Trần Vũ Phồn là cô lưu, một tháng trước cô đã trở lại, thậm chí còn thăm dò quy luật sinh hoạt của anh.
Anh vừa mới từ viện kiểm sát đến đây, không ăn cơm, cô mặc váy ngủ không thích hợp chạy khắp nơi, Hứa Từ dứt khoát mang người về nhà.
Đêm càng sâu càng lạnh, Tống Lê ở trên xe ấm áp không muốn ra ngoài để trúng gió.

Khi về đến nhà mở cửa đóng cửa, cô còn luyến tiếc rời khỏi cái ôm của anh.

Hứa Từ cũng không nỡ buông tay: "Béo chút rồi."
Sau khi cô đi Mát-xcơ-va học biểu diễn, Tống Lê nửa nói giỡn: "Em đi giảm béo."
"Như vậy vừa tốt."
Lúc đi, cân nặng của cô mới bảy tám chục cân (tương đương với 35-40kg), gầy đến gia bọc xương, mỗi lần ôm cô đều sẽ làm mình đau.
Tủ lạnh còn có rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, Tống Lê nhìn động tác thành thạo rửa rau, thái rau của anh.
Trước kia trù nghệ của Hứa Từ cũng không tốt, đến trứng gà cũng không biết chiên, sau khi vào đại học một tháng mới khổ luyện ra được.
Đoạn thời gian kia cái gì cô cũng ăn không vô, Hứa Từ ở Đại học A, người khác đều đang hưởng thụ cuộc sống Đại học, chỉ có anh vì khẩu vị của cô, biến đổi cách nấu ăn đa dạng, mang hộp cơm đến Đại học Z tìm cô.
Có khi là món ăn Nhật, có khi là cơm nhà kiểu Trung, đến hương liệu của các quốc gia sau đó cũng có đề cập.

Chay mặn phối hợp, cân đối dinh dưỡng, còn có trái cây anh đã cắt xong cùng nước ép trái cây.
Anh thông minh, học cái gì cũng nhanh nhưng rất nhiều lần khi đưa cơm cho cô, Tống Lê vẫn thấy vết bỏng mưng mủ trên mu bàn tay anh.
Anh không để cô chờ quá lâu, rất nhanh đã làm cơm xong.
Mùi hương quen thuộc kích thích đầu mũi, Tống Lê nghĩ đến hình ảnh cô nhéo chiếc đũa, nói với Hứa Từ "em ăn đây" trước kia, mà lúc này, cô chỉ cảm thấy đũa trúc trước mắt nặng ngàn cân.
"Không hợp khẩu vị?"
Tống Lê muốn nói không phải rất đói bụng, nhưng nhìn thấy sự quan tâm trong ánh mắt lơ đãng của anh, nuốt lời nói vào trong, ăn một chén cơm.
Sau khi ăn xong Hứa Từ thu dọn chén đũa, những việc này anh chưa bao giờ để cô động tay vào, Tống Lê cảm thấy có chút khát, tự mình đi lấy đồ uống trong tủ lạnh.
Hứa Từ vừa mới lau khô tay, liếc mắt một cái đã thấy Tống Lê mở bình rượu, còn không kịp nói đã nhận được điện thoại của viện kiểm soát.
Việc vặt trong công việc một chốc một lát cũng nói không xong, khi anh đi ra từ ban công đã nhìn thấy cô uống được hơn non nửa bình.
Đồng nghiệp nhà mình ủ rượu nho, số độ nói cao không cao, mùi hương rượu nho và mùi thơm cơ thể cô trộn vào với nhau, ngửi lên có chút hơi say.
Anh đi qua nhặt áo khoác trên mặt đất che chân cô lại.
"Uống xong rồi sao? Trong chốc lát anh đưa em trở về."
"Gấp gáp như vậy, anh có bạn gái?" Cô cố ý hỏi.

Nếu anh có bạn gái, không có khả năng công khai mang cô về nhà.
Trong nhà chỉ có dép lê kiểu nam, cô đi dép của anh không vừa chân, sau đó dứt khoát đi chân trần đạp lên thảm.

Trong nhà mở điều hoà, Hứa Từ cũng không quản cô.
Hứa Từ hỏi: "Em hy vọng anh có?"
Tống Lê mím môi, không trả lời.
Trước khi ra cửa mười phút, cô suy nghĩ rất nhiều.
Thời gian chín năm, Tống Lê lo lắng không phải là mình quay về anh còn nhớ mình hay không, mà là cô còn có thể nhận ra anh hay không.
Những ngày tháng ở dị quốc tha hương quá dày vò.
Lúc ấy bác sĩ tâm lý cũng không kiến nghị cô học biểu diễn, nhưng lúc cô nhớ Hứa Từ nhất, cô thấy poster của "Yevgeny Onegin" (là một cuốn tiểu thuyết bằng thơ của đại thi hào A.S.Pushkin, được viết từ 1823 đến 1831.

Đây là tác phẩm được đánh giá cao nhất trong sự nghiệp sáng tác của A.S.Pushkin và có nhiều ảnh hưởng tích cực trong sự phát triển của văn học - nghệ thuật Nga ở các giai đoạn sau)
Thật ra bộ ca kịch này đối với cô mà nói cũng không có gì đặc biệt, chỉ là bởi ánh mắt của nam diễn viên có chút giống Hứa Từ, cô liền xem bộ kịch này 34 lần.

Sau đó lại từ bỏ logic học biểu diễn, sau khi tốt nghiệp gia nhập đoàn nghệ thuật nổi tiếng nhất của địa phương.
Diễn xuất kịch nói không giống điện ảnh, đương kỳ hữu hạn, tài nguyên không truyền ra ngoài, cô xin người rất lâu mới nhận được băng ghi hình.
Mỗi lần xem ghi hình, cô liền cảm thấy người này cũng không giống Hứa Từ như vậy, sau đó lại ném ở góc bụi bặm, đêm khuya tỉnh mộng lại lấy ra xem nhiều lần.
Cho dù chỉ có một vài điểm giống, hình như cũng có thể.
Cô ở Mát-xcơ-va muốn liều mạng lưu lại ký ức, sau khi trở về chỉ khi ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh đã xâm chiếm đầu óc của nàng dễ như trở bàn tay.
Những quá khứ bị ném ở góc vẫn tươi sáng hoạt bát lại tái hiện phảng phất như mới hôm qua.
"Không hy vọng." Cuối cùng cô ngước mắt: "Em không hy vọng anh có."